Đang phát: Chương 955
Mạc Vô Kỵ vừa tung thủy tinh cầu lên không trung, Quang Đình đã vội vã vung tay đoạt lấy, bóp nát thành tro bụi, gầm lên:
– Điện chủ cùng chư vị trưởng lão bảo ngươi ăn ngay nói thật, chứ không phải bày trò ma quái, dùng thần thông vớ vẩn mô phỏng mấy hình ảnh tạp nham này!
Trịnh Xương Ngang liếc xéo Quang Đình, ánh mắt lạnh lẽo.Thần thông mô phỏng hay không, lẽ nào cường giả Thế Giới Thần như hắn lại không nhìn ra?
Sắc mặt Hoắc Thanh cũng khó coi không kém.Hắn sao không biết Quang Đình lo sợ Mạc Vô Kỵ đưa ra chứng cứ bất lợi cho Quang Chí? Chỉ là Quang Đình là một trong những thuộc hạ đắc lực của hắn, hắn không muốn vì một tên vô danh tiểu tốt mà trách mắng.
Mạc Vô Kỵ chẳng thèm để ý, cười nhạt:
– Ra là vậy, hóa ra lời Quang Chí quản sự nói ra đều là chân lý, ta có đưa chứng cứ cũng vô dụng.Nếu Tiểu Lăng Tiêu Tông là một tông môn như vậy, ta còn gì để nói.
– Quang Đình, ngươi làm cái trò gì vậy hả?
Hoắc Thanh không giữ được bình tĩnh.Hắn tại Tiểu Lăng Tiêu Tông nổi danh là người chấp pháp công bằng nghiêm minh, nếu không có người ngoài thì thôi, hôm nay có cả Trịnh Xương Ngang trưởng lão, còn có năm đệ tử ở đây, chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì?
– Dạ, điện chủ, ta vừa rồi nhất thời quên mất thân phận chấp pháp giả, trái với quy định của chấp pháp điện, ta xin chịu phạt!
Quang Đình như chợt tỉnh ngộ, vội vàng khom người nhận lỗi.
Trịnh Xương Ngang thản nhiên nói:
– Ngươi không thích hợp tiếp tục giữ chức chấp sự hình đường chấp pháp điện nữa.Nể tình ngươi phạm lỗi lần đầu, Hoắc điện chủ tự mình xử lý đi.Chuyện này ta không muốn đưa lên Trưởng Lão đường.
Nghe Trịnh Xương Ngang nói vậy, Hoắc Thanh vội chắp tay:
– Đa tạ Trịnh huynh chỉ điểm.Quang Đình, từ giờ ngươi đến chấp pháp điện lĩnh ngoại sự đi!
Xét về địa vị, Trịnh Xương Ngang còn kém Hoắc Thanh một bậc, nhưng lời Trịnh Xương Ngang nói là để giữ thể diện cho Hoắc Thanh.Nếu không, chuyện này sẽ thành vết nhơ trong thanh danh của hắn.
– Dạ, đa tạ điện chủ, tạ ơn Trịnh trưởng lão!
Quang Đình vội vàng khom người cảm tạ.
Trong lòng hắn hiểu rõ, “lĩnh ngoại sự” là điện chủ đang tìm cách giải vây cho hắn.Hắn sẽ phải rời tông môn đi làm một nhiệm vụ, sau khi hoàn thành trở về, hắn vẫn sẽ trở lại vị trí chấp sự hình đường.
Trịnh Xương Ngang quay sang hỏi Mạc Vô Kỵ:
– Ngươi còn chứng cứ nào khác không? Nếu không, ngươi phải cùng Hoắc điện chủ đến chấp pháp điện để phối hợp điều tra.
Mục Sương vội vàng truyền âm cho Mạc Vô Kỵ:
– Mạc sư đệ, tuyệt đối đừng đến chấp pháp điện! Một khi vào đó, chắc chắn sẽ chết trong hình đường, không có ngoại lệ!
Hoắc Thanh hiển nhiên nghe được lời Mục Sương truyền âm, hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng khiến Mục Sương sợ hãi lùi lại một bước, cúi gằm mặt.
Không cần Mục Sương nhắc nhở, Mạc Vô Kỵ cũng không dại gì mà đến chấp pháp điện.Toàn thân Hoắc Thanh sát khí ngút trời, không biết đã giết bao nhiêu người, hắn đi cùng Hoắc Thanh chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.Nếu Hoắc Thanh thật sự muốn bao che Quang Đình, hắn sẽ bỏ chạy.
Với bản lĩnh chạy trốn của hắn hiện giờ, dù Hoắc Thanh ra tay cũng chưa chắc bắt được hắn.
Mạc Vô Kỵ biết Trịnh Xương Ngang trưởng lão đang giúp mình, hắn vội vàng chắp tay:
– Ta còn một cái thủy tinh cầu nữa, xin mời mọi người xem.
Nói xong, Mạc Vô Kỵ lại tung ra một thủy tinh cầu, đồng thời quay sang Quang Đình, vừa nói vừa cười:
– Quang quản sự, ngươi vừa bóp nát một cái thủy tinh cầu, chẳng khác nào phá hoại một khối hạ phẩm thần tinh của ta đó.Lần này ngươi ngàn vạn lần đừng bóp nát nữa nhé, ta vốn đã nghèo, ngươi mà bóp vài cái nữa là ta phá sản mất.À mà thôi, ta quên mất, vừa rồi ta cầm nhầm, cái kia là clip mới ra của T-ara, cái này mới là thật.
Mạc Vô Kỵ miệng nói như vậy, trong lòng cười nhạt.Hắn sống ở địa cầu, nơi đó làm việc gì cũng phải có chứng cứ rõ ràng.Chỉ một tên Quang Chí mà cũng dám giở trò với hắn sao? Đúng là muốn chết!
Bóp nát thủy tinh cầu ư? Hừ, Quang Đình có bóp nát thêm bao nhiêu cái nữa hắn cũng không thiếu.Ai đi kiện tụng mà lại đưa bản gốc ra đầu tiên chứ? Hắn sao chép cả đống, có bản lĩnh thì cứ bóp nát hết đi!
Quang Đình thấy Mạc Vô Kỵ lại lấy ra một thủy tinh cầu khác, thật sự ngây người ra.Hắn tuyệt đối không tin lời Mạc Vô Kỵ nói, cái gì mà “cầm nhầm”? Hắn chắc chắn cái thủy tinh cầu vừa rồi và cái này đều là hàng sao chép của Mạc Vô Kỵ.
Nghĩ đến việc mình uổng công làm kẻ tiểu nhân, bị một thằng nhà quê chế nhạo, còn bị điện chủ trách phạt, mà kết quả chẳng thay đổi gì, sắc mặt Quang Đình trở nên âm trầm.Một luồng sát khí cuộn trào trong lòng, chỉ cần Mạc Vô Kỵ dám rời khỏi Tiểu Lăng Tiêu Thôn, hắn nhất định phải giết chết Mạc Vô Kỵ.
Nhìn vẻ mặt của Quang Đình, Mạc Vô Kỵ biết hắn đang nghĩ gì, nhưng hắn chẳng hề sợ hãi.
Ngày xưa những kẻ đuổi giết hắn đều là cường giả Thần Vương, chỉ một tên Thần Quân thì có gì đáng sợ?
Lần này, không ai dám phá hoại thủy tinh cầu nữa, hình ảnh rõ ràng hiện lên giữa không trung.
Miên Hòa dẫn Mạc Vô Kỵ bước vào nhà Quang Chí, thái độ Quang Chí lạnh nhạt, sau đó Quang Chí chỉ cho Mạc Vô Kỵ một mảnh ruộng, còn bắt Mạc Vô Kỵ dùng sáu mươi tấm thượng phẩm thần tinh để mua sáu mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ.Tiếp đó là cuộc đối thoại giữa Mạc Vô Kỵ và Quang Chí, rõ ràng không thể chối cãi.
Quang Chí tuyên bố chỉ cần Mạc Vô Kỵ hàng năm nộp hai mươi cân gạo Thanh Lộ, thì Mạc Vô Kỵ có thể trồng bất cứ thứ gì trên mảnh ruộng đó và toàn quyền sở hữu.Chưa hết, phía sau thủy tinh cầu này, Mạc Vô Kỵ lại lấy ra một thủy tinh cầu khác.Trên đó ghi lại rõ ràng việc Mạc Vô Kỵ nộp hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ, nhưng Quang Chí từ chối không nhận, còn ngang ngược nói: “Ngươi làm gì được ta?”.
Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ để Quang Chí chết mấy lần.
Thấy Mạc Vô Kỵ lấy ra thủy tinh cầu, kể cả Ứng Thục Thư và những người khác đều cảm thấy lạnh người.Mạc Vô Kỵ này tuy tư chất kém cỏi, tu vi không có gì, nhưng làm việc thì quá cao tay.Bọn họ đều thấy rõ sự việc trong thủy tinh cầu thứ hai, nhưng không ngờ Mạc Vô Kỵ lại có thể bí mật ghi lại mọi thứ.Thảo nào lúc đó Mạc Vô Kỵ lại khách khí cung kính đến vậy.
Dược Luân theo bản năng nhìn Mạc Vô Kỵ.Rõ ràng Mạc Vô Kỵ chỉ là một người trồng gạo Thanh Lộ nhỏ bé, nhưng trong lòng hắn cũng cảm thấy có chút kiêng kỵ.Hắn thậm chí còn nghĩ, liệu việc mấy người bọn họ vừa rồi chiếm tiện nghi của Mạc Vô Kỵ, giao dịch năm cân thượng phẩm gạo Thanh Lộ có bị Mạc Vô Kỵ ghi lại không.
– Điều đó không thể nào…Tuyệt đối không thể nào…
Quang Chí trừng mắt nhìn hình ảnh trên thủy tinh cầu, giọng nói run rẩy.
Hắn khẳng định lúc đó Mạc Vô Kỵ không hề lấy thủy tinh cầu ra để ghi lại, vậy cái thủy tinh cầu này từ đâu ra? Nếu hắn biết Mạc Vô Kỵ có Trữ Thần Lạc, lén lút dùng thủy tinh cầu ghi lại không biết bao nhiêu lần, có lẽ hắn đã không kinh ngạc đến vậy.
Sau khi xem xong nội dung thủy tinh cầu, Trịnh Xương Ngang nhàn nhạt nói:
– Nội dung thủy tinh cầu là thật, không có dấu hiệu làm giả bằng thần thông.
Hoắc Thanh sao có thể không biết nội dung thủy tinh cầu là thật, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.Nếu là bất cứ ai khác, vị điện chủ chấp pháp điện này đã sớm tát cho nát bét rồi.Nhưng nếu hắn giết Quang Chí, Quang Đình sẽ không thể thật lòng làm việc cho hắn được nữa.
Trịnh Xương Ngang hiển nhiên đã nhìn ra sự khó xử của Hoắc Thanh, ông nhìn Mạc Vô Kỵ hỏi:
– Mạc Vô Kỵ, ngươi có thể trồng được thượng phẩm gạo Thanh Lộ, sau này ở Tiểu Lăng Tiêu Tông ta cũng có một chỗ đứng.Quang Chí không tuân theo quy củ của tông môn, lừa trên gạt dưới, đổi trắng thay đen, nhất định phải bị chấp pháp điện xử phạt.Ngươi thấy thế nào?
Mạc Vô Kỵ sao có thể không hiểu ý của Trịnh Xương Ngang? Trịnh Xương Ngang đây là muốn để hắn nương tay cho Quang Chí, chỉ cần hắn cầu xin Hoắc Thanh, có thể tạo cho Hoắc Thanh một ân tình.
Trong lòng Mạc Vô Kỵ cười nhạt, hắn không phải là loại người lấy đức báo oán.Quang Chí mấy lần muốn đẩy hắn vào chỗ chết, không giết Quang Chí, trong lòng hắn tuyệt đối không thoải mái.
Nhưng Mạc Vô Kỵ hắn cũng không phải là kẻ ngốc, muốn mượn tay Hoắc Thanh giết Quang Chí.Hắn muốn giết Quang Chí, phải tự tay hắn ra tay, chứ không phải ở đây chiếm giữ đạo lý lớn rồi để Hoắc Thanh không thể không giết Quang Chí.
– Trịnh trưởng lão, Hoắc điện chủ, Quang quản sự chắc là quản lý nhiều ruộng quá, nên có chút nóng vội.Ta nghĩ chuyện này ai cũng khó tránh khỏi, chi bằng cứ để Quang quản sự tự xử lý vậy.
Mạc Vô Kỵ tươi cười nói.
Ngay cả Quang Chí cũng ngừng run rẩy, hắn ngây người nhìn Mạc Vô Kỵ, dù chính hắn cũng không cho rằng Mạc Vô Kỵ sẽ bỏ qua cho hắn.
Trên thực tế, đến nước này, chỉ cần Mạc Vô Kỵ nói mặc cho chấp pháp điện xử lý theo quy tắc, thì Quang Chí hắn chắc chắn phải chết.
Hoắc Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt hòa hoãn hơn nhiều, gật đầu với Mạc Vô Kỵ, rồi mới nói với Quang Chí:
– Ngươi trái với quy định của Tiểu Lăng Tiêu Tông, tạm thời giữ chức quản sự, cho thời gian một tháng để tự kiểm điểm.Nếu trong một tháng đó còn tái phạm, nhất định không tha.
– Dạ, Quang Chí đa tạ điện chủ tha tội, nhất định mãi mãi quản lý tốt Tiểu Lăng Tiêu Thôn cho Tiểu Lăng Tiêu Tông.
Quang Chí không kịp nghĩ lý do vì sao Mạc Vô Kỵ lại tha cho mình, vội vàng quỳ xuống đất cảm tạ Hoắc Thanh.
Mạc Vô Kỵ mặt không chút biểu cảm, hắn đã sớm biết kết quả sẽ là như vậy.Phạm phải lỗi lớn như vậy, mà vẫn được giữ chức quản sự, xem ra Quang Đình, tộc thúc của Quang Chí, có vị thế không hề nhỏ trong mắt Hoắc Thanh.
Đối với việc Mạc Vô Kỵ tha cho Quang Chí, Quang Đình trong lòng cũng rất kinh ngạc, hắn không nói gì nhiều.Chỉ là lại đẩy việc giết Mạc Vô Kỵ xuống một chút, Mạc Vô Kỵ nhất định phải giết, nhưng không phải bây giờ.
– Mạc Vô Kỵ, đa tạ ngươi khoan hồng độ lượng, ta nhất định sẽ tỉnh ngộ.
Quang Chí chủ động đến trước mặt Mạc Vô Kỵ cảm tạ.
Mạc Vô Kỵ cười tủm tỉm nói:
– Quang Chí quản sự, sau này ta ở đây còn phải nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn đó.À phải rồi, đây là hai mươi cân thượng phẩm gạo Thanh Lộ, ta giao cho ngươi.
Nói xong, Mạc Vô Kỵ lấy ra một cái túi đưa cho Quang Chí.
Quang Chí sững sờ đứng đó, hắn không hiểu vì sao Mạc Vô Kỵ thắng rồi mà vẫn đưa hai mươi cân gạo Thanh Lộ cho hắn.
Mạc Vô Kỵ xua tay nói:
– Trước kia ta và ngươi ước định là nộp hai mươi cân hạ phẩm gạo Thanh Lộ lên tông môn.Bây giờ ta nghĩ thông rồi, ta trồng gạo Thanh Lộ là vì tông môn, gạo Thanh Lộ tốt nhất đương nhiên phải nộp lên cho tông môn rồi.Giao cho ngươi, cũng là tạm thời để ở chỗ ngươi thôi.
Trong lòng Mạc Vô Kỵ thầm nghĩ: “Đúng là tạm thời để đó, nếu tối nay ta không đến tìm ngươi, không cướp lại số gạo Thanh Lộ này, thì Mạc Vô Kỵ ta coi như uổng công lăn lộn!”
