Đang phát: Chương 9
Trần Chân mừng rỡ:
– Vân thiếu gia, chẳng lẽ kinh mạch của cậu đã thông, mở ra mạch luân rồi sao?
Lý Vân Tiêu lắc đầu, thở dài:
– Đâu có dễ dàng như vậy.
Trần Chân ngơ ngác, chỉ vào hai người đang hôn mê trên đất:
– Vậy…chuyện này là sao?
Lý Vân Tiêu biết giải thích cũng vô ích, cười nói:
– Các cậu không thấy bọn họ tự đụng vào đấy à?
Trần Chân á khẩu.
– Đụng vào thì đúng là đụng vào, nhưng mà…
Lý Vân Tiêu xua tay:
– Được rồi, đừng nói nữa.Tớ về ký túc xá trước, lát nữa trường đến điều tra thì mọi người làm chứng cho tớ.
Nói rồi, cậu vác thanh đại kiếm lên vai, đi về phía ký túc xá.
– Chuyện này…
Trần Chân ngạc nhiên, cảm thấy Lý Vân Tiêu thay đổi quá nhiều.Không chỉ thực lực mà cả khí chất cũng khác hẳn trước kia.
Tần Như Tuyết đột nhiên hô:
– Lý Vân Tiêu, chúng tớ sẽ làm chứng cho cậu! Nhưng cậu phế bỏ bọn họ bằng mấy kiếm kia, e là sẽ gây ra phiền phức lớn đấy! Đỗ gia và La gia vốn đối địch với Lý gia, sợ là sẽ nhân cơ hội này gây sự!
Lý Vân Tiêu khựng lại, không quay đầu, cười khẩy:
– Nếu bọn họ không biết điều, tớ sẽ đánh cho chúng nó mất giống!
Tần Như Tuyết đỏ mặt, giậm chân:
– Lý Vân Tiêu, cậu thật là…sao cậu thay đổi nhiều thế? Gây ra chuyện lớn như vậy mà cứ như không có gì, tức chết đi được!
Hàn Bách trầm ngâm:
– Tuy Đỗ Phong và La Kiệt là người của Đỗ gia, La gia, nhưng không phải đệ tử quan trọng gì.Với thân phận của Vân thiếu gia, phế bỏ cũng chẳng sao.Tớ không tin bọn họ dám đến Lý gia đòi công bằng! Tớ chỉ sợ bọn họ sẽ trực tiếp đối phó Vân thiếu gia, như vậy thì nguy hiểm.
Trần Chân hừ:
– Hừ, ở trong học viện bọn họ không dám làm càn đâu! Dám phái người đến học viện giết người thì còn chết nhanh hơn là đắc tội Lý gia!
Hàn Bách cau mày:
– Người ngoài thì không dám, nhưng nếu là học viên thì học viện cũng chỉ có thể làm ngơ thôi.
Tần Như Tuyết biến sắc:
– Ý cậu là Lam Phi?
Hàn Bách gật đầu:
– Ai cũng biết Đỗ Phong là người của Lam Phi, mà Lam Phi đã mở được bảy đạo mạch luân, sắp ngưng tụ nguyên khí, tiến lên Võ sĩ rồi!
Sắc mặt của Tần Như Tuyết và Trần Chân cũng trở nên nặng nề.Võ sĩ và Võ đồ là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn, huống hồ Lý Vân Tiêu còn chưa phải Võ đồ!
Ba người bàn bạc một hồi, cũng không nghĩ ra cách gì hay, chỉ còn cách thở dài rồi rời đi.
Học viên của Học viện Già Lam là những người ưu tú nhất được tuyển chọn từ khắp cả nước, hoặc là con cháu quyền quý như Lý Vân Tiêu.Vì vậy, trong học viện có cả thiên tài lẫn những kẻ tầm thường.
Lý gia là dòng dõi võ tướng của Nước Thiên Thủy.Tuy Lý Vân Tiêu bị gia tộc bỏ rơi vì vấn đề thể chất, nhưng cậu vẫn có phòng ngủ và phòng tu luyện riêng trong học viện.
Cậu ném thanh hắc thiết trọng kiếm xuống đất, bắt đầu vung tay, ép chân, vận động gân cốt.
– Thân thể này quá yếu, phải nhanh chóng cường tráng lên mới được.Bá Thiên Luyện Thể Quyết, luyện thể thuật mạnh nhất thiên hạ, kiếp trước có được quá muộn, chưa kịp tu luyện đã chết, lần này thì khác!
Cậu khẽ quát, hai chân chùng xuống, từ từ ép người xuống, lưng cong lên như một vòng cung, tạo thành một hình cầu.Một luồng khí tức kỳ lạ tỏa ra từ người cậu.
– Á!
Một cơn đau khủng khiếp từ thắt lưng truyền thẳng lên não, như có dao cắt rời thân thể.Lý Vân Tiêu biến sắc, mất kiểm soát, bật người về phía sau, loạng choạng mấy bước rồi ngã xuống đất.
– Cái công pháp này sao mà biến thái vậy, cảm giác như toàn thân muốn nứt ra! Thảo nào tên khốn Bá Thiên kia lại mạnh như vậy, mới nhập môn thôi đã đau đớn thế này!
Bá Thiên Vũ Đế là một trong thập đại Vũ Đế mạnh nhất được công nhận!
Bộ luyện thể quyết này là do cậu may mắn có được từ Bá Thiên Vũ Đế, còn chưa dám lộ ra, định lén lút tu luyện thì chết ở Thiên Đãng sơn mạch.
– Có bộ luyện thể quyết này, dù không mở được mạch luân, mình cũng có thể tu luyện đến cấp độ Vũ Đế!
Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, lại hét lớn một tiếng, khom người bắt đầu.Người có thể tu luyện đến đỉnh cao Cửu Thiên cảnh, ai mà không có nghị lực kinh người.Thiên phú quan trọng, nhưng quan trọng hơn là ý chí kiên định, dũng khí và quyết tâm không bao giờ bỏ cuộc!
– Bá Thiên Luyện Thể Quyết thức thứ nhất…Nguyệt Dương!
Lý Vân Tiêu lại tạo thành tư thế hình tròn, lực kéo lớn khiến thân thể cậu như bị xé làm năm mảnh, từng tấc bắp thịt xương cốt bắt đầu tan vỡ!
– Rầm!
Lần này trụ được năm giây, cậu lại bị bắn ra ngoài, dính vào vách tường.Nội phủ rung động, cậu nôn ra một ngụm máu lớn.
– Lại đến!
Cậu hét lớn, hai lần thất bại khiến lòng cậu bốc lửa.
– Tên khốn Bá Thiên kia luyện được, mình còn mạnh hơn hắn!
Trong thập đại Vũ Đế, dù ai cũng công nhận Bá Thiên mạnh nhất, nhưng trong lòng ai cũng ngạo nghễ, tự cho mình là nhất!
– Nguyệt Dương thức!
…
Một ngày sau, khu tu luyện trọng lực của học viện.
Từng trận pháp truyền tống được khắc trên mặt đất đá xanh, dẫn đến các khu vực có trọng lực khác nhau.Học viên chỉ cần đặt một viên nguyên thạch vào trận pháp là có thể được truyền tống đến đó.
Các trận pháp truyền tống trọng lực được bố trí rải rác trên diện tích vài mẫu, chỉ có những nơi như thủ đô mới có đủ khả năng xây dựng một nơi tu luyện như vậy! Ở trung tâm là một đài cao rộng hơn một nghìn mét vuông, là điểm đến của các trận pháp truyền tống.
Lý Vân Tiêu nhìn các học viên qua lại, khuôn mặt ai nấy đều tươi trẻ, tâm trí cậu như quay về mấy chục năm trước.Lúc đó cậu chỉ là một Võ đồ bình thường, cũng như những người này, nghe những câu chuyện truyền kỳ về các anh hùng, ngày đêm khổ luyện, hướng đến con đường cường giả trong lòng.
Những người đến đây tu luyện thường là con nhà nghèo, mong một ngày trở thành Võ sĩ, nổi bật hơn người, làm rạng danh tổ tông!
