Chương 933 Rời khỏi thành Nam Hỏa

🎧 Đang phát: Chương 933

Mấy năm Mạc Hoa Nguyên ở thành Nam Hỏa, Bắc Đấu Tông luôn đối đãi ông ta như thượng khách, hết lòng giúp đỡ nên ông vô cùng cảm kích.Nhưng so với Lý Vân Tiêu, một thiếu niên thần bí khó lường, lại là người đã cứu mạng đại ca ông, nên ông không thể không thiên vị.
Trương Lăng Hoa nghe ra sự thiên vị đó, càng thêm dè chừng thân phận của Lý Vân Tiêu, đành phải nhượng bộ:
– Được thôi, Mạc đại sư đã nói vậy, nếu ta còn so đo chuyện mười tỷ nguyên thạch, chỉ càng lộ vẻ keo kiệt.
Hắn hừ lạnh:
– Vân thiếu, nể mặt Mạc đại sư, coi như ngươi được như ý.
Nói rồi, hắn vung tay, một túi đầy nguyên thạch bay tới.
Mọi người đều hiểu hắn đang tự tìm đường lui, nhưng không ai dám chế giễu, vì họ không đủ tư cách xen vào chuyện của cường giả.
Mạc Tiểu Xuyên nhận lấy túi trữ vật, kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới đưa cho Lý Vân Tiêu, khiến Trương Lăng Hoa tức giận.
Nhưng ngay sau đó, hắn nhận được bức tượng truyền thừa Hóa Lôi Thần Quyết, mọi bực dọc tan biến, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, thậm chí muốn cười lớn.
Tễ Lâm và người của thương hội đầy vẻ lo lắng.Trương Lăng Hoa có được thần quyết, lại thêm tài nguyên của Bắc Đấu Tông chống lưng, thực lực sẽ tăng lên nhanh chóng.Nếu không có viện binh đến thành Nam Hỏa, thương hội có lẽ sẽ bị chèn ép trong mấy trăm năm tới.
– Thời gian không còn sớm.Vân thiếu, mời vào trận pháp.
Dù sao Tễ Lâm cũng là cáo già, dù bất mãn với giao dịch này, ông ta cũng không biểu lộ ra trước mặt Lý Vân Tiêu, vẫn tươi cười niềm nở.
Mọi người chuẩn bị bước vào trận pháp thì Mai Đông Nhi của Bắc Đấu Tông đột nhiên lên tiếng:
– Vân thiếu, ta cũng muốn đến thành Vũ Phong, có thể cho ta đi cùng không?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Hả? Đông Nhi đến thành Vũ Phong có việc gì? Ở lại Bắc Đấu Tông tu luyện đến cảnh giới cao hơn rồi hãy làm việc lớn chứ.
Mai Đông Nhi đỏ mặt, chưa kịp giải thích thì Hà Ứng Dong đã lên tiếng:
– Vân thiếu, nhà Đông Nhi ở thành Vũ Phong.Con bé đã xa nhà nhiều năm, lần này về đã báo với ta rồi.Ta vốn định tự đưa con bé về, nhưng nếu có thể đi cùng Vân thiếu thì ta yên tâm hơn.
– Ra là vậy, đi cùng thôi.
Lý Vân Tiêu đồng ý, Mai Đông Nhi mừng rỡ bước vào trận pháp, đứng cùng mọi người.
Cẩn Huyên đứng ngoài trận pháp cảm thấy chua xót.Cô biết mình đang ghen, tự trách bản thân: “Nha đầu ngốc, Vân thiếu là nhân vật cỡ nào, được quen biết hắn đã là cơ duyên cả đời, còn đòi hỏi gì hơn nữa? Cứ an phận kinh doanh thương hội của mình đi.”
Dù tự an ủi như vậy, cô vẫn không khỏi thất vọng, thậm chí cay cay nơi sống mũi.
– Vân thiếu, tặng người cái này.Bên trong là long tiên hòa cùng thiên tài địa bảo nghiền thành bột làm thành túi thơm, lại thêm hơn ba mươi loại hương liệu phối chế, người mang theo bên mình có thể tránh tà, rất có lợi cho việc tu luyện.
Không biết lấy dũng khí từ đâu, Cẩn Huyên tháo túi thơm bên hông xuống, bước vào trận pháp đưa cho Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu ngẩn người, cười nói:
– Đa tạ, sơn thủy hữu tương phùng, hẹn gặp lại lần sau.
Cẩn Huyên chạm vào tay hắn, gò má đỏ ửng, trong lòng thấy dễ chịu hơn chút ít.Nghe hắn nói hẹn gặp lại, cô lại thấy buồn bã, cố nén nước mắt:
– Mong là lần gặp lại không quá lâu, ta chờ tin tốt của người từ thành Tống Nguyệt Dương truyền về.
Lý Vân Tiêu cầm lấy túi thơm, hương thơm lan tỏa khắp trận pháp, khiến mọi người cảm thấy thoải mái.
Tễ Lâm cười nói:
– Hội trưởng Cẩn Huyên có lòng như vậy, Vân thiếu chắc chắn hiểu rõ.Đại trận bắt đầu vận hành, mời trở về.
Mọi người ở đây đều là cáo già, hiểu rõ Cẩn Huyên có tình ý với Lý Vân Tiêu, đều mỉm cười.Cẩn Huyên đỏ hoe mắt, cúi đầu.
Trận pháp được Tễ Lâm điều khiển nhanh chóng bắn ra hào quang, trên bầu trời xuất hiện áng mây năm màu, đoàn người Lý Vân Tiêu dần biến mất trong trận pháp.
Lý Vân Tiêu vừa đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng dường như cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi tới.
Trương Lăng Hoa sắc mặt băng giá, lạnh lùng nhìn Tễ Lâm, âm trầm nói:
– Tễ hội trưởng, ngươi vừa nãy nói nhiều quá đấy.
Tễ Lâm khẽ cắn môi, cố gắng chống lại áp lực của Trương Lăng Hoa:
– Trương tông chủ, tại hạ chỉ nói lời thật lòng thôi.Hiện tại ngươi và Vân thiếu đều có được thứ mình cần, vui vẻ cả làng, không phải rất tốt sao?
– Hừ, tốt cho cái câu vui vẻ cả làng!
Trương Lăng Hoa thu lại khí thế, lạnh nhạt nói:
– Ta cũng lười so đo với ngươi.Vậy đi, khối khoáng mạch ở tử địa nguy hiểm như vậy, thực lực của các ngươi có hạn, bao nhiêu năm nay vẫn chưa khai thác được.Bắc Đấu Tông ta cố gắng giúp các ngươi, nhận lấy khai thác.
– Cái gì?
Tễ Lâm tức giận đến tái mặt:
– Trương tông chủ, ngươi quá đáng rồi, đừng nói thế lực thương hội chúng ta không đồng ý, cho dù là Thiên Hạt Tông hay Tân Nguyệt Tông cũng chưa chắc đã đồng ý đâu.
Trương Lăng Hoa cười nói:
– Điểm này Tễ hội trưởng không cần quan tâm, ta sẽ bàn với Lý Phong Vũ và Tiêu Minh Huy.Lần này đến thành Nam Hỏa, ngoài giao dịch với Lý Vân Tiêu, ta cũng tiện thể thông báo cho Tễ hội trưởng một tiếng.
Tễ Lâm và người của thương hội tức giận, nhưng dưới uy áp đế khí của Trương Lăng Hoa, họ không thể nhúc nhích.
Trương Lăng Hoa lạnh nhạt nói:
– Thông báo cho các ngươi là ta còn nể mặt các ngươi đấy.Tử địa đã biến thành cấm địa của Bắc Đấu Tông, nếu có kẻ xông vào, giết không tha, ha ha ha…
Trương Lăng Hoa dẫn người của Bắc Đấu Tông rời đi, chỉ còn lại tiếng cười vang vọng.
Cẩn Huyên nhìn bộ dạng mọi người, chỉ cảm thấy lòng trống rỗng, dường như thiếu thứ gì đó.Cô đứng ở truyền tống trận, thở dài một tiếng.
Cô biết, thành Nam Hỏa sắp bước vào thời kỳ hỗn loạn như mấy trăm năm trước.
Có lẽ chiếc bánh ngọt thành Nam Hỏa này không đến được tay Tử Vân thương hội.Giờ đây, toàn bộ tâm trí cô chỉ tập trung vào việc giành lại thị trường đã mất, sau đó đi gặp người cô muốn gặp.
Lý Vân Tiêu cảm thấy không gian xung quanh biến đổi.Một đường hầm vô tận hiện ra, mắt không thể thấy, tai không thể nghe, chỉ cảm giác mọi người xung quanh cũng đang lao đi nhanh chóng như mình.
Rất nhanh, một đạo ánh sáng xuất hiện, không gian đen tối bị xé toạc, mọi người bị đẩy ra ngoài.
Do độ cao không lớn, mọi người đều đứng vững, chỉ có Tiểu Huyền Tử kêu “Ái da” một tiếng, ngã xuống đất đau đớn, nhưng không ai quan tâm đến hắn.Hắn vội vàng tự mình đứng dậy, phủi mông.

☀️ 🌙