Đang phát: Chương 90
Chương 90: Kế Hoạch.
Vân Băng ngủ rất ngon, sáng dậy chợt nhớ ra điều gì, theo phản xạ giơ tay sờ soạng xung quanh.
Anh ta đi rồi.Vân Băng thoáng hụt hẫng.Dù biết hôm nay Diệp Mặc sẽ đi, nhưng cô không ngờ anh lại đi mà không một lời từ biệt, trên đầu giường chỉ để lại một mẩu giấy nhắn:
“Chị Băng, cảm ơn chị đã cứu mạng.Sẽ có một ngày tôi quay lại thăm chị.Tôi đi đây, Diệp Mặc.”
Cầm tờ giấy trên tay, Vân Băng bỗng thấy lòng nhẹ nhõm.Anh nói sẽ quay lại thì nhất định sẽ trở về.Với Diệp Mặc, cô không có suy nghĩ gì khác ngoài một chút thích và cảm giác muốn ở bên anh.Chẳng lẽ do cô quá cô đơn? Nhưng ngay sau đó, Vân Băng lại lo lắng cho sự an nguy của Diệp Mặc.
…
“Cái gì? Anh giết con trai của Thiên Long Đầu? Thảo nào Nam Thanh dạo này như phát điên, đâu đâu cũng thấy người của chúng, thậm chí cả địa bàn của chúng tôi cũng có rất nhiều người Nam Thanh.Vì Lão đại không ra lệnh nên nhất thời chúng tôi chưa xảy ra xung đột với chúng.Thật không ngờ người giết Thiên Sĩ Bình lại là anh.”
Nghe tin Diệp Mặc giết Thiên Sĩ Bình, Vũ Học Dân kinh hãi, nửa ngày chưa hoàn hồn.
Vừa giành lại được quyền lực, lại có Úc Diệu Đồng bên cạnh, tâm trạng Vũ Học Dân rất thoải mái, nhưng lời Diệp Mặc khiến gã chấn động.Thiên Long Đầu là ai? Là kẻ có quân đội riêng, còn mạnh hơn cả một số lãnh đạo quốc gia.
Hắn có thể tùy ý làm theo ý mình, lãnh đạo quốc gia dám thế sao?
Hơn nữa, Thiên Long Đầu chỉ có một đứa con trai, ai cũng biết, cả giới hắc bạch đều phải nể mặt hắn.Không ngờ Diệp Mặc lại dám giết con hắn.
Diệp Mặc bình tĩnh nhìn Vũ Học Dân.Chỉ cần Vũ Học Dân tỏ vẻ lo lắng hay không dám chứa chấp hắn, hắn sẽ lập tức rời đi.Nơi này không được thì còn nơi khác.Hắn giúp Vũ Học Dân vì muốn gã giúp lại mình.
Dù sao thực lực của hắn bây giờ còn quá yếu.Một khi hắn đột phá lên Luyện Khí tầng 3, dù Thiên Long Đầu không tìm hắn, hắn cũng sẽ tìm đến.Diệp Mặc không phải dễ bị truy sát, kẻ nào truy sát hắn, sớm muộn hắn cũng truy sát lại.
“Anh Diệp, ban đầu tôi định mời anh gia nhập Thiết Giang, nhưng xem ra kế hoạch này không ổn rồi.Nếu anh gia nhập Thiết Giang chẳng những hại anh mà còn hại cả Thiết Giang.”
Vũ Học Dân cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Diệp Mặc gật đầu.Dù không có chuyện của Thiên Long Đầu, hắn cũng không gia nhập Thiết Giang.Cuộc sống này không hợp với hắn.
Im lặng một hồi, Vũ Học Dân nói:
“Tôi giúp anh làm một thân phận mới, anh cũng cần thay đổi dung mạo một chút, rồi đến một nơi ẩn cư một thời gian.Đắc tội Thiên Long Đầu, trốn ra nước ngoài cũng chưa chắc giải quyết được.”
Diệp Mặc đã biết sự đáng sợ của Thiên Long Đầu từ Vũ Học Dân.Mình giết con trai hắn, chắc chắn hắn sẽ điên cuồng trả thù.
Chưa bao giờ Diệp Mặc lại khát khao tăng cường thực lực như bây giờ.Hắn biết nếu không nhanh chóng nâng cao thực lực, với những gì hắn đã làm, hắn sẽ bị nghiền xương thành tro.
Tăng thực lực với hắn bây giờ chỉ có hai cách: một là lập tức gieo trồng Ngân Tâm Thảo, hai là đến sa mạc Takla Makan tìm kiếm Tử Tâm Đằng, một loại cơ duyên.So sánh thì Ngân Tâm Thảo đáng tin hơn, nhưng Ngân Tâm Thảo phải hai năm mới chín, Diệp Mặc không thể chờ lâu như vậy.
Nếu hắn không nhanh chóng lên Luyện Khí tầng 3, hai năm sau, có lẽ hắn đã thành nắm xương tàn.
Hắn quyết định, trước tiên phải tìm một nơi an toàn, sau đó trồng Ngân Tâm Thảo rồi tính tiếp.Đợi trồng xong Ngân Tâm Thảo, hắn sẽ lập tức đi sa mạc Takla Makan.Cả hai việc đều không thể chậm trễ.
Chờ đến khi lên Luyện Khí tầng 3, hắn sẽ chủ động đến thăm hỏi Thiên Long Đầu, đứng trước mặt hắn nói cho hắn biết con trai hắn do mình giết, hắn có thể làm gì? Cái kiểu truy sát này khiến hắn vô cùng bực bội.Bất kể Tống gia hay Nam Thanh đều khiến hắn khó chịu.Diệp Mặc hắn đường đường là một tu chân giả, lại bị những người này truy sát, mà không thể không trốn chạy.
Tuy nhiên Vũ Học Dân không làm hắn thất vọng.Gã là một người bạn không tệ.Dù biết giấu diếm thân phận của Diệp Mặc sẽ gây rắc rối lớn sau này, nhưng Vũ Học Dân không hề do dự.Không có Diệp Mặc, gã đã chết rồi, làm sao có ngày hôm nay.Vì vậy, thân phận của Diệp Mặc, trừ gã ra, đến Úc Diệu Đồng gã cũng không nói.
Vũ Học Dân giúp Diệp Mặc làm một thân phận mới, tên là Mạc Diệp.Để chứng minh thư không bị phát hiện, Diệp Mặc hóa trang một vết chàm trên mặt, nhìn có chút xấu xí.Ảnh trên chứng minh thư cũng có vết chàm này.
Sở dĩ làm vậy vì thế lực của Nam Thanh quá lớn, gần như nhúng tay vào mọi việc.Diệp Mặc còn muốn tìm một nơi an toàn để trồng Ngân Tâm Thảo, hắn không muốn bị phát hiện khi đang trồng cây, Ngân Tâm Thảo rất quan trọng với hắn.
Thời tiết ở thành phố Kinh giá lạnh, không thích hợp trồng Ngân Tâm Thảo.Hơn nữa, ở lại thành phố Kinh dễ gây chú ý.Diệp Mặc lấy một ít đất trong chậu hoa ở vườn nhà, nhờ Vũ Học Dân xét nghiệm, kết quả cho thấy khu vực phía nam thành phố có thể trồng được, nhưng không phải toàn bộ, còn khu vực phía bắc thì gần như không thể.
Cuối cùng Diệp Mặc chọn đi chọn lại vẫn là Lạc Thương.Lạc Thương thuộc tỉnh Giang Nam, giáp Thượng Hải, dân số khoảng 5 triệu người.
Diệp Mặc chọn Lạc Thương không liên quan đến Trì Uyển Thanh mà vì thành phần đất ở đây khá phù hợp với loại đất hắn mang đến.Thứ hai là các thế lực ngầm ở đây đều do Thiết Giang quản lý, dưới trướng Vũ Học Dân.
Hơn nữa còn một nguyên nhân quan trọng nữa là từ Lạc Thương chỉ cần một chuyến bay là đến được nơi gần sa mạc Takla Makan.
Một tuần sau, Diệp Mặc mang theo thân phận mới rời khỏi thành phố Kinh đến Lạc Thương.Dù thế lực của Vũ Học Dân ở thành phố Kinh rất lớn, Diệp Mặc vẫn chọn đi tàu hỏa.Hắn không muốn có bất kỳ sự nghi ngờ nào.Đây không phải sợ hãi mà vì thời gian của hắn rất gấp, hắn không có thời gian tranh đấu với bọn họ.
Diệp Mặc đi khoang nằm.Hắn không muốn Vũ Học Dân đưa tiền.Với Diệp Mặc mà nói, hắn giúp Vũ Học Dân, Vũ Học Dân giúp hắn, hai người bây giờ là bạn, nhưng chỉ là bạn mà thôi.Nếu hắn còn lấy tiền của Vũ Học Dân, hắn sẽ cảm thấy như nợ người khác điều gì đó.Diệp Mặc không thích cảm giác này, hơn nữa trong túi hắn còn hơn 50 ngàn.
Không có tàu hỏa chạy thẳng từ thành phố Kinh đến Lạc Thương.Diệp Mặc đang ngồi tàu đến Trịnh Châu, từ Trịnh Châu đổi xe đến Lạc Thương.
Khi Diệp Mặc lên xe, bốn chỗ trên giường nằm chưa đầy, thêm hắn nữa là hai.Trong đó có một phụ nữ khoảng 40 tuổi, trông khôn khéo nhưng thần sắc mệt mỏi, vừa lên xe thậm chí không chào hỏi đã lăn ra ngủ.
Diệp Mặc thầm nghĩ, người phụ nữ này cũng thật sơ suất.Dù mệt thì trên tàu cũng nên cảnh giác.Trộm cắp trên tàu khá nhiều.
Tuy nhiên ở đây chỉ có cô ta và Diệp Mặc.Diệp Mặc đương nhiên sẽ không đi trộm đồ của một phụ nữ, dù cô ta có triệu đô trong người, Diệp Mặc cũng không để ý.Ngồi vào chỗ, hắn bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời suy nghĩ sau khi đến Lạc Thương sẽ làm gì, tìm việc trước hay thuê nhà trước.
