Đang phát: Chương 937
Cùng lúc đó, Tô Vũ và Kình Thiên giằng co không dứt, ngươi đánh ta đỡ, kẻ này tuy tu luyện phẫn nộ chi đạo, nhưng bỏ qua cơn giận, chiến lực vẫn vô cùng đáng gờm.
Đánh qua đánh lại, Tô Vũ vẫn không thể chiếm thế thượng phong.Ba mươi lăm đạo so với ba mươi sáu đạo, chênh lệch không quá lớn, muốn giết hắn, thật sự quá khó khăn.
Nhân Hoàng và Thời Gian Sư ở xa xa cũng chỉ hơi chiếm ưu thế trước Bi Thiên Đại Thánh, nhưng chẳng ăn thua, áp chế thì có áp chế, vẫn không thể nào chém giết, tình cảnh cũng chẳng khác gì Tô Vũ.
Nhân Hoàng liếc nhìn Thời Gian Sư mấy lần, giờ khắc này, có lẽ chỉ có đổi đối thủ, để Văn Ngọc hợp sức cùng Tô Vũ mới mong lật ngược thế cờ.
Nhưng Bi Thiên Đại Thánh cũng biết Tô Vũ và Văn Ngọc liên thủ sẽ bùng nổ chiến lực kinh khủng hơn, nên dù bị thương cũng bám riết lấy bọn họ không buông, Nhân Môn Đại Thánh, so với những kẻ khác trong môn, tương đối đoàn kết hơn nhiều.
…
Càng đánh, Tô Vũ càng thêm bình tĩnh.
Thiếu lực bộc phát kinh người là điểm yếu duy nhất của hắn lúc này, vạn đạo lực lượng tuy mạnh, nhưng Tô Vũ không thể hoàn toàn dung hợp, nên lực bộc phát không đủ mạnh, bù lại thì lực bền bỉ lại không hề kém.
Thiên địa cũng rất cường đại, nhưng thiên địa áp chế đối với tu giả ba mươi sáu đạo như Kình Thiên thì vẫn còn thiếu một chút, áp chế không đủ rõ rệt.
“Bùng nổ…”
Tô Vũ vừa đánh vừa thăm dò Kình Thiên.
Thực lực hai bên không chênh lệch nhiều, trong tình huống này, muốn giết hắn, khó!
“Thiên địa chi môn, có thể vây khốn hắn chăng?”
Thiên địa của hắn giờ có thể hình thành một cánh cửa, có lẽ có thể vây khốn đối phương một lát, nhưng dù có vây khốn được, vẫn không thể giết hắn, vì khi hình thành môn hộ, Thiên Địa Chi Lực của Tô Vũ sẽ bị rút cạn.
Trong tình huống như vậy, hy vọng giết được đối phương cũng không cao.
Còn về phía Văn Ngọc và Nhân Hoàng, Tô Vũ cũng không kỳ vọng nhiều, Văn Ngọc chưa chắc đã thoát thân được.
“Vậy nên, hình thành môn hộ, trước vây khốn đối phương…rồi tìm cách đánh giết?”
Từng ý nghĩ, điên cuồng lóe lên trong đầu.
Môn hộ…trọng thương…đánh giết…Nhân Hoàng…
Từng suy nghĩ vụt qua!
Có lẽ, vẫn phải mượn chút lực mới được, bằng không, thật khó mà giết.
Giờ khắc này, từng ý niệm hình thành trong đầu Tô Vũ.
Hắn tiếp tục du đấu!
…
Cùng lúc đó, bên trong Thiên Môn.
Hư ảnh Thiên Môn của Tô Vũ bỗng nhiên hiển hiện.
Thiên Môn hư ảnh nổi sóng gió!
Không còn che giấu, dao động kịch liệt.
Dao động này, lực lượng môn hộ lan tràn quá rõ ràng, trước đó còn không thể khóa chặt vị trí Thiên Môn cụ thể của Tô Vũ, nhưng rất nhanh, đã có người cảm ứng được.
Bên trong Thiên Môn.
Trong vài tòa cấm địa.
Bỗng có ánh mắt thần linh sắc bén, chớp mắt, hai đạo nhân ảnh xuất hiện.
Thạch và Không!
Hai vị cường giả liếc nhau, ánh mắt tàn khốc lóe lên, sau một khắc, Thần Tổ và vài người khác cũng dồn dập hiện thân, cùng nhìn về một hướng.
“Đi!”
Mấy người khẽ quát một tiếng, hư không vỡ vụn, trong nháy mắt xé gió lao tới!
Tô Vũ!
Là dao động Thiên Môn của Tô Vũ!
Tên kia, chẳng lẽ muốn lần nữa tiến vào Thiên Môn?
…
Vài vị cường giả, dùng tốc độ nhanh nhất xuyên qua không gian, rất nhanh, bọn họ thấy một cánh cửa trong hư không.
Và lúc này, hư ảnh Tô Vũ hiện ra.
Vội vàng nói: “Chớ nóng vội động thủ, ta còn chưa vào, cũng chẳng hứng thú gì với việc đó, lần này hiện thân, chỉ là muốn cùng vài vị cường giả, thương lượng chút chuyện lớn…”
Vẻ mặt vài vị cường giả khó coi.
Thương lượng chuyện lớn?
Thương lượng cái rắm!
Thiên Môn của Tô Vũ hiện ra, chi bằng thừa dịp hắn chưa kịp đóng lại, cưỡng ép tiến vào, giống như năm xưa trọng thương Nhân Hoàng, trọng thương Tô Vũ!
Đương nhiên, năm xưa Nhân Hoàng bị động bị xông vào, còn hôm nay Tô Vũ, có chút chủ động tìm tới ý tứ.
Ánh mắt Thần Tổ lóe lên, nhìn Tô Vũ, lạnh lùng nói: “Tô Vũ, ngươi còn dám hiện thân!”
Vừa nói, hắn vừa cảm ứng xung quanh, không thấy Khung đâu, không biết tình hình thế nào.
Tô Vũ lại cười nói: “Thần Tổ, ngươi chưa mở Nhân Môn sao? Không có liên hệ gì với Nhân Môn? Không thể nào! Quan hệ giữa ngươi và Nhân Môn không hề nhỏ, ngươi là thám tử của Nhân Môn, ngươi không biết sao, ta đang tìm Nhân Môn gây phiền phức? Tìm chư vị, là để thương lượng với chư vị hợp sức đối phó Nhân Môn…”
Thần Tổ lạnh lùng nói: “Tô Vũ, đến hôm nay, ngươi còn giở trò ly gián!”
Tô Vũ nhìn hắn, cười: “Ngươi thật sự chưa mở Nhân Môn?”
Nếu ngươi chưa mở, ta còn dễ lừa.
Nhưng nếu ngươi đã mở…bên Nhân Môn có lẽ đã nhận được tin tức, vậy thì khó lừa rồi.
Không muốn phí lời với bọn chúng, Thạch truyền âm: “Nói nhiều làm gì? Vô nghĩa! Cưỡng ép đánh vỡ Thiên Môn của hắn, dù không giết được hắn, cũng phải khiến hắn trọng thương!”
Giống như năm xưa đối phó Nhân Hoàng!
Tuy giờ phút này bọn họ cưỡng ép giáng lâm, không thể phát huy toàn bộ thực lực, vì Tô Vũ kháng cự, thêm nữa môn hộ cách xa nhau, không kịp tràn lan bản nguyên định vị, nhưng ở đây có Không, Thạch, Thần Tổ, Đao Tổ…
Nhiều người như vậy cùng nhau cưỡng ép giáng lâm, cũng có thể phát huy ra thực lực cực mạnh, dù không giết được Tô Vũ, cũng phải khiến hắn trọng thương!
Tô Vũ quá to gan!
Thấy bọn họ đến rồi mà vẫn không hủy Thiên Môn hư ảnh, đây là muốn chết!
Thần Tổ khẽ nhíu mày, truyền âm: “Tên này biết rõ chúng ta muốn đối phó hắn, lại vẫn kiêu ngạo chủ quan như vậy…Cẩn thận một chút, cẩn thận xung quanh hắn có Tử Linh Chi Chủ, ngược lại muốn đánh chết bản nguyên thân của chúng ta!”
Cưỡng ép xông vào, cưỡng ép giáng lâm, cũng phải trả giá một cái giá nào đó.
Tuy không phải bản tôn giáng lâm, nhưng cũng hao tổn bản nguyên phân thân.
Hắn cảm thấy, Tô Vũ kiêu ngạo như vậy, có lẽ vì xung quanh toàn là cường giả, cố ý tính toán bọn họ, muốn suy yếu thực lực của bọn họ.
Lời này vừa nói ra, mấy người khẽ động.
Thật sự có khả năng!
Nhìn lại Tô Vũ, thấy hắn cười rạng rỡ, ai nấy đều lạnh mặt!
Nhìn bộ dạng này của hắn, khả năng thật sự rất lớn!
Đồ hỗn trướng!
Chuyện này không giống năm xưa đối phó Nhân Hoàng, xung quanh Nhân Hoàng không có cường giả, Nhân Hoàng chính là người mạnh nhất, cưỡng ép giáng lâm cũng không sợ, nhưng bên Tô Vũ lại có Văn Vương, Nhân Hoàng, lúc này mới nguy hiểm.
Mấy người đều có chút khó chịu!
“Vậy đánh nổ Thiên Môn hư ảnh của hắn, mặc kệ hắn!”
Chỉ đành phẫn nộ, truyền âm một câu, không cần thiết phải nói thêm gì với Tô Vũ.
Nếu không thể giáng lâm qua giết hắn, vậy thì không cho hắn cơ hội lảm nhảm, Tô Vũ quá phiền phức!
Còn Tô Vũ, giờ phút này cũng biết, muốn dụ dỗ bọn họ giáng lâm, giúp hắn giết địch, xác suất quá thấp, vì mấy tên này biết bên mình có cường giả, dĩ nhiên, họ biết là có Tử Linh Chi Chủ.
Vậy nên, muốn mượn lực bọn họ giết người, chỉ nhìn bọn họ cưỡng ép giáng lâm là vô dụng.
Tô Vũ thấy Không có vẻ muốn ra tay đánh nổ Thiên Môn hư ảnh của mình, vội nói: “Chớ nóng vội động thủ với ta, vài vị, ta có thành ý, thật đó, ta muốn hợp tác với mọi người đối phó Nhân Môn cường giả…Nếu vài vị không tin ta, ta bản tôn giáng lâm Thiên Môn, cùng đại gia hiệp đàm, tỏ vẻ thành ý!”
“Tam môn và vạn giới, Nhân Môn vừa thần bí lại mạnh mẽ, Thiên Môn vốn dĩ cũng không yếu, chẳng phải bị ta giết không ít người sao? Thực lực bây giờ cũng sa sút rất nhiều…Như vậy, chúng ta mới có cơ hội hợp tác!”
Mấy người đều giật mình!
Bản tôn giáng lâm?
Ngươi điên rồi sao!
Không vội vã truyền âm cho mấy người: “Nhanh, cho người ta xem xét những Thiên Môn khác, bọn chúng có muốn lần nữa tiến vào Thiên Môn không?”
Thạch cũng vội vã truyền âm: “Chẳng lẽ bọn chúng đều ở chỗ hắn, muốn qua Thiên Môn của hắn mà tiến vào? Nhưng Thiên Môn của Tô Vũ, có thể chống đỡ được bọn chúng đi vào sao?”
Thiên Môn của Tô Vũ, trong tình huống bình thường, chỉ có thể duy trì mình hắn tiến vào.
Sau khi hắn tiến vào, Thiên Môn hư ảnh sẽ nội liễm, không thể chống đỡ người khác tiến vào.
Mấy người giờ phút này cũng nghi thần nghi quỷ, Tô Vũ rốt cuộc muốn làm gì?
Hắn bản tôn giáng lâm?
Sao có thể!
Muốn chết không sai biệt lắm!
Ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ cho ngươi cơ hội sao?
Sẽ cùng ngươi hiệp đàm sao?
Tô Vũ âm hiểm xảo trá, Thạch và Không căn bản không có hứng thú nói chuyện gì với hắn, cứ giết hắn cho xong chuyện!
Và lúc này, Tô Vũ như biết bọn họ đang nghĩ gì, cười nói: “Vài vị, đừng coi ta là kẻ ngốc, ta có thành ý, nhưng không ngu, sẽ không chủ động muốn chết! Ta bản tôn tiến vào, vẫn đủ để Tử Linh Chi Chủ và bọn họ cùng ta tiến vào, vì…ta là đệ tứ môn, hiểu không?”
Mấy người chấn động!
Tô Vũ cười nói: “Ta là đệ tứ môn, vậy nên ta có năng lực truyền tống người khác vào, các ngươi đừng nghĩ ta vừa vào là các ngươi giết ta, ta có thể trong nháy mắt kéo người vào, Thiên Môn chẳng lẽ còn muốn khai chiến với ta?”
Thạch bị Tô Vũ làm cho có chút hồ đồ rồi, nhíu mày, lạnh lùng nói: “Tô Vũ, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
“Có gì…ngươi cứ nói thẳng! Muốn bản tôn giáng lâm, không có khả năng!”
Ngươi dám đến, ta tất sát ngươi!
Tô Vũ cười một tiếng: “Được, vậy ta nói thẳng, lần trước ta chẳng phải mở Thiên ở đây sao? Nhưng Đại Đạo không đủ nhiều, ta nghĩ, việc này không tương xứng với đại đạo thiên địa vạn giới, còn thiếu rất nhiều, vậy nên lần này ta chào hỏi trước, là muốn hợp tác với mọi người, ta đến Thiên Môn thu thập chút lực lượng Đại Đạo…”
Là ngươi điên rồi, hay là chúng ta điếc?
Mấy người tức thở rung chuyển!
Càng lúc càng phẫn nộ!
Ánh mắt Thần Tổ không ngừng lóe lên, Tô Vũ rốt cuộc muốn làm gì?
Cổ quái!
Tên này lại còn nói muốn đến thu thập Đại Đạo, ngươi coi ai cũng là đồ ngốc sao?
Giờ khắc này, mấy người đều nghĩ trực tiếp giáng lâm giết hắn cho xong chuyện!
Và Tô Vũ tiếp tục nói: “Nghiêm túc đó, ta mạnh lên, mới có vốn liếng chống cự Nhân Môn! Chẳng lẽ vài vị cảm thấy, chúng ta thật sự có thể đấu thắng Nhân Môn?”
“Vậy nên, cho ta bản tôn giáng lâm đi, chúng ta bàn bạc kỹ hơn, làm sao để ta mạnh lên, rồi đi đối phó Nhân Môn…Chủ yếu là lần này ta muốn na di thiên địa vào, động tĩnh hơi lớn, ta chào hỏi trước, để tránh trong quá trình ta na di thiên địa, vài vị lại gây phiền phức cho ta.”
“…”
Thạch bật cười, thản nhiên nói: “Đi đi! Ngươi na di thiên địa vào đi, chúng ta hộ giá hộ tống cho ngươi!”
Tô Vũ này, ngươi coi chúng ta là kẻ ngốc sao?
Tô Vũ cười nói: “Thật? Vậy thì tốt! Ta chuẩn bị một chút, na di thiên địa vào, động tĩnh có chút lớn, vài vị giúp ta chiếu cố một chút, còn nữa…Đừng động thủ, ta nói thật, động thủ, vậy khẳng định trở mặt, Thiên Môn không muốn cùng chúng ta tử chiến đến cùng chứ?”
Nói xong, hư ảnh Tô Vũ biến mất.
Trong nháy mắt, mấy người bối rối.
Thiên Môn hư ảnh của Tô Vũ vẫn sừng sững, nhưng ý chí của hắn đã biến mất.
Giờ phút này, một đám người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhất thời đều nhíu mày, ý gì đây?
Chẳng lẽ Tô Vũ thật sự chuẩn bị na di thiên địa vào?
Nếu thật sự như vậy…Tô Vũ này…Ngây thơ đến đáng yêu!
Nhưng tình hình thực tế là, Tô Vũ căn bản không phải loại người như vậy.
Giờ phút này, Không cười lạnh nói: “Hắn không muốn na di thiên địa vào, hắn cố ý tan biến, chỉ là muốn dụ chúng ta cưỡng ép giáng lâm, các ngươi tin không, giờ phút này xung quanh hắn đầy rẫy cường giả, chờ chúng ta bị dụ dỗ, giáng lâm rồi giết chúng ta đó!”
Trò trẻ con!
Biết bên mình có cường giả, làm sao chúng ta lại cưỡng ép giáng lâm giết ngươi?
Mấy người khẽ gật đầu.
Thần Tổ suy nghĩ một chút nói: “Đừng giáng lâm, giáng lâm dù không phải bản tôn, nhưng bản nguyên phân thân bị giết, đối với chúng ta cũng là một tổn thất lớn, còn tác thành cho bọn chúng!”
Vừa nói, vừa nhìn Thiên Môn hư ảnh kia, mở miệng: “Phá hủy đi!”
Đây là mồi Tô Vũ quăng ra, không nên chịu dụ dỗ!
Cứ trực tiếp phá hủy cho xong!
Vừa dứt lời, môn hộ chấn động, một đường hầm hư không như hiện ra trong môn, giọng Tô Vũ lại vang lên: “Chư vị, chờ ta một lát, ta na di thiên địa vào, khá là phiền phức…”
“…”
Mấy người biến sắc.
Cái quỷ gì?
Bọn họ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, Không giờ phút này có chút sốt ruột: “Hắn có ý gì? Chẳng lẽ hắn thật sự chuẩn bị vào?”
Hắn thật cho rằng chúng ta sẽ không giết hắn hay sao?
Vì giờ khắc này, bọn họ mơ hồ cảm nhận được, Tô Vũ hình như thật sự đang cường hóa Thiên Môn hư ảnh, dường như chuẩn bị na di thứ gì đó vào, thảo!
Ngươi thật sự không coi chúng ta ra gì à!
Mấy người đều nghi thần nghi quỷ, Tô Vũ không thể nào xuẩn như vậy, Tô Vũ cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác, đã vậy…không hợp logic!
“Thần, ngươi thấy thế nào?”
Lúc này Thạch cũng không đoán ra được mánh khóe của Tô Vũ, Thần Tổ cũng nhíu mày không thôi: “Hắn…hắn có phải muốn chuyển người khác vào không?”
“Đối thủ của hắn?”
Chuỗi hành vi khác thường này của Tô Vũ, chỉ có thể khiến người suy đoán như vậy.
Cổ cổ quái quái.
“Hắn có khả năng na di người khác vào sao?”
Thạch hỏi ngược, Thần Tổ suy nghĩ một chút: “Nếu đúng như hắn nói, hắn là đệ tứ môn, vậy không phải là không thể! Vì tam môn đều có phong ấn, xuyên thấu lực lượng, nếu hắn là đệ tứ môn, mở ra một thông đạo, không phải là không được!”
“Vậy hắn tự mình tiến vào, hay là muốn na di đối thủ của hắn vào?”
“Đối thủ của hắn là ai? Hỗn Độn Địa Môn, hay là tu giả Nhân Môn?”
“…”
“Hoặc là…hắn muốn na di Tử Linh Chi Chủ vào?”
Vài vị cường giả, đau đầu không thôi.
Chỉ muốn vội vàng: “Mặc kệ là ai, hắn có thể cùng lúc na di nhiều người vào không?”
“Cái đó chắc không được!”
Thạch trầm giọng nói: “Hắn dù là đệ tứ môn, môn hộ cường độ cũng chỉ đến thế, cũng không phải Thiên Môn bản tôn, có thể na di một vị cường giả vào, cũng phải từng người một…”
Mấy người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Xử lý thế nào?
Là phá Thiên Môn của Tô Vũ ngay, không cho hắn cơ hội, hay là chờ xem sao?
Không cũng hơi thiếu kiên nhẫn: “Mặc kệ na di ai vào, đều là địch nhân, không phải sao? Địa Môn cũng tốt, Nhân Môn cũng tốt, vạn giới cũng tốt…đều không phải là người của chúng ta! Một tu giả ba mươi sáu đạo…Mặc kệ hắn nói thật hay giả, hoặc là dứt khoát là Tử Hoàng ngụy trang, giết đối phương, một mặt suy yếu thực lực đối thủ, một mặt…cũng có thể tăng lên chúng ta, không phải sao?”
Thần Tổ trong nháy mắt hiểu ý hắn, Không, nổi lòng tham!
Không chỉ Không, dù Thạch, giờ phút này cũng im lặng một hồi, truyền âm: “Nếu, thật sự là kẻ địch của Tô Vũ, giờ phút này Tô Vũ còn có tâm trạng nói nhảm với chúng ta, rõ ràng chưa đến lúc sống chết trước mắt…Vậy nên, sợ chúng ta không ra tay, Tô Vũ cũng chưa chắc đã gặp nguy hiểm gì, đúng không?”
Thần Tổ đã hiểu, Thạch, cũng động tâm!
Đâu chỉ bọn họ, thật ra, Đao Tổ cũng động tâm, giờ phút này, Nhật Nguyệt không đến, hai vị kia lại chạy đi thủ hộ Thiên Môn rồi.
Nhưng xung quanh, vẫn còn vài vị chủ cấm địa chưa tới ba mươi hai đạo.
Ám, Ảnh và mấy vị kia đều đến.
Không cũng vội nói: “Nếu đối phương truyền tống đến, vị trí ngay ở kia, nếu giờ phút này chúng ta bố trí thiên la địa võng…Đối phương vừa vào trong nháy mắt, đồng thời ra tay, do ta và Thạch làm chủ, các ngươi đồng loạt ra tay…Bất kể có phải là ba mươi sáu đạo, thậm chí là Tử Hoàng tu giả trên ba mươi sáu đạo…Cũng phải trọng thương ngã gục!”
Thần Tổ vẫn rầu rĩ: “Như vậy là giúp Tô Vũ!”
“Không, là giúp chính chúng ta, chúng ta cần phải cường đại!”
Không nhìn hắn, bỗng lạnh lùng: “Ngươi lo lắng, Tô Vũ truyền đến, là cường giả Nhân Môn?”
“…”
Thần Tổ có chút khó chịu: “Ngươi tin hắn?”
Không tin Tô Vũ nói là người của Nhân Môn?
Không bình tĩnh: “Ta không tin, nhưng hắn ngày đó xác nhận Chú và Tiên đều là người của Nhân Môn!”
Tô Vũ tuy không thể tin, nhưng đôi khi vẫn có thể tin được, ví dụ, hắn phân biệt cường giả Nhân Môn rất có thủ đoạn, lần trước hai người, đều bị hắn chỉ ra được!
Nói đi nói lại, vẫn là nổi lòng tham, hay nói là, bọn họ không chờ được nữa muốn tăng lên chính mình!
Thiên Môn tổn thất quá lớn!
Mà bọn họ lại quá quen thuộc nhau, ngươi giết ta, ta giết ngươi…Kết quả cuối cùng có thể là lưỡng bại câu thương!
Nhưng giờ, nếu truyền đến một cường giả ba mươi sáu đạo thì sao?
Nếu Tô Vũ này ngớ ngẩn, thật sự tự mình tiến vào thì sao?
Về hợp tác…Không cần cân nhắc!
Thứ nhất, không xác định ai đến, ý đồ không rõ.
Thứ hai, cẩn thận ngụy trang…Tô Vũ rất giỏi ngụy trang, trước đây ngụy trang đến cuối cùng, hố chết bao nhiêu người!
Thứ ba, nếu thật sự là người của Nhân Môn, Nhân Môn có nhiều cường giả, hợp tác với Nhân Môn, cũng phải xây dựng trên cơ sở thực lực hai bên không chênh lệch nhiều, bằng không dễ bị nuốt lấy!
Từng suy nghĩ hiển hiện, Không nhìn Thạch, truyền âm: “Ngươi nói nên phá hủy ngay, hay là ở đây trông coi, cho đối phương một kích trí mạng?”
Không và Thạch, là người mạnh nhất lúc này.
Còn Khung, một mặt người không đến, một mặt đến rồi mọi người cũng không quan tâm ý kiến của hắn, tên này giờ đang có quan hệ phức tạp với vạn giới, không thể xem là người của mình.
Thạch là Hỗn Độn Thạch thời Khai Thiên, tính cách trầm ổn hơn, Không cũng nguyện ý nghe ý kiến của hắn.
Thạch suy nghĩ một chút, rất nhanh quyết định: “Động thủ! Bày trận! Dùng cấm địa làm lồng giam, vây khốn nơi này! Thật sự có người ra…Không, chúng ta đồng loạt ra tay, dù đối phương ba mươi tám đạo thậm chí mạnh hơn…Cũng phải tiên hạ thủ vi cường, trọng thương đối phương, thậm chí đánh giết đối phương!”
Hắn đột nhiên nhìn Thần Tổ, ánh mắt có chút biến ảo: “Thần, nếu ngươi không muốn ra tay, vậy rút đi! Nếu không rút, lát nữa, ngươi cũng phải toàn lực ứng phó, bằng không…”
Rõ ràng, hắn đang suy xét, Thần Tổ có phải là quân cờ của Nhân Môn hay không!
Dứt lời, hắn mặc kệ Thần Tổ, quay sang nhìn Đao Tổ và vài chủ cấm địa bên ngoài, tuy mấy vị kia yếu hơn một chút, nhưng giờ phút này ôm cây đợi thỏ, cái này cũng không trọng yếu, Thạch trầm giọng: “Tốt nhất là một cường giả, cường giả vạn giới tốt nhất, nếu là Nhân Môn hoặc Địa Môn…Cũng có hi vọng giúp vài vị tiến vào hợp nhất ba mươi hai đạo! Thiên Môn trước đó tổn thất không nhỏ, nếu có thể đánh giết một tồn tại đỉnh cấp, bù đắp tổn thất…là tốt nhất!”
Không trừng mắt nhìn Thạch, trong mắt lộ ra một tia không hài lòng, mở miệng: “Nếu là một người ba mươi sáu đạo…Ngươi và ta thôn phệ, có lẽ hiệu quả tốt nhất!”
Ý của Thạch là muốn chia cho người khác?
Nhưng Không nghĩ là, hắn và Thạch chia đôi, cùng lắm thì cho Thần Tổ và Đao Tổ chia một ít, mấy người chưa tới ba mươi hai đạo kia, cũng muốn kiếm một chén canh?
Thạch cũng nhìn hắn, truyền âm: “Ngươi và ta thôn phệ, chưa chắc có thể tăng lên một đạo lực lượng, nhưng nếu cho bọn họ thôn phệ, Ám, Ảnh và Nguyên ba người đều có hi vọng tiến vào ba mươi hai đạo, lớn mạnh lực lượng thời Khai Thiên! Không, chúng ta tập thể mạnh lên, mới có thể chiếm ưu thế trong tình thế hỗn loạn sau này…”
Thạch vẫn hy vọng lực lượng toàn thể mạnh lên hơn.
“Ngươi và ta chia nhau ăn đối phương, cũng chưa chắc có thể mạnh mẽ một đạo lực lượng, không phải sao?”
Không trầm tư, nếu vậy, hắn cũng có chút thiếu động lực.
Thạch lại nói: “Như vậy đi, nếu đến là tu giả vạn giới, vậy chúng ta bổ sung chút dương khí, cũng có chút thu hoạch…”
Không nghĩ một lát, gật gật đầu to lớn.
Xem như đồng ý!
Và lúc này, vài vị chủ cấm địa ba mươi mốt đạo bên ngoài, ánh mắt trong nháy mắt sáng như tuyết!
Giờ khắc này, thậm chí có người lo lắng, truyền âm: “Tô Vũ thật sự có thể truyền tống người không phải người của hắn vào?”
Đều lo lắng hắn không truyền tới được!
Tổn thất vậy quá lớn!
“Không biết…cứ bày trận trước!”
Thạch không nói thêm gì, một tòa tòa cấm địa, trong nháy mắt hình thành một lồng giam to lớn, từng đạo lực lượng Đại Đạo xuyên qua bốn phía, vây khốn chặt Thiên Môn hư ảnh của Tô Vũ.
Trên bầu trời Thiên Môn, còn hiện ra một ngọn núi lớn!
Đó là bản thể của Thạch!
Đối phương vừa đến, trấn áp xuống, một ngọn Hỗn Độn sơn thời Khai Thiên, trấn áp xuống, không phải ai cũng có thể tiếp nhận.
Quản hắn có phải kẻ địch của Tô Vũ, hay là Tô Vũ chính mình, hay là những người khác…Không có khác biệt!
Đối với những cường giả Thiên Môn này, đằng nào hiện tại cũng giết không được Tô Vũ, cướp lấy kẻ địch của Tô Vũ, có lẽ còn có thể giảm bớt cơ hội Tô Vũ giết người rồi mạnh lên.
…
Còn Tô Vũ, thật ra cũng cảm nhận được.
Hắn trong nháy mắt lộ nụ cười.
Người của Thiên Môn, thật đáng yêu!
Đây là đã nghĩ kỹ, bất kể ai, ngược lại đều muốn giết?
Không phá Thiên Môn hư ảnh của mình, thật ra đã đại biểu bọn họ mắc câu rồi, bọn này, cuối cùng vẫn không kìm nén nổi lòng tham, cũng phải thôi, đưa hàng đến tận cửa cho ngươi giết, cho ngươi tăng lên, ngươi không vui sao?
“Chỉ e phen này, thực lực bên Thiên Môn sẽ có chút tiến bộ…”
Tô Vũ nghĩ, kệ đi!
Bên Thiên Môn tiến bộ thì cứ tiến bộ!
Giờ phút này, Tô Vũ khẽ quát một tiếng, một cánh cửa hiện ra, đó là môn hộ Đại Đạo của hắn, chẳng qua, không đủ cường đại, cũng không đủ hoàn thiện!
Nhưng khốn người thì vẫn được.
Môn hộ của Tô Vũ hiển hiện, trong nháy mắt bao phủ Kình Thiên Đại Thánh!
Oanh!
Kình Thiên Đại Thánh cũng tung một quyền, đánh môn hộ hư ảo kia rung động không ngừng!
Tô Vũ trong nháy mắt áp sát, môn hộ bao phủ xuống!
Giờ phút này, bốn phương tám hướng đều là môn hộ!
Sắc mặt Kình Thiên Đại Thánh biến đổi: “Lực lượng môn hộ…Đây không phải lực lượng Thiên Môn…”
Đây là cái gì?
Một loại lực lượng môn hộ không giống!
Tô Vũ mặc kệ hắn, lát nữa đem hắn truyền tống đi, hắn sống chết ra sao, Tô Vũ không quan tâm!
Còn Tô Vũ, lát nữa muốn đi giết một kẻ khác!
Đúng vậy, hắn mặc kệ tên này sống chết, Tô Vũ thiếu một chút lực bộc phát, chỉ có thể lợi dụng lòng tham của cường giả Thiên Môn, bắt lấy tên này giết chết, rồi hợp sức cùng Nhân Hoàng và bọn họ giết Bi Thiên!
Thừa dịp Đại Thánh bên Nhân Môn chưa kịp giáng lâm, giết trước rồi tính!
Là đệ tứ môn, Tô Vũ đến hôm nay, vẫn chưa khai phá ra năng lực gì, môn hộ thiên địa này, tác dụng duy nhất, chính là có thể kiên cố lối đi Thiên Môn, giúp lối đi Thiên Môn vững chắc hơn thôi!
Ngoài ra…Vô dụng, chỉ có thể khốn địch!
Tô Vũ cảm thấy rất vô dụng, nhưng, giờ phút này lại rất vừa vặn.
Trong nháy mắt, môn hộ vây khốn đối phương, Tô Vũ không ngừng rút Thiên Địa Chi Lực, vững chắc môn hộ.
Kình Thiên Đại Thánh điên cuồng oanh kích, nhưng không vội.
Trước đó Tô Vũ cũng từng khốn hắn, nhưng vô dụng, mệt mình, Thiên Địa Chi Lực hóa thành bình chướng phong tỏa hắn, bản thân Tô Vũ lại không có năng lực giết hắn, vậy nên, làm vậy, chỉ khiến Tô Vũ càng thêm suy yếu, hao tổn càng lớn!
Lần này, Tô Vũ không ngừng áp súc môn Đại Đạo này!
Điên cuồng áp súc!
Môn hộ càng lúc càng nhỏ, còn Kình Thiên, càng điên cuồng, điên cuồng công kích, lửa giận đốt cháy thiên địa, mang theo lãnh ý: “Dù ngươi khốn được ta, ngươi cũng đừng hòng thoát thân! Tô Vũ, dây dưa nữa…ngươi nhất định sẽ chết!”
Khốn người, so phá cục hao tổn càng lớn!
Tô Vũ tiếp tục như thế, sớm muộn cũng bị Kình Thiên mài chết.
“Đây là đệ tứ môn, ngươi biết không?”
Tô Vũ bỗng lên tiếng, Kình Thiên cười lạnh, biết thì sao?
Một môn hộ không hoàn thiện thôi!
“Vậy nên…Ngươi quên, thật ra ta còn mở Thiên Môn!”
Sắc mặt Kình Thiên hơi biến đổi, nhưng chưa nghĩ ra nhiều, sau một khắc, lại khẽ động lòng, Tô Vũ còn mở Thiên Môn, lại ngưng tụ đệ tứ môn…Chẳng lẽ, hai việc này có liên hệ gì?
Tô Vũ thở dài, ngươi nhất định phải chết, chết vì ngu!
Đã nói rõ đến vậy rồi!
“Đi chết đi!”
Quát to một tiếng, khiến chiến trường trước đó lâm vào bế tắc, đều giật mình!
Trong nháy mắt, mọi người đều nhìn về phía Tô Vũ.
Giờ phút này, Kình Thiên bị môn hộ bao bọc, trên cánh cửa kia, đột nhiên bộc phát một cỗ lực lượng truyền tống cường đại!
Kình Thiên còn đang suy tư, bỗng, sắc mặt biến đổi!
Ngay khoảnh khắc này, hắn bị cưỡng ép nhét vào Thiên Môn giữa mi tâm của Tô Vũ!
Cứ thế trong nháy mắt, hắn bị truyền tống đi!
Theo lối đi Thiên Môn của Tô Vũ, ầm ầm rung động, môn Đại Đạo bao vây lấy hắn, trực tiếp chui vào Thiên Môn!
…
“Đến rồi!”
Cùng thời khắc này, mấy người Không, đều ánh mắt nhất động!
Một cỗ khí tức cường đại, đang chấn động tới!
Sau một khắc, một cánh cửa xuyên ra, bao Kình Thiên, trong nháy mắt tán loạn.
Kình Thiên chưa kịp nói gì, phía sau, hư ảnh Thiên Môn của Tô Vũ trong nháy mắt tan biến.
Kình Thiên ngẩng đầu, một ngọn núi lớn ầm ầm hạ xuống!
Một cái sừng, trực tiếp xé rách hư không, phụt một tiếng, lực lượng lôi đình mãnh liệt, trực tiếp đánh Kình Thiên bay ngược ra, thổ huyết không ngừng!
Hắn và Tô Vũ đánh nhau thật lâu!
Giờ phút này, căn bản không ở trạng thái toàn thịnh, mà nơi này nhiều cường giả dùng sức khỏe đối phó mệt mỏi, hắn lại đột nhiên xuất hiện, làm gì có chuẩn bị!
Oanh!
Đại sơn hạ xuống, bịch một tiếng, trấn nát đầu của hắn!
Giờ phút này, những người khác đồng loạt ra tay!
Tuy đều không mạnh bằng hắn, nhưng Kình Thiên đã trọng thương, còn có sức chống đỡ!
Đầu vỡ, hắn chưa kịp khôi phục, lập tức phát ra một tiếng gầm Đại Đạo: “Các ngươi dám…Nơi này là…Thiên Môn?”
Oanh!
Có dám không?
Nói nhảm!
Không và Thạch căn bản mặc kệ hắn, ngươi sắp bị đánh chết rồi, còn dám hay không?
Mặc kệ hắn!
“Giết!”
Ầm ầm!
Một chuỗi tiếng nổ lớn vang lên, sau một khắc, thân thể Kình Thiên bị đánh tan thành từng mảnh, một đạo Đại Đạo có chút đặc thù hiện ra, dường như phẫn nộ đến cực hạn, còn mang theo chút quang thải.
Thạch
