Đang phát: Chương 979
Nàng bỗng cảm thấy như mọi hy vọng đều tan biến, chỗ dựa tinh thần bao năm qua bỗng chốc sụp đổ, lòng nàng trống rỗng.
Giờ khắc này, nàng chỉ muốn vứt bỏ tất cả, trút bỏ gánh nặng, thoát khỏi thế giới hỗn loạn này.Những gì nàng đã làm bỗng trở nên vô nghĩa.
Đinh Bằng nói:
– Cha thiên vị.Nếu tỷ đã muốn trả thương hội cho đệ, vậy trả đi.
Đinh Linh Nhi đau khổ:
– Nếu đệ đã trưởng thành, có ý nghĩ riêng, vậy tỷ cũng không quản nữa.Dù sao tỷ chỉ là nữ nhi, cơ nghiệp của cha sớm muộn cũng thuộc về đệ.Nhưng đệ gánh nổi sao?
Đinh Bằng đáp:
– Tỷ không cần lo.Người tài giỏi dưới trướng đệ không hề ít hơn tỷ.Thêm nữa, có Ngô công tử giúp đỡ, đệ nhất định sẽ phát dương quang đại cơ nghiệp của cha.
Đinh Linh Nhi tái mặt, nghiến răng:
– Được, từ hôm nay thương hội do đệ phụ trách, tỷ không can thiệp nữa.
Vu Dung kinh hãi:
– Tiểu thư, việc này hệ trọng, nên hỏi ý kiến lão gia rồi tính.
Đinh Bằng giận dữ:
– Mày là nô tài, chuyện nhà họ Đinh đến lượt mày lên tiếng sao? Cha ta tuổi cao sức yếu, cứ an hưởng tuổi già là được.Chuyện này tỷ tỷ quyết là được rồi.
Hắn lộ vẻ nóng lòng, như không thể chờ đợi thêm.
Đinh Linh Nhi lạnh lùng nhìn hắn, một lệnh bài vàng bay ra khỏi tay nàng, chính là Thiên Nguyên Lệnh, tượng trưng cho quyền lực tối cao của thương hội Thiên Nguyên, chỉ có hội trưởng mới được đeo.
Đinh Bằng mừng rỡ, vội chụp lấy, cầm trên tay cảm thấy nóng rực.Hắn xem xét kỹ lưỡng, sợ là đồ giả, vẻ mặt cuồng tiếu lộ rõ.
Ngô Vũ cũng sáng mắt, cười lớn:
– Chúc mừng Bằng huynh.
Thấy bộ dạng Đinh Bằng như vậy, lòng Đinh Linh Nhi càng nguội lạnh.Nàng nói:
– Vu lão, đỡ ta đi thôi.
Nàng đứng lên cũng có chút khó khăn.
Vu Dung thở dài, không ngờ trong lúc nguy nan, thương hội lại tan rã từ bên trong.Thương hội Thiên Nguyên từ nay về sau lụi tàn.Ông bỗng chốc già đi mấy tuổi, đỡ Đinh Linh Nhi muốn rời đi.
– Khoan đã.
Ngô Vũ giơ tay ngăn lại, cười nham hiểm:
– Linh Nhi muội muội, chuyện hôn sự giữa ta và muội, muội còn chưa trả lời mà.
– Đồ khốn, cút đi!
Đinh Linh Nhi vốn vô lực, không biết lấy đâu ra sức lực, vung tay phóng ra một đạo quang mang, chém thẳng tới Ngô Vũ, hận không thể băm hắn thành trăm mảnh.
– Ha ha.
Ngô Vũ cười lớn, năm ngón tay khép lại như đao, chém tan đạo quang mang kia.Hắn kinh ngạc:
– Võ Hoàng nhị tinh? Linh Nhi muội muội quả không hổ là một trong hai mỹ nhân nổi tiếng của Thương Minh, thiên phú kinh người.Làm phu nhân của ta thật quá xứng.Bằng huynh, giờ mọi người đều là người một nhà, giúp ta khuyên nhủ tỷ tỷ muội đi.
Sau khi xác định Thiên Nguyên Lệnh là thật, Đinh Bằng thở phào, vênh váo nói:
– Tỷ cũng trưởng thành rồi, bôn ba vì thương hội bao năm, cũng nên tìm một gia đình tốt mà gả.Khắp Thiên Võ Giới, lớp trẻ lấy Bắc Vực tứ tú làm đầu.Nhưng tứ tú là nhân vật cỡ nào, chắc chắn không để mắt đến tỷ.Vậy nên biết thân biết phận thì tốt hơn, gả cho Vũ ca là thích hợp nhất, cũng môn đăng hộ đối.
Đinh Linh Nhi nghe vậy cảm thấy ngực khó chịu, như muốn hộc máu.
Đinh Bằng cau mày:
– Chẳng lẽ tỷ muốn ở giá cả đời? Nếu đợi đến khi già, chỉ có thể thành gái ế thôi.
Ngô Vũ cười lớn:
– Ta sao có thể để tỷ tỷ muội thành gái già chứ.
Đinh Bằng nói:
– Chẳng lẽ thương hội Thiên Nguyên ta phải nuôi tỷ cả đời sao?
Hắn nghiễm nhiên ra dáng chủ nhân thương hội Thiên Nguyên.
“Phụt”
Đinh Linh Nhi không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu, cả người loạng choạng.
Vu Dung tức giận đến bốc khói, gào thét vung thiết trượng đánh tới:
– Hôm nay ta phải dĩ hạ phạm thượng!
– Lão nô không biết sống chết!
Đinh Bằng giận dữ, đá một cước vào thiết trượng, hai luồng linh áp chấn động, cả hai đều bị đẩy lùi mấy bước, ngang sức ngang tài.
Đinh Bằng cảm thấy mất mặt, nhất là khi hắn vừa tiếp quản thương hội Thiên Nguyên, lại bị một nô tài mạo phạm, hơn nữa còn có người ngoài chứng kiến.Hắn quát:
– Giết hắn, giết lão nô này cho ta!
Bốn võ giả của thương hội Thiên Nguyên có mặt đều nhìn nhau, không biết làm thế nào.
Đinh Bằng giận dữ:
– Lệnh của ta các ngươi dám không nghe sao?
Hắn vội lấy Thiên Nguyên Lệnh ném xuống trước mặt bốn người, quát:
– Thiên Nguyên Lệnh ở đây, các ngươi dám không nghe sao?
Bốn người không dám nhìn thẳng vào Thiên Nguyên Lệnh, đều cúi đầu hoặc quay mặt đi.
Đinh Linh Nhi quản lý thương hội nhiều năm, đã chiếm được lòng người, là người đứng đầu duy nhất trong suy nghĩ của mọi người.Sao có thể chỉ vì một tấm lệnh bài mà thay đổi được chứ?
Ngô Vũ cũng nhíu mày, lộ vẻ ngưng trọng:
– Bằng huynh, xem ra huynh còn cả một chặng đường dài.Hôm nay để ta thay huynh trấn giữ.
Hắn ra hiệu, một võ giả bên cạnh đứng dậy, khí tức lan tỏa khắp đại điện, là lĩnh vực Võ Tôn.Hắn trấn áp khiến mọi người tái mặt, khó thở.
Đinh Bằng cau mày nói:
– Tỷ, năm xưa Kim Phong Ngân Mang cha giao cho tỷ đâu? Nếu tỷ đã giao thương hội cho đệ, thì hai lực lượng đó cũng phải giao cho đệ.Nếu không thương hội chỉ là cái xác không hồn, đệ nhận để làm gì?
Ngô Vũ cũng động lòng.Tám thành viên ban trị sự Thương Minh đều rất mạnh.Dù bề ngoài là những thương nhân hòa khí, nhưng đều có vũ lực cường đại chống lưng, nếu không khó mà làm ăn được.
Đinh Linh Nhi cười buồn:
– Đệ tưởng Kim Phong Ngân Mang của thương hội Thiên Nguyên luôn nằm trong tay tỷ sao? Nếu vậy, giờ này tỷ còn bị các ngươi ức hiếp sao? Hai lực lượng đó vẫn luôn nằm trong tay cha, chưa bao giờ giao cho tỷ cả.
