Đang phát: Chương 99
Hi Nhĩ Mạn cau mày bước ra khỏi cổng học viện ma pháp Ân Tư Đặc, rõ ràng mang theo cả bụng tâm sự.Ân Tư Đặc quản lý vô cùng nghiêm ngặt, người ngoài nếu không có quyền thế thì ngay cả tư cách bước chân vào cũng không có.
Chốc lát sau, Da Lỗ và Lôi Nặc khoác áo bào xanh lam đi tới.”Có phải là thúc thúc Hi Nhĩ Mạn không? Quả nhiên là người rồi.” Da Lỗ nhiệt tình chào hỏi.
Hi Nhĩ Mạn từng gặp ba huynh đệ Lâm Lôi, thấy Da Lỗ và Lôi Nặc liền tiến tới hỏi: “Các cháu vẫn khỏe chứ? Ta biết các cháu là bạn học của Lâm Lôi.Ta muốn hỏi một chuyện, sao Lâm Lôi không về ăn Tết, lâu như vậy cũng không thấy về nhà?”
“Chuyện này…” Da Lỗ và Lôi Nặc liếc nhìn nhau.
Chuyện Lâm Lôi thất tình, nói ra cũng chẳng hay ho gì.Lôi Nặc nhanh trí cười nói: “Thúc thúc Hi Nhĩ Mạn, Lâm Lôi đang chuyên tâm khổ tu.Năm ngoái trong kỳ kiểm tra định kỳ đã đạt tới ma pháp sư cấp sáu.Sau đó còn lên Ma Thú sơn mạch lịch lãm.Ai, nó mải mê tu luyện quá nên kỳ kiểm tra này vẫn chưa thấy tham gia.Địch Khắc Tây thì khác, trong kỳ trắc nghiệm đã đạt tới ma pháp sư cấp sáu rồi.Người ta còn nói Địch Khắc Tây đã vượt qua Lâm Lôi rồi đấy ạ.”
“Lão tam, đừng bận tâm chuyện đó.Thôi được rồi, thúc thúc Hi Nhĩ Mạn, Lâm Lôi đi Ma Thú sơn mạch từ giữa tháng 12 năm ngoái, chắc không bao lâu nữa sẽ trở lại.Người có việc gì quan trọng không? Nếu có, cứ nói với cháu, cháu nhất định sẽ nhắn lại với nó.” Da Lỗ lễ phép nói.
Hi Nhĩ Mạn trầm ngâm một lát, rồi tươi cười lắc đầu: “Không, không có việc gì quan trọng cả.Chỉ là mấy năm nay Lâm Lôi đều không về.Mọi người trong nhà lo lắng nó gặp chuyện, nên ta tới hỏi thăm.Lâm Lôi đi Ma Thú sơn mạch lịch lãm cũng là một việc tốt.”
“Thúc thúc Hi Nhĩ Mạn cứ yên tâm.Đợi lão tam trở về, cháu nhất định sẽ giục nó về sớm một chút cho mọi người yên lòng.” Da Lỗ vội nói.
Hi Nhĩ Mạn lắc đầu: “Không cần đâu, không cần bắt Lâm Lôi về.Cứ để nó yên tâm tu luyện cho tốt, chờ nó một thời gian nữa trở về cũng không muộn.Dù sao chúng ta cũng không có việc gì lớn.Cảm ơn hai cháu, ta đi trước đây.”
Da Lỗ, Lôi Nặc nhìn Hi Nhĩ Mạn rời đi, liền cười xoay người chạy vào trong.
Đột nhiên…
“Da Lỗ thiếu gia, Da Lỗ thiếu gia.” Từ xa vọng lại tiếng gọi khẩn cấp.
Da Lỗ, Lôi Nặc quay đầu lại nhìn về phía xa.Bên ngoài học viện, có một cỗ xe ngựa, bên cạnh còn có bốn gã chiến sĩ mặc khải giáp.
Da Lỗ nhíu mày nghi hoặc lẩm bẩm: “Ai gọi mình vậy nhỉ? Ồ, là Áo Tư Thác Ni.” Da Lỗ nhìn về phía cửa sổ xe ngựa.
Áo Tư Thác Ni là người đầu tiên nhảy xuống xe, tươi cười với Da Lỗ.Sau đó cung kính đứng qua một bên, lúc này rèm cửa xe được vén lên.Một lão già chống quải trượng chậm rãi bước xuống.
Da Lỗ, Lôi Nặc nghi hoặc nhìn nhau.
“Lão già này là ai vậy, thật là kiểu cách.” Lôi Nặc nhỏ giọng nói.
Da Lỗ lắc đầu khẽ đáp: “Ta cũng không biết lão già này, nhưng nhìn dáng vẻ của Áo Tư Thác Ni thì lão là một đại nhân vật.Áo Tư Thác Ni là nhân viên quản lý cao cấp của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán, địa vị rất cao.”
Áo Tư Thác Ni đỡ lão già kia rồi mỉm cười bước tới.
“Tiểu Da Lỗ, cháu vẫn khỏe chứ.” Lão già mỉm cười chào hỏi Da Lỗ, “Trước đây không lâu, ta có gặp mặt cha cháu.Cha cháu đã kể về cháu cho ta nghe.Ha ha, Đạo Sâm có một nhi tử là ma pháp sư thật là chuyện đáng tự hào.”
Da Lỗ nghi hoặc nhìn lão giả.”Còn biết cả cha mình? Có nhận nhầm người không đây?”
Áo Tư Thác Ni ở một bên, vội nói: “Da Lỗ thiếu gia, vị này là tổng quản của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán chúng ta, cháu có thể gọi là Mại Á quán trưởng.”
“Không cần, cứ gọi là bá bá Mại Á là được.Ta với cha cháu đã có giao tình hơn mười năm rồi.” Lão giả cười hiền hòa nói.
Trong lòng Da Lỗ kinh hãi.
Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán là thánh địa nghệ thuật.Những nhân vật siêu cấp của cả Ngọc Lan đại lục đều có phần trong đó.Đừng xem thường hội quán này, Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán ở Phân Lai thành, những tác phẩm thạch điêu của hội quán đều có giá trị kinh người.
Điều này chỉ là thứ yếu, quan trọng là địa vị.Là một tổng quản của thánh địa nghệ thuật, Mại Á quán trưởng kết giao với rất nhiều nhân vật quan trọng của Ngọc Lan đại lục, thậm chí còn có giao tình với cả cao thủ Thánh vực.Nhân vật như thế này có thể xem thường được sao?
Hơn nữa, Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán còn có một lực lượng vũ trang hộ vệ phi thường cường đại.Nếu không, làm sao có thể bảo vệ được những thạch điêu trân quý?
“Bá bá Mại Á.” Da Lỗ khiêm tốn gọi.
Sau đó Mại Á quán trưởng nhìn về phía Lôi Nặc bên cạnh: “Vị này là?”
“Đây là huynh đệ tốt của cháu, Lôi Nặc.” Da Lỗ vội giới thiệu.Lôi Nặc cũng lễ phép chào: “Xin ra mắt quán trưởng Mại Á.”
Mại Á quán trưởng thong thả gật đầu.Từ cử chỉ của Lôi Nặc, ông ta có thể thấy Lôi Nặc từ nhỏ đã được giáo dục tốt.
“Bá bá Mại Á, không biết người tới đây có việc gì?” Da Lỗ dò hỏi.
Tuy hỏi vậy, nhưng trong lòng Da Lỗ cũng đoán được: “Tám phần là vì tác phẩm thạch điêu ‘Mộng Tỉnh’ của lão tam.” Đã hơn một lần Ân Tư Đặc học viện không nhận tiền, lại thấy Lâm Lôi một thời gian dài không gửi tác phẩm đi.Áo Tư Thác Ni liền tới hỏi thăm.
Áo Tư Thác Ni tới ký túc xá của Lâm Lôi, vừa vặn nhìn thấy tác phẩm thạch điêu kia.Vừa trông thấy, ông ta đã kinh ngạc đến ngây người.
Áo Tư Thác Ni là nhân viên quản lý cao cấp ở Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán, con mắt rất tinh đời.Ông ta liếc mắt nhìn tác phẩm thạch điêu của Lâm Lôi, ngay lập tức nhận định đó là một tuyệt đỉnh tác phẩm, tuyệt đối có tư cách liệt vào một trong ‘Thập Đại Thạch Điêu’.
Quan trọng nhất là kiện thạch điêu của Lâm Lôi có kích thước rất lớn.Một kiện có thể so với năm kiện của người khác.
Dù điêu khắc giống nhau, nhưng kích thước cũng rất quan trọng.Tác phẩm có kích thước lớn khẳng định phải hao phí rất nhiều tâm huyết.Năm bức thạch điêu thể hiện năm trạng thái khác nhau, đạt tới cảnh giới linh hồn cao nhất.Trông thấy thạch điêu như thấy được năm mỹ nữ chân thật.Khắp Ngọc Lan đại lục này, thạch điêu sư cực kỳ thưa thớt.Mà tác phẩm của Lâm Lôi đạt tới đỉnh cao, trong lịch sử cũng chỉ có vài vị thạch điêu tông sư đạt tới trình độ như Phổ Lỗ Khắc Tư, Hoắc Phổ Kim Sâm, Hồ Phật.
Ngày nay được công nhận là thạch điêu đại sư, tác phẩm đích xác phi thường xuất sắc, tác phẩm có thần làm rung động tâm linh.
Nhưng tác phẩm của họ, so với Phổ Lỗ Khắc Tư, Hoắc Phổ Kim Sâm, có thể nói là nhân vật tông sư, vẫn còn kém hơn một bậc.Dù chỉ chênh lệch một chút, nhưng cũng quyết định thân phận khác nhau.
Lịch sử thạch điêu có từ hơn mười ngàn năm, phần lớn những tác phẩm đều bị mất theo thời gian.Chỉ có một số ít tác phẩm đặc thù mới có thể lưu truyền đến bây giờ.Vì vậy, danh vị ‘Thập Thạch Điêu Tông Sư’ chỉ có chín trong suốt mười ngàn năm nay.
Từ khi Ngọc Lan đế quốc thống nhất đại lục, từ Ngọc Lan lịch năm 001 đến nay, chỉ có hai vị tông sư là Phổ Lỗ Khắc Tư và Hoắc Phổ Kim Sâm.
Một vị đại sư từ mười ngàn năm trước, một tác phẩm ‘Huyết Tình Tông Mao Sư’ phẩm chất đặc thù, còn lưu lại đến ngày nay, cũng mang lại danh tiếng vĩnh cửu.
Gần ngàn năm trở lại đây mới có hai vị tông sư đản sinh.Đương nhiên, Phổ Lỗ Khắc Tư từ cổ chí kim là người lợi hại nhất với ba tác phẩm nổi danh trong số ‘Thập Đại Thạch Điêu’.’Thập Đại Thạch Điêu Tông Sư’ không phải ai cũng có tác phẩm nổi tiếng được liệt vào ‘Thập Đại Thạch Điêu’.
Chỉ là người đời sau nhận định, tác phẩm nghệ thuật của họ so với ‘Thập Đại Thạch Điêu’ không khác biệt nhiều lắm.
Một vị thạch điêu tông sư đản sinh, nhưng lại là một thiếu niên năm nay mới 17 tuổi!
“Không vội, chúng ta tìm một tửu quán yên tĩnh ngồi nói chuyện đã.” Mại Á quán trưởng không quá vội vàng.
Thạch điêu tông sư?
Đừng đùa!
Áo Tư Thác Ni nhìn không sai, nhưng nghệ thuật thạch điêu có từ lâu đời, phải có con mắt tài năng mới có thể đánh giá được.Tác phẩm của thạch điêu đại sư và tác phẩm của thạch điêu tông sư đều phải toát lên được cái thần, là tác phẩm có linh hồn.
Để đánh giá một tác phẩm và công nhận một người là thạch điêu tông sư, cần phải có học vấn uyên thâm.
Trong gian giữa tửu điếm.
Trước mặt bốn người đều có một chén trà xanh, Mại Á quán trưởng cười nói: “Tiểu tử Áo Tư Thác Ni sau khi trông thấy tác phẩm của Lâm Lôi, liền gặp ta nói rằng tác phẩm này có thể so sánh với ‘Thập Đại Thạch Điêu’.Ha ha, chẳng phải muốn nói có một vị thạch điêu tông sư 17 tuổi hay sao?”
Tông sư, đại biểu cho một địa vị, đại biểu cho nghệ thuật điêu khắc của người đó đạt tới đỉnh điểm.
Người bình thường khi xưng hô, đều gọi là đại sư, ví dụ như đại sư Phổ Lỗ Khắc Tư.”Thạch điêu tông sư?” Da Lỗ có chút kinh ngạc, “Cháu không biết tác phẩm của Lâm Lôi lại lợi hại đến vậy.Dù sao con mắt của cháu cũng không đủ trình độ.Nhưng cháu dám khẳng định, tác phẩm của Lâm Lôi phải được đặt ở tầng cao nhất trong triển lãm quán của các người – ‘Đại Sư Triển Lãm’.”
“Ồ!” Mại Á quán trưởng nở nụ cười, “Được, nói nhiều như vậy, chi bằng chúng ta hãy đi xem nó.Không biết kiện tác phẩm thạch điêu này hiện đặt ở đâu, có thể cho ta xem không?”
“Đương nhiên là có thể.” Da Lỗ mỉm cười nói.
“Tiểu Da Lỗ, tác phẩm này cho dù không đạt đến đẳng cấp ‘Thập Đại Thạch Điêu’, nhưng chắc hẳn cũng không kém.Cháu bảo vệ nó như thế nào? Không sợ người ta lấy mất sao?” Mại Á nhắc nhở.
Da Lỗ tự tin: “Bá bá Mại Á cứ yên tâm, kiện thạch điêu này được cháu đặt tại tiểu điếm Hoa Đức, trong gian giữa của mật thất.Hơn nữa, cháu còn cho cao thủ bảo vệ.Huống chi, rất ít người biết đến thạch điêu này.”
“Cháu đã chuyển qua tửu điếm rồi sao?” Áo Tư Thác Ni ngạc nhiên nói.Trước đây hắn đã nhìn thấy một lần ở ký túc xá.
Da Lỗ đáp: “Cháu tin tưởng hảo huynh đệ của cháu, nhưng cháu không tin ngươi.”
Áo Tư Thác Ni không khỏi cười khổ vài tiếng.
“Bá bá Mại Á, đi thôi.Cháu đưa người đi.” Da Lỗ nhiệt tình nói.
Hoa Đức tửu điếm thực ra là sản nghiệp của Đạo Sâm thương hội.Cũng chính vì vậy mà nhân viên cao cấp ở đây đều biết Da Lỗ.
Trong gian phòng độc lập của Hoa Đức tửu điếm, căn phòng này rất rộng lớn, bên trong còn có giường, ba gã cao thủ đang canh giữ ở đây.
“Da Lỗ thiếu gia.” Ba gã chiến sĩ cấp bảy cung kính đứng lên nói.
Da Lỗ mỉm cười gật đầu: “Bá bá Mại Á, người cứ xem đi.” Nói xong Da Lỗ cầm tấm vải dày kéo lên, để lộ ra năm mỹ nữ thạch điêu giống như đúc.Một dáng vẻ luyến ái, một dáng vẻ đáng yêu, một dáng vẻ thẹn thùng, một dáng vẻ nhiệt tình động lòng người, lại có cả dáng vẻ tuyệt tình.Tất cả đều chân thật hiện ra.
Nhìn hình dáng của năm bức thạch điêu, Mại Á quán trưởng há hốc miệng, kinh ngạc nhìn thật lâu.
Một hồi lâu sau…
“Tráng lệ, tráng lệ.” Mại Á quán trưởng tỉnh lại, “Chỉ một kiện thôi ít nhất cũng là tác phẩm cấp đại sư, có thể liên tiếp khắc ra năm bức thạch điêu này, không biết đã tốn bao nhiêu tâm huyết? Thời gian điêu khắc sợ rằng phải mất một năm công phu.”
Mại Á quán trưởng vô cùng rõ ràng, điêu khắc hao tổn tâm huyết vô cùng.
Đặc biệt điêu khắc một tác phẩm, một đại sư có thể hộc máu tại chỗ.Trong lịch sử điêu khắc, có rất nhiều điêu khắc sư đã chết trong khi điêu khắc.Mỗi tác phẩm đều ẩn chứa tâm huyết.
“Một thiếu niên 17 tuổi, có thể thật sự đạt đến mức này…” Mại Á quán trưởng không biết nói gì thêm, ông ta cực kỳ hưng phấn đi tới bên bức thạch điêu, cẩn thận quan sát, “Tác phẩm này có thể so sánh với ‘Thập Đại Thạch Điêu’ hay không, phải quan sát cẩn thận từ nhiều mặt.”
Mại Á quán trưởng phảng phất như một bức tượng, cẩn thận quan sát từng đường nét.
