Đang phát: Chương 948
– Buồn cười thật, Cảnh thành chủ đâu phải người tầm thường, sao có thể đem mấy cành cây bình thường ra được chứ.
Tất Diệp kinh ngạc:
– Trên đời này có những thứ không thể đánh giá bằng tiêu chuẩn thông thường.Những thứ như vậy đều là bảo vật vô giá.Thành chủ lấy ra vật quý trọng như vậy, không biết muốn đổi lấy thứ gì, hay là muốn bán lấy nguyên thạch?
Cảnh Tinh cười:
– Đừng vội, cứ để mọi người xem nó là cái gì rồi nói tiếp.Hơn nữa, nó cũng không quý giá như Tất Diệp đại nhân nghĩ đâu, vì số lượng quá ít mà.
Cửu Di rời tay khỏi đoạn cây, cười:
– Không ngờ lại là thứ này, ta biết đáp án rồi.
– Hả?
Cảnh Tinh hoài nghi nhìn Cửu Di.
Cửu Di cười, khẽ nói nhỏ vào tai Cảnh Tinh.Sắc mặt Cảnh Tinh thay đổi, ngạc nhiên tột độ.Mọi người thấy vậy đều nóng lòng muốn biết đáp án.
– Người Mai gia quả nhiên…
Cảnh Tinh cười khổ, bất lực nói:
– Xem ra 10 triệu nguyên thạch này của ta phải biếu không rồi.
Hắn định công bố đáp án thì một giọng nói trầm ổn vang lên:
– Chậm đã, ta cũng biết đây là vật gì, xin Thành chủ chuẩn bị hai phần nguyên thạch.
– Hả? Ta không tin.
Cảnh Tinh nói:
– Ngay cả Cửu Di cũng phải xem xét một lúc mới biết, ngươi chỉ nhìn từ xa mà biết thì khiến ta kinh ngạc quá đấy.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương hừ một tiếng:
– Nếu ta đoán không sai thì đây là Dưỡng Hồn Mộc, tinh nguyên từ Côn Ngô Thần Thụ ngưng kết.Dưỡng Hồn Mộc tinh khiết như vậy rất hiếm có, chỉ tiếc là số lượng quá ít, khó mà có tác dụng lớn.
– Ồ!
Cảnh Tinh kinh ngạc, nhìn người áo đen dò xét.Hắn biết các cường giả thường có thói quen kỳ lạ, có lẽ người này thích che mặt, không nên ép buộc.Cảnh Tinh cười khổ:
– Quả nhiên ta kiến thức nông cạn rồi, Thiên Võ Giới rộng lớn, nhân tài xuất hiện lớp lớp.
Mọi người giật mình, nhìn Hồ Lô Tiểu Kim Cương với ánh mắt khác.Ngay cả người hầu Lý Vân Tiêu đi theo hắn cũng được chú ý, sau khi quan sát kỹ thì ai nấy đều nhíu mày, có vẻ như người hầu này cũng không đơn giản.
Lệ Phi Vũ cũng kinh ngạc, càng thêm tò mò về Lý Vân Tiêu.
Cửu Di chớp mắt, nhìn Hồ Lô Tiểu Kim Cương rồi lại nhìn Lý Vân Tiêu, sau đó mới thu hồi ánh mắt.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương nói:
– Không biết Cảnh thành chủ muốn đổi Dưỡng Hồn Mộc này lấy gì? Ta rất hứng thú, nếu không được thì ta có thể trả thêm nguyên thạch.
Cảnh Tinh nói:
– Đúng như vị đạo hữu vừa nói, Dưỡng Hồn Mộc này tuy quý nhưng quá ít, ta giữ lại cũng vô dụng, muốn đổi lấy một chiếc chiến hạm Kim Dương, không biết ai đồng ý không?
Lưu Phong ăn mặc kỳ quái nói:
– Thành chủ tham lam quá đấy? Chút Dưỡng Hồn Mộc này mà đòi đổi chiến hạm Kim Dương cấp bảy, chẳng khác gì đổi đá lấy vàng.
Cảnh Tinh không để ý đến lời châm chọc, cười nói:
– Chiến hạm Kim Dương có giá, còn Dưỡng Hồn Mộc thì vô giá.Tuy rằng ít tác dụng, nhưng với người cần nó thì có bao nhiêu chiến hạm Kim Dương cũng không đổi được.
– Đúng vậy.
Cửu Di phụ họa:
– Bảo vật không có cấp bậc này rất khó định giá.Tuy ít dùng, nhưng ở Thiên Võ Giới số lượng lại cực kỳ ít.Nếu gặp người cần gấp thì đúng là vô giá.
Tất Diệp đột nhiên nói:
– Ta nghe nói, cây Côn Ngô Thần Thụ duy nhất trên đời đã chết ở hải vực Nam Hải rồi, có lẽ sẽ không có thêm Dưỡng Hồn Mộc nữa đâu.
– Cái gì?
Mọi người đều chấn động, tuy nhiều người không hiểu ý nghĩa, nhưng ít nhất cũng biết độ quý hiếm của nó, độc nhất vô nhị trong toàn bộ Thiên Võ Giới.
Ngay cả Cảnh Tinh cũng không ngờ điều này, ngây người một lúc rồi cười khổ:
– Sao Tất Diệp đại nhân không nói sớm, nếu biết trước thì ta đã không đem ra giao dịch, giữ lại sưu tầm chẳng tốt hơn sao?
Hắn đấm ngực dậm chân tiếc nuối, khiến mọi người nghi ngờ, không biết có phải hai người này đang diễn trò hay không.
Dù đã biết Côn Ngô Thần Thụ đã mất, cũng không ai muốn dùng chiến hạm Kim Dương để đổi, vì thứ này không ai cần, nhiều người thậm chí còn nghe đến lần đầu.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương nói:
– Chiến hạm Kim Dương cấp bảy ta không có, nhưng ta có hài cốt một chiếc chiến hạm U Minh cấp tám, không biết Cảnh thành chủ có muốn đổi không? Cộng thêm 10 triệu nguyên thạch trung phẩm lúc trước ngươi thua ta, giá này không thấp hơn chiến hạm Kim Dương đâu.
– Hài cốt chiến hạm U Minh cấp tám?
Mọi người chấn động, nhìn Hồ Lô Tiểu Kim Cương.
Trong thiên hạ, tông môn có chiến hạm cấp tám đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa ngoài các siêu cấp thế lực ra, cơ bản mỗi chiếc chiến hạm cấp tám đều từ Hóa Thần Hải mà ra, số lượng rất ít.
Cảnh Tinh do dự:
– Hài cốt…phải xem tàn đến mức nào rồi.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương vung tay, ra hiệu cho Lý Vân Tiêu.Lý Vân Tiêu lấy ra một túi đựng đồ, đưa cho Cảnh Tinh.
Lệ Phi Vũ thấy buồn cười, nhưng cũng tò mò, Lý Vân Tiêu càng mạnh, hắn càng hứng thú.
Cảnh Tinh lấy túi trữ vật, quét thần thức vào, mặt lộ vẻ vui mừng.
Đây là hài cốt chiến hạm thu thập được từ Yêu Nguyên, không hoàn chỉnh, nhưng phần hạch tâm có vẻ không hư hại nhiều, so ra thì giá trị còn lớn hơn chiến hạm Kim Dương cấp bảy.
– Được, hài cốt này ta muốn.
Cảnh Tinh đưa hộp bạch ngọc cho Lý Vân Tiêu.Lý Vân Tiêu im lặng nhận lấy rồi lùi về sau Hồ Lô Tiểu Kim Cương.
