Đang phát: Chương 98
Không còn người chỉ huy, binh lính tan tác, những tàn dư nhỏ yếu của thành chủ phủ gần như sụp đổ.Mã Thiên Lý chết, hàng trăm tiên đế cấp chín bên ngoài tháo chạy.
Số tiên đế còn sống sót cũng hoảng loạn bỏ chạy, bảo toàn tính mạng là trên hết.Nhưng họ quên rằng người của tiên ma yêu giới sẽ không buông tha.Cuộc tàn sát vừa rồi đã khơi dậy bản năng chiến đấu của họ, thôi thúc ý chí và khát vọng chiến thắng.Giờ đây, họ không hề nương tay với đám tiên đế bại trận.
Tàn quân của thành chủ phủ mất hết ý chí, lại ít quân hơn phe Triệu Vân Hưng, nên đây không còn là chiến đấu mà là đồ sát.Ba mươi mấy tiên đế cấp chín bảo vệ Mã Thiên Lý cũng chỉ đứng nhìn cuộc tàn sát diễn ra.
Nửa canh giờ sau, trừ ba mươi mấy tiên đế cấp chín, toàn bộ thành chủ phủ vong mạng.Từ lúc Mã Thiên Lý dẫn quân gây sự với Triệu Vân Hưng đến khi kết thúc, chỉ vỏn vẹn ba canh giờ, hơn sáu ngàn tiên đế đã biến mất.
Nơi này còn tàn khốc hơn cả tiên ma yêu giới hay Tu La giới.Ở những nơi kia, cao thủ đế cấp hiếm khi chết trận.Nhưng ở đây, toàn là cao thủ đế cấp, mỗi trận chiến, đặc biệt là chiến quy mô lớn, đều có vô số cao thủ ngã xuống.Tuy vậy, một trận kinh hoàng như hôm nay thì chưa từng có.
Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh trở lại bên cạnh Hồng Quân, vẻ mặt bực bội.Giết nhiều người như vậy, họ đều nghĩ mình sắp hạ được Mã Thiên Lý, ai ngờ Triệu Vân Hưng lại chiếm mất.Người của thành chủ phủ chỉ chú ý đến danh tiếng của Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh, xem thường Triệu Vân Hưng, nên ông mới dễ dàng ra tay ngay trước mũi họ.
“Ha ha, Băng Nhi, xem ra chúng ta huề rồi.Không ngờ Triệu tướng quân già mà còn sung sức vậy, khiến cương thi hoàng và thiên tài chiến đấu của chúng ta phải lép vế.”
“Đúng vậy, ta còn định thắng ngươi một lần, ai ngờ lại bị lão tướng quân phá đám.” La Băng mấy ngày nay không còn gánh nặng, lời nói và hành động ngày càng ra dáng một thiếu nữ.
“Hừ, nếu không có lũ ruồi nhặng kia, lão Tôn đã giết con rùa rụt cổ kia lâu rồi!” Tôn Ngộ Không vừa thất vọng vừa bực tức, liếc nhìn Huống Thiên Minh.
Huống Thiên Minh cũng bực bội nhưng không so đo, chỉ cười trừ.
“Chúng tôi ba mươi bảy tiên đế cấp chín xin ra mắt Triệu tướng quân, từ nay nguyện phục vụ tướng quân, thề không phản bội!” Nhóm tiên đế kia thấy rõ tình thế, lập tức quyết định quy phục Triệu Vân Hưng.
Hồng Quân và Triệu Vân Hưng không ngạc nhiên trước hành động này.Lúc nãy bọn họ không động thủ, hai người đã hiểu ý.Hồng Quân cười nói với Triệu Vân Hưng: “Triệu tướng quân, có ba mươi bảy tiên đế cấp chín quy phục ngài, việc tốt đó!”
“Ha ha, Hồng Quân, những kẻ này có thể phản bội Mã Thiên Lý, ngày nào đó cũng có thể phản bội ta.Ta không dám nhận loại người này, e là chỉ có ngươi mới khống chế được chúng.” Triệu Vân Hưng từng là đại tướng quân, ghét nhất kẻ phản bội, làm sao có thể chấp nhận bọn chúng.
“Triệu tướng quân nói đùa, Ngộ Không và Huống Thiên Minh thực lực thế nào ngài cũng thấy rồi, hay cả tiểu thư La Băng kia, thực lực cũng không kém.Ta còn cần thứ phế vật này sao?”
Phế vật? Nhóm tiên đế nghe mà giận tím mặt, đây là sỉ nhục, nhưng không dám hé răng.Hai người kia vừa giết hơn trăm tiên đế cấp chín, muốn giết họ cũng dễ như trở bàn tay.
Triệu Vân Hưng quay lưng về phía Hồng Quân, nói: “Hồng Quân, ta hơi mệt, không như các ngươi còn trẻ.Ta phải về nghỉ ngơi, còn lại giao cho ngươi.” Nói xong ông đi thẳng về thư phòng.
Hồng Quân hiểu ý, mỉm cười nói với ba mươi bảy người: “Chúng ta cũng lo lắng, không ai muốn nhận các ngươi, cho nên…” Nói đến đây, Hồng Quân quay sang Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh: “Ngộ Không, Huống huynh, hai người có mệt không?”
Tôn Ngộ Không cười hắc hắc: “Đánh có chút xíu, lão Tôn sao mà mệt? Chỉ không biết Huống huynh thế nào?”
Huống Thiên Minh trả lời bằng hành động.Khi Tôn Ngộ Không nhìn sang thì Huống Thiên Minh đã biến mất, ngay sau đó nhập vào đám tiên đế.
“A!” Một tiếng thét vang lên, Huống Thiên Minh đã xuyên tay qua đầu một tiên đế cấp chín.Kẻ kia chỉ kịp kêu một tiếng rồi chân linh tan biến vào không gian.
Ba mươi sáu tiên đế còn lại hoảng loạn.Họ nghe rõ cuộc đối thoại của Hồng Quân, nhưng chưa kịp bàn bạc thì Huống Thiên Minh đã xông tới, đồng thời biến thân hai lần trên đường.
“Hèn hạ!” Tôn Ngộ Không tức giận quát, vội cầm kim bổng đuổi theo.
“Bồng bồng bồng!” Tôn Ngộ Không vừa đuổi tới lại nghe thấy tiếng đấm đá.Tiên đế cấp chín không thể phi hành, không thể thuấn di, nhưng tốc độ cũng rất nhanh.So với Huống Thiên Minh thì vẫn một trời một vực.Lại không có chiến giáp hộ thân, đám tiên đế này thân thể cực kỳ yếu ớt, không thể chống cự nắm đấm của Huống Thiên Minh.Huống Thiên Minh cứ thế giải quyết từng người.
“Kinh Thiên liên hoàn tái liên hoàn côn!” Không để ý thể lực tiêu hao, Tôn Ngộ Không lại dùng Kinh Thiên côn pháp liên hoàn kích.Cơn giận bùng nổ, Tôn Ngộ Không đánh tới tấp vào đám người kia, không màng cả Huống Thiên Minh.
La Băng choáng váng, kinh ngạc nói: “Thì ra Tôn Ngộ Không coi trọng thắng thua đến vậy!”
“Đúng vậy, giờ ngươi mới biết à!” Hồng Quân bên cạnh cũng ngớ ra, nghe La Băng nói thì bật cười.
“Bồng!” Nắm đấm của Huống Thiên Minh lại cướp đi một mạng tiên đế cấp chín.Thấy côn khí khổng lồ bao phủ, anh nhanh chóng thoát khỏi vòng chiến, vừa chạy vừa chửi: “Tôn Ngộ Không ngươi điên rồi, đánh cả ta?!”
Kinh Thiên côn pháp liên hoàn kích nghiền nát mười mấy tiên đế cấp chín.Chỉ vài người tránh được nhưng cũng đứng ngây ra đó.Lúc nãy đứng ở xa, dù biết Kinh Thiên côn pháp của Tôn Ngộ Không lợi hại, giết hơn mười đế cấp tiên đế trong chớp mắt, nhưng giờ đối diện mới cảm nhận được nỗi sợ hãi, đường đường là tiên đế cấp chín cũng phải run rẩy.
Tôn Ngộ Không cười hắc hắc: “Ta biết ngươi tránh được mà.Cho ngươi hay, đám này là của ta!” Nói xong tiếp tục xông lên, tùy ý tàn sát đám tiên đế sống sót.
Huống Thiên Minh ngớ người, lúc này mới chịu lùi.Tôn Ngộ Không có lĩnh vực đặc biệt có thể hạn chế người khác, chỉ là vừa rồi anh không bị ảnh hưởng, rõ ràng là Tôn Ngộ Không vừa dùng Kinh Thiên côn pháp liên hoàn kích nhưng không phát động lĩnh vực khống chế không gian.
“Con khỉ thối này cũng có tâm cơ gớm.” Huống Thiên Minh vừa hiểu ra, định xông lên tiếp thì thấy Tôn Ngộ Không vác kim bổng đi về, vẻ mặt đắc ý.
Lần này Tôn Ngộ Không thắng tuyệt đối.Huống Thiên Minh chỉ giết không đến mười người, còn lại đều bị Tôn Ngộ Không giải quyết sạch.Không ai ngờ tới tình huống này.
“Còn nói ta hèn hạ…” Huống Thiên Minh bất mãn liếc Tôn Ngộ Không.
“Hắc hắc, ngươi hẹp hòi vậy sao? Mà ngươi cũng hai lần thừa lúc ta chưa chuẩn bị ra tay, coi như huề!” Tôn Ngộ Không cười trừ, hắn cũng biết lần này mình không đúng.
“Thôi đi, không so đo với ngươi.” Huống Thiên Minh vốn ít nói, không giỏi tranh cãi nên không muốn so đo với Tôn Ngộ Không.
“Ngộ Không, ta thật sự là chịu thua ngươi luôn!” La Băng cười tủm tỉm nhìn Tôn Ngộ Không.
Đây là khen ngợi? Không đúng, châm chọc? Cũng không đúng, có lẽ đây là kiểu châm chọc giữa bạn bè với nhau.Tôn Ngộ Không gãi đầu, không đồng ý cũng không phản đối, chỉ cười cười.
Hồng Quân lắc đầu, đùa một câu: “Con khỉ thối ngươi, thật sự là hết cách với ngươi!”
Đúng lúc này, Triệu Vân Hưng đột nhiên từ trong phòng xông ra, sắc mặt trầm trọng: “Hồng Quân, tình hình không ổn! Binh lính của Bạch Vạn Kiếm chia làm hai đường tấn công thành chủ phủ và tổng bộ của chúng ta, hắn muốn thừa nước ***c thả câu!”
“Thật không?” Hồng Quân hỏi, khóe miệng lộ ra nụ cười tàn khốc: “Không muốn nghĩ sẽ giết nhiều người, nhưng mà Bạch Vạn Kiếm, ngươi đúng là tự tìm đến!”
Liễu Nhất Minh, Lý Thanh Minh, Khâu Nhân và Lý Hoành đồng thời nhận được tin từ Hồng Quân.Họ không tham gia chiến đấu ở đây chính là để phòng ngừa Bạch Vạn Kiếm, không ngờ Lý Thanh Minh đã đoán đúng.
“Triệu tướng quân yên tâm, ta đã phái người đi trợ giúp.Bọn họ không hẳn đối phó được Bạch Vạn Kiếm, nhưng chắc chắn cầm cự được đến khi chúng ta đến.”
Triệu Vân Hưng nghe vậy mới yên lòng.Dù đại bộ phận cao thủ ở đây, nhưng tổng bộ cũng có mấy vạn người, nếu bị Bạch Vạn Kiếm giết sạch thì ông thật có lỗi với những huynh đệ này.
Cao thủ của thành chủ phủ đều bị Mã Thiên Lý điều đi.Trừ vài trăm tiên đế cấp chín đào tẩu đã bị thủ tiêu, lúc này thành chủ phủ đối diện với thế lực cường đại của đông thành, căn bản không có sức chiến đấu, rất nhanh đã đầu hàng.
Bạch Vạn Kiếm không chứng kiến cuộc tàn sát bên phía Triệu Vân Hưng.Hắn vừa nhận tin chiếm được thành chủ phủ, cảm giác hưng phấn dâng trào.Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng hắn cũng thống nhất được Bạch Hổ Thành, dù vẫn còn hòn đá ngáng đường là Triệu Vân Hưng.
Về phần bốn người Hồng Quân, hắn không hề để vào mắt.Không phải hắn coi thường họ, nhưng với thiên quân vạn mã thì bốn người dù mạnh đến đâu cũng vô dụng.Đương nhiên, nếu Bạch Vạn Kiếm chứng kiến màn thể hiện của Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh thì chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy.
“Cái gì? Có mấy vạn binh lính, còn có người sở hữu tiên khí?” Đột nhiên Bạch Vạn Kiếm nhận được tin từ một thám tử của thế lực tổng bộ tây thành vừa trở về.
“Tiên khí! Tiên khí!” Mắt Bạch Vạn Kiếm sáng lên, hai từ đó quá hấp dẫn.
Có sự hấp dẫn của tiên khí, Bạch Vạn Kiếm càng thêm hưng phấn, đồng thời hoan hô quyết định sáng suốt của mình: “Hừ, một lũ côn trùng, chết mà không yên, các ngươi cứ giữ vững, ta sẽ đích thân dẫn người tới!” Bạch Vạn Kiếm nhanh chóng trả lời.
“Hừ, cũng nên để cho những người đó động tay động chân một chút.” Bạch Vạn Kiếm muốn phái đi năm tiên đế cấp chín mà hắn đã lôi kéo từ mấy ngàn năm trước, sợ là họ cũng sắp phi thăng rồi.
“Kétttt!” Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Bạch Vạn Kiếm cẩn thận cung kính bước vào một gian phòng tối đen, thấp giọng nói: “Bạch Vạn Kiếm kính mời năm vị tiền bối!”
“Có chuyện gì muốn chúng ta hỗ trợ sao?” Một giọng trầm trầm vang lên trong phòng: “Ngươi chắc còn nhớ, chúng ta chỉ giúp ngươi ba lần, lần này ngươi xác định muốn chúng ta ra tay?”
“Đúng vậy, vãn bối đã khống chế thành chủ phủ, thuộc hạ đã xác định thế lực của Triệu Vân Hưng ở đông thành.Rất mong các vị tiền bối giúp đỡ!”
“Được rồi!” Người nọ trong bóng tối thở dài: “Chúng ta sẽ tự đến, ngươi cứ lui ra.”
Bạch Vạn Kiếm mừng rỡ.Theo ước định, Bạch Vạn Kiếm muốn bọn họ theo mình, bọn họ chỉ ra tay ba lần.Nếu chỉ một người ra tay cũng tính một lần, hơn nữa còn phải xem tâm trạng của họ.Đây là một điều ước bất công, nhưng nghĩ đến thực lực của năm người này thì vẫn có lợi cho Bạch Vạn Kiếm.
Tây thành Bạch Hổ Thành, giờ phút này, bất luận ai cũng tham gia chiến trường, kể cả người không thuộc song phương thế lực.E là ngay cả ba vị Chưởng khống giả Hồng Mông vũ trụ cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng này: hơn mười vạn đế cấp chiến đấu, không có tiên khí, không có chiến y, cao thủ đế cấp chiến đấu trực tiếp bằng nắm đấm và thân thể.
Ở đây, cấp bậc không còn tính quyết định, mà quan trọng là sự cường hãn của thân thể, sự cứng rắn của nắm đấm.Trong tình huống này, yêu đế có lợi nhất.Dù yêu đế yếu nhất cũng cường hãn hơn tiên đế bình thường vô số lần.Đương nhiên, Triệu Vân Hưng là ngoại lệ, dù sao tiên đế như ông rất hiếm.
Đây là điều mọi người hối hận nhất.Ở không gian này không có gì, họ mới thấy tầm quan trọng của thân thể, mới thấy cận chiến có lợi, nhưng đã không thể thay đổi.
“Phốc!” Trên chiến trường vẫn có ngoại lệ.Một thanh trung phẩm tiên khí xuyên thủng thân thể một tiên đế, lập tức thân thể người này bị cắn nuốt, một tia chân linh tan vào bầu trời vật chất màu xám.Kiếm tiên kia trở về tay chủ nhân.Lý Thanh Minh chưa kịp lau máu trên kiếm lại xông vào chiến trường tiếp tục chiến đấu.Anh chưa có gì cống hiến cho Hồng tiên sinh mà đã được thưởng một thanh trung phẩm kiếm tiên, trong lòng cảm kích Hồng Quân vô cùng, nên càng thêm tận lực trên chiến trường.
Liễu Nhất Minh, Lý Hoành, Khâu Nhân cũng tận lực.Đều là cao thủ đế cấp, vũ khí quyết định tất cả.Cao thủ đế cấp không có chiến y không thể chống cự công kích của thượng phẩm tiên khí.Bốn người họ trong nháy mắt đã giết chết mấy trăm tiên đế.
“Oanh!” Một tiếng nổ vang lên, một đoàn hắc bạch năng lượng bay tới đám người của Triệu Vân Hưng, rơi xuống đất liền bạo nổ thành một cổ lực lượng kinh khủng, cướp đi mấy trăm sinh mạng.
“Đây…đây là, tịch tĩnh thiên hỏa, cùng với bích yên hàn khí!” Đám người kinh hãi kêu lên.Tịch tĩnh thiên hỏa và bích yên hàn khí chỉ có cao thủ đế cấp mới ngăn cản được.Nhưng một lượng lớn tịch tĩnh thiên hỏa và bích yên hàn khí hội tụ rồi bạo liệt thì uy lực không phải đế cấp có thể chịu được.Hơn nữa những người này không có chiến y, nên một kích vừa rồi mới có uy lực lớn như vậy.
