Đang phát: Chương 919
Chương 919: Chỉ cần một chiêu
Diệp Mặc nhìn ra sơn cốc đổ nát này từng là chiến trường, không rõ lý do hai bên ngừng giao tranh.Hắn đoán đối phương hẳn là tu sĩ Nam An Châu.
Từ khi tiến vào đây, Diệp Mặc đã biết không chỉ có tu sĩ Bắc Vọng Châu mà còn có tu sĩ Nam An Châu.Điều này khác với thông tin hắn có được, đáng lẽ phải mất ba tháng mới gặp được tu sĩ châu khác, vậy mà chưa đầy một tháng đã gặp vài người.
Có lẽ suy đoán của Quảng Vi không sai, những người này cố ý đến đây.
Tu sĩ Nam An Châu nhìn chung mạnh hơn Bắc Vọng Châu.Chỉ những tu sĩ dưới Kim Đan mới được vào “Sa Nguyên dược cốc”, số lượng có hạn, và nơi này vốn là địa bàn của Bắc Vọng Châu nên hai bên mới ngang nhau.
“Là cô? La sư đệ và Hình sư đệ đâu?” Một tu sĩ Kim Đan tầng năm nhận ra Quảng Vi, lập tức hỏi.Gã ta thấy hai tu sĩ Kim Đan tầng bốn và ba đuổi giết Kim Đan tầng một, đáng lẽ không có gì khó khăn.Nhưng cuối cùng tu sĩ Kim Đan tầng một kia vẫn bình yên, còn hai người kia thì chưa thấy đâu.
Quảng Vi cười lạnh: “Sư đệ của ông mất tích thì liên quan gì đến tôi? Chẳng lẽ tôi phải trông coi họ?”
Lời này của Quảng Vi khiến đám tu sĩ Bắc Vọng Châu cười ồ lên.
Thấy Diệp Mặc, Cầm Mộ Tâm nghi ngờ hỏi Quảng Vi: “Sư tỷ, sao chị lại đi cùng anh ta? Dẫn anh ta tới đây, không phải là…”
Cầm Mộ Tâm không nói hết, nhưng Quảng Vi hiểu ý, dẫn Diệp Mặc tới đây không phải là ý hay.
Quảng Vi nói với Diệp Mặc: “Diệp sư đệ, cậu đến đây.” Rồi quay sang Cầm Mộ Tâm: “Chị định tìm Diệp sư đệ giúp em, nhưng không ngờ có mấy vị sư huynh đến hỗ trợ.”
“Ha ha…” Một tu sĩ nghe vậy liền bật cười.Gã ta đứng cạnh Chiết Thu Thủy, tu vi Kim Đan tầng năm, hiển nhiên cũng là người của Song Tâm cốc.Gã ta cười xong liền nói: “Lại đi tìm một tu sĩ Trúc Cơ đến giúp?”
“Cười người khác, còn không nhìn lại mình cũng là Trúc Cơ?” Quảng Vi lạnh lùng đáp trả.Nếu không có Chiết Thu Thủy ở đây, cô đã cho tên kia một bài học.Dù biết gã ta có tên trong Trúc Cơ danh nhân đường, cô cũng chẳng coi ra gì.
Cầm Mộ Tâm thấy Quảng Vi làm vậy không hợp lý, nhưng vẫn rất khó chịu khi nghe tiếng cười kia.Chỉ là tu sĩ của Song Tâm cốc vừa cứu mình nên cô chỉ lạnh lùng nhìn gã ta, không nói gì.
“Hải Tân, không được vô lễ, hiện giờ Quảng Vi sư muội là tiền bối của cậu, sao lại vô lễ như vậy?” Chiết Thu Thủy quát mắng.
Tên tu sĩ kia dừng lại, khom người với Quảng Vi, không nói gì nữa.Chiết Thu Thủy cũng chắp tay nói với Quảng Vi: “Hai tên tu sĩ Kim Đan kia không đơn giản, ngay cả tôi cũng không chắc thắng được một trong hai người.Tu vi của Hải Tân hiện giờ là Trúc Cơ đại viên mãn, lại còn đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường, nhưng đứng trước tu sĩ Kim Đan ở đây vẫn không có tư cách lên tiếng.”
Quảng Vi hiểu ý của Chiết Thu Thủy, đối phương đang nói khéo rằng việc tìm một tu sĩ Trúc Cơ đến giúp chỉ thêm loạn.Nhưng Quảng Vi không giải thích, cô không có nghĩa vụ phải làm vậy.Cô dám chắc, dù Hải Tân có đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường, trước mặt Diệp Mặc cũng chỉ có nước chết.
Đừng nói Hải Tân, ngay cả Lý Chiêu Hóa đứng đầu Trúc Cơ danh nhân đường, hay thậm chí là chính Chiết Thu Thủy, đánh với Diệp Mặc thì sao? Cô đã tận mắt chứng kiến sự yêu nghiệt của Diệp Mặc, không thể dùng tu sĩ Trúc Cơ bình thường để đánh giá hắn.
Thấy Quảng Vi không phản bác mà trong mắt lại lộ vẻ khinh thường, Hải Tân có chút không cam tâm.Y tiến lên trước mặt Diệp Mặc nói: “Nghe nói anh bạn rất lợi hại, Hải Tân tôi muốn thử một chút.Yên tâm, chỉ cần ba chiêu là đủ rồi.”
Diệp Mặc đến đây đã thấy hai nhóm người giằng co, như đang chờ ai đó.Hơn nữa hắn không thấy “Lạc Hoàng Tam Diệp thảo”, trong lòng vốn đã khó chịu, giờ Hải Tân còn đến khiêu chiến, khiến hắn càng thêm bực mình.
Mình có lợi hại hay không thì liên quan gì đến y? Đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường thì ghê gớm lắm sao? Hắn chẳng coi ra gì.
Thấy Diệp Mặc không định lấy pháp khí ra, Hải Tân – người đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường của Bắc Vọng Châu – cũng không dùng pháp khí.Y giơ một cánh tay lên lắc lắc nói: “Tôi chỉ dùng nắm đấm tấn công ba chiêu.Yên tâm, chỉ ba chiêu thôi.”
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn y nói: “Hải Đồng là gì của mày?”
Hải Tân nghe vậy thì sửng sốt, rồi đáp: “Hải Đồng là em gái tôi, sao vậy?” Nói xong, sắc mặt y trở nên khó coi, tên này hỏi em gái y làm gì? Chẳng lẽ em gái y bị hắn làm gì? Nếu vậy thì không chỉ là ba quyền nữa.
Diệp Mặc gật đầu, thản nhiên nói: “Muốn động thủ thì nhanh lên, tao không có thời gian chơi với mày.Mà mày cũng yên tâm, chỉ một chiêu thôi.”
Sắc mặt Hải Tân lúc xanh lúc hồng.Y leo lên vị trí thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường, ngay cả Lý Chiêu Hóa đứng nhất cũng không dám kiêu ngạo như vậy với y.Tên tu sĩ Trúc Cơ trước mặt quá kiêu ngạo.
Nghĩ vậy, Hải Tân không nói nhiều với Diệp Mặc nữa, ngưng tụ chân nguyên toàn lực đánh một quyền về phía Diệp Mặc.Y muốn cho Diệp Mặc một bài học, y tin rằng một quyền này sẽ làm đối phương gãy vài cái xương sườn.
Thấy Hải Tân dồn hết sức đánh ra một quyền, Cầm Mộ Tâm nhíu mày.Cô biết Hải Tân lợi hại, mấy tháng trước cô không phải là đối thủ của y.
Chiết Thu Thủy thở dài, lấy một viên đan dược chữa thương, chuẩn bị đưa cho Diệp Mặc sau khi hắn bị thương, nếu không sẽ gây bất hòa với Quảng Vi.Dù sao tu sĩ Trúc Cơ này là do Quảng Vi dẫn đến, người bên mình lại đánh hắn bị thương, chắc chắn Quảng Vi sẽ mất mặt.
Nhưng điều khiến Cầm Mộ Tâm và Chiết Thu Thủy ngạc nhiên là Quảng Vi lại cúi đầu, như không quan tâm.
Diệp Mặc cảm nhận được quyền phong mạnh mẽ, chân nguyên khiến không gian xung quanh hắn ngưng đọng lại.Hắn biết Hải Tân muốn đánh trọng thương mình, ánh mắt hắn lạnh xuống, cũng tung một quyền.
Mọi người có thể thấy được sự tinh xảo trong quyền của Hải Tân, đầu tiên là dùng chân nguyên khóa chặt không gian xung quanh đối thủ, sau đó tung quyền.Với chân nguyên thâm hậu của Hải Tân, tu sĩ Trúc Cơ bình thường không thể tránh né.
Nhưng hiện tại, Diệp Mặc không chỉ tránh được mà còn tung quyền, cho thấy hắn không hề đơn giản.
Nhưng không ai ngạc nhiên bằng Hải Tân.Y cảm thấy mình đã tung hết sức nhưng đối thủ lại dễ dàng tránh được sự trói buộc chân nguyên của mình, cho thấy Diệp Mặc không hề tầm thường.
Thực tế không cho y cơ hội suy nghĩ thêm, nắm đấm của Diệp Mặc và Hải Tân va chạm nhau.Sau một tiếng “rắc” chói tai, Hải Tân ngã nhào ra ngoài.
Chiết Thu Thủy vội đỡ Hải Tân, phát hiện cánh tay y đã gãy nát liền lập tức bỏ đan dược vào miệng y.
Lúc này, mọi người rung động nhìn Diệp Mặc.Đừng nói tu sĩ Trúc Cơ, ngay cả tu sĩ Kim Đan tầng một mà không dùng pháp khí, chỉ dùng nắm đấm đánh bay Hải Tân – người đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường – cũng không phải chuyện đơn giản.
Nhưng sự thật đã rõ ràng, Hải Tân so quyền với đối phương, chỉ một chiêu đã bị đánh bay và còn bị thương nặng.
Diệp Mặc vỗ tay thản nhiên nói: “Mày và em gái mày đúng là một loại, nhưng hôm nay tao nể mặt Dư Như Ngọc nên chỉ đánh gãy một tay mày.”
Không ai hiểu ý của Diệp Mặc, nhưng có thể nghe ra, nếu không nể mặt người tên Dư Như Ngọc kia thì Hải Tân không chỉ gãy một cánh tay.
Khuôn mặt của Hải Tân trắng bệch, y hiểu ý của Diệp Mặc.Rõ ràng người đánh y biết Dư Như Ngọc, hơn nữa quan hệ không tệ.Dư Như Ngọc là ai thì y biết, đó là đệ tử của Thần Kiếm tông sắp cưới em gái Hải Đồng của y.
Mọi người lúc này mới hiểu ra, tu sĩ Trúc Cơ kia quá nghịch thiên, chỉ một quyền đã đánh bại tu sĩ đứng thứ hai Trúc Cơ danh nhân đường.Hơn nữa hắn còn nói mình chưa dùng hết sức, nếu không tận mắt chứng kiến thì không ai tin.
“Hắn lợi hại vậy sao?” Cầm Mộ Tâm không tin được.
Quảng Vi gật đầu: “Hắn không chỉ lợi hại mà còn rất hẹp hòi.Em biết câu đầu tiên hắn nói sau khi cứu chị là gì không? Hắn lặp lại câu chúng ta nói với hắn lúc ở ngoài: ‘Nếu tôi là các cô thì thà về nhà luyện đan.'”
“Là hắn cứu chị?” Cầm Mộ Tâm kinh ngạc hỏi.
Nhưng chưa đợi Quảng Vi trả lời, tên tu sĩ chặn Cầm Mộ Tâm lúc đầu bỗng bước ra, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói: “La sư đệ còn chưa trở về, có phải liên quan đến mày không?”
Diệp Mặc thể hiện không kém tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, lại về cùng Quảng Vi, khiến y nghi ngờ.
Diệp Mặc khinh thường liếc nhìn tu sĩ Kim Đan kia, không thèm trả lời.Điều hắn muốn hỏi là Quảng Vi, tại sao đến giờ vẫn chưa thấy “Lạc Hoàng Tam Diệp thảo”.
Vừa lúc đó, lại có thêm vài đường kiếm quang bay tới.Hai bên có thêm vài tu sĩ Kim Đan.
“Tốt lắm, đủ người rồi, chúng ta bắt đầu thôi.” Một tu sĩ Kim Đan viên mãn của Nam An Châu bước ra nói.
