Chương 908 Ma thần điên cuồng

🎧 Đang phát: Chương 908

Bầu không khí bên trong Ma thần điện trở nên vô cùng nặng nề.
Mặc dù tiền tuyến chưa báo tin thất bại, nhưng vẻ mặt của các Ma thần đều lộ rõ sự lo lắng.An Mạc chỉ huy đại quân, sử dụng chiến thuật phòng thủ vững chắc, từng bước tiến lên.Lương Vi và Thích Hưng không hề mạo hiểm, mà liên tục gia tăng áp lực, dần dần thu hẹp phạm vi hoạt động của Ma Thần điện.
Tình hình hiện tại có thể ví như tằm ăn lá, chậm rãi nhưng chắc chắn.Các thành viên Ma thần điện đều hiểu rõ tình thế ngày càng nguy hiểm.Tốc độ tấn công của đối phương tuy chậm, nhưng lại khiến họ không thể tìm ra cơ hội phản công.Đối phương càng cẩn trọng, họ càng yếu thế.
Chiến thuật này khiến Ma thần điện vô cùng khốn đốn.
Họ chỉ có thể bất lực nhìn đối phương từng bước lấn tới, không có cách nào ngăn cản.Phòng tuyến của họ ngày càng bị thu hẹp.
Đây là một dấu hiệu vô cùng nguy hiểm.
Phòng tuyến bị thu hẹp đồng nghĩa với việc chiều sâu phòng thủ giảm xuống, dễ dàng bị đối phương đột phá.
Bất kỳ vị tướng nào cũng hiểu rõ mức độ nguy hiểm này.
Nhưng họ không có cách nào khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân dần bị đẩy vào đường cùng.Sự bất lực này khiến họ cảm thấy khủng hoảng và tuyệt vọng.
Thực lực giữa hai bên quá chênh lệch.
“Hay là chúng ta tổ chức một cuộc phản công?” Vưu Tây Nhã Khắc hỏi dò Đại Ma thần.
Đại Ma thần im lặng, trong lòng tràn đầy cay đắng.Phản công bằng gì? Đội hình đối phương liên kết chặt chẽ, không có sơ hở.Cố thủ chỉ là chờ chết, xông ra ngoài chẳng khác nào ném thịt cho chó đói.
Đại Ma thần nhìn quanh đại điện, nhớ lại sự hùng vĩ của Ma thần điện năm xưa, nay lại trở nên lạnh lẽo, trống trải.
Đây chẳng lẽ là dấu hiệu suy tàn?
Bao năm qua hắn khổ tâm xây dựng, hết trận chiến này đến trận chiến khác, Ma thần điện ngày càng lớn mạnh, trở thành thế lực cường đại nhất Bách Man cảnh.Hắn từng rất tự hào, tin rằng không ai có thể đánh bại Ma thần điện! Nhưng khi đại quân Minh vương kéo đến, hắn mới nhận ra Ma thần điện chỉ là một con hổ giấy, không thể ngăn cản bước tiến của đối phương.
Bởi vì đối phương quá mạnh!
So với Minh vương, Ma thần điện quá nhỏ bé, giống như người lớn và trẻ con, một khoảng cách không thể vượt qua.
Nhưng Ma thần điện đã chống cự ngoan cường, Đại Ma thần cũng không thể đòi hỏi gì hơn.Nhờ những năm gần đây Ma thần điện cai trị tốt, thu phục được lòng người.
“Minh vương đến rồi?” Đại Ma thần khàn giọng hỏi.
“Ừ.” Vưu Tây Nhã Khắc gật đầu: “Hắn đi tìm Hà công chúa và Lam thị huynh đệ, hiện tại hai người này đang phụ trách ổn định hậu phương.Chiêu này quá cao tay.Hai nhà này ở Bách Man cảnh đều là những gia tộc lâu đời, có quan hệ rộng, nếu họ đứng ra thì lòng người sẽ khác hẳn.”
Hắn nhún vai, bất lực nói: “Đương nhiên là điều này chẳng có lợi gì cho chúng ta rồi.”
“Lão Tứ, ngươi thấy thế nào?” Đại Ma thần nhìn về phía Tứ Ma thần luôn im lặng.
Tứ Ma thần dáng người không cao, có vẻ gầy gò.Y để tóc ngắn, khuôn mặt tái nhợt, trông khá thanh tú, không giống một Ma tộc cường hãn.
Nhưng không ai dám khinh thường y, bởi y xuất thân từ danh môn, truyền thừa Ngân Thu nham động cũng có tiếng tăm từ thời viễn cổ.Trong mắt mọi người, y là một kẻ thâm sâu khó lường.
Tên của y là Thủy Nguyệt.
Đại Ma thần đã tốn rất nhiều công sức để chiêu mộ Thủy Nguyệt đến Ma thần điện, trở thành Tứ Ma thần.Bởi vì y không chỉ có thực lực cường đại, mà còn là một vị tướng tài ba.Trong nhiều điển tịch đều nói rõ, người thừa kế Ngân Thu nham động sẽ được truyền thừa tri thức về chiến thuật.
Thủy Nguyệt không làm Đại Ma thần thất vọng, những năm gần đây Ma thần điện không ngừng mở rộng có công không nhỏ của y.
Thủy Nguyệt vốn thích cô độc, ít nói, không gây sự với ai.Y lại có bản lĩnh, một người như vậy dù ở đâu cũng không bị ghét.
“Quyết chiến ngay.” Thủy Nguyệt thản nhiên nói: “Chắc chắn địch nhân sắp tấn công toàn diện.”
Câu nói của y khiến cả đại điện im lặng.
Một lúc sau, Đại Ma thần gian nan hỏi: “Vậy khả năng thủ được của chúng ta là bao nhiêu?”
“Một thành.” Giọng Thủy Nguyệt vẫn bình tĩnh.
Vưu Tây Nhã Khắc thở dài, dù hắn vô tâm, nhưng trong cuộc chiến giữa hai lực lượng không cân sức như thế này, cảm giác bất lực khiến hắn khó chịu.
“Nếu chúng ta động viên toàn bộ Ma thần điện thì sao?” Đại Ma thần nghiến răng hỏi.
“Lúc này chúng ta cũng đã tổng động viên rồi.” Vưu Tây Nhã Khắc vô thức đáp lời, rồi ngạc nhiên nhìn Đại Ma thần.
Mặt Đại Ma thần không còn chút huyết sắc, đôi mắt rực lửa: “Không, chúng ta vẫn còn viện binh! Đó là toàn bộ gia tộc phụ thuộc vào Ma thần điện, toàn bộ Ma tộc có tu luyện thần lực, bất kể nam nữ, tất cả đều phải lên chiến trường! Chúng ta có thể tổ chức ra đại quân đông hơn đại quân của Minh vương gấp mười, gấp hai mươi lần…”
Mọi người đều kinh hãi trước ý nghĩ điên cuồng của Đại Ma thần.
“Thế nhưng…” Vưu Tây Nhã Khắc lắp bắp.
Nếu làm như vậy, sau cuộc chiến này, khu vực Ma thần điện thống trị sẽ mất đi chín phần mười.Một cuộc chiến điên cuồng như vậy chưa từng xảy ra, ngay cả năm xưa chiến đấu với tu giả cũng không có chuyện này.
Bởi vì chiến thuật này chính là dùng mạng sống để lấp đầy lỗ hổng!
“Đúng! Chỉ có như vậy! Chúng ta sẽ biến Ma thần điện thành một địa ngục trần gian! Kéo Minh vương cùng xuống địa ngục!” Đại Ma thần gào thét như một gã điên, vung tay loạn xạ.
Mọi người im lặng.
Nếu trận chiến này đến mức độ như vậy, thương vong sẽ cực kỳ lớn, nguyên khí Ma tộc sẽ bị tổn thương nặng nề.
“Cuộc chiến này chỉ là nội chiến của Ma tộc, chúng ta đều là Ma tộc…” Vưu Tây Nhã Khắc khuyên giải.Dù hắn không ưa Minh vương, nhưng dù sao…
Đại Ma thần đột nhiên quay sang, trừng mắt giận dữ: “Câm miệng! Vưu Tây Nhã Khắc! Từ hôm nay, chiến bộ Vưu Tây do lão nhị thống lĩnh!”
Mặt Vưu Tây Nhã Khắc trắng bệch, tức giận cười nhạt: “Hả! Ngươi điên rồi!”
Sát khí bùng lên trên mặt Đại Ma thần.
“Thế nào? Muốn giết ta sao?” Vưu Tây Nhã Khắc ngẩng cao đầu, mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Thích thì cứ thử xem!”
Nói xong, hắn xoay người bước ra khỏi đại điện.
Sắc mặt Đại Ma thần tái mét, gân xanh nổi đầy trán, cố gắng kìm nén cơn giận, bởi hắn biết nếu lúc này ra tay với Vưu Tây Nhã Khắc, Ma thần điện sẽ lập tức chia rẽ.
“Có ai còn ý kiến khác không?” Khuôn mặt Đại Ma thần âm trầm đáng sợ.
Những người còn lại im lặng.
Lúc này sắc mặt Đại Ma thần mới thả lỏng đôi chút, hắn thong thả nói: “Ta biết làm như vậy thương vong sẽ rất lớn.Nhưng chỉ có như thế chúng ta mới có cơ hội chiến thắng.Chỉ khi chúng ta không tiếc bất cứ giá nào, Minh vương mới hiểu được Ma thần điện sẵn sàng ngọc đá cùng tan…”
Bên trong Đại điện chỉ còn tiếng gào thét điên cuồng của Đại Ma thần vang vọng.
***
Thủy Nguyệt đình viện.
Ô Siết liên tục uống cạn vò rượu, dường như rất khát.Rượu chảy dọc khóe miệng xuống cổ.Đến khi mặt đỏ bừng, gã mới bỏ vò rượu xuống, thì thào: “Vưu Tây Nhã Khắc nói không sai, lão đại điên rồi.”
Thủy Nguyệt ở đối diện vẫn bình tĩnh nâng chén nhỏ, rót nửa chén rượu, từ từ thưởng thức.
Hai người đều là tân Ma thần, có quan hệ tương đối thân thiết.
“Tuy ta không phải mang quân đi chịu chết.” Ô Siết lại tu một ngụm rượu, lắc đầu: “Nhưng ta biết làm như vậy chẳng khác gì uống thuốc độc giải khát.Lúc này chúng ta vẫn còn nhân tâm, đến lúc đó lòng người sẽ mất hết.”
“Áp lực của hắn quá lớn.” Thủy Nguyệt nói.
“Kể cả như thế cũng không thể làm như vậy!” Ô Siết thất vọng: “Tiếc là ta vẫn còn cách thần cấp một bước.Nếu ta cường đại như Vi Thắng, tình cảnh của chúng ta sẽ tốt hơn.”
“Ngươi làm được như thế này đã không tồi rồi.” Thủy Nguyệt an ủi.Sau trận chiến giữa Ô Siết và Vi Thắng năm xưa, Ô Siết càng thêm khổ luyện.Dù gã chỉ là Ma thần thứ năm, nhưng lại có thực lực cá nhân cao nhất Ma thần điện.
Đại Ma thần từng khuyên Ô Siết học hỏi kiến thức chiến thuật, bởi gã có thực lực cao, dù trình độ chiến thuật hơi kém cũng lợi hại hơn tướng bình thường.
Nhưng Ô Siết không hứng thú, chỉ chuyên tâm tu luyện.
Ô Siết lại uống một ngụm rượu, cảm khái: “Mười năm trước ta bại dưới tay Vi Thắng, không ngờ mười năm sau, ta không những không đuổi kịp gã, mà khoảng cách càng xa.Nhưng ta vẫn rất bội phục, một nam nhân như vậy mới đáng ngưỡng mộ.Mười năm trước, mọi người bảo Vi Thắng đã chết, ta chỉ cười nhạt, một người như vậy sao có thể chết dễ dàng?”
Thủy Nguyệt im lặng lắng nghe, biết đây là lúc Ô Siết muốn nói hết những điều trong lòng.
“Đến Lâm Khiêm cũng bại dưới tay Vi Thắng, ta hết hy vọng rồi.Tuy ta không thích Lâm Khiêm, nhưng không thể phủ nhận hắn là một thiên tài.A Nguyệt, ngươi nói xem, sao thế giới này lại biến đổi nhanh như vậy? Bỗng nhiên ở đâu ra một gã Minh vương, dày vò Minh cảnh chưa đủ lại đòi nhất thống Ma tộc.Khiến chúng ta chật vật! Kết quả Mạc Vân Hải và Côn Luân cũng công khai chiến đấu, Vi Thắng mười năm không thấy, đột nhiên xuất hiện đã là thần cấp, còn đánh cho Lâm Khiêm không dám ló mặt.Lâm Khiêm chắc phiền muộn lắm nhỉ, cùng là thần cấp mà lại nhục nhã như vậy…Thế đạo biến đổi không ngừng…Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Thật không thể hiểu được…”
Ô Siết càng nói càng mơ hồ, ngã ngửa ra đất, ngáy vang trời.
Gã vốn buồn bực, đến tìm Thủy Nguyệt chỉ để say một trận.
Thủy Nguyệt vẫn ngồi yên, uống từng ngụm nhỏ, rượu nóng rực như lửa thiêu đốt cổ họng.
Sâu trong đôi mắt bình tĩnh bỗng bùng lên ngọn lửa.Y nhớ đến huyết triệu năm xưa, nhớ đến những năm tháng sống trong bàng hoàng, nhớ đến những đêm khuya tự vấn bản thân, y nhớ rất nhiều.
Bên trong đình viện vang lên tiếng lẩm bẩm.
“Tất cả chỉ để mầm mống lớn thành đại thụ…”

☀️ 🌙