Đang phát: Chương 989
PS: Bù cho tháng mười, vé tháng tám ngàn năm trăm thêm chương!
Sau khi tiễn phu nhân đi, Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vô cùng may mắn.Ngay từ đầu hắn không ngờ Hoàng Phủ Quân Nhu lại để quên yếm trong phòng.Cũng may hắn đã sớm lấy Khấu Văn Lam ra làm lá chắn, sau đó đổ hết lên đầu Khấu Văn Lam.Nếu không thì đúng là không biết ăn nói thế nào, cuối cùng cũng coi như qua chuyện.
Nghĩ đến cái yếm kia, Miêu Nghị lại nổi giận, muốn đi tìm Hoàng Phủ Quân Nhu để chất vấn cho ra lẽ, hỏi xem nàng ta cố ý hay vô tình.
Nhưng nghĩ lại, chất vấn cái gì? Người ta đâu biết hắn và Vân Tri Thu có quan hệ, cũng đâu biết Vân Tri Thu sẽ vào nơi riêng tư của hắn, có cần gì phải cố ý? Lúc đó tình hình rối rắm, rất có thể là nàng ta vô ý để quên.Hơn nữa, chuyện này làm sao mà chất vấn được?
Tuy bỏ ý định chất vấn, nhưng chuyện này vẫn là bài học cho Miêu Nghị.Hắn cảm thấy không thể trêu chọc Hoàng Phủ Quân Nhu nữa, nếu không sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.May mà trước đó hắn đã nói rõ, lần này là lần cuối cùng!
Khổ nỗi cái gọi là “lần cuối cùng” này ngay cả hắn cũng không dám chắc.Hoàng Phủ Quân Nhu dai dẳng thế nào hắn đã nếm trải rồi, nếu nàng ta cứ quấn lấy không buông thì sao?
Tâm trạng Miêu Nghị rối như tơ vò.Hồi tưởng lại năm xưa, hắn chỉ là một tên đồ tể ngoài chợ, mang lễ đến cầu hôn còn bị người ta đuổi ra.Giờ đây đối diện với giai nhân tuyệt sắc lại phiền não không nguôi, chính hắn cũng không hiểu sao mình lại thành ra thế này, ngay cả hắn cũng thấy phiền mình.
Đang miên man suy nghĩ, lại có người đưa danh thiếp đến, mở ra xem thì ra là người của Chính Khí Tiệm Tạp Hóa đến chúc mừng.Hắn gật đầu: “Mời vào!”
Người đến là chưởng môn Chính Khí Môn, Ngọc Linh chân nhân, đích thân đến chúc mừng, đi cùng còn có Bảo Liên.
Để tỏ vẻ thân mật, Miêu Nghị đặc biệt tiếp đãi hai người ở lương đình phía sau viện, trà bánh đầy đủ.
Miêu Nghị và Ngọc Linh chân nhân ngồi đối diện, trò chuyện vui vẻ.Miêu Nghị vẫn muốn duy trì quan hệ tốt với Chính Khí Môn, Bảo Liên đứng sau Ngọc Linh chân nhân.
“Thấm thoắt bao năm, cứ ngỡ cư sĩ mới xuất đạo.Không ngờ chớp mắt một cái, cư sĩ đã thành thống lĩnh Đông Thành, quả nhiên người có năng lực đi đến đâu cũng là đất lành!” Ngọc Linh chân nhân cảm thán không thôi.Lúc trước ông ta định thu nhận đối phương làm đệ tử, có năng lực này thì tương lai truyền ngôi chưởng môn cũng không phải không thể.Biết đâu có thể làm rạng danh Chính Khí Môn cũng chưa biết.
Miêu Nghị lắc đầu: “Chưởng môn quá khen rồi.Đây cũng là bất đắc dĩ, không phải điều Ngưu mỗ mong muốn, bất tri bất giác đi đến bước này.Bị bất đắc dĩ phải đến Đông Thành tránh họa, ta lúc trước sao từng nghĩ sẽ có hôm nay! Nếu không có bất đắc dĩ, Ngưu mỗ tình nguyện ở thanh tu trong tiểu viện rừng trúc của Chính Khí Môn.Thật sự không muốn dính vào thị phi.”
Ngọc Linh chân nhân gật đầu: “Nói đến việc này, Chính Khí Môn thật có lỗi với cư sĩ! Ngọc Linh đến đây cũng có một chuyện muốn nhờ, không biết có nên mở lời không.”
Miêu Nghị đưa tay: “Chưởng môn cứ nói đừng ngại, chỉ cần là Ngưu mỗ có thể làm được, nhất định không chối từ!”
Ngọc Linh chân nhân quay đầu nhìn Bảo Liên: “Việc này liên quan đến Bảo Liên, ta cũng không biết nên mở lời thế nào.Đứa nhỏ này cứ nài nỉ ta mãi, ta nói cũng nói rồi, mắng cũng mắng rồi, nhưng nó cứ không nghe, nhất định muốn gia nhập Thiên Đình.Ta vốn muốn đi tìm gia sư Tê Ngô chân nhân giúp đỡ, nhưng Bảo Liên nói không muốn phiền đến tổ sư, lại muốn gần Chính Khí Môn một chút, cho nên…không biết chỗ cư sĩ có thích hợp không?”
“…” Miêu Nghị hiểu ý, ngẩng đầu nhìn Bảo Liên, nàng ta hơi cúi đầu.
Miêu Nghị trầm ngâm một lát rồi nhắc nhở: “Chưởng môn cũng biết, Ngưu mỗ vốn là người không thích ràng buộc, chớp mắt lại lâm vào cái vạc lớn Thiên Đình này, nơi đây tranh quyền đoạt lợi, ngươi lừa ta gạt, một khi đã dấn thân vào thì sợ là khó quay đầu, không hợp với môn huấn của Chính Khí Môn.Nơi hiểm ác như vậy, chưởng môn sao có thể bỏ mặc?”
Ngọc Linh chân nhân quay đầu: “Bảo Liên, lời cư sĩ nói con cũng nghe rồi đấy, Thiên Đình là nơi thị phi, con phải hiểu rõ.”
Bảo Liên chắp tay: “Gia gia, dù ở Chính Khí Môn thì sao, tu hành đến cuối cùng chẳng phải cũng giống tổ sư, cuối cùng vẫn phải gia nhập Thiên Đình cống hiến.Gia gia sớm muộn gì cũng có ngày này, chi bằng Bảo Liên đi trước một bước, dò đường cho gia gia!” Rồi lại chắp tay với Miêu Nghị: “Mong cư sĩ thành toàn!”
Ngọc Linh chân nhân cười khổ: “Nó đã quyết ý rồi, không biết ý cư sĩ thế nào.Nếu không tiện thì cứ nói thẳng, Ngọc Linh sẽ nghĩ cách khác.”
Miêu Nghị nhìn chằm chằm Bảo Liên, nhíu mày: “Nếu Bảo Liên cô nương đã cố ý như vậy, ta cũng không có gì để nói.Cô nương cứ về trước chờ một thời gian, hồi đầu chỗ ta còn phải bổ sung một nhóm nhân thủ, đến lúc đó sẽ báo lên cùng nhau, chắc là không có vấn đề gì.Về sau cứ ở dưới trướng ta cống hiến.”
“Tạ cư sĩ!” Bảo Liên lập tức mừng rỡ chắp tay, khom người cảm tạ!
Ngọc Linh chân nhân cười ha ha: “Có một số việc ta biết, đệ tử Chính Khí Môn thật không quá thích hợp lăn lộn ở quan trường.Về sau Bảo Liên còn nhờ cư sĩ chiếu cố nhiều hơn.”
Miêu Nghị xua tay: “Chưởng môn khách khí, đều là người nhà cả, có thể chiếu cố tự nhiên không có gì để nói.”
Sau một hồi khách sáo, hai ông cháu cáo từ ra về.
Trở lại Chính Khí Tiệm Tạp Hóa, Ngọc Linh chân nhân bảo Bảo Liên đi làm việc, còn mình thì đến phòng sư đệ Ngọc Hư chân nhân.
Vừa gặp mặt, Ngọc Hư chân nhân đã hỏi: “Sư huynh, Ngưu Hữu Đức đồng ý rồi?”
Ngọc Linh chân nhân cười nói: “Không từ chối, đã nhận lời.Chắc là một thời gian nữa Bảo Liên sẽ đến Đông Thành.”
“Ai!” Ngọc Hư chân nhân lắc đầu thở dài: “Con bé đó làm sao vậy, tự dưng lại muốn đi Thiên Đình.Sư huynh, thứ cho ta nói một câu không nên nói, Bảo Liên là con gái lại chạy đến chỗ đàn ông tụ tập, huynh sao lại đồng ý, đây không phải là cử chỉ sáng suốt!”
“Sư đệ à! Trước mặt ngươi ta cũng không có gì phải giấu giếm.” Ngọc Linh chân nhân nhẹ nhàng vỗ cổ tay ông ta: “Con bé Bảo Liên đó sợ là đã để ý đến Ngưu Hữu Đức rồi, xuân tâm động, không ngăn được!”
“…” Ngọc Hư chân nhân trợn mắt há mồm: “Lời sư huynh nói thật sao?”
Ngọc Linh chân nhân cười khổ: “Sao mà giả được! Cháu gái ta, ta còn không rõ sao, từ nhỏ đã nhìn nó lớn lên, nó vừa mở miệng tuy có ý giấu giếm, nhưng ta đâu đến nỗi mắt mờ, có một số việc trong lòng ta biết rõ ràng, chỉ là không vạch trần mà thôi.”
“Thế này…” Ngọc Hư chân nhân ngẩn người một lúc lâu rồi nghi vấn: “Chẳng lẽ sư huynh đây là cố ý tác thành cho hai đứa?”
Ngọc Linh chân nhân vuốt râu, gật đầu mỉm cười: “Đổi thành người khác ta sợ là còn phải lo lắng, Ngưu Hữu Đức làm người ngươi ta cũng biết, làm việc có điểm không quá chú ý, thủ đoạn ùn ùn, nhưng đáy lòng vẫn là chính trực, nhân phẩm không thể chê, người như vậy có thể gánh vác việc lớn, thật ra là một người tốt để che chở cho Bảo Liên.Lúc trước ta muốn nhận hắn làm đồ đệ đáng tiếc không được, nay ngẫm lại, thu làm cháu rể cũng là một lựa chọn tốt.”
Ngọc Hư chân nhân lại có chút lo lắng nói: “Sợ là Bảo Liên bên kia một đầu nhiệt.Nhỡ Ngưu Hữu Đức đối với Bảo Liên căn bản là không có ý đó thì sao? Đến lúc đó làm sao Bảo Liên chịu nổi?”
Ngọc Linh chân nhân xua tay: “Không sao! Dù sao Ngưu Hữu Đức chưa lập gia đình, trai chưa vợ, gái chưa chồng, đúng là xứng đôi.Cho bọn nó tiếp xúc một chút thử xem cũng không sao.Con bé đó xuân tâm động, không ngăn được.Nhỡ không thành, cho nó vấp ngã cũng không có gì không tốt, cũng tốt để nó hết hy vọng.Chính Khí Môn đến hôm nay, tìm chút quan hệ không khó.Bảo Liên thật sự không như ý, cùng lắm thì đến lúc đó ta lại cho nó rời khỏi Thiên Đình cũng tốt.”
“Thì ra sư huynh trong lòng đã có chủ ý.” Ngọc Hư chân nhân gật gật đầu, không nói thêm gì.
Việc này Miêu Nghị không biết, nếu biết sau không biết sẽ có cảm tưởng thế nào, sợ là dở khóc dở cười, chính hắn cũng không cho rằng nhân phẩm của mình tốt đẹp gì, năm đó ở Chính Khí Môn ra vẻ biểu hiện cố gắng để thể hiện nhân phẩm tốt, chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ tới lại thành người được chọn làm tôn nữ tế trong mắt Ngọc Linh chưởng môn.
Hắn nay đã đào hoa quấn thân, lại thêm một kiếp hoa, năm xưa ngoài chợ giết heo bán thịt bao năm không ai hỏi thăm, nay thì vận đào hoa đến rồi, thế tới ào ào, chắn cũng không được!
Mấy ngày sau, danh mục quà tặng của Vân Tri Thu đã kiểm kê xong, các đại cửa hàng đưa hạ lễ thực sự không ít.Đưa danh sách cho Miêu Nghị xong, Miêu Nghị lại đưa lễ vật của Vân Tri Thu đã chuẩn bị xong, đi thủ thành cung.
Còn Vân Tri Thu sau khi mua sắm ở Thiên Nhai xong, dịch dung, một mình rời khỏi Thiên Nhai, bay đi sâu trong tinh không mờ mịt, trở về tiểu thế giới.
Mộc tinh, trong rừng núi của Tinh Linh tộc, một vũng thác nước bích đàm, Bát Giới mặc áo trắng ngồi xếp bằng trên tảng đá trong nước, mặc cho những nàng tiên trần truồng du lịch trong nước, hắn vẫn bất động.
Huyết Yêu đang lỏa thể bơi lội trong bích đàm, vô tình quay đầu lại, đột nhiên ngây người, chân trần giẫm lên tảng đá dưới đáy đầm, si ngốc nhìn Bát Giới đang khoanh chân ngồi, thực sự là xem đến ngây người.
Dưới hơi nước do thác nước tạo ra, quần áo Bát Giới sớm đã ướt đẫm, giọt nước theo đầu trọc thỉnh thoảng chảy xuống như những giọt thủy ngân, từ cằm và chóp mũi tích lạc, thần thái vẫn an tường như trước.Thần kỳ nhất là, dưới ánh tà dương, trên người Bát Giới rạng rỡ sinh huy, thế mà có một dải cầu vồng nhỏ bao phủ trên đỉnh đầu Bát Giới.
Kết hợp với bảo tướng thánh khiết của Bát Giới, trong mắt Huyết Yêu lóe lên vẻ kinh diễm, tu hành bao năm, nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy và cảm nhận được cái gì gọi là pháp tướng trang nghiêm, không ngờ ngay cả điềm lành như vậy cũng xuất hiện trên người Bát Giới.Nàng có thể khẳng định đây không phải là Bát Giới thi pháp, bởi vì trên người Bát Giới không có dao động pháp lực, mà là thật thật thiết thiết trùng hợp.
Vạn cổ thanh sơn, phật ở bích đàm!
Phật! Đây là chữ hiện lên trong đầu Huyết Yêu, nàng cảm thấy mình đã thấy được chân chính phật, không phải những phật giả tạo đạo mạo, mà là phật chân chính có phật tâm, không chịu ngoại vật lây dính, sắc đẹp ở trước mắt cũng không động nửa tấc phàm tâm, đây đều là nàng tự mình cảm nhận.
Càng như vậy, nàng càng khát khao có được hắn, bởi vì hắn bất phàm.Cũng chính vì hắn bất phàm, nàng càng buồn rầu, bởi vì khó có được hắn, sự thánh khiết của hắn khiến nàng tự biết xấu hổ.
Nội tâm dày vò không hiểu, trầm mình xuống nước, nước hồ mát lạnh khó có thể rửa sạch nỗi buồn rầu của nàng, lặn đến bên tảng đá giữa đầm trồi lên, mở hai tay ôm lấy Bát Giới, thân thể mềm mại cọ xát, trong miệng mang theo tiếng nỉ non, hôn lên đầu trọc của hắn, hai má của hắn, vành tai của hắn, nàng giống như một ác ma bình thường sử xuất cả người chiêu thức tận tình dụ dỗ hắn.
Nếu có thể dụ dỗ thành công, dù cho chính mình trở thành ác ma tà ác nhất thế gian, nàng cũng không tiếc!
Bát Giới bất vi sở động, trên mặt hiện lên ý cười thản nhiên, trong đầu lại là một bức họa khác.
Sở dĩ đến nơi này là bởi vì Huyết Yêu lúc trước đến tìm đại ca, kết quả đến nơi thì đại ca đã đi rồi, kết quả ngay trong khu rừng rậm này, dưới ánh trăng, hắn đã thấy một nữ nhân tắm rửa, ngồi trên tảng đá mà hắn đang ngồi.Đó là một nữ tử đẹp như tinh linh, nguyên lai nàng thật là một tinh linh, thế gian này thật sự có tinh linh tồn tại, thuần khiết như một tờ giấy trắng, chỉ cần nhìn thêm một cái thể xác và tinh thần có thể được rửa tội.
Hắn đi đến bên thủy đàm, nữ tử kinh hoảng che ngực, trốn vào trong nước, giấu sau tảng đá, hắn dưới ánh trăng hỏi: “Nữ thí chủ có biết cái gì gọi là đào hoa kiếp không?”
Cảnh tượng đó đẹp quá! Khiến hắn lúc này nhớ lại vẫn mỉm cười, dây dưa với Huyết Yêu như không có gì.
