Đang phát: Chương 962
“Được, vậy em chuẩn bị một chút!”
“Tốt, sáng sớm mai xuất phát, nhớ kỹ, con về là để cầu hôn, không phải đánh nhau, tuyệt đối không được đánh nhau với ai.”
“Yên tâm đi, con đẹp trai thế này, ai mà đánh nhau với con.”
“Ừ, mà người Đông Bắc tính nóng lắm đấy.”
“Không sao, con cũng có hiền đâu.”
Băng Tâm gần như phát điên, cô biết nói gì cũng vô ích, đành phải bám sát Hạ Thiên, tránh cho anh gây thêm chuyện.
Hạ Thiên cúp điện thoại, bận rộn cả ngày trời.Nhờ có Từ lão và mọi người tư vấn, cuối cùng mới quyết định chọn quà gì.Ngay cả quần áo Hạ Thiên mặc cũng do Từ lão mời người may riêng.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Thiên chải chuốt đầu tóc như một người đàn ông trưởng thành, mặc bộ âu phục bảnh bao, chuẩn bị đi gặp người nhà Băng Tâm.
Ban đầu Từ lão còn định để Hàn Tử Phong và Thâu Thiên đi theo.
Nhưng Hạ Thiên từ chối.Anh muốn họ tập trung vào Giang Hải, biến nơi này thành một thành phố không có tội phạm.Đồng thời, anh cũng hy vọng Hàn Tử Phong nhanh chóng làm chủ được sức mạnh của mình.
Hàn Tử Phong có sức mạnh lớn, nhưng chưa thể hoàn toàn kiểm soát nó, cần thời gian nghiên cứu và chiến đấu.Họ cũng chưa có nhiều kinh nghiệm đối đầu với cao thủ Địa cấp.
Thông thường, một cao thủ Địa cấp cần nhiều năm, thậm chí hàng chục năm để tăng một cấp bậc, trong thời gian đó họ phải nghiên cứu cách sử dụng sức mạnh.Hàn Tử Phong có được sức mạnh quá đột ngột, nên không thể nắm bắt hoàn toàn trong thời gian ngắn.
Vì vậy, việc họ cần làm bây giờ không phải là tăng thực lực, mà là làm chủ sức mạnh hiện có.
Hỏa Vân Tà Thần là tiền bối có kinh nghiệm thực chiến phong phú.Anh đang từng chút một chỉ bảo cho mọi người.Trước đây, Hỏa Vân Tà Thần còn nghĩ mình không được coi trọng, nhưng anh nhận ra rằng bên cạnh Hạ Thiên không có sự ganh ghét đố kỵ.
Mọi người đều chân thành với nhau.Hạ Thiên không thiên vị ai, mà chọn những thứ phù hợp nhất với từng người.
Hơn nữa, Hạ Thiên rất quan tâm đến các anh em.
Đó là lý do mọi người muốn đi theo anh, thậm chí sẵn sàng chết vì anh.
“Bà xã, em nghe nói Đông Bắc toàn xã hội đen, thật không?” Hạ Thiên hỏi.
“Đâu có, người Đông Bắc tốt bụng, hiếu khách lắm, chỉ là hơi thích khoe mẽ thôi.” Băng Tâm giải thích.
“À, nhà em làm trong quân đội à?” Hạ Thiên hỏi.
“Không, trước đây thôi, sau chuyển đến Băng Thành.” Băng Tâm nói: “Mùa đông ở Băng Thành là đẹp nhất Hoa Hạ, có cả thế giới băng tuyết.”
“Anh nghe nói về Băng Thành rồi, có Tôn Hồng Lôi quảng cáo ấy, ‘Bia Băng Thành, đúng vị’ gì đó.” Hạ Thiên cũng biết Băng Thành xinh đẹp, hơn nữa thời tiết ở đó cũng dễ chịu hơn Giang Hải nhiều.
Lên máy bay, Băng Tâm nắm chặt tay Hạ Thiên, có vẻ hơi lo lắng.Dù sao cô đang đưa bạn trai về ra mắt gia đình.
Ra mắt phụ huynh trong truyền thuyết, sao cô không hồi hộp cho được.
Hơn nữa, lúc trước cô còn trốn đi, ông nội hai lần phái người đến đón mà cô không về.
Giờ về, cô sợ ông nội trách phạt.
Hạ Thiên thấy Băng Tâm lo lắng, liền truyền một luồng nội lực vào người cô, đồng thời dùng tay kia xoa bóp huyệt đạo, giúp cô nhanh chóng ngủ thiếp đi.Đến khi tỉnh dậy thì đã đến Băng Thành trong truyền thuyết.
“Năm mươi mốt tệ, năm mươi mốt tệ!” Vừa ra khỏi sân bay, Hạ Thiên đã nghe thấy tiếng rao của những người lái taxi.
“Đi đây, đi đây.”
Các loại tiếng chào mời hành khách vang lên không ngớt.
“Đúng là một đất nước kỳ diệu.” Hạ Thiên mỉm cười.
“Thôi, lên xe đi.” Băng Tâm gọi một chiếc taxi rồi cả hai lên xe.
Lái xe ở Băng Thành rất thích trò chuyện.
“Đi du lịch à cậu em? Đến đây nhất định phải ăn kem Mathy, không thì ăn xúc xích Nga cũng được.” Lái xe chủ động bắt chuyện.
“À, cảm ơn anh.” Hạ Thiên đáp.
“Nhìn cậu còn trẻ, chắc vẫn còn là sinh viên nhỉ.” Lái xe nói tiếp.
“Vâng.” Hạ Thiên gật đầu.
“Tôi nói cho cậu biết, ở Băng Thành có nhiều chỗ đi bộ lắm, đường Trung Ương này, rồi khu cực địa, đảo Mặt Trời…nhiều lắm.Tiếc là cậu đến không đúng mùa đông, mùa đông đến còn được ngắm băng đăng với thế giới băng tuyết nữa.” Lái xe thao thao bất tuyệt: “À, mà hai người đi đâu?”
“Đến đường Hữu Nghị, khu đường Trung Ương.” Băng Tâm nói.
“Ra vậy!” Lái xe nghe địa chỉ là biết Băng Tâm là người địa phương: “Cô em là người bản địa à?”
“Vâng, em sống ở Băng Thành năm năm rồi.” Băng Tâm gật đầu.
“Băng Thành tốt lắm đấy, tuy giá nhà trong nội thành hơi đắt, hơn một vạn tệ một mét vuông, nhưng xung quanh vẫn có khu giá rẻ, ví dụ như Giang Bắc, giờ ba ngàn tệ là mua được rồi.Hai người sau này mà sống ở Băng Thành thì nhớ xem kỹ nhà cửa đấy.” Lái xe như thể biết tuốt mọi chuyện.
Anh ta trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.
Từ chuyện trên trời đến chuyện dưới đất, từ chuyện quốc gia đại sự đến chuyện mua nhà mua xe, anh ta đều biết hết.
Giống như Gia Cát Lượng tái thế vậy.
Đi khoảng một tiếng, xe đến đường Trung Ương trong truyền thuyết.Điều đập vào mắt Hạ Thiên là người, toàn là người, đông nghịt như kiến cỏ, toàn mỹ nữ.
Từ xưa Băng Thành đã nổi tiếng là nơi sản sinh ra mỹ nữ.
“Người Băng Thành ai cũng nói nhiều thế hả em?” Hạ Thiên hỏi, ý chỉ người lái xe vừa nãy.Anh ta nói nhiều đến nỗi Hạ Thiên không biết nói gì.Ngay cả chuyện quốc gia đại sự đến mua nhà mua xe anh ta cũng biết hết.
Cứ như là Gia Cát Lượng tái thế vậy.
“Cũng gần như vậy thôi, nhưng anh mới chỉ thấy được một phần nhỏ của Băng Thành thôi.” Băng Tâm mỉm cười.
“Mình không về nhà em à?” Hạ Thiên hỏi.
“Về chứ, nhà em ở ngay cạnh đây.” Băng Tâm đáp.
Đi chưa đến mười phút, Băng Tâm và Hạ Thiên đến một khu dân cư khép kín.Lúc này Băng Tâm mới gọi điện cho mẹ, nói là cô đã về.Mẹ cô nghe tin con gái về thì mừng rỡ, hôm nay bà được nghỉ nên ở nhà.
Khu dân cư khép kín này không có thẻ thì không vào được cổng chính, mà bình thường cũng không có nhiều người ra vào.
Vài phút sau, Hạ Thiên gặp mẹ Băng Tâm.Điều khiến Hạ Thiên ngạc nhiên là mẹ Băng Tâm trông chỉ hơn ba mươi tuổi, thảo nào sinh ra được cô con gái xinh đẹp như Băng Tâm.
“Cháu là Tiểu Thiên à?” Mẹ Băng Tâm rất hiền hậu.
“Chào dì ạ!” Hạ Thiên mỉm cười.
“Đi, về nhà nói chuyện, chú con chưa biết hai đứa về đâu, lát nữa dì gọi điện cho ông ấy.” Mẹ Băng Tâm nhìn quanh Hạ Thiên một lượt, thấy anh không mang gì theo thì hơi ái ngại.
