Đang phát: Chương 953
Sau khi cô gái kia dùng độn phù cấp tám chạy trốn, La Do Bình lập tức phun ra một ngụm máu tươi, Trương Thừa Phong cũng thoát khỏi trận pháp, nhưng đã không còn sức để đấu với La Do Bình.Phí Tứ Giang thì tê liệt trên mặt đất, không còn chút sức lực nào.
La Do Bình nhìn cái lỗ khảm hình đao vẫn chưa được mở ra, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối.
Lão ta lấy ra một thanh trường kiếm lớn, đánh thẳng về phía Trương Thừa Phong.
Trương Thừa Phong sợ hãi, run giọng:
– Anh La, đừng động thủ, tôi đồng ý rút lui, anh cứ lấy hết mọi thứ trong nhẫn của tôi đi.
La Do Bình lắc đầu:
– Mày là đồ ngu, nếu không phải mày giấu thực lực, không dốc toàn lực rót chân nguyên vào, thì cái đại sảnh này đã sớm mở ra rồi.Loại rác rưởi như mày giữ lại chỉ thêm tai họa, chết đi cho xong.
– Đừng, Chu Ngữ Sương đã đi rồi, nếu anh giết tôi, Trương gia tôi chắc chắn sẽ biết chuyện…
Trương Thừa Phong bất chấp tất cả, chỉ mong được tha mạng.
– Ai?
La Do Bình không để ý lời Trương Thừa Phong, nhìn về phía Diệp Mặc đang đi ra.
Khi thấy Diệp Mặc chỉ là Kim Đan tầng hai, lão ta lộ vẻ kinh ngạc:
– Mày chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng hai, làm sao có thể qua mặt được thần thức của tao?
La Do Bình thấy Diệp Mặc không hề tỏ ra lo lắng, nên không dám ra tay trước.Lão ta biết, Diệp Mặc có thể qua mặt được thần thức của bốn người, chắc chắn không phải là một tu sĩ bình thường.Hơn nữa, chân nguyên của lão cũng đã hao tổn rất nhiều.
Diệp Mặc im lặng, Trương Thừa Phong lại vui mừng kêu lên:
– Anh Diệp, không ngờ anh cũng tới đây, lại còn thăng cấp Kim Đan rồi.Anh Diệp, tôi là Trương Thừa Phong, xin anh giúp đỡ…
Diệp Mặc liếc nhìn Trương Thừa Phong, thản nhiên:
– Hóa ra là Trương thành chủ, thật vinh hạnh.
– Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta đều ở thành Hà Châu, mong anh Diệp cứu tôi một mạng.
Trương Thừa Phong cười lấy lòng, vội vàng nói.Hiện tại y mất máu quá nhiều, thực lực không bằng một gã tu sĩ luyện khí viên mãn.
La Do Bình bỗng nhiên nói:
– Hóa ra là Diệp đạo hữu, nếu Diệp đạo hữu là bạn của anh Trương, tôi có thể không động thủ.
– Đúng đúng đúng, tôi là bạn của Diệp Mặc, bạn rất thân.Lúc trước anh Diệp mở tiệm bán thuốc ở Hà Châu, tôi đã từng đến xem…
Trương Thừa Phong vội vàng nói.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Anh đúng là có da mặt dày thật.Lúc trước cửa hàng của tôi vừa mới mở, anh đã vô duyên vô cớ lấy đi ‘Trú Nhan Đan” của tôi.Ha ha, không cần nói đến trả ơn, chỉ cần anh không động thủ với tôi là tôi đã rất biết ơn rồi.Sau đó, chị Ngu kết Anh, mượn anh ít linh thạch, anh cũng không cho mượn.Cuối cùng, có người muốn tiêu diệt ‘ngành dược Hoa Hạ’ của tôi, tôi không thấy anh tới giúp đỡ.Trương thành chủ, tôi rất muốn giúp anh, nhưng tôi thật sự không tìm được lý do gì để giúp anh cả.
Trương Thừa Phong nghe xong, sắc mặt tái nhợt, bỗng nhiên y lớn tiếng chửi:
– Họ Diệp, cho dù tao chết, Trương gia tao ở Hà Châu cũng không bỏ qua cho mày đâu.Nhất định sẽ giết mày, phải tiêu diệt cả nhà mày…
Diệp Mặc lắc đầu, Trương Thừa Phong này không uy hiếp La Do Bình đang muốn giết y, lại đi gây hấn với hắn, thật khó hiểu.Hơn nữa, hắn có sợ Trương gia ở Hà Châu sao?
“Xoẹt xoẹt.” Thanh kiếm trong tay La Do Bình vung lên, đầu Trương Thừa Phong rơi xuống đất.
Diệp Mặc giơ tay cướp lấy chiếc nhẫn trữ vật.La Do Bình thấy người là mình giết, nhưng Diệp Mặc lại dám cướp chiến lợi phẩm, sắc mặt lão ta lập tức trở nên khó coi.
Nhưng lão cũng không dám động thủ với Diệp Mặc, thậm chí không dám hỏi, lại nhìn về phía Phí Tứ Giang.
Phí Tứ Giang thấy Trương Thừa Phong bị giết, lòng lạnh ngắt.Dù y hối hận vì đã mang La Do Bình đến, thì lúc này cũng không còn cách nào khác.
Y nhìn về phía Diệp Mặc:
– Anh Diệp, tôi là Phí Tứ Giang của Ẩn Kiếm môn, xin anh cứu tôi, tôi nhất định sẽ báo đáp.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Quen biết nhiều người ở đây thật.Nói thật, tôi định sau này sẽ đi tìm anh, không ngờ bây giờ anh lại ở ngay trước mặt tôi rồi.Lúc trước tôi đến hội đấu giá ở phường thị Nam Sơn, thích một ụ đá, kết quả bị Phí đại công tử nhiều tiền mua mất.Ha ha, còn uy hiếp tôi nữa, nếu không thì sao tôi biết anh là Phí Tứ Giang? Phí công tử, anh nói xem?
– Mày… Là mày…
Phí Tứ Giang chỉ tay vào Diệp Mặc, run rẩy, rồi bỗng nhiên nói:
– Cái đao chìa khóa kia ở trên người mày…
Diệp Mặc lấy ra một đại đao đầy vết loang lổ:
– Anh nói đúng, tiếc là không có giải thưởng.Đúng rồi, tôi mượn chiếc nhẫn của anh dùng một chút.
Nói xong, Diệp Mặc vung tay, một chiếc nhẫn rơi xuống từ tay Phí Tứ Giang, rồi Diệp Mặc lấy được một chiếc nhẫn khác từ trong không trung.
Diệp Mặc không thèm nhìn, bỏ cả hai chiếc nhẫn vào thế giới trang vàng của mình.
La Do Bình ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, chằm chằm nhìn Diệp Mặc, rồi vui mừng:
– Hóa ra cậu chính là người có được chìa khóa đó, vậy chúng ta có thể tiến vào di tích cổ rồi?
Nói xong, La Do Bình cố nén sự vui sướng, cự kiếm trong tay run lên, rồi bay ra, chém đầu Phí Tứ Giang, như thể vừa làm một chuyện nhỏ nhặt.
Lão già họ La này đúng là quen làm loại chuyện này, giết đồng bọn cũng không hề ghê sợ.
Diệp Mặc bình tĩnh nhìn La Do Bình:
– Ông nói sai rồi, là tôi có thể tiến vào di tích cổ, chứ không phải là chúng ta.
La Do Bình lập tức hiểu ra, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
– Cậu muốn đấu với tôi một trận? Cậu chỉ là Kim Đan tầng hai, dù tôi đã hao tổn chút chân nguyên, nhưng giết một Kim Đan tầng hai như cậu cũng không tốn nhiều sức.
Nói xong, La Do Bình lấy ra một trận kỳ, ném ra xung quanh.
Lão trời sinh tính cẩn thận, dù thắng Diệp Mặc, cũng muốn chắc chắn.Lão vừa đánh nhau với Diệp Mặc, vừa bố trí khốn trận.
Nhưng Diệp Mặc lại đứng một bên nhìn lão bố trí trận pháp, dường như không biết lão đang làm gì.Lão không ngờ Diệp Mặc đang cười lạnh trong lòng, đây là thủ đoạn hắn thường dùng, lại bị La Do Bình lấy ra dùng.
La Do Bình mừng rỡ, vừa ném trận kỳ, vừa nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, nếu hai ta hợp lực, chắc chắn sẽ tốt hơn là một người.Chỉ cần anh Diệp đồng ý, tôi sẽ để anh Diệp chọn ba món đồ tốt trước.
Diệp Mặc cười lạnh, La Do Bình lòng dạ hiểm độc, nếu không phải lão ta đã hao tổn một nửa chân nguyên, thì đã sớm động thủ với hắn rồi.
Tuy Diệp Mặc chắc chắn có thể giết chết La Do Bình, nhưng không dám chắc mình không bị thương.Lúc trước bị kiếm của Kế Trí Nguyên đâm, hắn phải mất rất lâu mới hồi phục, ai biết La Do Bình có sát chiêu nào khác không? Hiện tại lão đã bắt đầu bố trí trận pháp, cứ để lão làm vậy.
Chỉ hơn mười phút sau, La Do Bình lộ vẻ vui sướng, lão ném trận kỳ cuối cùng ra, rồi nói:
– Nhãi ranh, muốn đấu với tao à, còn non lắm, cảm ơn nhóc đã mang đao tới…
Nhưng miếng trận kỳ kia còn chưa kịp dừng lại, đã bị Diệp Mặc bắt lấy.La Do Bình còn đang thắc mắc tại sao Diệp Mặc lại tùy tiện đi vào trận pháp của lão, thì đã thấy Diệp Mặc cũng lấy ra mấy miếng trận kỳ, ném vào giữa trận pháp mà lão vừa bố trí.
Trong nháy mắt, khốn trận mà lão bố trí biến thành một trận pháp phản vây.
La Do Bình lúc này mới hiểu ra, trình độ trận pháp của Diệp Mặc giỏi hơn lão nhiều.Sao có thể như vậy? Đối phương còn trẻ như vậy, làm sao có thể có tu vi trận pháp này? Dù là sinh ra đã tu luyện trận pháp cũng không có loại tu vi này.
La Do Bình đã nghiên cứu trận pháp hơn hai trăm năm, mới chỉ là Trận Pháp Sư cấp ba.Nhưng Diệp Mặc chỉ cần ném ra vài cái trận kỳ đã biến khốn trận của lão thành một khốn trận mà lão không biết, bao vây lấy lão, hiển nhiên là đại sư trận pháp cấp ba trở lên, thậm chí có thể là cấp bốn hoặc cấp năm.
La Do Bình tỉnh táo lại, bây giờ mới hiểu vì sao Diệp Mặc không hề động thủ khi lão bố trí trận pháp, hóa ra đối phương căn bản là không sợ hãi.
Lão không ngờ mình lại bố trí trận pháp trước mặt một đại sư trận pháp, La Do Bình tái mặt, biết hôm nay khó thoát khỏi đây.
– Thả tôi đi, tôi đồng ý giao ra tất cả đồ vật cho cậu.
La Do Bình giết người không chớp mắt, nhưng đến lượt mình, lại muốn Diệp Mặc tha mạng.
Tuy nói vậy, nhưng tay lão không hề chậm trễ, lấy ra cự kiếm và một pháp bảo hình ô màu vàng đậm.
Diệp Mặc không để ý đến lời cầu xin của La Do Bình, tùy tay ném trận kỳ, lập tức phát động trận pháp.Một luồng ánh sáng màu vàng chớp động, ngăn cản pháp bảo hình ô của La Do Bình.
La Do Bình biết cầu xin vô ích, không trả lời, cự kiếm trong tay bổ vào trận pháp của Diệp Mặc.
Một kiếm này khiến ánh sáng màu vàng trong trận pháp của Diệp Mặc tan biến.
Diệp Mặc kinh hãi, La Do Bình tinh thông trận pháp, dù chân nguyên đã hao tổn một nửa, nhưng uy lực của kiếm này còn lợi hại hơn lúc trước hắn vây khốn tên tu sĩ Kim Đan viên mãn ở ‘Sa Nguyên dược cốc’.
Nếu để lão tiếp tục công kích trận pháp, nó chắc chắn sẽ bị phá.
Trận pháp này vốn là do La Do Bình bố trí, Diệp Mặc chỉ lợi dụng mà thôi, nhưng La Do Bình lại hiểu rất rõ về trận pháp.
Diệp Mặc không do dự lấy ra “Tử Đao”, dùng chiêu “Huyễn vân phân liệt đao”, đao quang màu tím hướng về phía La Do Bình.
