Đang phát: Chương 98
– Đúng vậy, vốn dĩ Phủ chủ muốn điều tra chuyện này đến cùng…
Tiền Tử Phụng nói đến đây nhìn quanh, rồi nói nhỏ:
– Sau đó Điện chủ Trấn Ất điện bất ngờ đích thân đến Nam Tuyên phủ một chuyến.Không rõ Phủ chủ chịu áp lực gì, ngay lập tức hạ lệnh cho Hùng Sơn chủ dừng việc điều tra.Có lẽ chuyện này do người trên gây ra, hoặc liên quan đến họ.Người trên đã lên tiếng, Phủ chủ không dám tra nữa, sợ ảnh hưởng lan rộng.Vị Hoàng thành chủ kia coi như chết oan.
– Trấn Ất điện…
Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm.
Dưới Trấn Ất điện có mười phủ, Nam Tuyên phủ là một trong số đó.Nhưng tại sao chuyện này lại liên quan đến Trấn Ất điện? Miêu Nghị không hiểu, trong đầu mờ mịt, không thể nào nghĩ ra.
Chưa kể đến việc hai kẻ giết người kia là ai, Miêu Nghị tự nhận không liên quan gì đến Trấn Ất điện.Cổng Trấn Ất điện ở đâu hắn còn không biết, đừng nói đến việc nhờ người giúp đỡ.
Dù sao thì việc thoát khỏi liên quan là tốt rồi.Không cần biết là điện gì, quá xa vời với hắn.Miêu Nghị thuận miệng hỏi:
– Thị nữ bên cạnh Hùng Sơn chủ vừa rồi là Xuân Tuyết phải không?
– Đúng vậy!
Tiền Tử Phụng gật đầu, rồi hỏi:
– Ngươi có hứng thú với nàng?
Miêu Nghị nháy mắt với y:
– Chỉ là hâm mộ Hùng Sơn chủ có mắt nhìn người thôi.
– Ha ha…
Tiền Tử Phụng và Chu Lập Cần nhìn nhau cười, ra vẻ hiểu ý nhau, không hỏi nữa.
Tìm hiểu đến đây, Miêu Nghị đã nắm được thông tin cần thiết, thầm nghĩ “chút quà nhỏ” vừa rồi không hề uổng phí.Nếu không, ai lại âm thầm kể cho hắn những chuyện riêng tư liên quan đến cấp trên?
Hùng Khiếu giảm tốc độ long câu, quay đầu nhìn lại phía sau.Sau khi nhảy xuống long câu, hắn ngắm nhìn xung quanh rồi khẽ gật đầu ra hiệu cho hai động chủ sau lưng.
Hai vị động chủ kia là Phạm Nhân Phương và Phương Tử Ngọc, lập tức tiến lên nghe lệnh.
Nhưng Hùng Khiếu lại cười nói:
– Không biết năm nay Phủ chủ có lì xì cho mọi người vui vẻ không?
Phương Tử Ngọc cười nói:
– Chắc chắn là sẽ có thôi.
– Ừm.
Hùng Khiếu gật đầu, rồi khẽ mấp máy môi, truyền âm dặn dò hai động chủ.
Sắc mặt hai người biến đổi, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng của Hùng Khiếu, cả hai đành phải tuân lệnh.
Hùng Khiếu xoay người một mình đi về phía đại điện, những người khác không có tư cách vào trong.
Hai vị động chủ nhìn nhau, rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía sơn môn…
———–
Đúng như dự đoán của Hùng Khiếu, hai ngày sau, Dương Khánh thu thập Nguyện Lực Châu trong Nam Tuyên phủ thành công, vô cùng cao hứng.Trước mặt thuộc hạ ở đại điện, y tuyên bố sẽ lấy ra hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm làm lì xì, để xem ai trong số hơn trăm động chủ dưới quyền có thể giành được.
Phía sau đại điện Nam Tuyên phủ có một thảo nguyên, nhưng lúc này đã bị tuyết bao phủ trắng xóa.
Gió rét thổi mạnh, một đám người cưỡi long câu đứng vững vàng giữa sườn núi, Phủ chủ Dương Khánh ở giữa, xung quanh là các Sơn chủ dưới quyền.
Mười mấy con long câu phi nước đại trên đồng tuyết, vó câu hất tuyết tung bay mù mịt, chia thành từng khu vực để hơn trăm động chủ so tài, xem ai bản lĩnh hơn.
Hai mươi viên Nguyện Lực Châu được chia thành ba hạng: nhất (mười viên), nhì (sáu viên), ba (bốn viên).
Nói cách khác, trong số hơn trăm động chủ Nam Tuyên phủ chỉ có ba người được thưởng, nhưng các động chủ vẫn hào hứng.
Bởi vì dù có được thưởng hay không, chỉ cần thể hiện được bản lĩnh đánh bại nhiều đối thủ, dù thua vẫn là “thua mà vinh”, có thể làm rạng danh cho Sơn chủ của mình.Biết đâu lọt vào mắt xanh của Phủ chủ, sau này sẽ có cơ hội được trọng dụng.
Trong lúc chuẩn bị, ánh mắt Dương Khánh bị thu hút bởi tình huống không xa.Miêu Nghị mặc áo choàng còn oai phong hơn cả y, không biết đang nói chuyện gì với Thanh Cúc, dường như đang cầu xin, khiến Thanh Cúc che miệng cười, hai vai rung rung, vẻ mặt vui vẻ.
– Đang nói chuyện gì buồn cười vậy, lại đây nói cho ta nghe xem.
Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người liền nhìn theo.
Thanh Cúc xoay người khom người về phía này, quay đầu lại đưa tay về phía Miêu Nghị cười nói:
– Miêu Động chủ, Phủ chủ gọi kìa, ngươi tự đi cầu xin Phủ chủ đi!
Miêu Nghị lộ vẻ lúng túng:
– Tiểu cô cô, xin chừa cho ta chút thể diện đi, nói ra trước mặt mọi người thế này, ta biết làm sao?
Thanh Cúc dọa nạt:
– Phủ chủ đang chờ, nếu ngươi không qua đó chọc giận Phủ chủ, e rằng sẽ càng khó coi hơn!
– Ta…
Miêu Nghị không biết nói gì, chỉ có thể khổ sở đi theo sau nàng.
Sở dĩ có chuyện này là vì sau khi Miêu Nghị hỏi Trịnh Kim Long về chuyện tranh đoạt lì xì, hắn cảm thấy không cần thiết phải tham gia.
Các động chủ đều có tu vi Bạch Liên ngũ phẩm trở lên.Tu vi Bạch Liên ngũ phẩm là thế nào, hắn đã biết rõ khi đối đầu với Tần Vi Vi, không phải tu sĩ Bạch Liên nhị phẩm như hắn có thể chống lại.
Dù hắn cũng muốn lì xì, nhưng cần gì phải tham gia cho mất mặt, mà lại không được gì?!
Vì vậy, hắn tìm Thanh Cúc, định nhờ nàng nghĩ cách để hắn không phải tham gia, ai ngờ lại bị Dương Khánh phát hiện.
Đến trước mặt Dương Khánh, Miêu Nghị ngượng ngùng mở miệng, ấp a ấp úng.Hắn chỉ muốn giữ chút thể diện cũng không được sao? Bao nhiêu người đang hóng hớt có gì hay chứ…
Cuối cùng, Thanh Cúc nói rõ mọi chuyện, khiến các Sơn chủ bật cười ha hả, nhìn Miêu Nghị như muốn nói “tiểu tử ngươi cũng biết thân biết phận”.
Dương Khánh cũng lắc đầu cười khẽ, hiểu rõ tại sao Thanh Cúc lại che miệng cười.
Trong số những người có mặt, chỉ có Tần Vi Vi là không cười nổi.Người mất mặt là Trấn Hải Sơn của nàng, đương nhiên những người khác có thể cười.
Sắc mặt Tần Vi Vi lạnh như băng, còn hơn cả thời tiết, cắn chặt môi không nhìn Miêu Nghị, tránh không kiềm chế được cơn giận.
Trong bụng Miêu Nghị cũng đầy lửa giận.Tu vi của ta thấp thì buồn cười lắm sao? Chờ ta tu luyện mấy trăm năm như các ngươi xem…
