Truyện:

Chương 99 Gió Tuyết Nam Tuyên (6)

🎧 Đang phát: Chương 99

– Ngươi nên tự lượng sức mình, rút lui bây giờ cũng không phải là không được.
Dương Khánh nhìn hắn với vẻ dò xét, có ý tứ sâu xa.
Miêu Nghị ngẩng đầu, trong lòng cầu nguyện đừng gây khó dễ cho mình.
Dương Khánh thản nhiên nói:
– Chắc ngươi còn nhớ chuyện hối lộ Thanh Mai và Thanh Cúc ngay trước mặt ta chứ?
Thanh Cúc nghe vậy thì dở khóc dở cười, Thanh Mai vốn ít nói cũng phải mỉm cười.
Mọi người ngạc nhiên, không ngờ hắn lại dám hối lộ thị nữ của phủ chủ ngay trước mặt Dương Khánh.
Miêu Nghị câm nín.
Tần Vi Vi cũng giận dữ quay lại, gò má ửng đỏ, không ngờ Miêu Nghị dám ngang nhiên hối lộ không chỉ trước mặt nàng, mà còn trước mặt cả phủ chủ, khiến nàng mất hết thể diện.
Tần Vi Vi không thể nhịn được nữa, chỉ tay vào Miêu Nghị quát:
– Miêu Nghị, ngươi…
Dường như Dương Khánh đã đoán trước được phản ứng của nàng, nhẹ nhàng ngăn lại rồi hỏi Miêu Nghị:
– Lễ vật ngươi hứa với ta đâu?
Mọi người im lặng chờ đợi.
Miêu Nghị cười khổ:
– Phủ chủ, ngài đừng trêu thuộc hạ, cả Đông Lai động này như lòng bàn tay ngài, ngài thích gì cứ nói, thuộc hạ sẽ mang đến ngay.
Dương Khánh gật đầu:
– Ta thấy chiếc áo choàng ngươi đang mặc cũng không tệ, nếu ngươi chịu nhường lại, ta sẽ cho ngươi rút khỏi cuộc tỷ thí này.
Miêu Nghị thầm nghĩ, tưởng chuyện gì to tát.
Không nói lời nào, hắn lập tức cởi áo choàng đưa cho Thanh Cúc.
Thanh Cúc đưa lại cho Thanh Mai, Thanh Mai cưỡi long câu đến gần Dương Khánh, giũ áo choàng rồi tự tay khoác lên vai Dương Khánh.
– Rất vừa vặn!
Dương Khánh kéo áo, phẩy tay với Miêu Nghị:
– Lui đi!
Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời đi.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, hiểu rằng phủ chủ coi trọng Miêu Nghị không phải chuyện thường.Một vị phủ chủ như Dương Khánh lẽ nào lại thiếu một chiếc áo choàng, hành động này cho thấy ông không xem Miêu Nghị là người ngoài.
Hai vị trưởng lão Lam Ngọc Môn liếc nhau, khẽ gật đầu, âm thầm trao đổi:
– Xem ra Vương Tử Pháp làm đúng, tiểu tử này được Dương Khánh coi trọng, nếu tranh thủ được hắn, có lẽ sẽ có ngày giáng cho Dương Khánh một đòn chí mạng!
– Đúng vậy, chuyện này đáng để đầu tư, Lam Ngọc Môn ta phải bỏ thêm tâm tư vào người tiểu tử này.
Ánh mắt Hùng Khiếu lóe lên nhìn theo bóng lưng Miêu Nghị, cười lạnh, lại để tiểu tử này thoát nạn.
Mặc dù quy định của cuộc tỷ thí này chỉ được phân thắng bại chứ không được giết người, nhưng trước đó hắn đã âm thầm chỉ thị cho hai động chủ Phạm Nhân Phương và Phương Tử Ngọc tìm cách hạ độc thủ với Miêu Nghị, bằng cách sắp xếp để họ cùng đội với hắn.
Nếu “lỡ tay” giết chết Miêu Nghị, họ có thể đổ lỗi do không ngờ tu vi của Miêu Nghị lại yếu như vậy, không thể chống lại tu sĩ Bạch Liên tam phẩm.Hơn nữa, chiến tích trước đây của hắn cũng là một lý do.
Đến lúc đó, dù Dương Khánh có coi trọng Miêu Nghị, Hùng Khiếu cũng sẽ nói giúp cho thủ hạ của mình, Dương Khánh cũng không thể vì một tu sĩ cấp thấp đã chết mà làm khó hắn.
Ai ngờ Miêu Nghị lại chủ động rút lui để tránh mất mặt.
Hùng Khiếu nghiến răng, hắn đã hứa với Xuân Tuyết, nhưng đường đường là một sơn chủ mà lại không đối phó được một tu sĩ cấp thấp, vậy thị nữ của hắn sẽ nghĩ gì, uy tín và thể diện của hắn để đâu?!
Sau chuyện ở Diệu Pháp Tự, Hùng Khiếu đã muốn tiếp tục hạ sát thủ với Miêu Nghị, nhưng vì tránh hiềm nghi nên tạm thời kiềm chế.
Lần này hắn quyết không để Miêu Nghị sống sót trở về Đông Lai Động!
Quân lính dưới chân núi đã chuẩn bị xong, gần trăm vị động chủ thúc long câu xông xuống.
Các động chủ, bất kể mạnh yếu, đều muốn thể hiện lòng dũng cảm trước mặt sơn chủ và phủ chủ Dương Khánh, nên hăng hái khiêu chiến lẫn nhau, tiếng hò hét ngày càng lớn.
Cuối cùng, tất cả đều tìm được đối thủ và chia nhau ra các khu vực.
Sau khi Dương Khánh gật đầu, các động chủ lập tức xông vào chém giết, khung cảnh vô cùng náo nhiệt, tuyết bay mù mịt.
– Chậc chậc, thật đặc sắc!
Miêu Nghị ngồi trên long câu quan sát, cảm thấy tu vi của mình còn kém xa các động chủ.May mà hắn đã kịp thời rút lui, nếu không chắc chắn sẽ bị đánh bại ngay lập tức, cảm giác mất mặt trước đám đông thật khó chịu.
Trịnh Kim Long tò mò hỏi:
– Động chủ, sao ngài không tham gia?
Ở xa như vậy, y không biết Miêu Nghị đã chủ động rút lui, lại còn là một sự rút lui đáng xấu hổ.
Miêu Nghị bình thản đáp:
– Không hiểu câu “tự lượng sức mình” sao?
Vương Tử Pháp lặng lẽ truyền âm cho Trịnh Kim Long, nháy mắt ra hiệu.
Trịnh Kim Long lập tức hiểu ra mình đã lỡ lời, vội vàng im lặng.
Sau một trận kịch chiến, tuyết trắng đã bị đạp nát.
Sau vòng đầu tiên, người thua rút lui, người thắng lại tiếp tục đấu với nhau.
Các sơn chủ có người vui vẻ, có người sắc mặt trầm xuống.
Dương Khánh vuốt cằm, nhận thấy một số người có thực lực không tệ, có thể trọng dụng.
Miêu Nghị đứng ngoài xem náo nhiệt, không hề áp lực, quan chiến một cách say sưa.
Long câu chạy như bay, tình huống hết sức kịch liệt.
Vì đây là cuộc tỷ thí không lo đến tính mạng, mọi người đều biết đây là cơ hội để họ thể hiện bản thân.
Sau vòng tỷ thí thứ ba, sắc mặt của không ít sơn chủ đã trở nên khó coi.
Sau vòng thứ năm, vẻ mặt của đại đa số sơn chủ đã cứng đờ, vì tất cả thủ hạ của họ đã bị loại.
Tần Vi Vi có chút vui vẻ, hai thủ hạ của nàng đã lọt vào top sáu.
Tuy nhiên, nàng cũng hiểu rằng hai người này đều là do Dương Khánh lo lắng cho nàng nên mới điều động đến Trấn Hải Sơn, thực lực vốn đã không tệ trong số các động chủ.
Đến vòng tỷ thí thứ sáu, toàn là những cao thủ trong các lộ động chủ, một trong hai thủ hạ của Tần Vi Vi đã thua, người còn lại lọt vào top ba, có cơ hội tranh đoạt chức vô địch.

☀️ 🌙