Đang phát: Chương 98
Hoa tuyết bay ngoài cửa sổ, quán bar vắng vẻ và lạnh lẽo.Thi Thanh Hải ngậm điếu thuốc, nhìn tàn thuốc cháy đỏ, vẻ mặt buồn chán.
Cánh cửa gỗ quán bar mở ra, một người đàn ông tóc hoa râm bước vào.Thi Thanh Hải dập thuốc, kéo ghế mời người đó ngồi:
– Uống gì đây?
– Rượu.
Cục trưởng Lâm Hải Châu ngồi xuống, nói ngắn gọn.Thi Thanh Hải nhíu mày, hiểu rõ vị tiền bối này luôn cẩn trọng, hiếm khi uống rượu.Anh im lặng gọi phục vụ mang rượu mạnh.
– Thai gia có vẻ đã tiếp xúc với nghị sĩ Mạt Bố Nhĩ.
Cục trưởng suýt sặc rượu, ho khan nói nhỏ:
– Nếu Mạt Bố Nhĩ được Thai gia ủng hộ, khả năng thắng cử tổng thống năm sau sẽ rất cao.
– Thai gia…luôn bí ẩn, hầu hết mọi người trong liên bang đã quên sự tồn tại của họ.
Thi Thanh Hải thừa nhận trước khi thu thập tin tức, anh cũng không để ý đến gia tộc hoàng tộc huy hoàng này.Anh uống cạn chén rượu, nói:
– Dù gia tộc họ từng thống trị liên bang, nhưng đã qua bao nhiêu năm, họ còn bao nhiêu lực lượng để ảnh hưởng đến bầu cử tổng thống?
– Không được đánh giá thấp bảy đại gia tộc.Thai gia bí ẩn nhất, nhưng có thể là gia tộc mạnh nhất.
Cục trưởng cúi đầu, lo lắng nói:
– Họ không thể biến ai đó thành tổng thống, nhưng có thể dễ dàng khiến đối thủ thất bại.
– Phá hoại dễ hơn xây dựng, tôi hiểu.
Thi Thanh Hải bình tĩnh:
– Tôi ghét chính khách, nhưng phải thừa nhận Mạt Bố Nhĩ từ Đông Lâm luôn là một ẩn số.Nếu những gì hắn thể hiện là giả tạo, thì hắn đã đóng vai thánh nhân rất thành công.
– Ông hiểu ý tôi chứ?
Thi Thanh Hải nói tiếp:
– Nếu Mạt Bố Nhĩ thành tổng thống, có thể không phải lựa chọn tốt nhất cho tổ chức.Nhưng ít nhất, việc đàm phán hòa bình sẽ không còn lo chính phủ liên bang lật lọng.
Cục trưởng khoát tay:
– Đạo đức không đại diện cho tất cả.Cương lĩnh tranh cử của Mạt Bố Nhĩ về Hoàn Sơn Tứ Châu còn mơ hồ.Không ai biết hắn nghĩ gì về mối quan hệ giữa chính phủ và chúng ta.Nếu Mạt Bố Nhĩ bị phái chủ chiến của Bộ Quốc Phòng ảnh hưởng, chọn tấn công mạnh mẽ tổ chức…
Thi Thanh Hải thấy trán Cục trưởng đầy lo lắng.
Cục trưởng thở dài:
– Hoàn Sơn Tứ Châu đã kết thúc nội chiến, hòa bình đang đến.Nghị sĩ Mạch Đức Lâm vẫn kiên trì không bạo lực.Tổ chức cần đoàn kết, không thể chuẩn bị đầy đủ cho chiến tranh.Nếu Mạt Bố Nhĩ trấn áp Hoàn Sơn Tứ Châu bằng vũ lực, tôi lo đồng đội của chúng ta sẽ tan rã.
– Tổng thống hiện tại nhát gan, nhưng Mạt Bố Nhĩ thì không.
Cục trưởng lo lắng:
– Một người từ gia đình thợ mỏ làm tới tổng thống, chắc chắn có lý tưởng lớn.Người cương nghị như vậy sẽ không cho phép tổ chức vũ trang phản chính phủ tồn tại trong liên bang, nhất là ở khu vực Tinh Quyển Thủ Đô.
– Lo lắng này hơi sớm.
Thi Thanh Hải nhìn Cục trưởng:
– Hôm nay ông mạo hiểm gặp tôi, chắc không chỉ để nói những điều này.
Cục trưởng lắc đầu, nhìn hoa tuyết, khẽ nói:
– Tôi chỉ cảm thấy sắp có chuyện xảy ra, nên đến gặp cậu.Nếu có vấn đề gì, tôi sẽ xóa hồ sơ của cậu…ngoài tôi, chỉ có hắn biết cậu là Diều Hâu.Cậu biết đấy, hắn không bao giờ để ý chuyện cụ thể.Nếu cậu muốn rời đi, tổ chức cũng sẽ không phát hiện…đến lúc đó cậu sẽ thật sự tự do.
Đây là điềm xấu.Thi Thanh Hải, gián điệp thành công nhất của quân phản chính phủ, đã chuẩn bị tâm lý đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào, nhưng khi nghe những lời này, anh nhíu mày, lặng lẽ nhìn thầy mình, chậm rãi nói:
– Tự do…tôi rất thích, nhưng không muốn đổi bằng cái chết của thầy.
Anh vỗ vai thầy, nhẹ giọng nói:
– Mấy năm nay tôi mệt mỏi, không ngừng đưa tin tức về Hoàn Sơn Tứ Châu, nhưng nhìn Mạch Đức Lâm liên tục hướng về liên bang, tôi rất khó chịu…nhưng thầy biết rõ, tôi kiên trì đến hôm nay vì có cùng lý tưởng với tổ chức.Thế giới này cần thay đổi, nhưng tổ chức chưa bao giờ dùng khủng bố hay ám sát làm hại dân thường…Tôi hy vọng lý tưởng này sẽ kéo dài.
Thi Thanh Hải dựa vào ghế sofa, châm thuốc, chậm rãi nói:
– Nếu một ngày nào đó, tổ chức phản bội nguyên tắc đó, tôi sẽ rời đi, dù phải đối mặt với truy sát.
– Cậu muốn nói gì?
Cục trưởng cau mày nhìn học trò:
– Có phải ở vũ hội Song Nguyệt, cậu phát hiện ra điều gì?
– Tôi chỉ không rõ, vì sao tổ chức lại quan tâm đến lễ thành nhân của thái tử đến vậy…Nghị sĩ Mạch Đức Lâm phái một cô bé không biết gì, ngược lại tôi lại biết được một chút.
Thi Thanh Hải nhả khói, bình tĩnh nói:
– Bảy đại gia tộc là người có lợi nhất trong liên bang, tôi không cho rằng Thai gia sẽ hợp tác với chúng ta.Vậy tại sao lại tốn kém để thu thập tin tức này?
– Cậu cho rằng tổ chức sẽ ám sát Thái tử ở vũ hội Song Nguyệt?
Cục trưởng nghiêm túc hỏi.
– Tất nhiên, không có lý do nào khác.
– Tổ chức rất ít khi ám sát nhân vật công chúng, vì…điều này sẽ làm tổn hại đến hình ảnh của tổ chức.
Cục trưởng nhìn Thi Thanh Hải nghiêm khắc:
– Huống chi vũ hội Song Nguyệt được tổ chức ở Đại Học Thành, có rất nhiều công dân vô tội…suy đoán của cậu là thiếu tôn trọng đối với sự tín nhiệm của tổ chức.
– Tôi không tin ai cả, ngoại trừ ngài.
Thi Thanh Hải không bỏ đi suy nghĩ của mình:
– Nếu tổ chức thực sự ám sát người thừa kế của Thai gia mà chúng ta không biết, thì có nghĩa là chúng ta sẽ bị vứt bỏ.
– Cậu không thuyết phục được tôi, vì ám sát người thừa kế của Thai gia không có lợi cho chúng ta.
– Thanh toán tội ác của bảy đại gia tộc trong lịch sử là điều mà tổ chức tin tưởng.
Thi Thanh Hải híp mắt:
– Hơn nữa, như thầy đã nói, Thai gia đã tiếp xúc với nghị sĩ Mạt Bố Nhĩ, và thầy cũng phân tích rằng Mạt Bố Nhĩ có thể theo phe chủ chiến…Vậy tại sao không loại bỏ trợ lực lớn nhất của hắn trước khi Mạt Bố Nhĩ thành tổng thống?
– Thai gia đơn truyền đã bảy đời, chỉ có một người thừa kế.
Thi Thanh Hải tiếp tục phân tích:
– Có thể gia tộc này là tồn tại đáng sợ nhất ở liên bang, nhưng cũng là tồn tại yếu nhất.Chỉ cần người thừa kế chết đi, gia tộc này sẽ sụp đổ.
Cục trưởng im lặng một hồi, rồi đột nhiên nhận ra Thi Thanh Hải suy đoán như vậy vì nghi ngờ những động thái gần đây của tổ chức.Dù nghị sĩ Mạch Đức Lâm hay các nhân vật quan trọng trong liên bang đều muốn kết nối với Thai gia, tỏ ý tốt với người thừa kế của Thai gia, thì chỉ có quân phản chính phủ, vốn đã phản kháng liên bang hơn mười năm qua, là không có lý do gì để quan tâm đến tung tích của người thừa kế Thai gia, trừ khi các nhân vật cấp cao trong tổ chức có ý đồ khác.
Im lặng một lúc, Cục trưởng chậm rãi nói:
– Nhưng có một việc cậu chưa nghĩ tới, ở Lâm Hải Châu của Thủ Đô Tinh, ám sát thái tử của Thai gia là nhiệm vụ bất khả thi…Trong tổ chức có thể có một số thành phần cấp tiến, nhưng tôi nghĩ họ không ngu ngốc đến vậy.
– Điều đó thì tôi tin, ngay cả tôi cũng mất mấy tháng mới xác định được vị trí của vị thái tử kia, đủ để thấy đối phương cẩn thận.
Thi Thanh Hải nhún vai:
– Tôi chỉ hy vọng ngài cẩn thận hơn trong thời gian tới…chú ý hơn đến người và tin tức từ bên kia.
– Cậu chuẩn bị làm gì bây giờ?
Cục trưởng uống cạn rượu, hỏi.
– Hôm nay là vũ hội Song Nguyệt, tôi muốn tự mình đi xem xét.Bất kể bên tổ chức phái ai tới, tôi đều có thể khiến họ thất bại.
Giọng Thi Thanh Hải lạnh lẽo.
– Cậu làm vậy là chống đối tổ chức.
– Tôi hy vọng sẽ không có chuyện gì không hay xảy ra, nhưng nếu tổ chức thực sự lừa dối chúng ta…đã không còn tin tưởng, chỉ vô sỉ lợi dụng rồi diệt khẩu, tôi sẽ không còn là người của tổ chức nữa.
Cục trưởng thở dài, nhìn Thi Thanh Hải, lúc này anh ta dùng giọng điệu sắc bén như dao của một cảnh viên nói:
– Có thể chúng ta đã suy nghĩ quá nhiều, có thể vũ hội tối nay chỉ là màn trình diễn danh lợi của bọn con nhà giàu, có thể thượng tầng của tổ chức đã có một chút thay đổi trong suy nghĩ, muốn thử tiếp xúc với giai tầng có thực quyền ở liên bang, tìm kiếm một tương lai ôn hòa hơn.
Thi Thanh Hải nhướng mày, cười, nâng chén mời Cục trưởng:
– Nếu vậy thì tốt nhất.Lần trước tình báo nói lễ thành nhân của Thai gia có một số quy củ cổ quái, nếu chỉ muốn tiếp xúc Thái tử, tổ chức chúng ta sẽ không để bên cạnh nghị sĩ Mạch Đức Lâm nhiều cô gái như vậy…Tôi có thể coi như khá tốt rồi, nhưng dù sao thầy cũng là đàn ông mà phải không?
Cục trưởng cười ha ha:
– Chúng ta chưa bao giờ buôn bán nữ sắc không có phẩm chất như vậy.
Một lát sau, ông bình tĩnh trở lại, mỉm cười nói:
– Thượng tầng của tổ chức ra chỉ thị mới nhất, lệnh cho cậu nghĩ mọi biện pháp để tiếp xúc với vị thái tử kia.
– Mẹ nó, sao giờ ông mới nói.
Thi Thanh Hải kinh ngạc, rồi chửi một tiếng.
– Xem ra vũ hội ngày hôm nay hẳn là không có vấn đề gì chứ?
– Cẩn thận một chút.
Ông vỗ vai Cục trưởng:
– Tôi đi trước đây, có hẹn với một người bạn, đã làm cho hắn chờ lâu lắm rồi.
Thi Thanh Hải đi trong tuyết nhẹ, hướng về một cửa tiệm trên con phố yên tĩnh của Lâm Hải Châu.Đi được một đoạn ngắn, anh nhíu mày, cúi đầu nhìn đồng hồ.Mở lớp che đậy phía trên ra, anh thấy một màn hình nhỏ với dòng chữ:
– Vũ hội không cần lo lắng.Vì Hắn tới, địa chỉ ở…
Thi Thanh Hải ngẩn ra.Chỉ có người thầy vừa chia tay mới có thể liên lạc với anh bằng cách này.Rõ ràng, ông ta vừa nhận được thông tin này và truyền cho Thi Thanh Hải với tâm trạng phấn khích, thậm chí có phần kích động, nên mới lộ liễu như vậy.
Thi Thanh Hải ngạc nhiên nhìn dòng chữ trên màn hình, nhìn từ “Hắn” trong câu thứ hai.Anh cảm thấy thế giới này thật hoang đường.Vừa nhắc đến Hắn, Hắn liền tới sao?
…Nhưng vì sao hắn lại tới Lâm Hải, làm sao hắn dám tới? Nếu hắn thực sự tới, xem ra tổ chức có xu hướng hòa bình đối với vũ hội Song Nguyệt, vì tổ chức không thể để Hắn mạo hiểm.
Hoa tuyết rơi trên hàng lông mi dài, Thi Thanh Hải cũng quên phủi đi.Anh kinh ngạc nhìn dòng chữ trên đồng hồ, nghĩ đến việc sắp gặp được đại nhân vật kia, không khỏi cảm thấy tim đập nhanh.
Mỗi gián điệp đều có một danh hiệu liên lạc riêng.Danh hiệu của Thi Thanh Hải là Diều Hâu.Lão sư của anh có danh hiệu là Liệt Tửu.Thi Thanh Hải cũng biết một số đồng nghiệp bất hạnh bị liên bang bắt được, ví dụ như Chim Én và Quạ đen đã hy sinh…danh hiệu của các gián điệp trong lịch sử nhân loại nhiều không kể xiết.Nhưng trong Hiến Lịch này, các gián điệp lợi hại nhất hầu như đều xuất thân từ quân phản chính phủ của Hoàn Sơn Tứ Châu, vì người đứng đầu hệ thống gián điệp của quân phản chính phủ là một đại nhân vật có danh hiệu là “Hắn”.
Hắn là nhân vật số hai, là chiến hữu thân mật nhất của người đứng đầu quân phản chính phủ.Người này trong lòng Thi Thanh Hải là một nhân sĩ chuyên nghiệp vô cùng giỏi – Lãnh đạo cao cấp như vậy tồn tại, nhưng liên bang vẫn không thể thu thập được các tin tức và tài liệu về thân phận của Hắn.
Quân phản chính phủ ở Hoàn Sơn Tứ Châu tiến hành đối kháng đã nhiều năm, kết quả là trong liên bang vẫn không ai biết được hình dáng của nhân vật số hai bên đối phương ra sao.Chỉ bằng điểm này, lập tức có thể chứng minh Hắn vô cùng kinh khủng.
Trong gió tuyết nhẹ, Thi Thanh Hải không kìm được rùng mình.Anh sắp được gặp người kia, sau đó…cùng tham gia vũ hội Song Nguyệt? Hắn tới Lâm Hải Châu, tất nhiên là để gặp vị thái tử của Thai gia, chỉ là quân phản chính phủ có gì cần đàm phán với Thai gia?
Như một con đê biển đang đứng trước cơn vỡ đê tức thì, nhưng Thi Thanh Hải vẫn duy trì được sự lãnh tĩnh và nụ cười lười biếng như mọi khi.Anh biết tin này, tâm thần vẫn không chút lay động.
Mấy năm qua, anh đã thu thập được một lượng tin tức tình báo cực lớn cho quân phản chính phủ, giúp người ở Hoàn Sơn Tứ Châu không chỉ trong chiến đấu mà còn sinh tồn được đến bây giờ, cũng giúp cho phái ôn hòa trong quân phản chính phủ trong cuộc bầu cử thu được lợi ích không nhỏ.Có thể nói, anh là một trong những gián điệp thành công nhất của quân phản chính phủ trong những năm qua.Nhưng khi đối mặt với thủ trưởng của thủ trưởng trực tiếp của mình…đối mặt với người mà chưa ai từng nhìn thấy khuôn mặt thực sự – “Hắn”, Thi Thanh Hải một điểm tự tin cũng không có.
Phải đảm bảo cho hắn tuyệt đối an toàn ở Lâm Hải Châu, lại còn phải an bài cho hắn gặp được người thanh niên kia ở vũ hội Song Nguyệt.Áp lực cực lớn đó làm cho lông mi Thi Thanh Hải nhíu lại.
Loại áp lực này cũng khiến anh, sau khi bước vào cửa hàng, mới phát hiện ra có tình huống dị thường.Khi nghe được nội dung cụ thể của cuộc xung đột, Thi Thanh Hải chỉ cần liếc mắt là có thể thấy được ý đồ của đám nam nữ phú quý.Anh hơi híp mắt, trực tiếp bước tới, quay về phía Hứa Nhạc đang ngồi uống cà phê nói:
– Chuyện gì vậy?
Hứa Nhạc đã coi đám thanh niên nam nữ kia như không khí, nhưng cũng có chút tức giận.Phát hiện ra Thi Thanh Hải, anh thở dài, đứng dậy nói:
– Tôi và cậu đi thử quần áo thôi.
– Không cần.
Thi Thanh Hải híp mắt nhìn những người đó, ánh mắt lạnh lùng:
– Quản lý, trong cửa hàng còn bao nhiêu đôi giày? Tôi mua toàn bộ.
Đám nam nữ kiêu ngạo nhà giàu đang xung đột với Hứa Nhạc, lúc này thấy bạn của anh tới, đang chuẩn bị chơi trội.Ai ngờ Thi Thanh Hải lại chơi trội trước.
Người đàn ông lúc đầu muốn Hứa Nhạc cởi quần áo, cười nhạo Thi Thanh Hải:
– Mời tiếp tục biểu diễn.
Thi Thanh Hải không để ý đến hắn, trực tiếp lôi kéo cô quản lý xinh đẹp đi tính tiền.Cô quản lý thật ra đã gặp nhiều người giàu có quái dị, nhưng vẫn thấy yêu cầu đóng gói tất cả giày lại…thật sự có chút kỳ quái.Hứa Nhạc trợn mắt há mồm đi theo sau, hỏi:
– Sao cậu có nhiều tiền thế?
– Không phải cậu có chi phiếu sao?
Thi Thanh Hải nói.
Hứa Nhạc cười khổ nói nhỏ:
– Còn có hơn mười vạn, mỗi đôi giày ở đây đều có giá tới vài ngàn, mua hết toàn bộ sao nổi?
Thi Thanh Hải cười cực kỳ thân thiết, vỗ vai Hứa Nhạc nói:
– Huynh đệ, cậu còn không biết trong thẻ ngân hàng của cậu có bao nhiêu tiền mà.Hơn nữa hạn ngạch cũng rất kinh ngạc a…
Hứa Nhạc móc tấm thẻ ngân hàng Tam Lâm Liên Hợp đại thúc để lại cho mình, sau đó không thể tin vào mắt mình, hài lòng mà tiếc nuối nhìn máy quét thẻ báo thanh toán thành công.Lúc này, tất cả giày trong cửa tiệm…đều đã là của anh.
Thu hoạch của cô quản lý hôm nay thực sự kinh ngạc.Cô tủm tỉm cười nhìn Hứa Nhạc, đưa hai tay trả lại tấm thẻ, nói:
– Hoan nghênh ngài lần sau lại tới.
Thi Thanh Hải phân phó cho cô nàng ngày mai đem tất cả giày tới một địa chỉ, sau đó vỗ vai Hứa Nhạc, dưới con mắt chăm chú của tất cả nhân viên trong cửa hàng, ngạo nghễ bước ra ngoài.
Khi họ đi qua bên cạnh đám con nhà giàu, người đàn ông kia cười lạnh:
– Thì ra ở Lâm Hải Châu cũng có người ngu ngốc như vậy.Lại còn có thể đốt tiền mà không thèm nháy mắt.
– Ai là người ngu ngốc?
Thi Thanh Hải lần này không giữ im lặng nữa, cười tủm tỉm xoay người lại, nhìn đám thanh niên nói:
– Tao chỉ muốn xem xem, có một đám ngu ngốc đi mua lễ phục, nhưng ngay cả một đôi giày phù hợp cũng không mua được…đến lúc tham gia vũ hội, tràng cảnh như vậy sẽ làm không ít người vui sướng đó.
Bọn người kia lập tức phẫn nộ.Lúc này họ mới hiểu ra tên gia hỏa mặc bộ âu phục nhăn nhúm này âm hiểm như thế nào.Nghe nói ở Đế quốc, những nơi nhận đặt trước quần áo tuyệt đối không làm giày, hơn nữa họ còn ca ngợi phong cách hỗn tạp, nhưng ở liên bang…chuyện này tuyệt đối không thể thực hiện…
– Thời gian không còn sớm nữa…
Thi Thanh Hải giơ đồng hồ nhìn thoáng qua, rất thành khẩn nói:
– Hy vọng trong thời gian còn lại bọn mày chuẩn bị mọi thứ cho lễ hội thật tốt.Trên đường này còn không ít cửa hàng, bọn mày đoán xem tao có thể đem toàn bộ giày ở các cửa hàng đó mua sạch không?
o0o
Đi trong gió tuyết, nghĩ đến sắc mặt của đám con nhà giàu, Hứa Nhạc không kìm được cười.Anh dốt đặc cán mai về các loại lễ tiết của giai cấp thượng tầng xã hội, nhưng cũng có thể đoán được chiêu này của Thi Thanh Hải sẽ làm đối phương khó chịu cực kỳ.Sau một giây, khuôn mặt tươi cười của anh biến thành bất đắc dĩ và sầu khổ, nhìn Thi Thanh Hải bên cạnh nói:
– Nhiều tiền như vậy, tôi làm sao có?
– Đồ đần, buổi chiều ngày mai mới giao hàng, sáng mai lập tức hủy giao dịch.
Thi Thanh Hải không nhìn anh, khinh thường nói:
– Tôi nói cậu là người quá thành thật rồi, bị đám người kia khi dễ mà không biết mở miệng ra à? Ngay cả một cái ám chiêu nhỏ cũng không biết dùng, trong xã hội còn làm được cái gì?
Hứa Nhạc sờ gáy, vốn định nói mình cũng đã nói vài câu không tốt, nhưng sau lại chỉ cười cười, nói:
– Tôi quen động tay động chân, không quen nói chuyện.
Thi Thanh Hải sửng sốt, nghĩ đến lần trước Hứa Nhạc đã đánh nhau với tên quân nhân to con kia, không kìm được cười lớn ở con phố yên tĩnh mà phú quý của Lâm Hải Châu.
– Tôi còn có một số việc phải làm.
Ở cuối phố, Thi Thanh Hải dừng lại, nhìn Hứa Nhạc mỉm cười nói:
– Trong vũ hội tối nay tôi còn có một số việc, cậu tự chơi một mình nha…nói không chừng lại có thể đem Trương Tiểu Manh trở về.
Cuộc sống của gián điệp luôn có áp lực cực lớn.Lúc trước biết được “Hắn” sẽ đến, Thi Thanh Hải theo thói quen làm ra một chuyện điên cuồng, vừa là để Hứa Nhạc trút giận, mà cũng là giảm áp lực cho mình.Chỉ là Thi Thanh Hải biết, tối nay anh không thể đi cùng Hứa Nhạc được.
Hứa Nhạc nhận ra trong nụ cười của anh có chút nặng nề, liên tưởng đến âm thanh trên điện thoại trước đó, cau mày hỏi:
– Cậu…có chuyện phiền toái gì đúng không?
– Phiền toái rất lớn.
Thi Thanh Hải cười khổ, vỗ vai anh:
– Đi thôi.
o0o
Ở quảng trường gần trung tâm của một trung tâm ăn uống náo nhiệt, Thi Thanh Hải vừa cầm cây lạp xưởng gặm nhấm, vừa chờ đợi người thủ lĩnh thần bí nhất đến, vừa oán thầm thịt tổng hợp quả thực không thể ăn được.Có nên làm cho lão sư thỉnh thoảng đem ít động vật hoang dã từ cục ra làm một bữa ăn ngon không đây?
Chợt ở phía sau có một người đi tới bên cạnh anh, hỏi:
– Ăn ngon không?
Thi Thanh Hải quay đầu lại, sau đó…thấy một nam nhân trung niên có tướng mạo cực kỳ hèn mọn, đang nhìn cây lạp xưởng trong tay anh, hai mắt tỏa sáng.Anh ngẩn người, rồi vô thức đưa cây lạp xưởng tới.
