Đang phát: Chương 997
Ẩn Long hốt hoảng:
– Số lượng lớn như vậy, sao có thể tùy ý sử dụng trong môn phái, lẽ nào…
Đường Tâm lạnh lùng:
– Đây mới là điều ta lo ngại.Ta sợ rằng hắn đã được phụ thân tán thành, nên mới tự do điều phối tài nguyên như vậy.Nhưng nếu phụ thân đã cho phép, thì Đường Kiếp rốt cuộc có quân bài tẩy gì? Chẳng lẽ thật sự là Nặc Á Chi Chu? Khả năng này không cao, nhưng không thể không đề phòng.Nếu hắn thật sự nhận chủ được Nặc Á Chi Chu, thì phiền phức lớn.
Đường Tâm trầm giọng:
– Hơn nữa, cho dù ta không làm gì, Ngô Kim Tôn cũng là người của chúng ta, Thiên Nhất Các chỉ là một lũ ngốc mà thôi.Hiện tại cứ dồn toàn lực chú ý đến động tĩnh của Thiên Nhất Các.Nếu chúng cầu viện, lập tức phái người giúp đỡ Thiên Nguyên thương hội.Ta nhất định phải có được những tin tình báo đó.
Hai người nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại hương thơm thoang thoảng.
Lúc này, trên cành cây xuất hiện một bóng người.Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, quanh thân có các phù văn chớp động, thân thể dần dần hiện rõ, cuối cùng đáp xuống.Ánh mắt hắn nhìn lên chiếc ghế mà Lý Vân Tiêu vừa ngồi.
– Lý Vân Tiêu, Lý Vân Tiêu…hắn rốt cuộc có quan hệ gì với Cổ Phi Dương, hay hắn chính là Cổ Phi Dương?
Gương mặt người đó lộ rõ, chính là Vũ Văn Bác, tam trưởng lão Vạn Bảo Lâu.Ánh mắt hắn đầy vẻ dò xét, lẩm bẩm:
– Với sự quen thuộc của ta với hắn, thì đúng là có chút giống phong cách làm việc của hắn, hơn nữa người kia chắc chắn là Mạc Tiểu Xuyên.Chẳng lẽ Lý Vân Tiêu chính là Cổ Phi Dương?
Sắc mặt Vũ Văn Bác trở nên ngưng trọng, thậm chí là kinh hãi, thì thào:
– Nếu thật là Cổ Phi Dương, vậy ước định năm xưa của Vạn Bảo Lâu còn hiệu lực không? Việc này liên quan quá lớn, nhất định phải xác nhận lại.Lần này đến nam vực ta đã thu thập được một số tin tức hữu ích.Tạm thời không nên gặp mặt người này.Còn về Nặc Á Chi Chu…
Vũ Văn Bác suy tư một lúc rồi lẩm bẩm:
– Cổ Phi Dương chưa chết, Nặc Á Chi Chu, đại năng yêu tộc, ván cờ thiên địa…tất cả đều là những đại sự kinh thiên động địa.Tình hình hiện tại càng lúc càng phức tạp.Tạm thời không nên tìm Thôi Bác, Tuyên Ngọc Đường, chờ ta xác minh mọi chuyện rồi tính.Thật là, ta đường đường là tam trưởng lão Vạn Bảo Lâu lại đi nghe lén đám hậu bối tụ tập.Nếu chuyện này truyền ra thì còn mặt mũi nào mà lăn lộn trên đại lục nữa.May mà ta đã thu thập được nhiều tin tức hữu ích, coi như không uổng công ta làm chuyện mất mặt như vậy.
Nói xong, thân ảnh hắn khẽ động, dần dần tan biến vào hư không.
Lý Vân Tiêu và Mạc Tiểu Xuyên hóa thành một đạo hào quang, không chút kiêng dè bay qua thành Tống Nguyệt Dương.Trong thành có rất nhiều cao thủ và thế lực phức tạp, nên rất ít người dám liều lĩnh bay lượn như vậy.
Mạc Tiểu Xuyên nói nhỏ:
– Mấy tên thám tử này thật phiền phức.Hay là ta đi tiêu diệt vài tên, cứ suốt ngày dùng thần thức quét tới quét lui trên người chúng ta.
– Ha ha, người ta cũng chỉ là làm việc thôi, thông cảm một chút đi.
Lý Vân Tiêu có vẻ rất vui vẻ, nhanh chóng tiến vào trụ sở của Thiên Nguyên thương hội.
Toàn bộ thương hội được bao phủ bởi rất nhiều trận pháp che chắn thần thức, ngăn chặn người ngoài dò xét.Sau khi vào bên trong thì cơ bản là an toàn.
Mạc Tiểu Xuyên hỏi:
– Vân thiếu, thấy ngươi tươi cười như vậy, có vẻ như ngươi chắc chắn Tứ Cực Môn và Kim Tiền Bang sẽ đến giúp đỡ? Thực ra, nếu ngươi tiết lộ thân phận với Vạn Bảo Lâu, thì với mối quan hệ năm xưa của ngươi với họ, chắc chắn sẽ được giúp đỡ.
Lý Vân Tiêu cười:
– Tiền Vô Địch của Kim Tiền Bang một lòng hướng về võ đạo, chỉ truy cầu sức mạnh, không màng đến những thứ khác, quả thực không dễ lợi dụng.Nhưng hắn có chấp niệm với võ đạo, mà Nặc Á Chi Chu chính là vật dẫn tốt nhất.Còn về Đường Tâm…hắn quá đa nghi, có quá nhiều tạp niệm.Có lẽ sau này hắn sẽ trở thành một hùng chủ, nhưng cả đời này khó có thể bước lên đỉnh cao võ đạo, trở thành Võ Đế tuyệt thế.Tuy người này nhiều mưu kế, nhưng thứ hắn muốn cũng không ít, so với Tiền Vô Địch thì dễ lợi dụng hơn nhiều.
Mạc Tiểu Xuyên gật đầu:
– Những người làm ăn này đều như vậy cả.Còn người trong các môn phái, muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết, đơn giản hơn nhiều.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đây gọi là “sống ở giang hồ, thân bất do kỷ”.Vì vậy, những cao thủ tuyệt thế thường không phải là bá chủ một phương, hay đứng đầu tông môn, mà là những người ẩn dật trong Thiên Võ Giới, một lòng tu luyện.Cái gọi là thập đại Võ Đế, tất cả chỉ là danh lợi hư ảo.Còn có quá nhiều cao thủ ẩn mình mà thế gian không biết đến.
Mạc Tiểu Xuyên cười:
– Khiêm tốn không phải là tính cách của Vân thiếu ngươi.Nếu ngươi không cần hư danh, thì cho ta lên Phong Vân bảng cũng được đấy.
Đột nhiên, một tiếng hừ lạnh từ đâu đó vọng đến:
– Hừ, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn lên Phong Vân bảng? Nằm mơ đi! Ăn một chiêu của ta đây!
Một luồng quyền kình mạnh mẽ xé gió lao tới, không gian xung quanh bị áp súc cực độ, hội tụ vào một quyền này.Quy tắc chi lực tuôn trào, khiến cho người ta cảm giác như chỉ còn tồn tại quyền ảnh này mà thôi.
Đột nhiên, đồng tử của Mạc Tiểu Xuyên co lại, tinh mang cũng bùng nổ.Hắn thấy rõ quyền phong hung hãn kia, một quyền này không chỉ có quy tắc chi lực, cửu thiên đế khí, mà còn có vô thủy vô chung, vô cùng vô tận, ẩn chứa ý cảnh cực cao.
– Ồ? Có thể tung ra một quyền như vậy…
Quyền phong càng lúc càng mạnh, lập tức chấn vỡ cả không gian.Mạc Tiểu Xuyên lại không hề nao núng, ngược lại khóe miệng còn nở một nụ cười, khẽ nói:
– Quyền pháp đơn sơ như vậy, chỉ biết lao vào tấn công thôi.Đến giờ ngươi vẫn đứng cuối trong số các sư huynh đệ, vậy mà cũng đã bước vào Võ Đế rồi sao?
Mạc Tiểu Xuyên giơ tay phải lên, lập tức một đám kiếm khí hình cầu bao phủ lấy hắn, kiếm quang lập lòe, tự mở ra một không gian riêng.
– Khi nào mà việc chứng nhận Võ Đế lại trở thành việc ta ban phát vậy?
– Hừ, giỏi mồm mép thì có ích gì? Mặc kệ, dưới quyền uy của ta, ngươi đáng phải đền tội!
Giọng nói lạnh lùng và khinh miệt vang lên.
– Ngông cuồng!
Mạc Tiểu Xuyên cười lạnh:
– Lâu lắm rồi không bị đánh, xem ra da ngươi ngứa ngáy rồi.Hôm nay không dạy dỗ ngươi một chút thì không được.
Quyền ý và kiếm quang bao trùm trụ sở của Thiên Nguyên thương hội, võ ý dao động khiến cho tất cả mọi người trong Thiên Nguyên thương hội kinh hãi nhìn về phía tiểu viện kia, tất cả đều câm như hến.Dưới uy áp này, họ không thể làm gì được.
– Chuyện gì xảy ra vậy? Thiên Nhất Các phái người đến giết à?
Ba tên Võ Đế của La Khúc thương hội lao ra, muốn xem xét rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong tiểu viện, quyền mang vừa nãy còn ngập trời, giờ đã bị kiếm khí phá tan tành.Quyền ý không ngừng bị kiếm quang ép lui, dần dần rơi vào thế hạ phong.
