Đang phát: Chương 93
Lúc này, đấu trường đã được các ma pháp sư hệ Thổ tu sửa lại, chuẩn bị cho trận chiến thứ ba.
Trận ba: Tư Địch Liệt đối đầu tộc trưởng Ảnh Nguyệt.Đúng như dự đoán của Địch sư phụ và Chấn sư phụ, thực lực chênh lệch quá lớn.Dù Liệt sư phụ đã dốc toàn lực, nhưng sau hai canh giờ khổ chiến, vẫn bại dưới tuyệt kỹ “Ảnh Nguyệt Mê Tung” của đối phương.
Liệt sư phụ kiệt sức, phải nhờ Mã Khắc dìu về.Ngồi phịch xuống đất, sư phụ thở dài: “Xin lỗi, ta thất bại rồi.”
Thân vương vội an ủi: “Thắng bại binh gia là chuyện thường, ngài đừng tự trách.Nếu là ta, e rằng một hiệp cũng không trụ nổi.”
Liệt sư phụ không đáp, chỉ khoanh chân tĩnh tọa, khôi phục ma pháp lực.
Trận bốn: Ta đối đầu tộc trưởng Tư Phong Nhật.
Kết quả bốc thăm khiến phe ta chìm trong ảm đạm, ai nấy đều mất hết hy vọng.Dù ta cũng là ma đạo sư, nhưng so với Tư Phong Nhật đã thành danh từ lâu, chắc chắn có một trời một vực.Ngay cả Địch sư phụ đối đầu lão ta cũng chưa chắc đã nắm phần thắng, huống chi là ta? Nếu trận này ta thua, trận cuối Long sư phụ đấu với Đôn Vu coi như đã định, phe ta cầm chắc thất bại.
Chấn sư phụ vỗ vai ta, động viên: “Trường Cung, cứ dốc hết sức, dù thua cũng không ai trách ngươi.”
Nhưng người tin tưởng ta nhất, không ai khác ngoài ân sư Lao Luân Địch.Địch sư phụ tiến đến, chỉnh lại chiếc quang thần bào đã tặng ta ngày trước, khẽ nói: “Trường Cung, con phải tin vào chính mình.Vẫn còn cơ hội, hơn nữa con còn có Tiểu Kim, tuyệt đối có thể liều một phen.”
Ta gật đầu, kiên định đáp: “Địch sư phụ, người yên tâm, con sẽ không làm người thất vọng.”
Bước lên đấu trường, lòng ta dậy sóng.Nói không sợ hãi, quả là tự dối lòng.Dù sao, đối thủ của ta là Hỏa hệ ma đạo sư xếp thứ tư trên đại lục.Ta siết chặt ma pháp trượng trong tay, tiến vào trung tâm đấu trường, chuẩn bị nghênh đón trận chiến gian nan nhất trong đời.
Thấy thân vương điện hạ thật sự phái ta ra, đối phương ồ lên những tiếng khinh miệt.Công tước Đặc Y càng ngạo mạn ngẩng cao đầu, chẳng thèm liếc nhìn ta, dường như đã chắc mẩm ta sẽ bại dưới tay tộc trưởng Nhật tộc.
Tư Phong Nhật bước lên sàn, vẻ mặt lão ta ung dung hơn hẳn vẻ khẩn trương của ta.Lão khoác một thân hỏa hồng ma pháp bào, kết hợp cùng mái tóc và pháp trượng cùng màu, khiến cả người lão như một ngọn lửa rực cháy.
“Ngươi là Trường Cung Uy?” Tư Phong Nhật hỏi, “Chính ngươi đã đánh trọng thương cháu ta?”
Ta gật đầu, đáp: “Là ta.”
“Xem vết thương của Phong Lương, ta đoán ngươi đã đạt tới cảnh giới ma đạo sư,” Tư Phong Nhật nhàn nhạt nói, “Tuổi trẻ mà có thành tựu thế này, quả là nhân tài.Bất quá, ngươi còn kém xa lắm.Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là ma đạo sư thực thụ.Vì ngươi đã đả thương cháu ta, cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ đâu.”
Ta siết chặt pháp trượng, đáp trả: “Tốt thôi, xin được lĩnh giáo cao chiêu của ngài.Ta là hậu bối, xin không khách khí!” Nói xong, ta vung ma pháp trượng, tung ra Ma Đấu Trảm đã chuẩn bị sẵn.
Ta đã tính trước, dùng Ma Đấu Trảm để thăm dò, xem có thể chiếm được ưu thế hay không.Giờ không phải là hai ngày đặc huấn với Chấn sư phụ và Địch sư phụ, không cần hạ thủ lưu tình.Dù lão Tư Phong Nhật này không muốn lấy mạng ta, nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho ta.Ta phải liều!
Một đạo đấu khí màu trắng xé gió lao về phía đỉnh đầu Tư Phong Nhật.
Toàn thân Tư Phong Nhật bừng lên ánh đỏ rực cùng nhiệt khí.Lão vung pháp trượng, tung ra một đạo hồng quang nghênh đón.
Bạch quang và hồng quang giao kích giữa không trung, phát ra một tiếng nổ trầm đục.Nhưng trái với dự đoán của mọi người, không phải ta bị đánh lui, mà chính là Tư Phong Nhật bị bức lùi lại ba bước.Phe ta vỡ òa trong tiếng hoan hô nhiệt liệt.Công tước Đặc Y cũng biến sắc, trừng mắt nhìn ta.
Khuôn mặt Tư Phong Nhật thoáng lộ vẻ kinh ngạc, rồi chuyển thành phẫn nộ.Lửa giận khiến mặt lão càng đỏ bừng.
Bề ngoài, ta chiếm thế thượng phong, nhưng ta biết, đó chỉ là do đối phương khinh địch.Ta đã sớm tính đến điều này, lợi dụng một kích để khiến lão chịu chút thương tích nhẹ.Nhưng chỉ khiến lão lùi ba bước mà thôi, có thể thấy thực lực lão mạnh mẽ đến mức nào.
Không kịp ngưng tụ Ma Đấu Trảm lần nữa, ta nhanh chóng phóng ra bốn đạo quang nhận ngăn cản đợt tấn công điên cuồng của Tư Phong Nhật.
“Hảo tiểu tử, có thể làm ta bị thương, trên đời này đếm trên đầu ngón tay,” Tư Phong Nhật gầm lên, “Hỡi nguyên tố Hỏa vĩ đại, xin hãy mang năng lượng của ngài hóa thành ngọn lửa giận thiêu đốt kẻ địch trước mắt! – Hỏa Nộ Thiên Tôn!”
Lấy thân thể Tư Phong Nhật làm trung tâm, nguyên tố Hỏa không ngừng ngưng tụ, tạo thành một bầu không khí nóng rực, khiến ta khó thở.
Ma pháp này tuyệt đối không dễ ngăn cản.Ta vội niệm chú ngữ: “Hỡi nguyên tố Quang vĩ đại, ta thỉnh cầu ngài, hãy chuyển hóa lực lượng của ngài thành vô tận quang mang, hóa thành những điểm tinh thần, tiêu diệt kẻ địch trước mắt! – Quang Tinh Lấp Lánh!” Ta vô cùng tin tưởng ma pháp này, nó dễ điều khiển, ngay cả Chấn sư phụ cũng phải dè chừng sức mạnh của nó.
Ma pháp của Tư Phong Nhật đã hoàn thành.Ngọn lửa ngập trời hóa thành một hình người khổng lồ, lao về phía ta, phát ra ánh lửa màu hồng kim.Uy lực của nó có lẽ không bằng Thanh Diễm, nhưng thể tích lớn hơn nhiều.
Vô số quang nguyên tố hội tụ về phía ta, tạo thành vô số điểm sáng màu vàng.Ta nén chúng thành chín viên kim tinh, vẽ thành một đường vòng cung, từng viên một nghênh đón Hỏa Nộ Thiên Tôn.
Dưới đài, Địch sư phụ thầm khen: “Hay! Trường Cung thật thông minh.”
Chấn sư phụ cũng tán thưởng: “Đứa nhỏ này quả là nhân tài.”
Chín viên kim tinh va chạm với Hỏa Nộ Thiên Tôn giữa không trung.Năng lượng mãnh liệt của ngọn lửa nhanh chóng nuốt chửng một viên kim tinh.Khi viên kim tinh sắp bị thôn phệ, viên thứ hai đã lao tới, dung hợp với viên trước, ngăn cản bước tiến của Hỏa Nộ Thiên Tôn.Chín viên kim tinh nối tiếp nhau, cùng Hỏa Nộ Thiên Tôn dung hợp thành một thể.Hai nguồn năng lượng chí cường đồng thời phát nổ.Cả đấu trường tràn ngập quang vũ và hỏa hoa.
Ta và Tư Phong Nhật cùng lùi lại mấy bước.Trận đấu ma pháp vừa rồi, không ai chiếm được lợi thế hơn ai.
Bị một tiểu bối như ta đánh ngang tay, Tư Phong Nhật không thể chấp nhận.Lão gầm lên giận dữ: “Phượng Hoàng Quy Lai!” Chú ngữ gì vậy? Sao lại có chú ngữ Hỏa hệ ngắn như vậy? Phượng hoàng là cái gì? Vô vàn nghi vấn hiện lên trong đầu ta.
Đột nhiên, dị biến xảy ra.Nhiệt độ trên đấu trường tăng vọt.Ngay cả bên ngoài kết giới, mọi người cũng cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt.Trên bầu trời vang lên một tiếng phượng gáy lảnh lót.Một con Hỏa phượng hoàng khổng lồ xuất hiện trên đầu Tư Phong Nhật.
Dưới đài, Chấn sư phụ, Địch sư phụ, Long sư phụ đồng loạt kinh hô: “Thánh thú – Hỏa Phượng Hoàng!”
Đại tế tự, người đang làm giám khảo, cũng mở to đôi mắt đã nhắm nghiền từ lâu, thì thào: “Đúng là Hỏa Phượng Hoàng…Tư Phong Nhật làm sao hàng phục được nó? Nó không phải là huyễn thú mà!”
Ta ngây người nhìn Hỏa phượng hoàng đột ngột xuất hiện.Đây là cái gì vậy? Sao có thể làm không khí biến đổi? Thật kinh khủng!
Trên đầu Hỏa phượng hoàng dường như bị bao phủ bởi một tầng hắc khí nhàn nhạt, tỏ vẻ khó chịu và đau đớn.Khuôn mặt hồng hào của Tư Phong Nhật cũng dần chuyển sang trắng bệch, hiển nhiên đã hao tổn không ít sức lực.Lão cười lạnh: “Tiểu tử, dù phải thua vì giết chết ngươi, ta cũng chấp nhận!” Sức mạnh của ta đã khiến Tư Phong Nhật nảy sinh sát ý.Lão biết, nếu ta có thêm vài năm nữa, có lẽ sẽ trở nên cường đại hơn.Lão phải nhân cơ hội này mà loại bỏ ta.
Thấy ta đứng ngây ra giữa sân, Địch sư phụ hét lớn: “Trường Cung, mau triệu hồi Tiểu Kim!” Địch sư phụ cũng không biết ngũ trảo kim long có thể đối kháng với thánh thú trong truyền thuyết hay không, chỉ có thể tận nhân lực, tri thiên mệnh.
Nghe thấy lời nhắc nhở của Địch sư phụ, ta bừng tỉnh.Lão có phượng hoàng, ta có rồng! Ta còn có Tiểu Kim! Ta lớn tiếng gọi: “Bằng hữu của ta, Tiểu Kim, ra đi!”
Kim quang chói lòa bùng nổ, Tiểu Kim đột ngột xuất hiện giữa sân.
Sự xuất hiện của Tiểu Kim khiến tất cả mọi người kinh hãi, bởi vì không ai nhận ra nó là loài gì.Rồng dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, ai đã từng thấy nó bao giờ?
Tiểu Kim vừa xuất hiện đã cảm nhận được nguy hiểm, nó gầm lên một tiếng long ngâm rung trời, che chắn trước mặt ta.Tư Phong Nhật kinh ngạc: “Không ngờ ngươi còn có huyễn thú lợi hại như vậy! Bất quá, đối đầu với Hỏa Phượng Hoàng của ta, ngươi chỉ có đường chết thôi! Hỏa Phượng Hoàng, tấn công!”
Trên bầu trời, Hỏa phượng hoàng phát ra một tiếng kêu đau đớn, lao xuống.Ta cũng hô: “Tiểu Kim, lên!”
Tiểu Kim nghe thấy mệnh lệnh của ta, nhưng chỉ phát ra vài tiếng long ngâm.
Ta không còn tâm trí nào để hỏi nó nữa, vì ta đang tung ra một đạo quang nhận về phía Tư Phong Nhật.
Khi Hỏa phượng hoàng lao tới trước mặt Tiểu Kim, nó giương cánh bay lệch sang một bên.Nó không hề phản công, chỉ né tránh các đòn tấn công của Hỏa phượng hoàng.
Cùng lúc đó, ta đang lâm vào khổ chiến.Các loại ma pháp Hỏa hệ từ trên trời giáng xuống, khiến ta nghênh đỡ vô cùng khó khăn.
Tiểu Kim dù thân thể khổng lồ, nhưng lại vô cùng linh hoạt, né tránh hoàn hảo các đòn tấn công của Hỏa phượng hoàng.Chỉ khi đối phương tung ra hỏa ma pháp toàn diện, nó mới dùng long tức ngăn cản đôi chút.
Trong lòng ta nóng như lửa đốt.Vì sao Tiểu Kim còn chưa tấn công? Vất vả lắm ta mới liên lạc được với nó, nó trả lời rằng không thể ra tay với Hỏa phượng hoàng, dường như giữa chúng có mối liên hệ vi diệu nào đó.Xong rồi! Ta đã dốc toàn lực, lại còn dùng Quang Tinh Lấp Lánh để ngăn cản một đòn tấn công của Tư Phong Nhật.
Hình như Tư Phong Nhật cũng không trụ nổi nữa.Triệu hồi Hỏa phượng hoàng khiến ma pháp lực của lão hao tổn rất lớn.Thấy Hỏa phượng hoàng mãi vẫn không thể thu phục Tiểu Kim, mà ta vẫn dẻo dai chống đỡ, lão ngừng tấn công ta, đứng thở hổn hển ở phía xa.
Ta cũng tranh thủ cơ hội này để nhanh chóng ngưng tụ ma pháp lực.
Tình hình của Tiểu Kim cũng dần xấu đi.Uy lực của Hỏa phượng hoàng quá mạnh mẽ.Vài chỗ vảy vàng của Tiểu Kim đã bốc khói xanh.
Tư Phong Nhật cười nhạt, nói: “Hảo tiểu tử, cư nhiên có thể chống đỡ lâu như vậy! Hừ…Hỡi chủ thần vĩ đại của ta, xin hãy ban cho kẻ hầu này sức mạnh vô địch của ngài!”
Theo tiếng ngâm xướng của lão, ta kinh ngạc phát hiện, trên người lão bắt đầu phát ra ánh sáng hắc ám, mái tóc cũng dần chuyển sang màu xám quỷ dị.
Trên đài, đại tế tự đứng bật dậy, kinh hô: “Sức mạnh tà ác! Tư Phong Nhật dường như đã bị tà ác khống chế!”
Tư Phong Nhật nhếch mép cười tà ác: “Kẻ cản đường ta, hãy chết đi!” Một cơn lốc xoáy màu xám từ thân thể lão tản mát ra, hung hãn lao về phía ta.
Ta thất kinh, vội niệm chú ngữ phòng ngự: “Hỡi nguyên tố Quang vĩ đại, hãy dùng thần lực vô tận của ngài hóa thành quang hoàn thần thánh, ngăn cản mọi tà ác trước mắt! – Thần Thánh Quang Hoàn!”
Một vầng sáng kim sắc bao bọc kín mít lấy ta, ngăn cản cơn lốc xoáy màu xám.Ta phảng phất nghe thấy vô số tiếng rên thảm thiết thê lương, như có vô số oan hồn đang đòi mạng ta.Thần Thánh Quang Hoàn bị tà ác lực lượng áp chế, dần dần không thể chống đỡ được nữa.
Tư Phong Nhật lạnh lùng nói: “Vô dụng thôi.Không có ma pháp phòng ngự nào có thể ngăn cản sự xâm nhập của nó.Tiểu tử, ngươi chết chắc!”
Lời lão nói là sự thật.Ta biết, khi Thần Thánh Quang Hoàn bị phá, mạng ta cũng kết thúc.Bị dồn đến bờ vực sinh tử, ta vô cùng nhớ ba mụ ta, Địch sư phụ, và cả Mộc Tử.Lúc này, khi sinh tử chỉ cách nhau một sợi tóc, ta mới hiểu được tình cảm của mình.Ta đã thật sự yêu Mộc Tử.
Thần Thánh Quang Hoàn đã bị áp chế, chỉ còn cách ta một tấc.Dưới đài, Địch sư phụ, Chấn sư phụ, Long sư phụ đều lo lắng nhìn ta.Họ đã định lao lên để dừng trận đấu, nhưng bị mấy vị ma đạo sư bên đối phương ngăn cản lại.
Cảm nhận thấy ta bị tử vong đe dọa, Tiểu Kim bùng nổ phẫn nộ, rốt cuộc không màng đến tình cảm với Hỏa phượng hoàng, điên cuồng phản kích.
Khi ta sắp bị thôn phệ, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia linh quang.Ta chợt nhớ lại lúc Hỏa phượng hoàng mới xuất hiện đã giãy giụa, còn có một tầng hắc khí bao quanh đầu.Chẳng lẽ nó bị phong ấn?
Ta tự cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi lên Thần Thánh Quang Hoàn, hét lớn: “Tiểu Kim, phá ma phong!”
Tiểu Kim không do dự, phóng vào Hỏa phượng hoàng một vầng sáng màu vàng.Ngọn lửa ma pháp do Hỏa phượng hoàng tạo ra không thể ngăn cản được vầng sáng này.Vầng sáng bay đến, chính xác trúng vào đầu Hỏa phượng hoàng.Trên trời, Hỏa phượng hoàng toàn thân rực lửa, thân hình đột nhiên to lên gấp đôi, phát ra một tiếng phượng gáy đầy hoan khoái.
Thần Thánh Quang Hoàn cuối cùng cũng bị phá, nhưng kỳ lạ là, ta không còn cảm giác được tử vong.Ta mở to mắt nhìn về phía Tư Phong Nhật.
Chỉ thấy khuôn mặt hắn thê lương, thất khiếu rỉ máu, tê ách nói: “Hay…Hay…Hay…Có thể phá phong ấn của Hỏa phượng hoàng…Ta sẽ không bao giờ buông tha cho ngươi!”
Nguyên lai, vừa rồi Hỏa phượng hoàng đột phá phong ấn.Tư Phong Nhật, người khống chế nó, nhất thời bị sức mạnh cường đại của nó cắn trả, khiến lão mất đi cơ hội giết ta, đồng thời cũng bị trọng thương.
Hắn quay đầu nhìn mọi người, cười ha hả đầy thê lương, rồi quát to: “Khi chủ nhân của ta khôi phục lại năng lực, đó sẽ là lúc tử kỳ của lũ người ngu ngốc các ngươi đến!”
Lúc này, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người trước sự việc vừa xảy ra.Công tước Đặc Y cũng ngừng ngăn cản người bên ta.Dưới chân Tư Phong Nhật đột nhiên xuất hiện một lục mang tinh màu đen.Lão cười lớn: “Các ngươi cứ chờ đấy! Ta sẽ quay trở lại! Ta sẽ quay trở lại…”
Chấn sư phụ hét lớn: “Ngăn hắn lại! Hắn muốn trốn!” Nhưng đã muộn.Hắc ám ma pháp trận và Tư Phong Nhật đã đồng thời biến mất.
Khả Trát thân vương quát lớn, hỏi Công tước Đặc Y: “Đặc Y! Chuyện gì thế này? Tộc trưởng Nhật tộc tại sao lại biến thành như vậy?”
Khí thế cao ngạo của Công tước Đặc Y đã hoàn toàn biến mất.Lão thì thào: “Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?” Đôn Vu đang đỡ lão cũng nói: “Thân vương điện hạ, chúng ta cũng không biết vì sao lại xảy ra chuyện này.Trận tỷ thí lần này, chúng ta nhận thua.”
Đáng lẽ mọi người đã rất vui mừng, hoan hô ta, nhưng giờ không ai có thể vui vẻ được.
Trên bầu trời, Hỏa phượng hoàng phát ra thanh âm từ hòa: “Hỡi nhân loại, các ngươi có biết không, chúa tể tà ác đang dần xâm nhập đại lục này.Các ngươi phải thật đoàn kết mới có thể đối kháng hắn.” Tiểu Kim hình như cũng đồng ý, khẽ gầm lên vài tiếng.
Hỏa phượng hoàng có thể nói chuyện! Địch sư phụ tiến lên giữa sân, dùng quang hệ ma pháp hồi phục trị liệu cho ta.
Đại tế tự cất tiếng hỏi: “Vĩ đại thánh thú, ngài có gì chỉ dẫn cho chúng ta?”
Trên không trung, thân thể Hỏa phượng hoàng đã nhỏ lại.Nó nói: “Ta bị lực lượng tà ác đến từ viễn cổ phong ấn, phải nghe theo sự chi phối của chúng.Hôm nay, may nhờ vị long vương này đã giúp ta giải trừ phong ấn, trả lại tự do cho ta.Hy vọng các ngươi có thể giúp đỡ người vừa đánh bại thủ hạ của tà ác.Về sau, phải nhờ vào các ngươi.Nhớ kỹ, tà ác đến từ phương tây.Cuối cùng, cảm ơn ngươi, long vương.Ta sẽ ghi nhớ ân tình này của ngươi!” Nói xong, hồng quang chợt lóe, Hỏa phượng hoàng biến mất.Nhiệt độ trong không khí dần hạ xuống.
Ta đã khôi phục một chút thể lực.Ta biết, Hỏa phượng hoàng đang nói đến yêu vương.Ta miễn cưỡng triệu hồi Tiểu Kim, không muốn nó trở thành tiêu điểm của mọi người.Kỳ thật, ta đã quá lo xa.Tất cả mọi người ở đây đều đang lẩm bẩm: “Đến từ phương tây…đến từ phương tây…”
Khả Trát thân vương tự hỏi: “Phương tây không phải là nơi Ma tộc và Thú nhân tộc sinh sống sao? Chẳng lẽ là Ma tộc đến xâm lăng?”
Đại tế tự lên tiếng: “Bây giờ, trận tỷ thí này đã kết thúc.Thân vương điện hạ giành được quyền kế thừa vương quốc.Mọi người có ý kiến gì không?”
Ngay cả Nguyệt và Tinh, hai vị tộc trưởng bên cạnh Công tước Đặc Y, cũng đều lắc đầu.Công tước Đặc Y đã hiểu, trong cuộc tranh giành quyền lực này, lão đã thua, hơn nữa thua rất thảm, hoàn toàn không còn cơ hội xoay chuyển.Sắc mặt lão tái nhợt, dựa vào ngực Đôn Vu.
Đại tế tự thấy không ai lên tiếng, bèn nói tiếp: “Thân vương điện hạ, hy vọng ngươi ghi nhớ lời thánh thú vừa nói, nhất định phải làm cho quốc gia giàu mạnh, vì tương lai đối kháng thế lực tà ác mà cố gắng.”
Khả Trát thân vương bái dài trước mặt đại tế tự, nói: “Xin đại tế tự và các ma pháp sư yên tâm.Ta nhất định sẽ làm cho quốc gia giàu mạnh, dẫn dắt nhân dân Ngải Hạ chống cự ngoại địch xâm lăng, làm cho vương quốc ma pháp của chúng ta càng thêm cường thịnh.”
Đại tế tự mỉm cười gật đầu, nói: “Tốt.Hy vọng ngươi nhớ kỹ lời nói của chính mình.”
Nhờ Địch sư phụ giúp đỡ, thể lực và tinh thần của ta đã hồi phục một ít.Ta đứng lên, định cùng mọi người đi ra ngoài, thì đại tế tự gọi ta lại: “Trường Cung, ngươi ở lại một lát.”
Ta kinh ngạc nhìn đại tế tự, rồi quay đầu nhìn Địch sư phụ.Địch sư phụ nhìn ta, gật đầu, rồi cùng mọi người đi ra ngoài.
Ta nghi hoặc nhìn đại tế tự tiến đến.Đại tế tự đã khoảng 170 tuổi rồi.Lão dùng ánh mắt hiền từ nhìn ta, hỏi: “Hài tử, huyễn thú của ngươi là rồng à? Có thể nói cho ta biết, làm sao nó đến được với ngươi không?”
Nhìn vị lão nhân hiền lành này, ta không thể giấu lão, mà cũng không có chuyện gì quan trọng cần giấu.Ta kể lại hết, từ lúc có trứng huyễn thú, Tiểu Kim xuất thế như thế nào, rồi đến lúc dùng tánh mạng cộng hưởng ma pháp và khi Tiểu Kim trưởng thành.
Đại tế tự nghe xong câu chuyện, thở dài: “Ngươi thật sự là một đứa trẻ lương thiện, trách sao rồng cũng trở thành bằng hữu của ngươi.Thế nhưng, nếu cứ tiếp tục như vậy, đối với ngươi và rồng của ngươi đều không tốt.Tánh mạng cộng hưởng ma pháp này ta biết.Lao Luân thật là hồ đồ, tại sao lại để ngươi dễ dàng dùng ma pháp này?”
Ta gãi đầu: “Địch sư phụ lúc ấy cũng không còn cách nào khác.Nếu không có tánh mạng cộng hưởng ma pháp, Tiểu Kim sợ rằng đã chết rồi.”
Đại tế tự thở dài: “Dùng tánh mạng cộng hưởng ma pháp, tánh mạng lực của con rồng của ngươi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn cùng chung tánh mạng lực với ngươi.Bình thường, loài người có thể sống đến 120 tuổi, mà bây giờ, ngươi chỉ có thể sống đến 60 tuổi.Rồng của ngươi cũng vậy.”
Ta tỏ ra bình thản: “Không sao.Sáu mươi thì sáu mươi.Ta không hối hận chút nào.” Một dòng ấm áp kỳ lạ từ đáy lòng ta truyền ra.Ta biết, Tiểu Kim đang biểu đạt tình cảm của nó với ta.
Đại tế tự gật đầu, nói: “Hài tử, ta thông qua thuật tiên tri đã thấy, sau này thiên hạ đều nằm trong tay lớp trẻ các ngươi.Ngươi phải nhớ kỹ, bất cứ lúc nào cũng phải giữ gìn cái tâm thiện lương.Nó là pháp bảo để ngươi giành chiến thắng.Chỉ hy vọng khi kiếp nạn tiến đến, ngươi có thể giữ cho nhiều sinh vật tiếp tục tồn tại.”
Vẻ mặt bi thiên mẫn nhân của đại tế tự khiến ta thật cảm động.Ta nắm tay lão, đảm bảo: “Ngài yên tâm.Ta nhất định…”
Đang nói chuyện, đại tế tự đột nhiên truyền vào cơ thể ta một dòng năng lượng mãnh liệt, dung hòa với cổ năng lượng không tên trong cơ thể ta (nhưng ta cảm giác giống hệt năng lượng của thánh kiếm).Thân thể ta bùng phát ánh sáng mãnh liệt.Trong mắt đại tế tự lóe lên những tia sáng chói lòa.
Ta cảm giác như đang ở trong một cái lò nung khổng lồ, nóng đến khó chịu, nhưng lại không thể thúc dục một tia năng lượng nào để chống cự.
Đại tế tự thì thào: “Đây là…đây là năng lượng truyền thừa!” Lão dần thu hồi năng lượng trong tay.Thải sắc quang mang phát ra từ ta cũng dần biến thành kim quang, tiến vào thân thể ta.Thật thoải mái…Thật tuyệt vời…Toàn thân ta tràn ngập một cảm giác sung mãn khó tả.Ma pháp lực đã mất trong trận đấu dường như hoàn toàn được hồi phục.
Ta kinh ngạc hỏi: “Đại tế tự, ngài đã làm gì với ta vậy?”
Không ngờ lão còn kinh ngạc hơn ta.Không, phải nói là kích động mới đúng.Lão nắm chặt vai ta, lớn tiếng hỏi: “Trường Cung, ngươi đã gặp được thần ở đâu đó, đúng không?”
Ta gật đầu, kể lại quá trình đi tìm thánh kiếm, nhưng che giấu việc nói chuyện với thần vương.Ta nghĩ chuyện đó quá kinh thiên động địa, chỉ nói lúc ở trong động bị kim quang chiếu vào.
Cứ như vậy, đại tế tự kích động nửa ngày.Thì ra, vừa rồi lão truyền cho ta năng lượng thần bí.Đó là thần lực của lão, do nhiều năm tu luyện mà có, có thể thay đổi thể chất con người.Lão muốn giúp ta một chút, để sau này ta có thể dễ dàng đề thăng tu vi của mình hơn.Nhưng không ngờ, thân thể ta sớm đã được thần vương cải tạo.Thần lực của lão chỉ có tác dụng hồi phục mà thôi.
Đại tế tự nói: “Trường Cung, ngươi đã được thần nhận…thật tốt quá!” Ta chóng mặt.Ta hoa mắt.Những lời này đã nói với ta hơn một ngàn lần rồi! Nhưng cũng khó trách lão.Cả đời lão đã đặt trọn niềm tin vào thần mà.
Ta mệt mỏi rời khỏi chỗ đại tế tự.Cảm giác, thi đấu với tộc trưởng Nhật tộc còn không mệt bằng lúc này.
