Đang phát: Chương 91
Lạc Vân Thường nói:
– Chuyện này quả thật có vấn đề, ta sẽ báo lại với bệ hạ.Ta muốn hỏi ngươi một việc nữa, nội thương của Tiêu thống lĩnh ngươi có thể chữa khỏi hoàn toàn không?
Lý Vân Tiêu cười:
– Chỉ cần ta còn sống, chắc chắn có thể chữa khỏi.
Lạc Vân Thường nói:
– Vậy thì tốt, trước khi ngươi chữa khỏi thương thế cho Tiêu thống lĩnh, ta sẽ phái người bảo vệ ngươi.
Lý Vân Tiêu mừng thầm, sự xuất hiện của Lạc Vân Thường đã dần hé lộ thân phận của Lý Dật, lại còn có cao thủ Vũ Quân làm bảo tiêu, chắc chắn không phải người bình thường.Nếu người này không phải do Tần Chính phái đến, thì dù là Tần Chính, hắn cũng quyết không tha!
Sau khi Lạc Vân Thường rời đi, hắn dặn dò mọi người canh giữ bên ngoài, rồi đi thẳng vào đại viện Lý gia, qua vài hành lang, đến một tiểu viện hoang phế với ổ khóa rỉ sét.
Lý Vân Tiêu bẻ gãy xích sắt, đẩy cửa bước vào.Cỏ dại mọc um tùm, động vật nhỏ chạy tán loạn, rõ ràng đã lâu không có người lui tới.
Hắn đi vài vòng, đột nhiên cười nói:
– Lão già kia, còn không mau ra đây, muốn ta lật tung nhà ngươi lên à?
Tiểu viện im lặng, không một tiếng động.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, đi đến trước một gian phòng, rút Hắc Nữu đại kiếm định chém cửa!
“Thịch!”
Hắc Nữu đại kiếm bị một luồng kình khí đánh bay, tay Lý Vân Tiêu tê dại, kiếm rơi xuống đất.Một giọng nói già nua vang lên:
– Sao ngươi phát hiện ra ta?
Một lão giả mặc vải thô xuất hiện sau lưng Lý Vân Tiêu, vẻ mặt kinh ngạc.
Lý Vân Tiêu vẫy vẫy tay, nhìn vết máu trên lòng bàn tay, cười:
– Huyết mạch tương liên, tâm linh cảm ứng.Sao so được với lão gia ngài, ra tay tàn nhẫn quá!
Lão giả lộ vẻ vui mừng, nói:
– Kinh mạch trong người ngươi thông suốt hết rồi ư? Tứ tinh Võ sĩ, tốt, tốt! Quá tốt rồi! Không hổ là cháu của Lý Thuần Dương ta, hơn hẳn lũ thiên tài rác rưởi kia!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh:
– Ngươi còn quan tâm đến sống chết của ta à? Ngươi trốn ở đây làm gì? Chơi trò gì đây? Nếu không phải vừa nãy nhận ra khí tức của ngươi, ta còn tưởng ngươi bị 8527 giết thật rồi đấy.
Lý Thuần Dương giận:
– Vớ vẩn! Một thằng nô tài, sao có thể đối phó được ta!
Trong mắt ông ta chợt lộ vẻ kinh hãi:
– Ngươi nói gì? Vừa nãy ngươi nhận ra khí tức của ta?
Lý Vân Tiêu khinh thường:
– Ngươi tưởng trốn giỏi lắm à? Vừa nãy Lý Dật ra tay với ta, nếu không nhận ra khí tức của ngươi, ngươi nghĩ một thằng tứ tinh Võ sĩ như ta có gì để không tránh né?
Lý Thuần Dương ngơ ngác:
– Sao, sao có thể như vậy?
Lý Vân Tiêu xua tay:
– Đừng nói cái này nữa, nói đi, Lý gia giờ như vậy, ngươi có ý kiến gì không?
Lý Thuần Dương trầm ngâm một lúc, thở dài, mắt lóe lên tia sáng, hỏi:
– Ngươi nghĩ ta có tính toán gì? Ngươi định làm gì?
Lý Vân Tiêu biết ông đang thử mình, cười nhạt:
– Ngươi trốn đi, dĩ nhiên là để tránh thị phi.Một là xem thái độ của Tần Chính, hai là xem xét tình hình, dù sao Tần Chính cũng già rồi, Thiên Thủy quốc chắc sắp có biến.Ngươi trốn đi là để nhìn rõ cục diện, tính kế cho Lý gia về lâu dài.Nếu không, một hạ nhân nhỏ bé sao có thể làm nên sóng gió trước mặt ngươi?
Mắt Lý Thuần Dương sáng lên, kinh ngạc hỏi:
– Ngươi cũng nhìn ra được? Chuyện này…sao có thể? Sao ngươi biết?
Lý Vân Tiêu mỉm cười:
– Ban đầu ta không dám chắc, sợ ngươi trúng kế thật.Nhưng vừa nãy nhận ra khí tức của ngươi, ta đã chắc chắn suy đoán của mình.
Hắn nhìn thẳng, cười:
– Bởi vì ngươi đã đột phá đến Ngũ Hành cảnh, trở thành cường giả Vũ Vương!
Mắt Lý Thuần Dương co rút, như không quen biết Lý Vân Tiêu, kinh hãi nhìn hắn hồi lâu, rồi phá lên cười:
– Ha ha, Lý gia ta có người kế tục! Thằng nhóc này giỏi giả vờ thật đấy, không chỉ cả kinh thành, ngay cả ta cũng bị lừa, tưởng ngươi chỉ là công tử bột! Mẹ kiếp, đến cả ta cũng bị lừa!
Ông ta chửi mắng liên tục, nhưng mặt mày rạng rỡ, trong mắt còn có ánh sáng lấp lánh.
Lý Thuần Dương mắng một hồi, hiển nhiên là đang rất vui, cười:
– Ngoài hai điều ngươi nói, ta còn một mục đích nữa, là xem lúc ta không có mặt, ai trong gia tộc có thể gánh vác.Kết quả…haizz, làm ta thất vọng quá! Cha ngươi cũng bí mật về kinh một chuyến, gặp ta rồi mới yên tâm rời đi.Còn lại, chỉ có tứ thúc ngươi, nhưng mà…haizz!
Mắt ông ta chợt sáng lên, vui vẻ nói:
– Nhưng bây giờ thì khác, biểu hiện của ngươi vượt quá dự liệu của ta! Nếu không phải có cục diện này, chắc ngươi còn đang giả ngốc à? Nói mau, ngươi thấy tình hình hiện tại thế nào? Có tính toán gì?
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta không có ý kiến gì về chuyện gia tộc, ngươi muốn tìm người thừa kế thì tìm người khác đi.Mục tiêu của ta là võ đạo đỉnh cao, ta không có tâm trí cho những việc nhỏ nhặt này.Nhưng nhìn tình hình Thiên Thủy quốc hiện tại, tương lai ngôi vị kia chắc chắn là của Nhị vương tử Tần Nguyệt.
Lý Thuần Dương ngơ ngác, không ngờ Lý Vân Tiêu lại nói như vậy.Một gia tộc lớn mà hắn không để vào mắt, hắn muốn theo đuổi võ đạo đỉnh cao…
Ông ta thoáng không vui, nhưng nhanh chóng thoải mái.Thằng nhóc này có dã tâm lớn quá, Thiên Thủy quốc không chứa nổi hắn, đó là chuyện tốt! Ông ta ngạc nhiên hỏi:
– Sao ngươi biết tương lai ngôi vị kia sẽ là của Nhị vương tử? Phải biết Lý gia ta vẫn ủng hộ Đại vương tử.
