Đang phát: Chương 922
Chương 922: Gào to một tiếng phát tiết buồn bực.
Nhưng mọi người xung quanh, kể cả Kim Tỏa Chấn đều cảm thấy tình hình có gì đó sai sai.Bên trong tiếng nổ lớn, lốc xoáy linh khí không hề yếu đi, mà còn mạnh hơn.
Kim Tỏa Chấn đạt đến Kim Đan tầng năm không phải hạng người tầm thường, y thấy trên trời xuất hiện đóa hoa linh khí rực rỡ, biết ngay gã Trúc Cơ kia không những không chết mà còn sắp thành công kết đan.Hơn nữa lại còn là Kim Đan có Thái Hoa Linh Vân, loại Kim Đan không hề tầm thường.
Sắc mặt Kim Tỏa Chấn thay đổi, y không chờ Diệp Mặc bị nổ tung nữa, dốc toàn lực thúc giục pháp bảo vòng tròn, đồng thời vung trường đao tấn công Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhắm mắt cũng biết Kim Tỏa Chấn xông tới, hắn cười lạnh, Tử Đao rung lên, vô số đao quang bao phủ Kim Tỏa Chấn.Nếu không phải đang đột phá, hắn đã có thể một đao chém chết Kim Tỏa Chấn rồi.
“Thái Hoa Linh Vân!” Đại sư tỷ Tiên Dược Cốc kinh ngạc thốt lên, các tu sĩ Kim Đan khác cũng vậy.
Mọi người kinh hãi nhìn lốc xoáy nơi Diệp Mặc và Kim Tỏa Chấn giao chiến, đúng hơn là lốc xoáy linh khí Diệp Mặc đang kết đan tạo ra.
Tu sĩ Kim Đan biết Linh Vân được tạo ra khi kết thành Kim Đan, nó giúp tu vi và thể chất của người kết đan tăng lên nhanh chóng.
Ở đây có rất nhiều tu sĩ Kim Đan, nhưng họ chỉ nghe nói khi phẩm chất Kim Đan đạt đến mức nhất định mới có Thái Hoa Linh Vân.Nhưng đó chỉ là nghe nói, vì chưa ai thấy nó bao giờ.
Hôm nay, họ không chỉ thấy Thái Hoa Linh Vân, mà còn là một đóa khổng lồ.Nó được tạo ra bởi một kẻ điên muốn kết đan trong lúc đánh nhau với một Kim Đan khác.
Tất cả chìm trong suy nghĩ riêng.Tên tu sĩ Kim Đan viên mãn Nam An Châu thấy Diệp Mặc kết đan tạo ra Thái Hoa Linh Vân thì sát khí càng đậm.Y muốn giết Diệp Mặc ngay lập tức.
Nhưng khi nhìn sang nhóm người Bắc Vọng Châu, y lại không dám ra tay.Y không chắc họ có cùng ra tay hay không nếu y vi phạm quy tắc.
“Đại sư tỷ, Thái Hoa Linh Vân là gì?” Kỳ Kỳ của Tiên Dược Cốc ngạc nhiên hỏi.
Đại sư tỷ vẫn chưa rời mắt khỏi cảnh tượng, mặt còn đầy vẻ rung động, cô hít sâu một hơi, nói:
“Tu sĩ muốn đạt đến trình độ cao hơn phải có căn cơ tốt, và Kim Đan là nền tảng để tu luyện lên tầng cao hơn.Kim Đan chia thành chín loại, gọi là chín phẩm.Chỉ Kim Đan từ phẩm thứ ba trở lên mới có hy vọng tu luyện cao hơn.Mộ Tâm sư tỷ của em kết thành Kim Đan nhị phẩm, còn của ta là tam phẩm.”
“Vậy Kim Đan dưới ba phẩm không có cơ hội phi thăng sao?” Kỳ Kỳ hỏi.
Đại sư tỷ lắc đầu:
“Không phải, dù là Kim Đan chín phẩm vẫn có hy vọng phi thăng, thiên đạo không tuyệt đường sống của ai cả, nhưng hy vọng đó mong manh lắm.”
Kỳ Kỳ gật đầu:
“Vậy Diệp Mặc kết thành Kim Đan nhất phẩm à?”
Đại sư tỷ lại lắc đầu:
“Không phải, Kim Đan từ nhất đến cửu phẩm khi kết thành không có Thái Hoa Linh Vân.Trong truyền thuyết, có ba loại Kim Đan sẽ tạo ra Thái Hoa Linh Vân.Ba loại này đều trên Kim Đan chín phẩm, nhưng ta chỉ biết là có ba loại chứ không biết cụ thể là gì.Rõ ràng, Kim Đan mà Diệp Mặc sắp kết thành là một trong ba loại đó.”
Cầm Mộ Tâm thở dài, cô biết ba loại Kim Đan tạo ra Thái Hoa Linh Vân, nhưng cô không nói.
Khi Kim Tỏa Chấn và Diệp Mặc giằng co, Diệp Mặc cảm thấy kinh mạch trong cơ thể run rẩy, chân nguyên ngưng tụ.Vô số linh khí tràn vào cơ thể hắn, tung hoành trong kinh mạch và đan điền, nhưng hắn vẫn thấy không đủ.
Đang lúc Diệp Mặc định lấy Linh Tủy ra thì Thái Hoa Linh Vân rơi xuống đỉnh đầu hắn, một cảm giác thoải mái cực độ dâng lên, tu vi của hắn tăng vọt, lốc xoáy linh khí càng thêm khổng lồ.
Răng rắc…
Vài tiếng vang nhỏ không ai nghe thấy vang lên, Diệp Mặc cảm thấy không chỉ tu vi mà khí thế cũng tăng vọt.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc cảm thấy tu vi đạt đến cực hạn, ngay sau đó, dưới sự vận chuyển của Tam Sinh Quyết, Thái Hoa Linh Vân và chân nguyên trong cơ thể hắn ngưng tụ thành một viên Kim Đan to bằng quả nhãn.
Diệp Mặc mừng rỡ, hắn biết mình đã ngưng tụ Kim Đan thành công, càng liều mạng hấp thu linh khí.
Kim Tỏa Chấn vừa thoát khỏi đao quang của Diệp Mặc thì cảm thấy khí thế cường đại phát ra từ Diệp Mặc.Y biết, Diệp Mặc đã kết đan thành công, và một tu sĩ Kim Đan tầng một vừa kết đan lại phát ra khí thế khiến y e ngại.
Nghĩ đến việc Diệp Mặc kết đan không coi y ra gì, Kim Tỏa Chấn không còn ý chí chiến đấu.Khi người trước mắt còn là Trúc Cơ, mình đã không phải đối thủ, giờ hắn kết đan thì mình càng không phải.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Kim Tỏa Chấn sợ hãi.Y muốn rút lui, vòng tròn màu xám tuy không phải vô địch, nhưng cũng ít người cản được.Nay lại bị trói chặt, nếu không chạy thì không còn cơ hội nữa.
Diệp Mặc cảm nhận được sự cường hãn của Kim Đan tầng một và chân nguyên hùng hậu, hắn chợt thấy sợ khi nghĩ lại việc mình dám đối đầu với Kim Đan khi còn là Trúc Cơ.Tu vi Kim Đan sao có thể so sánh với Trúc Cơ?
Ngay khi Kim Tỏa Chấn muốn chạy, Diệp Mặc đã nhận ra, hắn cười lạnh:
“Muốn chạy à? Đến rồi thì đừng hòng chạy.”
Nói xong, Tử Đao trong tay Diệp Mặc quét ra, đây là lần đầu tiên hắn thi triển Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao sau khi lên Kim Đan.
Kim Tỏa Chấn cảm thấy mình bị trói buộc, nhất thời hoảng hốt, y phun ra một ngụm máu, muốn thoát khỏi sự trói buộc của chân nguyên do Diệp Mặc phát ra.Y không hiểu, tại sao người trước mắt vừa kết đan lại có lực chiến đấu mạnh mẽ như vậy.
Nhưng chưa kịp thoát khỏi Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao của Diệp Mặc thì đao thứ hai, Huyễn Vân Phân Liệt Đao, đã bổ ra.
Vô số đao quang màu tím xuyên qua thân thể Kim Tỏa Chấn, mang theo vô số máu tươi.Đao trong tay Diệp Mặc vừa chuyển, đầu của Kim Tỏa Chấn bay ra xa mấy thước, trên đất đầy máu.
Diệp Mặc cảm thấy vui sướng, khi hắn thi triển Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao với tu sĩ Kim Đan, chưa từng có cảm giác này.Hóa ra cảm giác buồn bực vì không trói buộc được đối phương đã biến mất.Đây là lần đầu tiên hắn không cần Vô Ảnh để giết một tu sĩ Kim Đan tầng năm.
Diệp Mặc lấy nhẫn và chiếc vòng tròn màu xám của Kim Tỏa Chấn, một tay nắm chặt Tử Đao rồi gào to một tiếng.Tuy rằng từ trước đến nay hắn không chịu quá nhiều thiệt thòi, nhưng hắn cảm thấy rất bực bội.
Đối mặt với Linh Tủy Trì, vì mạng sống, hắn phải lấy lòng người khác.Đối mặt với Linh Tinh mà hắn muốn có, hắn chỉ có thể nhìn.Cuối cùng, để trở về nhìn Linh Tủy Trì một chút, hắn phải đeo Cửu Biến, chỉ chiếm một Truyền Tống Trận cũng bị người ta chế nhạo.
Lúc này, hắn dễ dàng chém chết một tu sĩ Kim Đan tầng năm, cảm giác buồn bực và khó chịu kìm nén trong lòng đã tiêu tan gần hết.
Toàn bộ tu sĩ xung quanh ngơ ngác nhìn thi thể không đầu của Kim Tỏa Chấn trên mặt đất, nhìn Diệp Mặc cầm thanh đao màu tím trong tay gào to, tất cả lặng ngắt như tờ.
Diệp Mặc lúc này như một vị thần, một lúc lâu sau, không có ai dám khiêu chiến.Dù còn hai tu sĩ Kim Đan tầng bảy, nhưng ai cũng biết, Diệp Mặc khi còn là Trúc Cơ đã có thể đối kháng với một tu sĩ Kim Đan tầng năm, hắn vừa kết đan đã giết Kim Tỏa Chấn.
Hơn nữa khi hắn kết đan còn có Thái Hoa Linh Vân tương trợ, một người như vậy, Kim Đan tầng bảy khó mà thắng được.
“Hắn thật sự thành công.”
Đại sư tỷ nhìn Diệp Mặc giết Kim Tỏa Chấn, lẩm bẩm như không tin.
Một người như vậy, cô lại cho là hồ đồ, thậm chí coi hắn là kẻ điên.
Cầm Mộ Tâm vẫn không thể tin nhìn Diệp Mặc, khi cô nghĩ Diệp Mặc chắc chắn phải chết, thì hắn lại thành công.Cô nhớ lại biểu hiện của Diệp Mặc trong cuộc thi luyện đan, chợt hiểu được dụng ý của sư phụ.Diệp Mặc không thể dùng hai từ thiên tài để hình dung, vì hắn hoàn toàn vượt qua phạm vi của thiên tài.
“Hắn đã đoạt được danh hiệu đệ nhất luyện đan Danh Nhân Đường trong cuộc so tài luyện đan tại Thành Toái Điệp, hơn nữa còn sáng tạo ra phương thuốc Chức Thần Đan.Chức Thần Đan dùng Dẫn Hồn Thảo để dẫn nhập, là đan dược linh cấp có thể chữa trị thần thức.”
Cầm Mộ Tâm thấy Đại sư tỷ vẫn còn đang rung động ngắm Diệp Mặc, chậm rãi nói.
“Cái gì?”
Đại sư tỷ nghe xong run lên, cô nhìn Diệp Mặc, nuốt nước bọt rồi thở dài:
“Ta đã nhìn lầm rồi.”
“Hắn thật là uy phong.”
Kỳ Kỳ sư muội nhìn Diệp Mặc gào to, ngưỡng mộ nói.
Không chỉ tu sĩ Nam An Châu ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, không ai dám tiến lên khiêu chiến, mà cả tu sĩ Bắc Vọng Châu cũng ngưỡng mộ và không nói nên lời.Người này quá nghịch thiên, những gì hắn làm không phải sức người có thể làm được.Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn không ai tin.
Hải Tân nhìn Diệp Mặc cầm Tử Đao đứng trên Truyện Tống Trận, lại lẩm bẩm:
“Hóa ra mình mới là kẻ hồ đồ…”
