Đang phát: Chương 992
– Con chào nhạc mẫu ạ!
Lục Thiếu Du vội vàng cúi người chào.
– Được rồi, ngồi xuống đi, không cần khách sáo vậy đâu.
Lư Khâu Mỹ Vi cười hiền hậu, ánh mắt dịu dàng nhìn Lục Thiếu Du, luôn nở nụ cười.
Lục Thiếu Du ngồi xuống, trong lòng có chút bất an, vị nhạc mẫu này thay đổi thái độ quá nhanh, đúng là phụ nữ ở độ tuổi nào cũng vậy, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
– Thiếu Du, có phải con luôn không thích ta, vì ta đã ngăn cản con và Linh Nhi đến với nhau?
Khi Lục Thiếu Du vừa ngồi xuống, Lư Khâu Mỹ Vi đã hỏi với nụ cười trên môi.
– Mẹ à, Thiếu Du không dám, anh ấy không nghĩ như vậy đâu ạ.
Lữ Tiểu Linh vội vàng nói đỡ cho Lục Thiếu Du.
– Dạ con không dám ạ!
Lục Thiếu Du nhanh chóng đáp lời.
– Con không dám thật sao? Trong lòng chắc mắng ta không ít lần rồi ấy chứ.
Lư Khâu Mỹ Vi cười, rồi nói tiếp:
– Thiếu Du, nhạc phụ con đã công khai tuyên bố hôn ước của con và Linh Nhi, vậy thì nhanh chóng làm đám cưới đi, con thấy thế nào?
“Khỉ thật, lại ép cưới!”, Lục Thiếu Du thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh đáp:
– Thưa nhạc mẫu, cha mẹ con hiện tại không có ở Cổ Vực, việc kết hôn là đại sự của cả đời, con không dám không báo với cha mẹ.Đến lúc đó, đợi cha mẹ con đến đây, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn ạ.
– Con thật sự muốn báo với cha mẹ, hay là sợ Vân Dương Tông, Vân Tiếu Thiên và Vân Hồng Lăng đến gây rối đấy?
Lư Khâu Mỹ Vi nhìn Lục Thiếu Du nói.
– Dạ…
Lục Thiếu Du ngớ người, nhạc mẫu này quả là hiểu rõ mọi suy nghĩ trong lòng hắn.
– Việc hôn sự là đại sự, báo cho cha mẹ là điều đương nhiên, cứ từ từ bàn bạc sau cũng được.
Lữ Chính Cường lên tiếng.
– Ông đừng tưởng là tôi không biết những gì ông làm đấy nhé.Hiện tại tôi chỉ muốn tốt cho Linh Nhi thôi, chẳng lẽ ông không hiểu sao?
Nghe Lữ Chính Cường bênh vực Lục Thiếu Du, ánh mắt Lư Khâu Mỹ Vi chợt lóe lên.
– Tôi…tôi có làm gì đâu.
Lữ Chính Cường lảng tránh, liếc nhìn Lục Thiếu Du.
– Vòng thi kỳ đạo đầu tiên là do tôi tự mình bày ra, mà Lục Thiếu Du lại chọn đúng ván cờ khó nhất.Nếu không phải ông lén truyền âm cho nó, tôi xem nó có giải nhanh được như vậy không?
Lư Khâu Mỹ Vi vạch trần.
– Chuyện này…
Lữ Chính Cường nhất thời lắp bắp, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Lục Thiếu Du, như muốn nói “Bố vợ cũng bị con dụ dỗ rồi!”.
Lục Thiếu Du cúi đầu im lặng, trong lòng kinh ngạc.Nhạc mẫu quả nhiên không phải người bình thường, vòng thi kỳ đạo đầu tiên đúng là do Lữ Chính Cường truyền âm cho hắn, nhờ vậy hắn mới giải được dễ dàng như vậy, không ngờ lại bị Lư Khâu Mỹ Vi nhìn thấu.
– Thôi được rồi, chuyện giữa cha vợ và con rể, cũng như chuyện hôn sự, ta sẽ không nói gì nữa.Lục Thiếu Du, bây giờ ta nói cho con biết, con đã có hai vị hôn thê.Ban đầu, ta hoàn toàn không đồng ý chuyện con và Linh Nhi đến với nhau.Dù nói đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, nhưng nhạc phụ con từ trước đến nay chưa từng có người thứ hai, con hiểu ý ta chứ?
Nói đến đây, bà lại nhìn Lữ Chính Cường, thấy ông đã cúi gằm mặt xuống.
– Khụ!
Lữ Chính Cường ho khan một tiếng, che giấu vẻ xấu hổ.
Lục Thiếu Du thầm buồn cười, ra vẻ vị nhạc phụ này là nhân vật quan trọng ở Cổ Vực, nhưng ở nhà lại là người bị vợ quản nghiêm.
– Con hiểu ý của nhạc mẫu ạ.
Trong lòng cảm thông cho nhạc phụ, nhưng vẻ mặt Lục Thiếu Du vẫn không lộ ra điều gì.
Lư Khâu Mỹ Vi nói ngay:
– Nếu Linh Nhi đã chọn con, ta cũng không muốn nói thêm gì nữa.Con đã vượt qua bốn vòng thi, tuy rằng vòng đầu có chút gian lận, nhưng cũng chứng minh con là người nổi bật trong thế hệ trẻ.Hôn ước giữa con và Linh Nhi ta sẽ không phản đối, nhưng đừng trách ta không nhắc nhở, sau này nếu con dám ức hiếp Linh Nhi, để nó phải chịu dù chỉ một chút ấm ức, ta nhất định không tha cho con.
– Con nhất định sẽ bảo vệ Linh Nhi thật tốt, sẽ không để cô ấy phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.
Lục Thiếu Du trịnh trọng gật đầu.
– Như vậy thì tốt!
Lư Khâu Mỹ Vi lộ vẻ hài lòng, nhìn Lục Thiếu Du bằng ánh mắt ngày càng thiện cảm, nói:
– Con đã gọi ta một tiếng nhạc mẫu, ta cũng không có gì để tặng con cả.Vật này coi như quà ra mắt vậy.
Nói rồi, trong tay Lư Khâu Mỹ Vi xuất hiện một chiếc bình ngọc màu xanh biếc cao khoảng một gang tay, rồi đưa cho Lục Thiếu Du.
– Quà ra mắt!
Lục Thiếu Du mừng thầm, nhạc mẫu tặng quà chắc chắn không phải là đồ tầm thường.Hắn vội đứng dậy nhận lấy, nói:
– Con cảm ơn nhạc mẫu ạ!
– Đây là một bình Địa Linh Dịch, hơn hai mươi năm trước ta và nhạc phụ con đoạt được trong đại điện Vụ Tinh, tổng cộng có bốn bình.Phải là người có tu vi Linh Soái hoặc Võ Soái mới có thể dùng được.Ta và nhạc phụ con mỗi người đã dùng một bình, thực lực tăng lên không ít, đặc biệt rất tốt cho linh hồn lực.Mà Linh giả dùng thì hiệu quả còn mạnh hơn Võ giả nhiều.Con là Võ giả, nói thật dùng linh dịch này có chút lãng phí, nhưng nó cũng có tác dụng lớn đối với linh hồn lực.Linh Nhi sắp đột phá Linh Soái, đến lúc đó dùng bình còn lại.Ngay cả bốn đệ tử của nhạc phụ con là Linh Thiên Tứ Soái cũng không có cơ duyên này, giờ thì con có được nó rồi đấy.
Lư Khâu Mỹ Vi giải thích.
– Địa Linh Dịch!
Lục Thiếu Du không nhớ rõ lai lịch của Địa Linh Dịch này, nhưng nó có thể tăng cường thực lực và linh hồn lực, lại còn là bảo vật lấy được trong đại điện Vụ Tinh, chắc chắn không phải là vật bình thường.
– Thiếu Du, con không nên dùng hết một lần.Với thực lực của con, tốt nhất là chia làm hai lần.Tuy con không phải Linh giả, nhưng dùng một nửa cũng đủ để tăng lên Võ Soái tam trọng đỉnh, quan trọng nhất là nó có tác dụng rất lớn đối với linh hồn lực.Nếu con là Linh giả, tác dụng còn lớn hơn nữa.Khi ta là Linh Soái tam trọng, dùng một nửa đã có thể trực tiếp đột phá lên tứ trọng.Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là tác dụng đối với linh hồn lực.Địa Linh Dịch là bảo vật vô cùng quan trọng của Linh Thiên Môn, nhạc mẫu con cho con, coi như là rất coi trọng con đấy, đừng làm bà ấy thất vọng.
Lữ Chính Cường dặn dò, còn nháy mắt với Lục Thiếu Du.
– Con cảm ơn nhạc mẫu đã ưu ái.
Lục Thiếu Du lại cúi người cảm tạ.
– Tiểu tử lừa đảo, hời cho anh rồi nhé!
Lữ Tiểu Linh cười nói, người khác không biết nhưng nàng biết Lục Thiếu Du là người tu luyện cả linh lực lẫn võ đạo, dùng bảo vật như Địa Linh Dịch sẽ có được lợi ích rất lớn.
– Hai cha con các người cũng không cần kẻ tung người hứng như thế.
Lư Khâu Mỹ Vi nói:
– Linh Nhi, mẹ có chuyện muốn nói riêng với con, con đi theo mẹ.
– Mẹ muốn nói gì với con ạ?
Lữ Tiểu Linh vừa nói vừa vui vẻ đi theo Lư Khâu Mỹ Vi rời khỏi đình viện.
Nhìn hai người rời đi, vẻ mặt Lục Thiếu Du thay đổi, trong lòng hiểu rõ, đoán chừng Lữ Chính Cường có chuyện muốn nói với mình.
