Truyện:

Chương 954 Ai Động Đến Hắn Ta Giết Ai

🎧 Đang phát: Chương 954

“Xin hỏi, Lưu Sa là cái gì?” Hạ Thiên hỏi.
Ba người Lưu Sa nhìn Hạ Thiên, kẻ cầm đầu thấy Hạ Thiên quen mắt nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Tôi mất trí nhớ, nhưng nghe đến Lưu Sa lại thấy quen thuộc, nên muốn hỏi xem có phải tôi cũng là người của Lưu Sa không.” Hạ Thiên nói.
Ba người Lưu Sa nhìn nhau, bắt đầu hoài nghi vì người của Lưu Sa ở bên ngoài rất nguy hiểm, có thể gặp đủ chuyện, việc mất trí nhớ như Hạ Thiên cũng có thể xảy ra.
“Đi lấy thiết bị chụp ảnh, gửi ảnh hắn cho tổ trưởng xem có biết không, đừng để ngộ thương người nhà.” Tiểu đầu lĩnh nói.
Một đệ tử Lưu Sa chạy về xe van.
Lý Ngọc lo sợ vì biết sự lợi hại của Lưu Sa, nếu họ muốn giết cô thì cô không thoát được.Cô bắt đầu mong Hạ Thiên là người của Lưu Sa, để họ nể tình mà tha cho cô, sau khi về sẽ lập tức chuẩn bị tiền chuộc mạng.
Người kia chụp ảnh Hạ Thiên nhưng chụp mãi không rõ.
“Không được, không rõ!”
Hạ Thiên nhớ lại việc Hổ ca chụp ảnh mình cũng không rõ, sau đó anh phát hiện chỉ cần trong đầu tưởng tượng có thể để đối phương chụp rõ thì đối phương sẽ chụp rõ được.
“Anh thử lại xem!” Hạ Thiên nói.
“Đồ bỏ đi, để tôi.” Kẻ cầm đầu cầm thiết bị chụp ảnh Hạ Thiên: “Rõ rồi chứ.”
Nói xong hắn gửi đi.
*Đích!*
*Giây về!*
Hắn ngây người, tin nhắn trả lời ngay lập tức.
Hắn vội tìm chỗ gọi điện thoại trả lời.
“Tổ trưởng!”
“Đừng nói, người trước mặt là Hạ Thiên, mau tìm cách trốn đi.”
“Hạ Thiên? Ngài nói vậy tôi nhớ ra rồi, tôi từng gặp hắn.”
“Đúng, chính là Hạ Thiên, không trốn thì không ai sống sót đâu.”
“Tổ trưởng, tình hình không tệ như ngài nghĩ, vừa rồi tôi nói chuyện với hắn, phát hiện hắn mất trí nhớ, không nhớ gì cả, hắn nói nghe tên Lưu Sa thấy quen tai nên hỏi có phải người của Lưu Sa không, tôi mới chụp ảnh gửi cho ngài.”
“Mất trí nhớ? Vậy thực lực thế nào?”
“Không ra gì, tôi hỏi cố chủ rồi, hắn bị ba người thường đánh cho bầm dập.”
“Vậy thì tốt, ba người giết hắn cho ta, giết được hắn thì cả ba lập công lớn, thủ lĩnh sẽ đích thân gặp các ngươi.”
“Vâng, tổ trưởng.”
Tên Lưu Sa hưng phấn nói rồi cúp máy.Thủ lĩnh đích thân tiếp đãi là đãi ngộ cao nhất, thủ lĩnh của bọn hắn là một trong tứ đại cao thủ Hoa Hạ, tùy tiện chỉ điểm vài câu cũng đủ giúp hắn thu hoạch lớn.
Hắn cũng biết Hạ Thiên, có thể nói người trong Lưu Sa không ai không biết Hạ Thiên, vì Hạ Thiên là kẻ thù số một của Lưu Sa, ngay cả Ẩn Bức cũng chết trong tay hắn.
Hiện tại Hạ Thiên mất trí nhớ, võ công cũng không còn.
Đây là cơ hội tuyệt vời, chỉ cần xử lý được Hạ Thiên thì sẽ lập công lớn, địa vị sẽ tăng cao, có khi còn được thủ lĩnh Lưu Sa là Vệ Quảng đích thân truyền thụ võ công.
Nghĩ đến đây hắn vô cùng hưng phấn, nhìn Hạ Thiên không khác gì nhìn tiền đồ và bí kíp võ công của mình.
“Ta tra rồi, ngươi đúng là người của Lưu Sa.” Tên Lưu Sa đi thẳng đến chỗ Hạ Thiên, khi đến gần Hạ Thiên.
*Phốc!*
Một thanh chủy thủ màu xanh lam đâm thẳng vào bụng Hạ Thiên.
“Hạ Thiên, ngươi phải chết.” Hắn nói rồi đâm tiếp.
*Ầm!*
Lần này Hạ Thiên tránh được, một cước đá vào tay đối phương rồi nhanh chóng lùi lại.
“Giết! Giết hắn ta trọng thưởng!” Tên Lưu Sa hét lớn, hai người đi cùng hắn cũng xông về phía Hạ Thiên, chuẩn bị giết người.
Hạ Thiên bị đánh lén thành công là do toàn bộ tâm trí đều đặt vào Lưu Sa.
Trong đầu anh rất loạn, ký ức liên quan đến Lưu Sa như được sắp xếp lại, vì vậy anh mới bị đánh lén, đau đớn trên cơ thể mách bảo anh phải lùi lại.
Vì vậy anh tránh được đòn thứ hai!
Nhưng ba người cùng xông vào anh.
“Ngẩn người ra làm gì, lên xe trước.” Hạ Thiên hô Lý Ngọc, Lý Ngọc vội chạy về xe.Mấy người này tay cầm chủy thủ xanh lam, không ngừng tấn công Hạ Thiên.
Những người này đều biết võ công.
Hạ Thiên mất trí nhớ, không biết gì cả, chỉ có thể không ngừng né tránh.Ban đầu còn được, nhưng tốc độ tấn công của đối phương càng lúc càng nhanh, anh có chút không chống đỡ nổi.
Dần dần trên người anh bắt đầu xuất hiện vết thương.
“Đáng ghét, thế này thì xong rồi!” Hạ Thiên cau mày, tuy anh khỏe, thân thể linh hoạt nhưng đối phương biết võ công, kỹ xảo chiến đấu cũng rất phong phú.
Đánh tiếp thế này anh chết chắc.
Đúng lúc này, kẻ cầm đầu đâm dao găm vào tim Hạ Thiên, chuẩn xác vô cùng, chủy thủ chỉ còn cách tim Hạ Thiên chưa đến một centimet.
*Ầm!*
Hạ Thiên không hiểu vì sao tay trái của mình hai ngón không tự chủ duỗi ra, kẹp lấy thanh chủy thủ xanh lam.
*Rắc!*
Chủy thủ bị anh bẻ gãy.
“Linh Tê Nhất Chỉ!” Tên Lưu Sa cao thủ kinh ngạc thốt lên: “Ngươi không có mất trí nhớ.”
*Ầm!*
Một tên Lưu Sa đá vào ngực Hạ Thiên.
“Không đúng, ngươi không khôi phục ký ức.” Người kia tin rằng Hạ Thiên vừa rồi tuyệt đối không tự chủ dùng chiêu đó, nếu không với thân thủ của hắn thì không thể bị mình đá bay được.
“Giết hắn, hắn không biết võ công.” Tên Lưu Sa dẫn đầu nói.
Sau đó hai người kia tốc độ cao nhất tấn công Hạ Thiên, sử dụng kỹ xảo chiến đấu, bọn chúng phát hiện Hạ Thiên thật không biết võ công nên công kích càng lúc càng mạnh.
“Chết đi!” Tên Lưu Sa người chọn đúng thời cơ, đánh lén vào sau lưng Hạ Thiên.
“Ai dám động đến hắn, ta giết người đó!” Một giọng nói lạnh băng từ phía sau truyền đến, một bóng người đỏ rực từ phía sau lao đến, đâm thẳng vào ba người bọn hắn.
*Oanh! Oanh! Oanh!*
Ba người bị đâm bay ra ngoài.

☀️ 🌙