Đang phát: Chương 904
Phong Vân bảng:
* Thứ nhất: Kỳ Huyễn Vũ
* Thứ hai: Triệu Hưng Võ
* Thứ ba: Khổng Lệnh Viên
* …
* Thứ 18: Lý Trường Sinh
* Thứ 19: Vương Hàm Nguyệt
* Thứ 20: Thường Sơn Khải
* …
* Thứ 31: Ngô Khuê Sơn
* Thứ 32: Ngô Xuyên
* Thứ 33: Phương Bình
* …
Phòng tiếp khách im lặng đến đáng sợ.
Tất cả mọi người cố nín cười.
Ngô Xuyên thì mặt mày đen như than.
Thật là nực cười!
Hạng 32, hắn chấp nhận.Phong Vân bảng Tam Giới đầy rẫy cao thủ ẩn dật, người ngoài hành tinh cũng không thiếu, không phục cũng chịu.
Nhưng tại sao Phương Bình lại xếp hạng 33?
Tại sao Lý Trường Sinh lại tận 18?
Hết mặt mũi nào nhìn ai!
Ngô Xuyên ấm ức trong lòng, Phương Bình hơn hắn có một bậc, ý gì đây? Cái bảng chết tiệt, đáng nguyền rủa!
Hắn tức tối, Phương Bình lại vuốt cằm nói: “Ta hạng 33, cũng không tệ.Xem ra thực lực các nơi Tam Giới cũng sàn sàn như nhau.”
Biết bao thế lực, yêu tộc Cấm Kỵ Hải cũng có mấy người, Ngự Hải Sơn cũng vậy.Vậy mà hắn vẫn còn hạng 33, quá tốt rồi còn gì.
Những người Trái Đất xếp trên hắn chỉ có 6 người.Tính ra, Trái Đất cửu phẩm lên bảng chỉ có 6 người, trừ Triệu Hưng Võ, thì Hoa Quốc chiếm 5, kể cả Lý Trường Sinh, người còn lại đến từ Chư Thần Thiên Đường.
“Vậy tính ra, nếu chỉ tính riêng cửu phẩm toàn cầu, ta đứng thứ 7 rồi?” Phương Bình có chút bất ngờ, mình mạnh đến vậy sao?
Lý Trường Sinh xếp 18, không lạ, vì ông ta đã giết gã thanh niên vô danh.
Phương Bình chợt khựng lại, nhìn quanh rồi nhíu mày: “Cái gã xếp hạng này, chắc chắn đã ở địa quật! Việc Lý sư phụ giết người Vô Danh Sơn, ít ai biết lắm.Vậy mà tin tức nhanh vậy, có nghĩa là lúc đó hắn cũng ở gần Giới Vực Chi Địa.”
Ngô Xuyên không quan tâm chuyện này, có gì để phân biệt chứ, lúc đó Lý Trường Sinh giết người, đâu phải không ai sống sót đâu.Cơ Dao bọn họ đều thoát được, rồi tin tức cũng bị lộ ra.Cứ theo đó mà suy, thì ai có mặt ở đó đều có khả năng.
Hắn chỉ quan tâm thứ hạng của mình, bực tức nói: “Ta hạng 32 á? Nhầm lẫn gì không?”
Mọi người làm lơ hắn.Ngô Xuyên giờ đang bị đả kích đến phát điên, mà lỡ thật điên thì sao?
Điền Mục cười nói: “Thôi đi ông, nhìn tôi này, còn rớt xuống tận 197 đây này.”
Phong Vân bảng đâu chỉ có 100 người, có tới tận 500 lận.Điền Mục lọt vào top 200 đã là khá rồi.
Hoa Quốc lần này, người vào bảng không nhiều lắm.
Phương Bình hạng 33, nói thật là hơi được đánh giá cao, nhưng mà hắn lắm mánh khóe, kim thân lại mạnh, cứ chiếu theo cái bảng này mà nói, thì cũng không có gì là không thể.Đến con Thương Miêu còn đứng nhất được, thì Phương Bình hạng 33 cũng chẳng sao.
Ngô Xuyên tức giận: “Tôi có giống ông đâu?” Hồi tôi còn cửu phẩm top 10, ai ở đây dám đánh lại tôi? Ai ngờ càng ngày càng tệ!
Phương Bình cười: “Top 100 đều có cơ hội lên đỉnh cao, Ngô sư huynh, đâu có khác biệt mấy, đừng xoắn xuýt.”
“Nói vớ vẩn, tôi xoắn xuýt cái đó chắc?” Lão tử xoắn xuýt là cái thằng nhóc kia sắp vượt mặt mình rồi! Nếu chuyện đó xảy ra, còn ra cái thể thống gì? Không được, phải mau chóng lên đỉnh cao mới được!
Phương Bình bỏ mặc hắn, xem xong bảng thì duỗi người, cười nói: “Xếp sao thì xếp, cũng chẳng quan trọng.Nhưng cái bảng này, cũng có ích đấy, trước giờ chúng ta ít khi biết rõ về cao thủ địa quật, hoặc các thế lực khác.Giờ thì cũng ổn, ta không đến nỗi yếu quá.”
Mọi người im lặng, anh thì khoái trá lắm nhỉ?
Tam Giới Phong Vân bảng, Phương Bình được hạng vậy cũng không thấp đâu.Tiếc là không tính tuổi, chứ không thì chói mắt lắm.
Phương Bình cười, nói tiếp: “Chuyến Đế Phần đến đây là hết, giải tán đi…”
Hắn vừa dứt lời, Ngô Xuyên tính đi, lại nghĩ nghĩ, bỗng hừ một tiếng: “Trương Tổng đốc, lại đây, ta bàn chuyện phòng ngự địa quật phương nam!”
Lão tử mới là nhân vật số một phương nam! Tiểu tử ngươi lo cho tốt cái Thiên Bộ của ngươi là được, ở Tổng đốc phủ Nam Giang này, ta quyết định.
Phương Bình cười hề hề, không để bụng.Lão Ngô bị đả kích không nhỏ, giờ cho ổng tự mãn một chút, rồi mình sẽ động viên ổng sau.
“Vậy tôi nhường chỗ cho mấy người, lão Vương, ta đi chia của đây! Ngô sư huynh là Trấn thủ sứ phương nam, chắc sẽ không thèm chia đồ với đám tiểu bối như ta đâu, đúng không?”
“Đúng!” Ngô Xuyên nghiến răng nghiến lợi nói, ai thèm chứ!
Chỉ là mấy cỗ đế thi thôi mà?
Chỉ là cái Chiến Thiên Cung thôi mà?
Chỉ là nhẫn chứa đồ của Cơ Dao, Hoa Vũ thôi mà?
Ai thèm!
Có gì ghê gớm, chờ ta lên đỉnh cao, còn chẳng thèm liếc mắt.
Phương Bình tủm tỉm cười, Lý Trường Sinh liếc hắn một cái, nhíu mày, thôi đi cha nội, cứ chọc lão Ngô hoài, ổng mà điên thì sao? Dù gì Ngô Xuyên cũng là đại sư huynh của mình.
…
Tổng đốc phủ, phòng bên.
Phương Bình vừa bước vào cửa, đã cười phá lên.
Điền Mục buồn cười nói: “Ổng chọc giận cậu sao, mà cậu cứ phải chọc ổng cho bằng được?”
“Không, tạo áp lực cho Ngô sư huynh thôi mà.” Phương Bình cười nói: “Lão gia ngài xem, ổng mà không lên đỉnh cao, là tụt lại phía sau thật đấy, kích cho ổng một trận, biết đâu ngày mai ổng lên luôn.”
Nói rồi, Phương Bình nhìn Vương Kim Dương: “Trong Chiến Thiên Cung không có gì chứ?”
“Không có gì, mấy cỗ đế thi vẫn còn trong đó, nhưng không lấy ra được.”
“Chiến Thiên Cung…Là đồ tốt đấy, tôi thấy còn hơn cả thần binh, cái này anh giữ đi.”
“Không cần.” Vương Kim Dương lắc đầu: “Tôi không dùng được, quay đầu lại cậu cầm đi, tôi xem có cải tạo thành tổng bộ Thiên Bộ được không, có thể di động được ấy.”
“Tôi điều khiển được không?”
“Được.” Vương Kim Dương giải thích: “Chỉ là vấn đề khí cơ thôi, cậu cũng hấp thụ sức mạnh trái tim rồi, không sao đâu.Không được nữa thì chuyển đổi thành hơi thở của tôi, cũng chẳng hề gì.”
“Vậy tôi không khách khí, cái thứ này phòng ngự chắc phải ngon, Kỳ Huyễn Vũ bọn họ còn phá không được, không nhờ ta vào trước, chắc họ còn lâu mới vào được.”
Phương Bình cũng chẳng khách sáo, có chút ngạc nhiên, Chiến Thiên Cung có tính điểm tài phú không nhỉ? Tính thì mình phải phá mười tỷ điểm ấy chứ? Chiến Thiên Cung dù gì cũng là nơi ở của Cực Đạo Thiên Đế, có điều cái này là đồ có chủ!
Lão Vương!
Lão Vương cho mình cái này, có được tính điểm tài phú không?
“Được, cũng nên tính chứ?”
Phương Bình chờ một lát, điểm tài phú vẫn không nhúc nhích, trong lòng thầm mắng một tiếng, lại tự an ủi mình, chắc chưa phân phối xong, từ từ rồi tính.
“Ba bộ đế thi là hoàn chỉnh, có lẽ tróc ra được đại đạo, ba bộ tàn tạ kia, lại bị lão Vương ăn mòn không ít, thì chưa chắc, hỏi lại đã.”
Phương Bình trầm ngâm nói: “Cái này…Mấy người thấy cho ai thì tốt?”
“Tróc ra được hả?” Điền Mục hỏi một câu, rồi nói thêm: “Đây là cường giả Đế cấp đấy, bộ trưởng chưa chắc làm được đâu?”
Phương Bình không trông mong Trương Đạo Nguyên, ông ta thật sự chưa chắc có thủ đoạn này.
Nghĩ nghĩ, Phương Bình lấy điện thoại ra, điện thoại thật đấy nhé.Gọi mà không qua đầu óc thì tốn điểm tài phú lắm, không đáng.
Bấm một dãy số, rất nhanh, Phương Viên bắt máy, liền nói: “Anh hai, anh ra rồi à? Mèo béo nói, nó không chỉ có 6 kiện thần binh…Oa oa oa…”
Giọng Phương Viên bỗng im bặt, chuyển thành tiếng nức nở.
Một khắc sau, Thương Miêu chộp lấy điện thoại, giả ngốc nói: “Bản miêu chỉ có 6 món, con bé mặt béo nói bậy!”
“…”
Phương Bình dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: “Miêu huynh, trên đời có mấy món thần binh?”
“Có đó!” Thương Miêu trả lời thẳng thắn: “Hình như…Hình như là 36 món thì phải, ta không nhớ rõ nữa.Đại khái là vậy đó…”
“Ngươi có bao nhiêu?”
“Ta…Ta 6 món nha!”
“Ha ha!” Phương Bình cười gượng, con mèo này, chẳng lẽ một nửa thần binh trên đời đều rơi vào tay nó rồi? Cho đi cũng không ít, mà vẫn còn nhiều vậy, năm đó có phải nó vơ hết rồi không?
“Thôi thôi, ta không thèm thần binh của ngươi đâu, Miêu huynh, cho hỏi một chút, đế thi có tróc ra được đại đạo không?”
“Được đó, nhưng mà phiền phức lắm!”
“Vậy thì tốt.” Phương Bình thở phào nhẹ nhõm, Thương Miêu bỗng có chút bất an, như thể thấy gì đó, chớp mắt xù lông nói: “Ta không làm! Bản miêu chỉ là một con mèo, không làm, không làm, mệt lắm!”
Tên lừa đảo muốn nó tróc ra, nó không làm!
Phương Bình ngơ ngác, rồi bật cười: “Miêu huynh, đừng vậy mà, chỉ là tróc ra một chút đại đạo đế thi thôi, quay đầu lại ta cho ngươi ăn thức ăn mèo.”
“Không muốn, ta có tiền, 1.1 tỷ, nhiều lắm! Mua được nhiều thứ lắm, tên lừa đảo, đừng hòng gạt ta!”
Bên kia điện thoại, Thương Miêu khôn lỏi vô cùng.
Ta có tiền!
1.1 tỷ đó!
Phương Bình lại lần nữa bất đắc dĩ nói: “Miêu huynh, mèo không xài được tiền đâu, ngươi có tiền cũng không mua được gì…”
“Tên lừa đảo, mua được! Ta mua online nhiều lắm rồi!”
“…”
Phương Bình mệt mỏi trong lòng, con mèo này đến mua sắm online cũng học được rồi…Chắc không phải mua trên sàn của mình đấy chứ?
Thôi kệ, về rồi tính.
“Được được, cái đó để sau nói, hỏi một câu, lần này ai xếp hạng?”
“Không biết nha.”
“Ngươi không cảm nhận được?”
Thương Miêu lười biếng nói: “Gã xếp hạng, nếu không nghĩ tính kế bản miêu, thì ta cảm nhận được nha! Ngươi ngốc hả, nó mà muốn tính kế ta, khẳng định biết ta nha, biết ta cảm nhận được nha…Cho nên lúc đó khẳng định không nghĩ cái này nha!”
“Ngươi biết đối phương tính kế ngươi?”
“Tên lừa đảo…Ngươi ngốc thiệt!” Thương Miêu khinh bỉ ra mặt: “Chắc chắn rồi nha, bản miêu sao mà thành Tam Giới đệ nhất được! Chó bự hồi trước nói rồi, nhất đều chết không yên lành! Ai nhất, người đó phải chết, ta đâu có ngốc.”
Ý là, ngươi mới là đồ ngốc đó!
Phương Bình bất đắc dĩ, con mèo này sao lúc thông minh lúc ngớ ngẩn vậy trời.
“Ngươi lại mắng ta!” Thương Miêu ấm ức rồi!
Phương Bình ngơ ngác nói: “Ta nghĩ vậy thôi, đâu có tính kế ngươi…”
“Ta đoán được nha!”
“…”
Phương Bình triệt để tan vỡ, con mèo này tình huống gì, IQ tăng vọt à!
“Vậy được, quay đầu lại ta đi tìm ngươi, còn nữa, lần này ngươi lại dẫn em gái ta đi Cấm Kỵ Hải, Thương Miêu, việc này ngươi phải nói rõ với ta, nó mới tứ phẩm, rớt xuống biển là tan xác đấy…”
Thương Miêu bịt tai lại, không muốn nghe.
Có bản miêu ở đây, sao mà rớt được.
Tên lừa đảo lại lảm nhảm nữa rồi!
…
Điện thoại, rất nhanh bị cúp.
Thương Miêu tự cúp máy, Phương Bình cũng không gọi lại.
Cúp điện thoại, Phương Bình cười: “Đế thi không vấn đề gì, với lại, nhẫn chứa đồ của Cơ Dao và Hoa Vũ, đồ đạc mấy người chia nhau đi, tôi không cần đâu.Mấy cái hoa cỏ trong sân lão Vương ấy, cho tôi xin một ít, tôi xem thế nào, năng lượng đậm đặc ghê người! Tôi với Lý sư phụ đều vào cửu luyện rồi, tôi thấy Thánh Quả bình thường vô dụng rồi.Mấy cái hoa lá này, có lẽ giúp ta luyện chín luyện kim thân nhanh hơn.”
“Cậu cứ cầm đi.” Vương Kim Dương nói xong, nghĩ nghĩ rồi mở miệng: “Lần này về, tôi với Đầu Sắt định đi ra ngoài rèn luyện một chuyến, cậu không cần đi đâu, cậu giờ mà ra ngoài, phiền phức lắm, với lại chỗ ta muốn đi, cậu đi rồi, ta mất hay.”
“Được, nhưng mấy người phải cẩn thận.” Phương Bình cũng không nói nhiều, ai cũng là người lớn rồi, lão Vương đâu phải trẻ con, biết phải làm gì.
“Cẩn thận chút, mấy thần binh trong tay mấy người, đừng dễ dàng lộ ra, giờ người biết cũng không ít, không khéo lại tiết lộ, để người ta biết, thì phiền phức lắm đấy.”
“Yên tâm đi.”
Nói qua nói lại, Lý Trường Sinh bỗng nói: “Không phải trước cậu đưa tuyệt học của lão Trương đi rồi à? Tôi vừa xem lại, hình như trong nhẫn Cơ Dao không có, trước giờ cậu không kiểm tra à?”
Phương Bình cười: “Cho cô ta rồi! Không sao đâu, cô ta dùng không được, chắc cho Mệnh Vương, Mệnh Vương tốt nhất đừng học, đừng xem.”
“Giả hả?”
“Không, thật.” Phương Bình cười: “Giả sao lừa được ai, Mệnh Vương đâu phải thằng ngốc.Nhưng mà…Thôi đi, không nói nữa.”
Mọi người im lặng, có mấy người ở đây thôi mà, còn không tin được nhau sao?
Mọi người tò mò, nhưng cũng không hỏi thêm.
Phương Bình nghĩ nghĩ, vẫn không nhịn được, cười nói: “Mệnh Vương tốt nhất đừng học, có hai lý do, thứ nhất, lão Trương nổi tiếng giám sát người khác, cái đồ đó còn dính chút lực lượng tinh thần của ổng, Mệnh Vương phát hiện thì không sao, không phát hiện…Lần sau gặp lão Trương, thả cái rắm lão Trương cũng biết.
Thứ hai, tuyệt học đó là chạm đến đại đạo đối phương, như một cái mồi, có thể dò xét các đại đạo khác.
Cái này cũng là một kiểu so đấu ý chí, Mệnh Vương mà dò xét đại đạo lão Trương, tôi không nói ổng tốn bao nhiêu tinh lực.
Mà lỡ dò ra rồi, đủ ổng uống một bình, đại đạo không phải vật chết, thực chất là cảm nhận được.Đến lúc đó, lão Trương có thể theo ý chí của ổng mà đột nhập, trực tiếp vào bản nguyên đại đạo của ổng, ai chơi ai, khó nói lắm.”
Hắn nói một tràng, Điền Mục không khỏi hỏi: “Bộ trưởng biết không?”
“Biết chứ.” Phương Bình lại cười: “Tôi đâu có điên, lấy mạng ổng ra đánh cược làm gì? Lão Trương giờ còn chống được Tân Võ, ổng mà chết thì xong đời rồi.Chờ ổng yếu đi, mình đá ổng ra.”
Mọi người trợn mắt, nói cứ như thật ấy.
“Vậy Mệnh Vương đúng là phải cẩn thận, đồ của bộ trưởng không dễ xài đâu…” Vương Kim Dương cũng cười, lại nói tiếp: “Tiếp theo ta có lẽ trực tiếp qua Vương Chiến Chi Địa, cậu khi nào đi thì hội họp, không đi thì ta tự tìm cách vào.”
Họ vừa ra, thế giới Võ Đạo hiệp hội đã có tin rồi.Ngày 20, tổ chức hội nghị ở Hoa Quốc, bàn về Vương Chiến Chi Địa.Lão Vương trước kia có lẽ không đủ tư cách, giờ thì không vấn đề gì, Đầu Sắt cũng được, Diêu Thành Quân kim thân tứ luyện, lực lượng tinh thần cũng không yếu, muốn vào cũng không khó.Lần này họ muốn kết bạn đi rèn luyện, đến lúc đó, sẽ trực tiếp qua bên kia.
“Tôi biết rồi, vẫn câu đó, cẩn thận chút! Giờ nhiều người không để ý đến mấy người, là vì mấy người hay đi với tôi, tôi giỏi quá, che mất mấy người rồi.Mấy người tự hành động, bị người ta chú ý xác suất không nhỏ, đặc biệt là lão Vương, lần này Mạc Vấn Kiếm đã biết chuyện của anh…”
Vương Kim Dương nghe vậy, nghĩ nghĩ rồi nói: “Nói mới nhớ, tôi đã gặp Mạc Vấn Kiếm rồi…” Nói xong, đơn giản kể lại chuyện trước đó.
Phương Bình hơi nhíu mày: “Vậy thì, hắn đã qua Chiến Thiên Cung.”
“Ừm, chuyện gần đây.”
Phương Bình nhíu mày: “Không hẳn là chuyện gần đây, có lẽ là chuyện hôm qua! Lúc đó vào nhiều người lắm, ai biết hắn có trốn trong đó không? Tên này thực lực rất mạnh, người bình thường không phát hiện được.Thay đổi hơi thở thôi mà, với ta thì khó, với hắn thì chắc không, người yếu hơn hắn, hắn chuyển đổi dễ lắm.Thậm chí chính là hơi thở thật, tên này có thể thay đổi bản nguyên sinh mệnh của mình.”
“Thay đổi bản nguyên?”
Phương Bình gật đầu: “Tôi làm được, hắn không làm được sao? Tôi vì sao làm được, giờ tôi đã hiểu, là một loại sức mạnh to lớn, mạnh mẽ tiến hành che đậy, mô phỏng, loại sức mạnh này rất mạnh mẽ, nên tôi làm được.Khi sức mạnh của hắn cũng cường đại đến mức đó, thì hắn cũng có thể!”
“Hoàng Giả cảnh? Không thể nào?”
Mọi người kinh ngạc, Phương Bình cười: “Hắn mà dám nói có thể đấu với Chiến Thiên Đế một trận, đương nhiên, có thể khoác lác, có thể không, nhưng bất luận sao, hắn hẳn là mạnh hơn lão Trương, đây là sự thật.Vậy thì, hắn giấu được lão Trương cũng không lạ, ở Tam Giới, hắn giờ duy nhất không giấu nổi, chắc là Trấn Thiên Vương.Cho nên…Trấn Thiên Vương chắc chắn biết ai là Mạc Vấn Kiếm! Nhưng ông ta không nói, ai mà ép hỏi được.”
Phương Bình trước kia đoán, Trấn Thiên Vương biết thân phận Mạc Vấn Kiếm, là dựa vào cái này.
Mạc Vấn Kiếm xác suất lớn không mạnh bằng Trấn Thiên Vương, tất nhiên, khó nói lắm.
Nói chung, che giấu Trấn Thiên Vương xác suất không cao.
“Vậy thì…Có lẽ tên đó vẫn ở bên ta!”
“Không sai!” Phương Bình cười: “Nhưng cũng không cần lo lắng quá, hắn có tính toán riêng, sẽ không ra tay, ra tay là bại lộ, mà ta cũng không cản được.Với lại, ở Ma Đô thì hắn sẽ không xuất hiện.Thương Miêu ở đó, hắn chắc chắn không tiếp xúc gần Thương Miêu, hắn với Thương Miêu ở chung lâu lắm.Cách xa thì còn che giấu được, chứ tiếp xúc gần, khả năng che giấu không cao.Sau này có chuyện gì cơ mật, có thể qua chỗ Thương Miêu nói chuyện.”
Mọi người lại gật đầu, Phương Bình nói vậy, họ cũng không đoán nữa.
Lý Trường Sinh nghĩ nghĩ rồi nói: “Phương Bình, cậu thấy Thương Miêu có thể cùng Mạc Vấn Kiếm đánh phối hợp không?”
“Chắc là không.” Phương Bình cười ha hả: “Con mèo đó…Không phải tôi coi thường nó, có chút xấu tính, bảo nó tốn tinh thần đi tính kế ai, nó chắc không có động lực đó.”
Bản nguyên không gian, thực chất là một người hoặc yêu thể hiện rõ nhất, không, là bản nguyên đại đạo.
Bản nguyên đại đạo của Thương Miêu là gì?
Là lười!
Lười đến độ cá đưa tận miệng!
Phương Bình thấy rồi, nếu như đó là giả tạo, Thương Miêu vậy thì cường đến đáng sợ, xấu bụng đến đáng sợ rồi.
Lười như vậy, bảo nó đi cùng Mạc Vấn Kiếm đánh phối hợp mấy ngàn năm?
Nghĩ nhiều quá rồi!
Mọi người lại bật cười, con mèo đó quả thực rất lười, bảo nó làm việc này, ai cũng thấy không khả thi.
Phương Bình vừa nói vừa nói: “Vậy tôi về Ma Đô trước, đại hội ngày 20, tổ chức ở Ma Đô, lần này Thiên Bộ chủ đạo, tôi sẽ thay mấy người tranh thủ tiêu chuẩn, xem mấy nhà kia hiệp thương thế nào.Khả năng là, lần này Khổng Đại tông sư có hi vọng khôi phục, tôi sẽ tranh thủ để Khổng Tông sư khôi phục, để nhân loại có thêm một bản nguyên đạo đỉnh cấp.Ông ta ở đó, hẳn là có thể giao thủ với Kỳ Huyễn Vũ, không đến nỗi bên ta không có cường giả ngang hàng.”
Giờ, có thể ngang hàng Kỳ Huyễn Vũ, không nhiều.
Triệu Hưng Võ thì không thể ra tay hoài được.Dù giờ nhiều người biết, lão già đó xác suất lớn là “Ám”, nhưng biết thì biết, ai cũng ngầm thừa nhận thôi.Ra tay nhiều, dễ có chuyện lắm.
Kỳ Huyễn Vũ rất mạnh, Phương Bình không phải đối thủ, chỉ có chịu đòn thôi, người khác cũng vậy.Không có gì bất ngờ, Vương Chiến Chi Địa mà cho bát cửu phẩm vào sớm, hắn chắc chắn sẽ đi.Mệnh Vương sẽ không để chiến lực của hắn bỏ không.
Khổng Lệnh Viên mà không khôi phục, nhân loại bên này thật sự không ai chống lại được hắn.
…
Từ biệt mấy người lão Vương, Phương Bình cũng thu Chiến Thiên Cung.
Lần này trở về, Phương Bình không bay nữa, mà ngồi xe về.
Trên xe, Phương Bình liếc nhìn điểm tài phú của mình, hơi nhíu mày.
* Tài phú: 8 tỷ điểm
* Khí huyết: 141200 tạp (141200 tạp)
* Tinh thần: 9499 hách (9499 hách)
* Lực lượng phá diệt: 70 nguyên (70 nguyên)
* Không gian chứa đồ: 10000 mét vuông (+)
* Năng lượng bình phong: 1 điểm / phút (+)
* Hơi thở mô phỏng: 10 điểm / phút (+)
* Bản nguyên tường tích: 10 triệu – 100 triệu điểm / lần
Điểm tài phú, sau khi tu sửa lại hoàng kim ốc, rớt xuống còn gần 3 tỷ điểm.
Vậy có nghĩa, lần này hắn kiếm được tận 5 tỷ điểm tài phú!
Giá trị 50 ngàn tỷ!
Nhưng Phương Bình tính sơ, mấy cái hoa cỏ kia, giá trị đã kinh người! Cộng thêm mấy đồ vật tàn tạ khác, chắc cũng có giá trị đó.Vậy có nghĩa, Chiến Thiên Cung không được tính điểm tài phú!
“Chiến Thiên Cung không được tính điểm tài phú…Chẳng lẽ nói…”
Phương Bình nghĩ đến hai khả năng.
Thứ nhất, tài liệu Chiến Thiên Cung có lẽ bình thường, Phương Bình thấy, phần lớn đều là tài liệu phổ thông, then chốt là Chiến Thiên Đế ở lại, mới có biến hóa, nên bản chất Chiến Thiên Cung không đáng giá.
Thứ hai, hệ thống không cân đo được giá trị!
Bởi vì, Cực Đạo Thiên Đế có lẽ đã xung đột với năng lực hệ thống.
Vậy thì, hệ thống giao cho Phương Bình một ít năng lực, có lẽ chỉ ở giới hạn này.Chờ thực lực Phương Bình đạt đến mức Chiến Thiên Đế, chắc hệ thống sẽ phế bỏ.
“Là loại nào đây?”
Phương Bình không biết mình nên nghiêng về loại nào, có lẽ…Loại thứ hai tốt hơn!
“Điều này đại biểu…Hệ thống cũng chỉ ở tầng thứ Chiến Thiên Đế, chỉ cần ta vượt qua thực lực này, là có thể thoát khỏi một vài thứ, bao gồm âm mưu trong đó!”
Phương Bình rất rõ ràng, giờ hắn vẫn cần hệ thống giúp đỡ.Nhưng hắn sẽ không mãi như vậy, sớm muộn gì cũng phải thoát khỏi tất cả.
“Cực Đạo Thiên Đế…Mạnh đến mức nào?”
“Hoàng Giả thì sao?”
Xe chậm rãi chạy, Phương Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, kế hoạch của lão Trương sẽ phá nát ở Vương Chiến Chi Địa, một khi thành công, tiếp theo tuy rằng có thể không cần kiêng kỵ Chân Vương kia nữa, nhưng, tất cả mọi chuyện, đều cần mình gánh chịu.
“Áp lực lớn quá!” Phương Bình bỗng thấy nghẹt thở.
Hắn thực chất luôn có chỗ dựa, có người giúp hắn thu dọn tàn cuộc.Từ khi yếu ớt đến giờ, hắn đều có chỗ dựa.Hiện tại, những chỗ dựa này, một khi đều đi rồi, hắn sẽ cần một mình đối mặt tất cả!
“Sau này…Ít nhất một thời gian, ta đều phải dựa vào chính mình sao?”
Phương Bình liếm môi, có chút áp lực, cũng có chút mong chờ.
