Đang phát: Chương 915
– Con muốn đi tìm cha mẹ.
Tiểu Long rơm rớm nước mắt.
– Nhóc con, thực lực của con còn yếu lắm.Dù đến Rừng Yêu hay Nhai Linh Hoàng đều nguy hiểm.Con muốn đi cũng vô ích thôi.
Thiên Độc Yêu Long nói với Tiểu Long.
– Con mặc kệ, con nhất định phải đi.
Tiểu Long kiên quyết.
– Tiểu Long à, thực lực của con không đủ đâu.Dù là Thanh Long Hoàng Tộc hay Huyền Vũ Hoàng Tộc cũng không chấp nhận con đâu.Trừ khi con mạnh đến mức không ai làm gì được con thì may ra.
Thiên Độc Yêu Long nói.
Lục Thiếu Du suy nghĩ.Hóa ra thân phận của Tiểu Long lại đặc biệt như vậy.Thảo nào Nam thúc không chịu nói, thảo nào Tiểu Long bị linh thú truy sát.Xem ra tình cảnh của Tiểu Long thật sự nguy hiểm.
– Con không sợ, con muốn đi tìm cha mẹ con.
Mắt Tiểu Long đỏ hoe, vẻ mặt tủi thân như trẻ con khiến ai nhìn cũng thấy xót xa.
– Tiểu Long, con không giống ta.Cha mẹ ta đều là long giao, lại ở cùng một tộc nên ta về cũng chỉ làm nô bộc thôi.Nhưng ta đã thất giai rồi, sẽ thoát khỏi thân phận nô bộc, cùng lắm là không có địa vị gì thôi.Còn con liên quan đến mặt mũi của hai tộc Yêu hoàng tộc và Linh hoàng tộc, về đó chỉ lành ít dữ nhiều.Dòng máu của con rất cao quý, sớm muộn gì cũng mạnh mẽ.Chờ đến khi con mạnh mẽ rồi về cũng không muộn.
Thiên Độc Yêu Long nhìn Tiểu Long, ánh mắt đầy quan tâm của người lớn với trẻ nhỏ.Dù dòng máu của họ không hoàn toàn giống nhau, nhưng cũng có liên hệ, đều có dòng máu của Thanh Long Hoàng Tộc, thân phận cũng khá giống nhau.
– Tiểu Long, Thiên Độc Yêu Long nói đúng đó.Con chưa thể về được đâu.Cho ta chút thời gian, sau này ta sẽ về cùng con.Cho dù là Thanh Long Hoàng Tộc cũng không là gì, đến lúc đó ta không sợ ai hết.
Bạch Linh nói với Tiểu Long.
– Lão đại, đệ phải làm sao bây giờ?
Tiểu Long quay lại hỏi Lục Thiếu Du, mắt đầy vẻ tủi thân.
– Ta biết đệ nhớ cha mẹ, nhưng bây giờ đệ không thể về được.Đến lúc thích hợp, lão đại sẽ về cùng đệ.Bây giờ đệ phải cố gắng tu luyện, chờ mạnh hơn rồi về cũng không muộn.
Lục Thiếu Du vỗ nhẹ đầu Tiểu Long.
– Vâng.
Tiểu Long gật đầu.
Lục Thiếu Du hít sâu.Thân phận của Tiểu Long quá lớn, mang đến phiền toái lớn.Thanh Long Hoàng Tộc và Huyền Vũ Hoàng Tộc, những tộc đàn như vậy, chắc ít ai dám đối đầu.
Thiên Sí Tuyết Sư vội vã bay về, xuyên qua những dãy núi trong sơn mạch Vụ Hải.Tốc độ bị ảnh hưởng đôi chút nhưng vẫn rất nhanh.
Sương mù bao phủ, trong rừng cây, bốn người đứng đó.Đó là thiếu tông chủ Tùng Bách Đào và ba trưởng lão của Thiên Quỷ tông.
– Thiếu tông chủ, hình như thằng nhóc kia đi cùng người của Linh Thiên Môn.Vừa rồi người của Linh Thiên Môn đi rồi, không thấy nó đâu, chắc là không giữ lại.Nó đi một mình rồi.
Một người Linh Suất tứ trọng nói với Tùng Bách Đào.
– Hừ, thằng nhãi đó dám động đến Thiên Quỷ tông ta, ta không tha cho nó đâu.
Tùng Bách Đào nhìn về phía trước với ánh mắt hung ác.Hắn vẫn còn nhớ Hồn Linh quả ở Vụ Tinh Hải đã bị tên thanh niên áo xanh cướp mất, mối thù này đương nhiên phải trả.
– Thiếu tông chủ, chúng ta nhất định sẽ tìm được nó.Lần này thiếu tông chủ vào đại điện Vụ Tinh gặp được cơ duyên, nên về tông trước để tông chủ khỏi lo lắng.Nếu tông chủ biết được chắc chắn sẽ rất vui.
Một vị trưởng lão ngũ trọng Vũ Suất có thân hình hơi mập nói.
– Sai đệ tử trong tông đi dò la thân phận của nó.Chúng ta về trước.
Ánh mắt Tùng Bách Đào trầm xuống.
– Vâng.
Ba người đáp nhỏ, rồi bốn người biến mất trong rừng.
Núi non trùng điệp, những tảng đá kỳ lạ xếp chồng lên nhau trên đỉnh núi cao.Bên trong dãy núi rộng lớn, trên một ngọn núi khổng lồ bị sương mù dày đặc che phủ, trước ngọn núi là một khoảng không bao la.Sương trắng phía trước dày đặc, mờ ảo như có như không lơ lửng giữa trời, như thể đây là nơi tận cùng của thế giới.Trong màn sương trắng dày đặc này, tựa như một thế giới do màn sương trời tạo thành, khiến người ta cảm thấy cực kỳ rung động.
– Tông chủ, người của Thanh Phong môn vừa rời đi vội vã.Xem ra họ đã biết chuyện cấm chế rồi, chắc sắp có chuyện hay xảy ra.
Trên ngọn núi, một người cất tiếng.Đó là trưởng lão Hà Dược Đông của Hóa Vũ tông.Đứng trước ông ta là một người mặc áo bào trắng, một người đàn ông trung niên mang theo sát khí, chính là Công Tôn Hóa Nhai.
– Chuyện này, ra lệnh cho người trong môn không được nhúng tay vào.Lần này, ta muốn xem kẻ đứng sau Phi Linh Môn là ai, phải lôi hắn ra ánh sáng.
Công Tôn Hóa Nhai nhìn về phía màn sương trắng bao la trước mặt, nói:
– Người của Hắc Sát giáo, Linh Thiên Môn, Lan Lăng sơn trang đi chưa?
– Người của ba môn phái đều đi rồi.
Hà Dược Đông nói.
– Lần này đại điện Vụ Tinh đúng là quỷ dị.Không ngờ chỉ có sáu người vào được.Tại sao lại như vậy?
Vết đao trên mặt Công Tôn Hóa Nhai run lên, trong mắt có chút nghi hoặc.
– Theo những lần trước thì mỗi lần mở ra, phải có mười người vào được.Lần này có lẽ chỉ là ngoài ý muốn thôi.Dù sao đệ tử Hóa Vũ tông của chúng ta lần này cũng có được cơ duyên, coi như không thiệt thòi.
Hà Dược Đông nói.
– Cơ duyên này không tệ, nhưng ta sợ cơ duyên thật sự đã bị người khác lấy mất.Lần này chỉ có sáu người tiến vào, chỉ mong đại điện Vụ Tinh không xảy ra chuyện gì.
Công Tôn Hóa Nhai nói.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, dù nó đã đột phá tới ngũ giai, nhưng muốn về tới Phi Linh Môn cũng mất một khoảng thời gian không ngắn.
– Tên gia hỏa này rốt cuộc là Linh Suất hay là Vũ Suất?
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Thiên Độc Yêu Long trợn mắt nhìn Lục Thiếu Du, râu rồng run run.Nó không thể tin vào mắt mình.
