Chương 911 Thỉnh giáo Thanh Đế (thượng)

🎧 Đang phát: Chương 911

Những lời xin lỗi định nói ra của tộc trưởng Trần nghẹn lại, ông ta đổi giọng:
– Vô Danh thiếu hiệp, không ai hiểu con bằng cha mẹ.Lúc này, con gái ta, Vũ Tình, vô cùng hối hận, ước gì có thể quay ngược thời gian để quen biết công tử lần nữa.Lần này trên đường đến đây, nó đã chủ động nói với ta, nếu có thể, dù chỉ bưng trà rót nước, giặt giũ hầu hạ công tử, nó cũng cam tâm tình nguyện.
Giọng ông ta trầm trọng, gần như than thở đến rơi nước mắt, từng lời đều vô cùng cảm động, khiến cho tam tiểu thư của Hồ gia đứng bên cạnh phải há hốc mồm kinh ngạc.
– Vô sỉ!
Trong lòng Công Tôn gia chủ lập tức mắng một câu.
Tộc trưởng Triệu gia càng nghiến răng ken két, sao mình không sinh được một cô con gái xinh đẹp như hoa như ngọc? Đưa con gái đến đây làm nô tỳ hầu hạ, thì chuyện xấu cũng biến thành chuyện tốt!
Trần Vũ Tình, Công Tôn Uyển Nhi đều cắn chặt răng, nghe chính miệng cha mình hứa hẹn, muốn đưa mình đi làm nha hoàn cho người khác, trong lòng các nàng vô cùng phức tạp.
Có hổ thẹn, có bi thương, có hối hận, có sợ hãi.
Các nàng đều là những cô con gái được cưng chiều từ bé, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có lúc như thế này, số phận của mình bị người khác sắp đặt, hoàn toàn phụ thuộc vào một câu nói của một thiếu niên.
– Ba vị gia chủ, hãy bình tĩnh lại một chút.
Sở Vân đưa tay, thần sắc của hắn vẫn bình thản như nước:
– Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, là chuyện thường tình của con người, có thể hiểu được.Theo ta thấy, việc này bỏ qua hết đi.Đều là con cái của mình sinh ra, tâm ý thực sự của ba vị ta cũng hiểu rõ.Ta không cần tỳ nữ gì, trừng phạt nhẹ như thế là được rồi.
– Công tử…
Ba vị tộc trưởng nhìn nhau, kinh ngạc.
Sở Vân không muốn tiếp tục dây dưa với chuyện này, thật sự thì hắn cũng chẳng để trong lòng.Hắn nhẹ nhàng khoát tay:
– Không cần nói thêm, ta còn phải tham gia tỷ thí đây, các ngươi lui ra đi.
– Vâng.
– Tạ ơn công tử khoan hồng độ lượng!
– Đại ân đại đức của công tử, Triệu gia suốt đời khó quên!
Ba vị tộc trưởng vâng dạ lui ra.
Nhìn bóng lưng của Sở Vân rời đi, Công Tôn Uyển Nhi và Trần Vũ Tình thật sự ngẩn người.Các nàng vô cùng tự tin đối với dung mạo của mình, nhưng bây giờ tặng không cho người ta làm nha hoàn, người ta cũng không thèm.
Sự thờ ơ của Sở Vân, khiến các nàng thật sự nhìn thấy được cái gì mới là sự khác biệt về đẳng cấp.
Những gì trên người mình vốn lấy đó làm niềm kiêu hãnh, nhưng đối phương lại không thèm để vào mắt.Sau khi hiểu rõ điểm này, trong lòng hai vị kiều nữ đều hiện lên vẻ sầu khổ chua chát mãnh liệt.

– Thắng, lại thắng.Vô Danh công tử đã chiến thắng Hồng Đồ đại sư!
– Giỏi quá, từ sáng đến trưa, hắn tham chiến ba lần đều chiến thắng, đối thủ trong mỗi trận đấu đều là luyện đan đại sư lừng danh đã lâu.Nhưng mỗi trận chiến, hắn đều lấy ưu thế cường đại để giành lấy thắng lợi.
– Thảo nào tộc trưởng Hồ gia phải đích thân mời hắn về.
– Ta nghe nói, thiên tài như vậy mà lại bị Trần gia vứt bỏ, đá ra khỏi đội ngũ.Thực sự là ngu xuẩn.Thảo nào Trần gia bị thua, từ gia tộc nhất lưu rớt xuống thành nhị lưu.
Để thực thi kế hoạch, Sở Vân phải bộc lộ thực lực chân chính của mình.
Hắn có linh quang Đế Cấp, ngộ tính siêu phàm, học cái gì cũng tiến bộ cực nhanh.Lại được các Cực Lạc Tiên Phi tỉ mỉ hướng dẫn, luyện đan thuật của hắn tăng tiến mạnh mẽ, không những đạt được cảnh giới luyện đan đại sư, thậm chí chỉ cách cảnh giới luyện đan tông sư một bước ngắn nữa thôi.
Hơn nữa, hắn gia nhập đội ngũ của Hồ gia, đối thủ đều là cường giả.Thế là, thắng liên tiếp ba trận, liền gây nên chấn động dữ dội.
Chấn động này lan truyền khắp toàn bộ Bách Gia Đan Hội.Thiên tài đan đạo mấy trăm năm khó tìm, đứa con cưng trời ban hàng thật giá thật, luyện đan tông sư của tương lai, những danh hiệu này bắt đầu được gán cho Sở Vân, khiến cho Sở Vân trở thành một ngôi sao mới sáng chói nhất của Bách Gia Đan Hội, không ai có thể sánh bằng.
Đứng sâu trong đoàn người, Vân Tiểu Ái hưng phấn nói:
– Ca ca, ánh mắt của huynh quả thực không sai.Vô Danh công tử này thật sự rất mạnh!
Vân Bạch Tham thương yêu sờ đầu muội muội, trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc khó nhận biết được.
Hắn đã chú ý Sở Vân một thời gian, mơ hồ biết thực lực của Sở Vân rất cường đại, nhưng khi Sở Vân thực sự hiển lộ thực lực chân chính của mình, hắn vẫn phải kinh ngạc.
Điều này vượt quá dự tính của hắn.
Sở Vân chỉ mới mười chín tuổi.Điều này không thể giả được, Bách Gia Đan Hội tất nhiên có thủ đoạn tin cậy để phân biệt rõ tuổi tác.
Luyện đan đại sư mười chín tuổi, hơn nữa không phải là loại đại sư bình thường, mà là đỉnh phong trong các đại sư, chỉ kém hắn một chút mà thôi.
Đây là khái niệm gì?
Vân Bạch Tham hiện đã hai mươi bảy tuổi, được vinh dự gọi là kỳ tài ngàn năm khó gặp của Vân gia, trong bát đại gia tộc, có thể ngạo thị những kẻ đồng bối, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất nhân.
Thế nhưng hôm nay, hắn gặp phải một thiếu niên có thiên tư về luyện đan còn xuất sắc hơn cả mình.
– Cho dù thế nào, nhất định phải chiêu nạp được người này về Vân gia chúng ta.
Thần quang trong mắt Vân Bạch Tham chợt lóe lên, hắn quyết tâm sẽ không đợi Bách Gia Đan Hội chính thức kết thúc, ngay trong đêm nay sẽ gặp mặt đàm phán với Sở Vân, đưa ra lời mời thành khẩn nhất.
Đêm đó.
– Vân gia?
Sở Vân nhướng mày, nhìn Vân Bạch Tham trước mặt, hắn thầm nghĩ vận khí của mình thực sự không tệ.
– Bát đại gia tộc ẩn thế mà các hạ cũng biết?
Vân Bạch Tham đi thẳng vào vấn đề, đầu tiên thẳng thắn nói ra lai lịch của mình.Sở Vân gật đầu:
– Có nghe sơ qua.
Vân Bạch Tham cười cười, cũng không nghi ngờ gì đối với câu trả lời của Sở Vân.Sự tồn tại của gia tộc ẩn thế, là bí mật công khai của cao tầng Đan Châu.
Vân Bạch Tham cũng không vòng vo, rất trực tiếp nói rõ ý đồ đến đây của mình:
– Ta đại diện Vân gia chân thành mời các hạ gia nhập.
Sở Vân trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu đồng ý:
– Ta tới tham gia Bách Gia Đan Hội, cũng là vì gia nhập gia tộc ẩn thế, tiến tu tài nghệ luyện đan của ta.Nếu đã như vậy, ta sẽ gia nhập vào Vân gia.
Trong mắt Vân Bạch Tham chợt lóe lên một tia dị sắc, câu trả lời thẳng thắn của Sở Vân, vô cùng đúng ý hắn.Không biết vì sao, mỗi lần thấy Sở Vân, trong lòng hắn đều có một cảm giác thân thiết.
Mối quan hệ giữa người và người, đôi lúc kỳ quái như vậy.Có người ở chung cả nửa đời người, cũng chỉ là giao tiếp bên ngoài.Mà có người, chỉ là qua vài lần gặp mặt, lại có thể trở nên vô cùng thân thiết.
Bách Gia Đan Hội còn chưa kết thúc, nhưng trong mấy ngày kế tiếp, Sở Vân lại không dự thi, mà chỉ là quan chiến.
Hành động này khiến cho phần lớn mọi người vô cùng khó hiểu.Chỉ có số ít người biết rõ mà thôi.
Thất đại gia tộc vốn đang muốn đi mời Sở Vân, nhìn thấy Sở Vân làm như vậy, liền biết Vân gia đã nhanh chân đến trước, liền đồng thời cũng biết điều, không phái người đến quấy rầy Sở Vân.
Sở Vân làm như vậy, lập tức gây được hảo cảm của Vân Tiểu Ái.Càng vì cử chỉ không huênh hoang của Sở Vân, rất giống với ca ca nhà mình.Vân Tiểu Ái vô cùng sùng bái Vân Bạch Tham, yêu ai yêu cả đường đi, cho nên nhìn Sở Vân cũng vô cùng thuận mắt.
Bách Gia Đan Hội là cuộc thi đấu long trọng nhất Đan Châu, càng gần đến kết thúc, cạnh tranh càng kịch liệt, cao thủ liên tục xuất hiện.Dù sao Tinh Châu cũng là thế giới ít tuổi nhất, thực lực cũng không dồi dào, về lĩnh vực luyện đan thì khó có thể địch nổi Đan Châu.
Có thể nói Sở Vân đã được mở rộng tầm mắt, dưới sự chỉ điểm của các nàng Cực Lạc Tiên Phi, luyện đan thuật không ngừng tiến bộ vượt bậc, ngày càng tăng cao.Chỉ là Đại Sư dễ đạt, Tông Sư khó cầu.Từ Đại Sư đến Tông Sư, cần phải nói đến giác ngộ và cơ duyên, không thể quá cưỡng cầu.
Sở Vân cũng không nóng vội, luyện đan chỉ là nghề phụ của hắn mà thôi.Có các Cực Lạc Tiên Phi đứng sau hỗ trợ, có thêm hắn hay bớt đi hắn thì cũng không có trở ngại gì nhiều.
Ánh mắt hắn vẫn chăm chú vào trong thế giới tiên nang của mình.Cùng lúc với việc tham ngộ pháp tắc, hắn cũng đang suy nghĩ mày mò, tìm cách di chuyển một đoàn yêu vật đầu tiên tiến vào đóng quân.
Thế giới tiên nang của hắn, tuy tiềm lực bất phàm, nhưng cũng không thể thay đổi sự thực là thế giới của hắn chỉ đạt mức cơ sở cấp.

☀️ 🌙