Đang phát: Chương 9
Sở Vân liếc nhìn người kia, tùy ý hỏi:
– Chỗ các ngươi có Hỏa Đồng không? Cho ta xem thử.
– Ra là công tử muốn ấp trứng yêu thú!
Nhân viên cửa hàng tỏ vẻ tinh ý, mắt sáng lên, nhìn ngực Sở Vân phồng lên liền đoán được tám chín phần ý định của hắn.Lập tức nhiệt tình hẳn, vì những thứ liên quan đến yêu thú đều có giá rất cao.
Hắn vội lấy từ tủ trưng bày phía sau ra một hộp Hỏa Đồng, bày trước mặt Sở Vân, thao thao bất tuyệt, thổi phồng Hỏa Đồng như chỉ có một trên đời.Ai không nhận ra thì đúng là ngốc nhất thiên hạ.
Sở Vân đưa ngón tay thon dài ra, cầm lấy một thanh, tùy ý quan sát.Với kinh nghiệm từ trước, hắn thấy đám Hỏa Đồng này chất lượng chỉ ở mức trung bình, lại để lâu nên ẩm ướt, hơi nóng bên trong đã tan gần hết.
Hắn không nói gì, đặt Hỏa Đồng xuống, lại hỏi về Hỏa Tinh, Khổ Vị Hương Trà…, rồi bàn giá.Mấy thứ này liên quan đến ấp trứng yêu thú nên nhân viên cửa hàng càng thêm phấn khởi, biết đây là một mối làm ăn lớn.Nhưng hắn không biết, Sở Vân đang rất ngại vì túi tiền có hạn, đến nửa cân Hỏa Đồng cũng mua không nổi.
– Này anh bạn, Khảm Sơn Đao của các ngươi bán thế nào?
Đột nhiên Sở Vân chuyển chủ đề, hỏi về thanh Khảm Sơn Đao đang treo trên tường.
– À, mấy thanh đao kia à, giá rẻ thôi! Mười Địa Sát Thạch Tệ một thanh.
Nhân viên cửa hàng không nghi ngờ gì, tùy tiện đáp.
– Còn cái Hương Hòe Mộc Côn này?
– Năm Địa Sát Thạch Tệ.
Nhân viên cửa hàng giơ năm ngón tay lên.
– Còn dây thừng Thiết Đằng này?
– Một trượng một Địa Sát Thạch Tệ.
Sở Vân nhíu mày, thầm nghĩ:
– Mắc vậy sao, mua năm trượng dây thừng Thiết Đằng này vậy.
Đúng là mấy thứ này trên thị trường hơi đắt.Nhưng hắn cũng thấy đây đều là hàng tốt, khiến hắn động lòng.Trong kế hoạch sắp tới của hắn, chúng sẽ giúp ích rất nhiều.
– Công tử, ngài không biết đâu, mấy thứ này đều là hàng tuyển đấy.Ngươi xem, thân đao sáng bóng, dây thừng thì chắc chắn…
Nhân viên cửa hàng vừa chỉ vào thân đao, vừa cầm một đoạn dây thừng lên kéo mạnh.Miệng thì nói không ngừng, nước miếng bắn ra, mắt lại dán chặt vào Sở Vân, xem sắc mặt mà nói chuyện.Khi thấy vẻ mặt Sở Vân mất kiên nhẫn, hắn giật mình.
Vội hạ giọng:
– Thôi được, thấy ngài có vẻ thích.Nếu công tử muốn, mười lăm Địa Sát Thạch Tệ thì ngài cứ lấy đi.
– Mười, cho chẵn.
Mắt nhân viên cửa hàng trợn tròn, tỏ vẻ ấm ức, nhưng vẫn dứt khoát nói:
– Cái này, cái này là giá gốc rồi, lời lãi chẳng được bao nhiêu.Công tử, ngài ép giá quá đáng đó.
Sở Vân không nói lời nào, quay người bỏ đi.
– Công tử, công tử…
Nhân viên cửa hàng vội gọi với theo.Nhưng Sở Vân không quay đầu lại, đi thẳng ra khỏi cửa hàng Thiên Bảo.
Nhân viên cửa hàng đuổi theo một đoạn, chỉ thấy bóng lưng Sở Vân biến mất trong dòng người.
– Ôi, cái đầu chết tiệt của mình! Lẫn thẫn quá!
Nhân viên cửa hàng nghiến răng, hận đến mức vỗ mạnh vào trán.Rồi đứng trước cửa hàng, nhìn ngó xung quanh.Chắc chắn Sở Vân không quay lại, hắn mới chán nản quay vào trong.
Đi giữa dòng người, Sở Vân lộ vẻ cười khổ.
Ngự yêu sư một là cần thiên phú, hai là nghề này cần rất nhiều tiền để duy trì.Trong túi hắn có 30 Địa Sát Thạch Tệ, đủ cho một gia đình bình thường sống một tháng.Nhưng nếu dùng số tiền đó mua tài liệu ngự yêu, ngay cả thứ rẻ nhất như Hỏa Đồng, đến nửa cân cũng không mua nổi.
Sở Vân nghèo, rất nghèo, vô cùng nghèo.
Nếu chỉ dựa vào tài sản của mình, ngay cả bước đầu tiên là ấp trứng yêu thú hắn cũng không làm được.
Ấp trứng yêu thú có rất nhiều công đoạn phức tạp, nhỏ nhặt, nhưng lại vô cùng quan trọng.Cần mua rất nhiều tài liệu, và chuẩn bị rất nhiều thứ.
– Kiếp trước nếu không có Hồng Thương gia gia giúp đỡ, ngay cả ấp trứng Thiên Hồ ta cũng không làm được.Cái cảm giác yếu đuối này thật đáng ghét, haizz…
Thở dài một tiếng, Sở Vân vô thức nắm chặt tay lại.
– Sở Vân! Sở Vân!
Trong đám người ồn ào, một giọng nói lớn lọt vào tai Sở Vân.
Sở Vân quay đầu về phía phát ra âm thanh, thấy một người cao gầy, một ông lão quắc thước tinh thần, đang đứng cách một đám người, ở cửa một cửa hàng muối, vẫy tay với mình.
Trên mặt Sở Vân bất giác nở một nụ cười hiền hòa, hắn len qua dòng người, tiến lên, chào hỏi ông lão:
– Hồng Thương gia gia, người khỏe ạ.
Lão Hồng Thương cười ha hả, vỗ vai hắn, mặt rạng rỡ, vội hỏi:
– Tiểu tử, xem ra ngươi đã chọn xong trứng rồi, chọn được thứ gì thế, lấy ra cho lão già này xem nào.
Trong lòng Sở Vân cảm động, biết ông lão này thực lòng quan tâm mình, giống như kiếp trước, hắn lấy trứng Thiên Hồ trong ngực ra.
Vẻ mặt lão Hồng Thương có chút thất vọng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nói:
– Trứng Hỏa Hồ, cũng là trứng yêu thú không tệ.Ừm, tiểu tử biết cách ấp trứng chứ?
Khóe miệng Sở Vân tươi cười, tự tin kể vanh vách những điều cần chuẩn bị để ấp trứng, những việc cần chú ý, những công việc sau khi ấp trứng.Trong lòng khẽ động, hắn nói thêm một câu mà kiếp trước chưa từng nói:
– Hồng Thương gia gia, người cứ yên tâm đi.Cháu nắm chắc lắm.
Lão Hồng Thương cảm động, ông đã đứng ở cửa hàng từ sớm, chờ Sở Vân như “ôm cây đợi thỏ”.Thấy dáng vẻ thở dài của Sở Vân, lòng ông mềm nhũn, vội hỏi han.Sau một hồi hỏi đáp, thiếu niên trước mặt không hề nhắc đến khó khăn của mình, trái lại còn an ủi ông, khiến ông càng thêm lo lắng.
Khí độ này, tâm tính này…
Trong lòng cảm thán, lão Hồng Thương lại trách mắng:
– Tiểu tử thành thật một chút, còn dám bảo lão già này không nên lo lắng.Ta hỏi ngươi, tài liệu chuẩn bị ấp trứng ngươi đã chuẩn bị xong chưa? Đừng hòng lừa ta, coi chừng lão già này dạy cho ngươi một bài học đấy!
Thấy lão Hồng Thương giống hệt kiếp trước, trợn mắt nhìn mình đầy áp bức, Sở Vân đành xoa mũi, cười khổ:
– Tuy chưa chuẩn bị xong, nhưng cháu tin là cháu sẽ làm được.
