Chương 951 Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

🎧 Đang phát: Chương 951

“Từ từ đã, ý ngươi là cô ấy là người sáng lập Tiên Cung chúng ta, Truy Nguyệt chân nhân?” Lạc Hồng Hà ôm đầu, cố gắng tiêu hóa thông tin vừa nhận được.
“Đúng vậy.”
“Chính là người đã đánh cắp dược liệu?”
“Đúng vậy.”
“Rồi ngươi mất cả ngày trời mới bắt được cô ấy?”
“Đúng vậy.”
Bất Hủ tiên tử ra sức gật đầu, đôi mắt to ngập nước nhìn Lạc Hồng Hà, long lanh như phát sáng.
“Vậy Tiên Cung định xử phạt cô ấy mấy năm?”
Đầu óc Lạc Hồng Hà nhất thời không theo kịp, sự việc phát triển quá nhanh, chớp mắt một cái, vị tổ sư Truy Nguyệt chân nhân bế quan bao năm bỗng thành tội phạm, còn phải đối mặt với hình phạt?
Xoắn xuýt, nghi hoặc, khó hiểu…đủ loại cảm xúc hiện rõ trên mặt Lạc Hồng Hà.
Bất Hủ tiên tử thấy Lạc Hồng Hà hoang mang, liền hiểu ngay vấn đề nằm ở đâu, ân cần nói:
“Ngươi ngại né tránh nguyên tắc đúng không? Ta hiểu mà, Cung chủ thấy khó xử thì cứ giam cô ta ở Vấn Đạo tông chúng ta!”
Trong không gian tinh thần, Lục Dương đang hóng chuyện bỗng ho khan.
“Tiên tử không được đâu.” Lục Dương vội can ngăn.
“Có vấn đề gì sao?” Bất Hủ tiên tử thấy ý kiến của mình không có gì sai.
“Tiên tử quên rồi à, Truy Nguyệt chân nhân không thể rời khỏi phân thân này, mà phân thân này không thể rời khỏi lãnh địa của Bạch Dạ.”
Bất Hủ tiên tử rõ ràng đã tính đến vấn đề này: “Thì có sao, ta làm là gì, dời cả cây nguyệt quế tổ đến Vấn Đạo tông chúng ta là xong, tông môn mình thiếu gì chỗ.”
Nàng thấy Lục Dương định nói gì, liền đoán trước được: “À, ngươi lo cây nguyệt quế rời Đại Tuyết sơn sẽ chết đúng không? Chuyện nhỏ, dời luôn cả Đại Tuyết sơn đến Vấn Đạo tông mình, tông môn mình thiếu gì chỗ.”
Chỉ trong chớp mắt, Bất Hủ tiên tử đã muốn sáp nhập Tiên Cung Nguyệt Quế vào Vấn Đạo tông.
“…Ta thấy…vấn đề không phải là tông môn mình có chỗ hay không.”
Lục Dương lo lắng cho trái tim Đái sư huynh, và việc mình về có bị ăn đòn hay không.
Trời đất chứng giám, chuyện này không liên quan gì đến hắn, toàn do Bất Hủ tiên tử làm.
“Muốn bắt ta sao?” Bạch Dạ hỏi.
Khi màn đêm buông xuống, Bạch Dạ giành lại quyền kiểm soát cơ thể, Truy Nguyệt chân nhân chỉ có thể xuất hiện vào ban ngày.
Thực tế là ngay cả việc đến động phủ của Lạc Hồng Hà cũng là Bạch Dạ cõng Bất Hủ tiên tử bay đến.
Lạc Hồng Hà nghe Bất Hủ tiên tử giải thích mới biết thân phận của Bạch Dạ, lúc này mới nhận ra mình đã quá kinh ngạc trước thân phận của Truy Nguyệt chân nhân và Bạch Dạ, nhất thời quên cả lễ nghi.
“Gặp qua Thụ Tổ.”
“Gọi ta Bạch Dạ là được.”
“Gặp qua Bạch Dạ Thụ Tổ.”
Bạch Dạ không xuất hiện trước công chúng cũng vì thế nhân quá câu nệ khi gặp nàng.
Sư huynh Lục Dương rất tốt, biết thân phận của nàng rồi cũng không tỏ vẻ gì.
“Nếu ngươi muốn gặp A Nhật, chỉ có thể chờ đến sáng.”
Cánh tay Bạch Dạ biến thành gỗ, rồi mọc dài ra, biến thành hình dạng ghế đẩu, tay trái chặt một cái, cắt ghế đẩu xuống, cánh tay lại trở về như cũ.
Lục Dương giật mình, không ngờ mỗi tối Bạch Dạ xách ghế đẩu đến chỗ hắn, hóa ra ghế đẩu này là tự nàng biến ra.
Bạch Dạ ngồi lên ghế đẩu, hào hứng quay sang Bất Hủ tiên tử: “Sư huynh Lục Dương kể tiếp đi, ngươi kể chuyện vào Đế Thành ấy.”
Kể chuyện không phải sở trường của Bất Hủ tiên tử, nàng biết điều trả lại thân xác cho Lục Dương.
“Sau khi kết thúc chuyến đi Đông Hải, Lão Mạnh định liều mạng đưa ta vào Đế Thành…”
Lạc Hồng Hà cũng thấy hứng thú với trải nghiệm của Lục Dương, thay vì chờ đến sáng, thì nghe Lục Dương kể chuyện hay hơn.
“Cứ như vậy ta tố cáo Tứ hoàng tử tạo phản, Tứ hoàng tử vào…”
“Sau đó Tam hoàng tử cũng vào…”
“Vì trộm hoàng vị, ta với Hạ Đế suýt nữa cũng vào…”
Lạc Hồng Hà nghe mà giật mình.
Có Lục Dương kể chuyện, một đêm trôi qua rất nhanh.
Nhật nguyệt giao hòa, mặt trăng dần lụi tắt, báo hiệu bình minh đến.
“Tiểu Dạ, cho ta dùng thân thể.”
Thân phận thay đổi, dù hình dáng không đổi, nhưng ánh mắt Truy Nguyệt chân nhân sắc bén hơn hẳn, không còn vẻ ngây thơ và vô tri của Bạch Dạ.
“Bái kiến Truy Nguyệt chân nhân.”
Dù đã biết người trước mặt là Truy Nguyệt chân nhân, nhưng Lạc Hồng Hà vẫn khó liên hệ vị kỳ nữ tuyệt sắc trên tranh với Tiểu Bất Điểm này.
“Tiểu Lạc đúng không, hành lễ là quy củ Khương Bình An bọn họ lập ra ở miếu đường, Tiên Cung chúng ta không cần nhiều quy củ thế.”
“Vâng.”
“Ngươi xem chuyện ta vào kho thuốc trộm dược liệu…”
“Sao lại gọi là trộm cướp, Tiên Cung này do ta sáng lập, dược liệu đương nhiên là đồ của ta.”
“Tiên Cung do ngài sáng lập không sai, nhưng sau khi ngài truyền ngôi Cung chủ cho Kinh Xuyên chân nhân, quyền sở hữu Tiên Cung cũng chuyển giao cho Kinh Xuyên chân nhân, rồi Kinh Xuyên chân nhân lại truyền cho đời thứ ba, đời thứ tư…mãi đến đời ta.”
“Vậy nên xét về mặt nghiêm túc, mọi tài sản của Tiên Cung đều thuộc về ta, ngài chưa được phép, tự ý sử dụng dược liệu, coi như chuyển nhượng quyền sở hữu trái phép, đúng là cấu thành tội trộm cướp.”
“Ta…ta là người sáng lập Tiên Cung mà!” Truy Nguyệt chân nhân bất lực giải thích.
Bất Hủ tiên tử hiểu ý Truy Nguyệt chân nhân, lại lần nữa đoạt xác Lục Dương: “Ý ngươi là hình luật quy định người già phàm nhân trên bảy mươi lăm tuổi có thể không cần ngồi tù, tu sĩ cũng áp dụng quy định này đúng không?”
“Nhìn ngươi đâu có giống người mười vạn tuổi, ngươi tự đóng băng mình lại thôi, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi, có bảy vạn năm ngàn tuổi không?”
“Đừng nói nữa đừng nói nữa ta đi tù.”
“Thực ra thì, hành vi trộm cướp của ngài không cần ngồi tù.” Lạc Hồng Hà tốt bụng nhắc nhở.
“Chỉ cần ngài bồi thường cho Tiên Cung, lại được Tiên Cung tha thứ thì có thể được hưởng án treo, thậm chí có thể được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự.”
Truy Nguyệt chân nhân mừng rỡ, ta biết Tiểu Lạc ngươi đứng về phía ta mà.
Bồi thường cho Tiên Cung, được Tiên Cung tha thứ, hai việc này đều dễ thôi.
“Nhưng hành vi hạ độc cây nguyệt quế của ngài, gây hậu quả nghiêm trọng, cấu thành tội đầu độc.”
“Trong tình huống cộng dồn nhiều tội, ngài e là khó được hưởng án treo.”
“Ta…” Truy Nguyệt chân nhân lần đầu tiên chịu thiệt vì không hiểu luật.
Bất Hủ tiên tử tốt bụng nhắc nhở: “Không hiểu luật không phải là lý do để thoát tội.”
Rồi Lạc Hồng Hà lại quay sang Bất Hủ tiên tử: “Lục Dương, chuyện ngươi xông vào suối nước nóng tuy không cấu thành tội phạm, nhưng gây rối trật tự công cộng, thuộc về vụ án hành chính, cần giam giữ mấy ngày.”
Lạc Hồng Hà tìm Lục Dương cũng vì chuyện này.
“Lúc đó ta đang đuổi người mà.”
“Nhưng tình huống lúc đó không khẩn cấp đến mức không thể tránh né suối nước nóng.”
“Ta…” Bất Hủ tiên tử phát hiện hiểu luật cũng vô dụng.
Lục Dương đỡ trán, hắn biết sự việc sẽ phát triển đến bước này, coi như trải nghiệm cuộc sống.
“Tiểu Dương Tử ngươi yên tâm, ta sao có thể để ngươi ngồi tù, chuyện này không liên quan gì đến ngươi.” Bất Hủ tiên tử rất có trách nhiệm nói.
Lục Dương kinh ngạc: “Tiên tử ngươi định?”
“Ta đoạt xác ngươi mấy ngày, giúp ngươi ngồi tù.”

☀️ 🌙