Chương 94 Chẳng lẽ quyển sách này chính là trong truyền thuyết quyển kia ẩn giấu

🎧 Đang phát: Chương 94

Tục Dương quen thói vu cáo, Mạnh Cảnh Chu chẳng thèm phản bác: “Gì chứ dọa chạy, không nghe người ta nói à, bảo sau này ngươi sẽ dính dáng đến tiên nhân đấy.”
“Chưa chừng chính ngươi làm chuyện trời đất khó dung, chọc giận tiên nhân hợp sức trấn áp ngươi!”
Lục Dương xua tay: “Chuyện chẳng đến đâu, ta biết rõ mình làm gì, không đời nào làm chuyện khác người như vậy, chắc chắn là Lạc Bặc bịa chuyện.”
Hai người đổ lỗi qua lại, nhất quyết không nhận mình có vấn đề.
Man Cốt há hốc mồm, muốn nói hay là cả hai người có vấn đề, nhưng cuối cùng không dám nói ra.
Sau vài ngày tiếp xúc, dân làng Lan Đình quen dần với cách nói chuyện của Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu, kệ bọn họ tranh luận như gió thoảng bên tai.
“Nhìn kìa, phía trước là thương hội Lạc Địa Kim Tiền, ta dẫn các ngươi đi dạo!”
Cổng thương hội Lạc Địa Kim Tiền trưng bày tượng lợn béo cầm tiền, linh vật kinh điển của thương hội.
Lục Dương nghe danh thương hội Lạc Địa Kim Tiền đã lâu, muốn vào xem thử.
Bên trong thương hội trang trí giản dị nhưng tinh tế, khác hẳn kiểu phô trương của mấy thương hội mới nổi, cố gắng khoe mẽ tài sản.
Lạc Địa Kim Tiền không cần khoe khoang, danh tiếng của họ đã nói lên tất cả.
Ở Trung Ương đại lục, ai mà không biết danh hiệu “Thương hội số một thiên hạ”.
Hàng hóa trong thương hội khiến Man Cốt hoa mắt, từ đan dược do đại sư tỉ mỉ luyện chế, linh bảo do thợ rèn dốc hết tâm huyết tạo ra, đến thiên tài địa bảo đào từ nơi hiểm trở, rồi phù lục, trận pháp từ đơn giản đến phức tạp…
Man Cốt nhìn giá mà thấy mình nghèo hèn, chẳng mua nổi gì.
Man Cốt thấy Mạnh Cảnh Chu và Lan Đình đi dạo thong thả, không lo giá cả, còn hiểu được.Nhưng Lục huynh cũng chẳng quan tâm giá cả, dù tài sản cũng xêm xêm mình, khiến cậu rất kinh ngạc.
Man Cốt lén hỏi: “Lục huynh, đồ ở đây đắt quá, ta mua không nổi.”
Man Cốt đương nhiên không đến nỗi không mua được gì, chỉ là mấy món lợi hại dành cho Trúc Cơ kỳ thì cậu chịu.
Lục Dương ngạc nhiên nhìn Man Cốt: “Mua làm gì? Sao phải mua đồ ở đây cho tốn? Mấy đan dược pháp bảo này, nhìn hoa mỹ vậy thôi chứ toàn đồ bỏ, tính ra có bằng đồ của tông môn không?”
Man Cốt gật đầu, đúng thật, bánh quẩy tông môn vừa rẻ vừa chắc, nhai mãi không hết, hơn tháng rồi mà cái bánh Lục huynh cho Mạnh huynh còn nửa cái chưa ăn xong.
“Với lại, không có tiền thì kiếm, với thực lực của chúng ta, bán chút đồ cũng kiếm được khối, để ta biểu diễn cho ngươi xem.”
Nói rồi, Lục Dương tìm đến nhân viên phục vụ: “Xin hỏi, chỗ này có mua pháp thuật không?”
Nhân viên phục vụ lịch sự đáp: “Chào ngài, có ạ, nhưng chúng tôi chỉ mua những công pháp mà thương hội không có, công pháp thông thường thì chúng tôi có đủ cả rồi, xin hỏi ngài muốn bán công pháp ạ?”
Lục Dương gật đầu: “Ta có quyển Biến Hình Thuật, vừa biến hình vừa tấn công được, là bí mật gia truyền.”
Nhân viên phục vụ rất kinh ngạc, làm ở đây mười năm chưa từng nghe nói đến loại Biến Hình Thuật này.
“Xin ngài đi theo lối này, hôm nay có đấu giá, đại sư giám định Dương Huyền Linh đang ở đây, mời ông ấy giám định giá trị Biến Hình Thuật của ngài.”
Bốn người được mời vào một căn phòng, trong phòng có một ông lão đeo kính đang cúi đầu đọc sách, già cả nhưng uyên bác, chắc là Dương Huyền Linh.
Nhân viên phục vụ ghé tai Dương Huyền Linh nói nhỏ vài câu.
“Ồ? Còn có loại pháp thuật này? Ta biết rồi, ngươi lui ra đi.”
“Vâng.” Nhân viên phục vụ cung kính rời phòng.
“Bốn vị, nghe nói các ngươi có Biến Hình Thuật vừa biến hình vừa tấn công được?”
“Đúng vậy.” Lục Dương lấy « Lục thị Tượng Hình Quyền » ra.
Dương Huyền Linh im lặng một lúc: “…Nếu mắt ta không hoa đến mức đọc nhầm chữ, thì trên sách viết là Tượng Hình Quyền?”
Lục Dương tiến lên, gạch bỏ ba chữ “Tượng Hình Quyền” trên bìa, viết thành “Biến Hình Thuật”.
“Giờ là Biến Hình Thuật.”
Dương Huyền Linh lần đầu gặp người đặt tên tùy tiện như vậy, sống lâu mới thấy chuyện lạ.
Dương Huyền Linh chậm rãi lật sách, phân tích từng chữ, giận nói: “Đây chẳng phải là Tượng Hình Quyền sao!”
“Sao lại thế?” Lục Dương kinh ngạc, “Đây chắc chắn là Biến Hình Thuật, để ta biểu diễn cho ngươi xem!”
Lục Dương tại chỗ múa một bộ Tượng Hình Quyền, biến từ Man Cốt thành Mạnh Cảnh Chu, rồi thành Hố Yêu, khí thế hùng dũng, nhìn rất uy lực.
Dương Huyền Linh trợn mắt nhìn hồi lâu, không hiểu Lục Dương biến hình kiểu gì.
‘Múa đúng là Tượng Hình Quyền, quá trình hoàn toàn giống sách, đối phương cũng không dùng pháp thuật gì.
Vậy cái này nên định giá bao nhiêu?
Dương Huyền Linh vuốt râu, ra vẻ hiểu rõ: “Biến Hình Thuật của ngươi đúng là có chút ý tứ, bày bán bình thường thì phí, để ta cất đi đấu giá, lát nữa có đấu giá.”
“Được.”
Tại buổi đấu giá, Lục Dương thấy một người quen cũ.
Chính là Trì Tự Long, người luyện Thố Thạch Tử Thần Công.
Trì Tự Long không ngụy trang, như hắn từng nói, làm việc thẳng thắn, không thích giả tạo.
Với tu vi của hắn, ở Diên Giang quận này cũng có tiếng tăm, không cần ngụy trang.
Trì Tự Long ngồi cạnh một người áo đen, Lục Dương đoán là sát thủ Thẩm Tiến Nghĩa.
Lục Dương chủ động ngồi cạnh Trì Tự Long, Trì Tự Long thấy đối phương đeo mặt nạ đậu hũ ngây ngô thì hừ lạnh một tiếng.
Không hiểu sao, hắn cứ thấy đối phương là bực.
Người dẫn chương trình đấu giá ăn mặc chỉnh tề bước lên đài, có vẻ được huấn luyện chuyên nghiệp, không dùng tu vi mà giọng vẫn rất to, cả hội trường đều nghe rõ.
“Chào buổi chiều mọi người, cảm ơn mọi người đã đến ủng hộ, không nói nhiều nữa, chúng ta bắt đầu ngay.”
“Món đấu giá đầu tiên hôm nay là ba viên Trúc Cơ đan.”
Vừa dứt lời, cả hội trường xôn xao, không ngờ mở màn đã là món hàng nặng ký.
Đa số người đến đấu giá đều là Luyện Khí trung hậu kỳ, Luyện Khí sơ kỳ tự biết tài lực có hạn nên không tham gia.
Ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng động lòng, nhà ai mà chẳng có hậu bối Luyện Khí kỳ?
Lục Dương thì không có.
Hắn nghĩ nghĩ, thấy hình như trong đám người quen, mình là người tu vi thấp nhất.
Thời thượng cổ, khi tiên dân mở ra con đường tu hành, tự nhiên không mượn ngoại vật, tự mình Trúc Cơ, nhưng cách này rất nguy hiểm, không biết bao nhiêu người chết trong quá trình Trúc Cơ.
Sau này có người nghiên cứu ra Trúc Cơ đan, giúp tăng hiệu suất Trúc Cơ, không chỉ tăng xác suất thành công, còn đảm bảo thất bại không để lại di chứng, hoặc tu vi thụt lùi.
Ngay cả đệ tử tiên cung như Lan Đình khi Trúc Cơ cũng dùng Trúc Cơ đan.
Nàng truyền âm hỏi: “Các ngươi Trúc Cơ có dùng Trúc Cơ đan không?”
Lục Dương lắc đầu: “Chúng ta có quan niệm dùng đan dược tiên tiến hơn, khi Trúc Cơ thì ăn trực tiếp nguyên liệu làm Trúc Cơ đan, dùng thân mình làm lò luyện đan, luyện nguyên liệu, để dược hiệu hòa tan trong kinh mạch.”
“Qua nghiên cứu, phương pháp này giúp hấp thụ dược hiệu tốt nhất.”
“Thất trưởng lão Đan Đỉnh phong hồi trẻ đã lặp đi lặp lại Trúc Cơ cả trăm lần để có kết luận này, số liệu tuyệt đối đáng tin.”
“Lúc đó Thất trưởng lão còn được mệnh danh là ‘Trúc Cơ kỳ mạnh nhất’, sau này vì nền tảng quá vững chắc nên quá trình Kết Đan thống khổ dị thường, còn sinh ra sỏi…”
Lan Đình: “…”
Trong lúc hai người nói chuyện, ba viên Trúc Cơ đan đã được bán đấu giá.
“Tiếp theo là một quyển Biến Hình Thuật.” Người dẫn chương trình lấy quyển sách Lục Dương vừa gửi ra.
Lục Dương khẽ “Ồ” một tiếng, lẩm bẩm đủ để Trì Tự Long nghe rõ: “Chẳng lẽ quyển sách này là quyển ẩn chứa…”
Trì Tự Long vốn không hứng thú với quyển sách này bỗng giật mình.

☀️ 🌙