Truyện:

Chương 92 ‘Tiểu Tử’ Xuất Thế (1)

🎧 Đang phát: Chương 92

Miêu Nghị khẽ cười, ngắm nghía mình trong gương một hồi rồi lại lắc đầu.
Đạt đến tu vi Bạch Liên nhị phẩm chẳng có gì đáng mừng, dù mới chỉ là bước đầu, hắn vẫn là kẻ có tu vi thấp nhất Đông Lai động.Với tu vi đó mà khoe khoang thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
“Haizz, đường đường là động chủ Đông Lai động, thật mất mặt!” Miêu Nghị thở dài, chán nản.
Trong nhẫn trữ vật lóe lên một hộp nhỏ đựng phấn, Miêu Nghị mở ra, dùng tay bôi Linh Ẩn Nê lên mi tâm để che đi ảo ảnh hoa sen.
Linh Ẩn Nê rất dễ dùng nhưng lại không bền, theo thời gian sẽ mất dần tác dụng và có thể bị rửa trôi.Vì vậy, Miêu đại động chủ luôn phải bôi trét thường xuyên để che giấu tu vi, trông chẳng khác nào phụ nữ trang điểm trước gương.
Chẳng biết có phải song hỷ lâm môn hay không, Thiên Nhi lại chạy đến cửa thạch thất gọi:
“Động chủ, lại có động tĩnh!”
Miêu Nghị vung tay, chiếc gương soi biến mất dưới hồ, hắn cũng nhẹ nhàng bay lên.
Trên Quan Tinh đài, trứng Minh Đường Lang trong mâm ngọc lại đang khẽ nhúc nhích, lăn qua lăn lại như đang chơi đùa.Số tóc cắm trên trứng đã biến mất, có lẽ đã bị đám “tiểu tử” bên trong ăn hết.Đặc biệt là vỏ trứng, thỉnh thoảng lại bị vật gì đó bên trong chọc ngoáy.
Không chỉ Miêu Nghị mà cả Thiên Nhi và Tuyết Nhi đều nhận ra có thứ gì đó sắp chào đời.Hai nha đầu tròn mắt nhìn, tò mò muốn biết thứ mà động chủ coi như bảo bối rốt cục sẽ nở ra cái gì.
Thời gian qua, hai người đã chịu khổ không ít để bảo vệ vật này.Họ thay phiên nhau canh gác, chịu gió mưa, không dám rời nửa bước, da dẻ sạm đi vì nắng.Tuy vậy, trông họ có vẻ khỏe khoắn hơn trước.Giờ đây, họ có thể chạy một mạch lên Quan Tinh đài mà không hề hấn gì, ánh mắt cũng có thần thái hơn, rõ ràng là đã có chút tiến bộ trong tu luyện.
Miêu Nghị chắp tay sau lưng, đứng nhìn, tò mò xem Minh Đường Lang phá vỏ sẽ như thế nào.Hắn cảm nhận được sự thôi thúc rõ ràng từ bên trong, một ý thức duy nhất: muốn ra ngoài.
Miêu Nghị muốn giúp chúng một tay, nhưng lão Bạch đã dặn không được can thiệp, phải để chúng tự mình thoát ra.Hắn đành nén lòng, kiên nhẫn chờ đợi.
Lần này, hắn chờ trên Quan Tinh đài suốt một ngày trời.Đến sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, vài tiếng “phập phập” vang lên, mấy quả trứng Minh Đường Lang bị vật gì đó sắc nhọn đâm thủng từ bên trong.
Đám “tiểu tử” dường như biết cách dùng lực, đôi càng sắc như lưỡi hái bên trong không ngừng chọc ra, mở rộng lỗ thủng.
Miêu Nghị quan sát, vẻ mặt suy tư, mơ hồ hiểu ra vì sao lão Bạch dặn phải để chúng tự phá vỏ.Nếu không, có lẽ hắn sẽ không thể dạy chúng sử dụng đôi càng sắc bén kia.
Rất nhanh, những quả trứng còn lại cũng lần lượt bị phá vỡ.
Những “tiểu tử” đầu tiên chui ra là những con Đường Lang màu đỏ sẫm, trông nhỏ bé và yếu ớt, nhưng đã có hình dáng hoàn chỉnh.Dù mới chào đời, kích thước của chúng đã gần bằng những con Đường Lang bình thường.Vừa ra khỏi trứng, chúng liền cắn xé lớp biểu bì trên vỏ trứng, ăn rất ngon lành.
“Không phải màu đen sao?” Miêu Nghị sờ cằm, lẩm bẩm.
Hắn nhớ lại hình ảnh Minh Đường Lang trong Vạn Trượng Hồng Trần với lớp giáp đen bóng, uy phong lẫm liệt.Còn những “tiểu tử” trước mắt này vừa gầy yếu, vừa có màu sắc xấu xí, chẳng khác gì đám Đường Lang bình thường trong rừng núi.
“Là Đường Lang!” Tuyết Nhi kinh ngạc kêu lên, cùng Thiên Nhi nhìn nhau.
Nhìn vẻ mặt của họ, có thể thấy họ hơi thất vọng khi tốn công sức lớn mà chỉ ấp ra một đống Đường Lang.Họ cứ tưởng đó là bảo bối hiếm có gì chứ…
Thấy đám “tiểu tử” này không được oai phong cho lắm, Miêu Nghị lúng túng cười:
“Ha ha, đây không phải Đường Lang bình thường, là Đường Lang tiên nhân nuôi.”
Thiên Nhi và Tuyết Nhi nhìn nhau cười.Họ đã bắt đầu tu hành, biết được nhiều điều từ Diêm Tu, biết rằng tiên nhân chẳng qua cũng chỉ là tu sĩ.Giờ động chủ còn lấy tiên nhân ra dọa họ, cứ như họ vẫn còn là những kẻ ngốc không biết gì vậy.
Cảnh tượng hàng trăm con Đường Lang ăn vỏ trứng rào rào trên mâm ngọc quả thật rất hoành tráng.Trong khi ăn, đám “tiểu tử” dần dần vẫy cánh, sau khi thích nghi liền chậm rãi bay lên.
Một con, hai con, ba bốn con…cuối cùng, cả trăm con Đường Lang vo ve bay lượn trên đầu Miêu Nghị.
Thiên Nhi và Tuyết Nhi tò mò nhìn Miêu Nghị.Thật kỳ lạ, những con Đường Lang này vừa chào đời đã có vẻ quen biết động chủ.
Họ không biết rằng Miêu Nghị đang hơi đau đầu.Hai nha đầu không cảm nhận được gì, nhưng hắn lại cảm nhận được những “tiểu tử” này đang phát ra tâm trạng cho hắn biết, chúng muốn ăn thứ gì đó.
Hơn nữa, cả trăm con Đường Lang không ngừng phát ra tâm trạng khiến hắn cảm thấy như bị oanh tạc, như trẻ con khóc lóc đòi sữa mẹ.
Cho chúng ăn gì đây? Miêu Nghị không biết phải làm sao, dường như quên hỏi lão Bạch chuyện này, mà lão Bạch cũng không nói với hắn.
Đang suy nghĩ, Miêu Nghị đột nhiên giật mình, bởi vì hắn phát hiện những “tiểu tử” này dường như đang nhắm vào Thiên Nhi và Tuyết Nhi, coi hai người sống sờ sờ này như thức ăn!
Mới chào đời đã muốn ăn thịt người, thật là quá đáng, muốn làm yêu quái sao? Miêu Nghị ngẩng đầu trừng mắt, áp chế suy nghĩ quá phận của đám “tiểu tử”.
Thế nhưng lại có kẻ đi tìm chết.Mười mấy con chim sẻ đúng lúc bay ngang qua, thấy có côn trùng lơ lửng giữa không trung liền lao xuống tìm thức ăn.
Miêu Nghị giật mình, định thi pháp xua đuổi, ai ngờ chuyện còn kinh khủng hơn xảy ra.
Vèo vèo! Cả trăm con Đường Lang đột nhiên lao ra, tốc độ cực nhanh, không giống như đám “tiểu tử” vừa mới phá vỏ chút nào.
Mười mấy con chim sẻ không kịp trốn thoát, gần như trong nháy mắt đã bị đám Đường Lang đuổi kịp.
Miêu Nghị nheo mắt, chỉ thấy đôi càng như lưỡi hái của đám “tiểu tử” vừa đâm xuống, đám chim sẻ liền cứng đờ, không thể nhúc nhích, rơi xuống đất bịch bịch.

☀️ 🌙