Chương 921 Về phía trước! Về phía trước! Về phía trước!

🎧 Đang phát: Chương 921

Thương Thu ngạc nhiên nhìn theo con robot lao điên cuồng về phía xa, tay khẽ vén những sợi tóc rối trên trán.Cô nhớ lại nụ hôn vừa rồi, thầm nghĩ trong khoảnh khắc căng thẳng như vậy mà hắn vẫn không quên hôn mình, xem ra sau bao năm rời đi, tính cách của gã đàn ông này đã thay đổi rất nhiều.
Trong lúc cô mải suy nghĩ, không hề hay biết rằng Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, tại một quán rượu nhỏ ở Đặc khu Thủ Đô, sau khi bị Hứa Nhạc chất vấn, đã nhìn thẳng vào mắt hắn và cảm khái:
– Cậu mấy năm nay dường như không có gì thay đổi!
Hai cách nhìn khác nhau này cho thấy, thời gian dù mạnh mẽ, cũng chỉ có thể thay đổi một phần nhỏ của một số người.Có những thứ mãi mãi không đổi thay.Có lẽ đó là lý do Hứa Nhạc xuất hiện ở Liên Bang, ở Cảng Đô, và thực hiện những hành động điên cuồng tiếp theo.
Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, đầu robot MXT lao nhanh nhất có thể về phía chiến hạm khổng lồ ở phía xa.Gió rít gào thổi bay lớp bụi bám lâu năm trên thân robot, để lộ lớp vỏ kim loại trắng sáng, rồi vụt qua như một cái bóng mờ.
Chiếc chiến đấu cơ Liên Bang do Lưu Giảo điều khiển, chưa kịp dừng hẳn sau lần cất cánh trước, lại một lần nữa lao lên không trung.Cùng với đầu robot MXT Tiểu Bạch Hoa gào thét trên bầu trời, chiến đấu cơ dẫn đầu lao thẳng về phía chiến hạm khổng lồ.Hệ thống pháo kích uy lực và hệ thống hỏa tiễn không đối không khởi động với âm thanh xuy xuy dày đặc.
Hệ thống phòng không của sân bay quân sự Khu cảnh vệ Cảng Đô nhanh chóng phản ứng.Các chiến đấu cơ hộ tống chiến hạm gần đó lao đến với tốc độ cao, giúp chiến đấu cơ của Lưu Giảo tăng tốc rời khỏi không phận này, đồng thời kéo dài thời gian cất cánh của chiến hạm mục tiêu, dù chỉ vài giây.Điều này giúp đầu robot Tiểu Bạch Hoa có thêm thời gian tiếp cận chiến hạm mục tiêu.
Ầm! Ầm! Ầm!
Đầu robot MXT Tiểu Bạch Hoa lao tới với tốc độ cực cao.Cánh tay trái giơ cao, hướng về phía chiến hạm khổng lồ đang chìm trong ánh hoàng hôn.Khi khoảng cách chỉ còn khoảng hai km, khẩu súng trên cánh tay bắt đầu nhả đạn.Âm thanh đạn ngắm bắn hợp kim cứng rắn phụt ra khỏi họng súng đen ngòm nặng nề, như tiếng trống trận cổ.
Chiến hạm đang bay xa trong ánh hoàng hôn là một chiếc khinh vũ hạm Liên Bang tên Liệt Dương Hào, loại chiến hạm chủ lực nhẹ và nhanh nhất trong Hạm đội Liên Bang, có khả năng cất cánh nhanh nhất.Đổi lại, không gian bên trong chiến hạm chỉ có bảy tầng.Nhưng so với một đầu robot MXT, nó vẫn là một tồn tại khổng lồ.
Tiếng súng va chạm nặng nề như tiếng trống trận.Dưới sự oanh kích của khẩu ACW, lớp vỏ bảo vệ bên mạn phải của Liệt Dương Hào xuất hiện những lỗ nhỏ chằng chịt, trông rất đáng sợ.Nhưng so với toàn bộ chiến hạm, những lỗ nhỏ này quá nhỏ, hầu như không thể nhìn thấy.
Chiến hạm Liệt Dương Hào không hề bị ảnh hưởng.Nó như một con trâu rừng bị muỗi đốt vài phát, không thèm để ý đến những luồng đạn, không thèm nhìn đầu robot màu trắng đang điên cuồng lao tới.Hệ thống động cơ tinh thể dưới thân chiến hạm phun ra hai luồng lửa xanh.Dưới sự thúc đẩy của động cơ khổng lồ và ý chí mạnh mẽ, chiến hạm khổng lồ chậm rãi bay lên không trung, khiến mặt đất rung chuyển.
Đầu robot MXT Tiểu Bạch Hoa như một tia chớp, lao thẳng đến bên dưới chiến hạm, nhanh chóng thực hiện động tác ngồi xổm xuống với tốc độ không thể tin nổi.Hệ thống thủy lực trong hai chân robot phát ra âm thanh rít nhè nhẹ.Toàn bộ thân thể nặng nề của robot áp sát vào thân chiến hạm đang bay lên.
Một ánh đao quang lóe lên.Thanh đao hợp kim sáng loáng đâm sâu vào thân chiến hạm, nhưng không gây ra bất kỳ tổn thương nghiêm trọng nào, càng không thể ngăn cản chiến hạm cất cánh, bay vào vũ trụ trong ánh hoàng hôn!
***
Trong đại sảnh lớn của Cục Hiến Chương, Cục trưởng Thai Lão lạnh lùng nhìn hình ảnh chiến hạm Liệt Dương Hào bay lên trên màn hình lớn, chất vấn nhân viên:
– Tại sao phi thuyền không gian không đuổi theo?
Một quan chức lau mồ hôi lạnh trên trán, run giọng:
– Vì Hứa Nhạc không lên phi thuyền!
Lâm Bán Sơn cau mày:
– Vậy hắn đang ở đâu?
Quan chức run rẩy chỉ vào một góc nhỏ trên màn hình:
– Dường như hắn đang ở trên chiến hạm Liệt Dương Hào!
Dựa vào hình ảnh từ camera giám sát và vệ tinh, một bản phác thảo hiện trường nhanh chóng được dựng lên.Các nhân viên tìm kiếm tọa độ, hình ảnh chuyển đến một góc bên dưới thân chiến hạm Liệt Dương Hào.Ở đó có một chấm trắng nhỏ nổi bật trên thân chiến hạm màu xanh đen.
Màn hình phóng to hình ảnh.Sau khi phóng đại hàng trăm lần, mọi người thấy rõ chấm trắng đó là một đầu robot màu trắng!
Lưỡi dao hợp kim ở tay phải robot đâm sâu vào thân chiến hạm.Chỉ dựa vào lực bám víu nhỏ bé này, robot bám chặt vào thân chiến hạm.Khi chiến hạm cất cánh, thân robot va đập mạnh vào thân tàu.
Dù không nghe thấy âm thanh, mọi người như nghe thấy tiếng va chạm mỗi khi robot va vào chiến hạm.
Không thể ngăn cản chiến hạm Liệt Dương Hào cất cánh.Tốc độ bay lên càng lúc càng nhanh.Ma sát giữa thân tàu và khí quyển tăng lên.Lớp sơn bên ngoài robot bị bong tróc, có những dòng lửa nóng!
Đại sảnh Cục Hiến Chương vang lên tiếng kinh hô.Chỉ những người chứng kiến cảnh này mới cảm nhận được sự nhỏ bé của robot so với chiến hạm, mới hiểu được sự dũng cảm, hay đúng hơn là sự điên cuồng của người điều khiển robot!
Lâm Bán Sơn cau mày quan sát, rồi cảm thán:
– Ngay cả trong phim hành động, người ta chỉ bám trên ô tô, chứ ai lại dùng robot bám chiến hạm?
Các nhân viên tính toán rằng dù robot MXT không được trang bị vật liệu chống cháy nổ, nhưng với thiết kế mạnh mẽ, ma sát với khí quyển sẽ không thiêu hủy hoàn toàn nó.Vấn đề duy nhất là hệ thống duy trì sinh thái bên trong robot có thể bị hư hại do nhiệt độ cao.Khi vào vũ trụ, phi công sẽ gặp nguy hiểm.
– Cung cấp hệ thống duy trì sinh thái tốt nhất cho hắn!
Cục trưởng Thai Lão nói.
***
Lớp vỏ ngoài của chiến hạm Liệt Dương Hào rõ ràng đã trải qua một quá trình cải tạo kỳ lạ.Nó không phải là hợp kim cứng rắn, mà là một kết cấu tổng hợp giữa plastic cao phân tử và hợp kim.Cường độ chịu lực không cao, nhưng độ co giãn rất mạnh.
Sau khi thanh đao hợp kim đâm sâu vào vật liệu tổng hợp này, nó bị kẹp chặt.Robot Tiểu Bạch Hoa bám bên ngoài chiến hạm, dù gió mạnh nhưng không quá nguy hiểm.Khi các ngón tay hợp kim trên cánh tay trái robot đâm sâu vào thân tàu, nó càng trở nên ổn định hơn.
Hệ thống theo dõi toàn bộ phương vị SCC, hệ thống rada quan sát trực tiếp cao độ bán kính tầm gần, hệ thống camera hồng ngoại phụ trợ tầm gần… tất cả các hệ thống quan sát trên robot MXT Tiểu Bạch Hoa đều đã đóng lại.
Qua cửa sổ quan sát bằng thủy tinh quang học cứng rắn, Hứa Nhạc nhìn hình ảnh kỳ dị trên thân robot, cảm nhận những chấn động từ mọi phía, biết rằng mình đang theo chiến hạm khổng lồ bay ra ngoài tầng khí quyển.Hắn cảm giác được một số bộ phận yếu ớt bên ngoài robot đang dần tan chảy do ma sát với khí quyển.Robot MXT có thể nổ tung bất cứ lúc nào!
Nhưng trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì.Qua cách duy nhất để liên lạc với thế giới bên ngoài, hắn nhẹ giọng nói với chiếc phi thuyền rác rưởi trên một tiểu hành tinh xa xôi:
– Tiểu Phỉ, ông nói quả bom hủy diệt đó có thể phát nổ, hiện tại tôi đang cố ngăn nó phát nổ!
Một giây sau, trong tai hắn vang lên tiếng chói tai của Phỉ Lợi Phổ:
– Ở đâu? Tôi đến ngay!
– Tôi đang ở bên ngoài một chiếc chiến hạm đang cất cánh lên vũ trụ! Tôi đoán bên trong chiến hạm này có ít nhất một quả! Còn về những quả bom hủy diệt khác có đặt ở Liên Bang hay không, và đặt ở đâu, tôi không biết! Nhưng Lý Tại Đạo chắc chắn có phương pháp khống chế riêng.Tôi đang muốn giết hắn, nếu có thể, tôi hy vọng ông có thể đến đây, cùng tôi giết hắn!
Phỉ Lợi Phổ tính toán khoảng cách, trầm mặc một lát, rồi nói:
– Nếu đối phương muốn tiến vào khu vực khe hở Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, tôi không kịp đến đâu… Khoảng cách từ tiểu hành tinh này đến Tinh cầu S1 quá xa, dù cậu báo cho tôi biết trước hai tiếng, tôi cũng không đến kịp!
– Nhạc Nhạc, chúc cậu may mắn… Tôi sẽ ở phương xa cổ vũ nhiệt tình cho cậu!
Hứa Nhạc ngây người một lát, rồi cười:
– Tôi rủ ông đến đây cùng tôi tham gia vào một hành động lớn như thế này chỉ là khách khí, thế mà ông lại không khách sáo chút nào! Sao ông không sớm đi chết đi cho rồi?
Thông tin liên lạc đột ngột bị gián đoạn.Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy không còn tia lửa điện, biết rằng chiến hạm đã mang theo robot của mình tiến vào tầng điện ly không khí loãng trên cao.
Hứa Nhạc hít sâu một hơi không khí bên trong khoang điều khiển robot, khởi động lại hệ thống duy trì sinh thái, giảm tần suất hô hấp, cảm nhận nhiệt độ nóng rực bên ngoài, nhắm mắt lại, chậm rãi chờ đợi.
***
Ở sâu bên trong bầu khí quyển của một tiểu hành tinh xa xôi trong vũ trụ, một chiếc chiến hạm màu đen rác rưởi đang cố gắng điều chỉnh hướng đi, không thèm để ý đến những thiên thạch nguy hiểm xung quanh, gần như là mạnh mẽ xoay chuyển thân tàu, rồi lao nhanh ra khỏi bầu khí quyển của tiểu hành tinh.
Bối Đức Mạn nhìn chằm chằm vào những tảng thiên thạch khổng lồ bay lướt qua cửa sổ, cảm nhận những va chạm mạnh mẽ từ xung quanh, hai má tái nhợt thì thào:
– Nếu vách tàu bị thủng lỗ, ông có thể không cần không khí để hô hấp, nhưng tôi thì không thể.
Cánh tay sửa chữa máy móc mảnh khảnh trong khoang điều khiển không ngừng vũ động, như một vũ công đang điên cuồng nhảy múa theo điệu nhạc hiện đại.Tiếng bén nhọn của Phỉ Lợi Phổ vang vọng khắp khoang thuyền:
– Đống sắt vụn! Đống sắt vụn! Đống sắt vụn! Đến thế này rồi mà mi vẫn không chịu mở mắt ra! Liên Bang nuôi dưỡng mi suốt mấy vạn năm, đến thời khắc quan trọng này, mi chẳng có chút tác dụng nào!
Bàn cờ ngang dọc trên màn hình ảo ba chiều đã tan biến, những quân cờ trắng đen cũng đã hóa thành những quang điểm nhỏ bé rồi biến mất.Trận chiến tranh vĩ đại giữa hai cỗ máy móc trí tuệ đã không còn lý do gì để kéo dài thêm nữa.
– Bớ cái đống sắt vụn! Mi mau oanh kích chiếc phi thuyền chết dịch kia đi! Nếu không được, thì mau nổ tung cái cổ của gã tướng quân điên cuồng Lý Tại Đạo kia cũng được rồi!
Phỉ Lợi Phổ liên tục cảnh báo.
– Cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến chương đã hoàn toàn cách ly bất cứ liên hệ gì với ông rồi, nên dù ông có kêu gọi nó lớn đến mức nào, nó cũng không nghe được ông nói gì đâu!
Bối Đức Mạn rụt rè nhắc nhở:
– Mà dù nó có thể nghe được, thì nó cũng không thể thao tác vật lý trực tiếp, càng không thể thông qua con chíp vi mạch nhân thể mà giết người được! Nó không phải là ông, nó không có ý thức và trí tuệ như ông.Trong thế giới của nó chỉ có vô số quy tắc lạnh lùng mà thôi!
Một lát sau, Bối Đức Mạn vò mái tóc rối bù của mình, nghiêm túc nói:
– Hơn nữa dù cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến chương có thể làm như vậy, thì cũng không thể ngăn cản được sự điên cuồng của Lý Tại Đạo đâu! Tôi biết ông ta, tôi biết ông ta có một sự hiểu biết sâu sắc về Đệ Nhất Hiến Chương!
***
Chiến hạm Liệt Dương Hào đột phá tầng khí quyển của Tinh cầu S1, nhanh chóng đi qua tuyến đường vũ trụ an toàn giữa Căn cứ Cựu Nguyệt và Căn cứ Tân Nguyệt, hướng về phía ngôi sao mờ nhạt xa xôi, tiến thẳng vào không gian vũ trụ tối đen.Thân hạm khổng lồ biến thành một chiếc thuyền bình thường không chút nổi bật.
Bên trong chiến hạm chia ra bảy tầng, chứa hơn một ngàn thành viên.Không gian sân chứa và những thông đạo dày đặc từ tầng hai đến tầng năm chứa đầy robot MX quân dụng và binh sĩ chiến đấu tinh nhuệ thuộc Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí đang trầm mặc đợi lệnh, biểu cảm của họ khẩn trương và hưng phấn.
Khu vực phía trước của tầng thứ nhất là đại sảnh khống chế của chiến hạm.Đại sảnh hình bán nguyệt rộng gần bảy trăm mét vuông, mười mấy quân nhân sĩ quan bận rộn trước máy tính và màn hình điều khiển, tính toán các số liệu xác nhận tuyến đường di chuyển, hoàn thành các nhiệm vụ bí mật.
– Báo cáo, đã tính toán xong khoảng cách di chuyển vật lý, tuyến đường vũ trụ không có bất kỳ sự ngăn chặn nào.Chiến hạm đã hoàn thành công tác che chắn hoàn toàn tín hiệu điện tử, nhưng công tác thí nghiệm truyền ra tín hiệu điện tử cũng không có bất cứ hiệu quả gì, đã bị địch nhân ngăn chặn.
Lý Tại Đạo đứng dậy từ chỗ ngồi của Hạm trưởng, nhận một tách cà phê nóng từ tay thư ký, khẽ cười, nói cảm ơn, rồi đi về phía cửa sổ quan sát vũ trụ.
Thuộc cấp báo cáo rằng Cục Hiến Chương đã che chắn tất cả các tần số truyền phát tín hiệu từ chiến hạm Liệt Dương Hào, nhưng ông ta không hề cảm thấy lo lắng, bởi vì mọi thứ đều đã nằm trong kế hoạch của ông ta.
Trong lịch sử lâu dài của xã hội loài người, đã có vô số người cố tìm cách che chắn Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương.Khi Hiệp hội Ba Nhất lần đầu tiên hội họp, họ đã sử dụng lời đề nghị do Thôi Tụ Đông đưa ra, rồi Lý Tại Đạo vẫn luôn suy nghĩ cho đến ngày hôm nay.
Trừ cánh cửa sổ mà Lý Tại Đạo đang quan sát bên cạnh thân tàu, toàn bộ thân hạm và các cánh cửa sổ mạn tàu của chiến hạm Liệt Dương Hào hoàn toàn được bao phủ bởi một loại hợp kim bằng vật liệu tổng hợp.
Loại vật liệu hợp kim che chắn cao phân tử này được tạo thành từ một loại vật liệu cao phân tử và ba lớp giáp hợp kim.Trong quá trình du hành vũ trụ, loài người vẫn luôn dùng loại vật liệu này để bao phủ lớp thân hạm và các cửa sổ thủy tinh trong suốt, nhằm giúp các phi thuyền vũ trụ bay qua các thông đạo không gian tràn ngập các cơn lốc xoáy điện từ và các luồng xạ tuyến.
Chiến hạm Liệt Dương Hào hiện tại không cần phải đi qua thông đạo không gian, nhưng vẫn trang bị thêm loại lớp chắn bảo hộ vật liệu tổng hợp này, thậm chí không chỉ là các cửa sổ mạn tàu mà toàn bộ thân ngoài của chiến hạm cũng được cải tạo như vậy!
Khi các phi hành khí của loài người đi qua thông đạo không gian, lớp chắn bảo hộ do vật liệu cao phân tử và ba lớp giáp hợp kim cao tần tạo thành có tác dụng kháng cự lại các luồng xạ tuyến điện tử hỗn loạn bên ngoài vũ trụ.Vậy nó có thể hoàn toàn cách trở Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương do các loại mạch xung và sóng điện tử cấu thành hay không?
Đáp án là có thể! Liên hệ hai khái niệm đi qua thông đạo không gian và chống cự Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương lại với nhau là một ý tưởng đơn giản nhưng cực kỳ thiên tài.
Là người đầu tiên trong lịch sử đưa ra ý tưởng này, hơn nữa lại biến ý tưởng này thành sự thật, Lý Tại Đạo chậm rãi đi đến bên cạnh cửa sổ quan sát duy nhất trên mạn tàu, nhìn về phía ngôi sao xa xôi có chút biến dạng, nở nụ cười đắc thắng.
Tín hiệu điện tử của chiến hạm Liệt Dương Hào đã bị Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương che chắn, không thể kích nổ những quả bom hạt nhân đang ẩn giấu trong bóng tối.Nhưng chỉ cần duy trì được tuyến đường di chuyển như kế hoạch, ngay trước khi Liên Bang có thể ngăn chặn, tiến vào khu vực hắc ám không có Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, đến lúc đó chiến hạm Liệt Dương Hào sẽ có thể trở thành một mặt trời tự nhiên vĩ đại nhất!
Một thiếu tướng Liên Bang bước vào đại sảnh chỉ huy, đến trước mặt Lý Tại Đạo, đứng nghiêm, làm động tác chào tiêu chuẩn theo nghi thức quân đội, hạ thấp giọng:
– Tướng quân, có cần đưa ra lời thông cáo cuối cùng hay không?
Lý Tại Đạo lắc đầu, bình tĩnh:
– Không cần đâu!
Vị thiếu tướng lo âu:
– Thượng tá Lý Phong đang ở tiền tuyến trên Tinh cầu Mặc Hoa, có thể sẽ bị sóng xung kích ảnh hưởng đến! Chúng ta có nên…
Lý Tại Đạo trầm mặc một lát, rồi giọng hơi cao hơn, nói với mọi người trong đại sảnh chỉ huy:
– Tôi nghĩ mọi người nên biết rõ, những chuyện chúng ta đang làm đây, có lẽ sau này trong lịch sử sẽ bị gán tội là phần tử khủng bố tập kích vạn ác nhất.
Các quân nhân trong đại sảnh đều ngẩng đầu lên nhìn Lý Tại Đạo.
– Tất cả chúng ta, có lẽ sau này sẽ bị cho là những phần tử khủng bố ác độc không thể khoan dung!
Lý Tại Đạo nhìn đám thuộc cấp bên dưới, vẻ mặt bình tĩnh:
– Nhưng chúng ta vẫn chọn con đường này, là vì cái gì? Vì chúng ta biết rõ đối với Liên Bang, đây là con đường chính xác duy nhất.
– Vì hướng đi chính xác nhất này, chúng ta không tiếc hy sinh danh dự của một quân nhân, không tiếc mang tiếng xấu muôn đời, không tiếc để người thân của mình lâm vào nguy hiểm!
Lý Tại Đạo quay đầu lại, nhìn vị thiếu tướng, lớn tiếng:
– Vậy cậu nói xem, tôi có tư cách gì mà nghĩ tới Lý Phong, mà lại đưa mọi người vào một hồi nguy hiểm không cần thiết như vậy chứ?
Đại sảnh điều khiển vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.Trên mặt tất cả quân nhân đều tràn ngập vẻ hưng phấn cuồng nhiệt.Ngay cả những quân nhân ở các tầng dưới của chiến hạm, qua hệ thống loa truyền âm cũng đều hưng phấn giơ cao nắm tay.
Nhìn đám thuộc cấp trung thành, nhìn những quân nhân cuồng nhiệt, nghĩ tới những đồng đội cùng chung ý tưởng còn ở lại bên trong căn cứ, Lý Tại Đạo đột nhiên cảm động, hít sâu một hơi, cảm thấy bên trong thân hình không quá cường tráng của mình tràn ngập một sức mạnh.
Sau hơn bốn năm, thậm chí là hơn bốn mươi năm bí mật tìm cách, cẩn thận chuẩn bị, ẩn nấp sau bóng râm của người cha, trầm mặc mỉm cười, cuối cùng hắn cũng có được lực lượng có thể thay đổi toàn bộ thế giới này, có được loại bom hạt nhân khủng bố đến mức ngay cả hắn cũng phải cảm thán.
– Ta cũng đến từ trong núi của Phí Thành mà! Ta mang theo rất nhiều bom hạt nhân, một quả cấp cho Cục Hiến Chương, một quả cấp cho Hoài Thảo Thi, còn một quả cấp cho Thai phu nhân, đây chính là một sự sắp đặt hoàn mỹ nhất!
– Kể từ hôm nay, toàn bộ vũ trụ này chắc chắn sẽ run rẩy vì cái tên của ta, lịch sử của nhân loại cũng sẽ thay đổi trong tay ta.Trong tay ta nắm giữ vũ khí có sức mạnh khủng bố nhất lịch sử nhân loại, trước phá hủy hoàn toàn Đệ Nhất Hiến Chương, sau chấn kinh toàn bộ Liên Bang, cuối cùng chinh phục hoàn toàn Đế Quốc, về sau nữa thì ta cần phải làm cái gì nữa đây?
Lý Tại Đạo mỉm cười, bình tĩnh suy nghĩ.
***
Ánh sáng của ngôi sao chiếu rọi không gian tối tăm của vũ trụ.Nửa khu vực phía trước của chiến hạm Liệt Dương Hào được chiếu sáng, còn nửa khu vực phía sau thì ảm đạm.Robot MXT đã bị nhiệt lượng ma sát đốt cháy thành một mảng loang lổ, không nhìn ra được là robot Tiểu Bạch Hoa màu trắng lúc trước, đang cô đơn treo người bên dưới thân chiến hạm khổng lồ.
Thanh đao hợp kim có thể đâm thủng lớp chắn bảo hộ do vật liệu cao phân tử và giáp hợp kim tạo thành, nhưng không thể đâm thủng lớp thân hợp kim chiến hạm vô cùng cứng rắn.Robot MXT bám chắc trên thân chiến hạm, nhanh như chớp huy động thanh đao hợp kim, cắt lớp chắn bên ngoài cánh cửa bảo dưỡng lộ thiên bên ngoài chiến hạm, cánh tay sửa chữa máy móc vươn ra, lặng lẽ mở các con ốc liên kết bên cạnh cánh cửa bảo dưỡng.
Cánh tay sửa chữa máy móc liên tục thao tác, mười mấy giây sau, cùng với một luồng bụi nhỏ bay lên trong không gian vũ trụ, cánh cửa bảo dưỡng chậm rãi mở ra.
Robot MXT cháy đen đi vào bên trong chiến hạm, không hề quay đầu lại.Cánh tay phải máy móc đấm mạnh vào sườn phải.Hệ thống chốt mở điện tử đã bị phá hủy.Cánh cửa bảo dưỡng đi thông ra bên ngoài chiến hạm không thể đóng lại được nữa.
***
– Cánh báo, có địch nhân thông qua cửa bảo dưỡng chiến hạm số 656 xâm nhập vào chiến hạm!
– Cảnh báo, kẻ xâm lấn là một robot MXT, hiện đang ở khu vực 895C của tầng 6 chiến hạm!
– Cảnh báo…
Bên trong chiến hạm Liệt Dương Hào vang lên tiếng cảnh báo.Giọng nữ điện tử lạnh lùng bình tĩnh truyền tin tức về đại sảnh chỉ huy.
Các quân nhân sĩ quan binh lính trong đại sảnh khiếp sợ đứng dậy, nhìn robot MXT toàn thân cháy đen, như một Ma Thần từ vực sâu đáp xuống chiến hạm, đang xuất hiện trên màn hình theo dõi trên tường.
Lý Tại Đạo nhìn lên robot trên màn hình, như nhìn thấy cặp mắt ti hí của Hứa Nhạc đang ngồi bên trong khoang điều khiển, không ngờ đối phương lại truy kích theo mình lên đến vũ trụ.
Ông ta khẽ cau mày, ra lệnh cho các ban ngành liên quan nhanh chóng đối phó, tiêu diệt robot MXT kia.Sau đó ông ta hạ lệnh cho quân nhân điều khiển chiến hạm:
– Khởi động toàn bộ hệ thống động cơ, tăng tốc độ cao nhất, trước tiên phải tiến vào khu vực hắc ám không có Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, sau đó nương theo khe hở di chuyển đến phía sau ngôi sao!
***
Robot MXT cháy đen hóa thành một đạo lưu quang, xuyên thẳng qua thông đạo trang bị chiến hạm, đá mạnh vào thắt lưng của robot MX màu đen vừa mới chạy ra khỏi cánh cửa!
Lực lượng xung kích mạnh mẽ và bàn chân hợp kim cứng rắn đã phá hủy thiết bị cân bằng phía sau lớp hộ giáp của robot MX màu đen.Phi công bên trong khoang điều khiển bị chấn hôn mê.

☀️ 🌙