Đang phát: Chương 899
Ban đêm mò ra ngoài mua từ điển ở cái thành phố đang hỗn loạn này, lại còn mang bộ dạng của dân Yindisi, quả thật là quá nguy hiểm…Không được, không thể cứ khư khư cái quyền sáo này mãi.Danizi run lên mấy cái, bỗng quyết đoán giơ tay, cởi phăng cái quyền sáo, cố gắng tháo nó ra.
Hắn làm được một nửa thì khựng lại, đảo mắt nhìn Anderson, liếc qua cái bao tay đen sì hắn đang đeo bên tay trái, gượng cười rồi lại đeo quyền sáo vào.
“Tôi nghĩ, ở Nam Đại Lục này, thực lực bản thân vẫn là quan trọng nhất.” Danizi cười gượng gạo thêm vào.
Anderson mặt không đổi sắc, vẫn vuốt cằm nói:
“Vậy cậu định làm thế nào?”
Danizi chỉ vào mấy bậc thang nói:
“Tôi định tìm ông chủ quán trọ, mượn tạm cái từ điển của ổng, tôi nghĩ ổng cũng chẳng giấu giếm gì con ổng thứ tiếng Thản.”
“Đó là một ý, nhưng kể cả có từ điển, cậu cũng chẳng học được ngay đâu.Dù chỉ là nắm được vài từ ngữ thôi cũng khó, vì nó khác hệ ngôn ngữ với Bắc Đại Lục mà.” Anderson tặc lưỡi, “Hay là tôi chỉ cho cậu một cách nhé, thuyền trưởng có dạy cậu chút nghi thức ma pháp nào liên quan đến ‘Thần Tri Thức và Trí Tuệ’ không?”
“Có.” Danizi không nghĩ ngợi gật đầu.
Anderson vỗ tay nói:
“Vậy tôi có thể dạy cậu một nghi thức ma pháp mới, thông qua việc cầu khẩn ‘Thần Tri Thức và Trí Tuệ’, cậu sẽ có khả năng nghe hiểu, phân biệt và viết được tiếng Thản trong vòng một tuần.”
Danizi không chần chừ lắc đầu:
“Tôi là tín đồ của ‘Chúa Tể Bão Tố’, không phải ‘Thần Tri Thức và Trí Tuệ’.Mấy nghi thức ma pháp trước kia có hiệu quả là nhờ thuyền trưởng cả.”
Nói đến đây, hắn liếc Anderson một cái:
“Anh không phải sinh ra ở Seal, lớn lên ở Luân Bảo, lại còn là bạn học của thuyền trưởng sao? Vậy anh hẳn là tín đồ của ‘Thần Tri Thức và Trí Tuệ’ chứ, anh làm nghi thức đó không phải càng hiệu quả hơn sao?”
Anderson lắc đầu cười:
“Cùng là tín đồ, nhưng không phải ai cũng được thần đáp lại đâu.”
Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Cách tốt nhất vẫn là tìm mục sư hoặc giám mục của giáo hội tri thức giúp đỡ, để họ chế tạo bùa chú cho.Ừm, tôi nhớ cảng Berens có vài nhà truyền giáo đến từ Luân Bảo đấy, hay là mai chúng ta đi bái kiến họ?”
Danizi định bụng nói “Được”, bỗng lộ vẻ nghi hoặc:
“Tôi cứ có cảm giác là anh đang có âm mưu gì đó…”
Vẻ mặt Anderson lập tức cứng đờ.
…
Trên khinh khí cầu, Klein thắt dây an toàn, đắp kín chăn, dựa vào thành ghế ngủ say sưa.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt, đèn đuốc dưới mặt đất thưa thớt, cảnh vật trôi tuột lại phía sau, mọi thứ đều bình yên và tĩnh lặng.
Không biết bao lâu sau, Klein bỗng giật mình tỉnh giấc, vặn vẹo cổ.
Vì lúc nào cũng đeo “Chuông tang” bên mình, hắn uống khá nhiều nước, bụng dưới căng phồng nên tỉnh giấc.
Hất tấm chăn, cởi dây an toàn, Klein che miệng ngáp một cái, đi ra khỏi phòng nghỉ, đến phòng tắm ở một góc phòng khách.
Giải quyết xong nỗi buồn, rửa tay sạch sẽ, hắn vừa bước ra khỏi phòng tắm, trở lại đại sảnh thì chợt thấy một bóng người.
Bóng người đó đứng ở nơi ánh sáng lờ mờ, mặc áo choàng đen sì, tô mắt xanh lam và má đỏ, nhìn thoáng qua cứ như là một bóng ma vừa bay ra từ nhà xác.
Daley tiểu thư…Klein không nghi ngờ gì nhận ra đối phương, lập tức giật mình.
Daley bước vài bước, ngẩng đầu nhìn Dawn Dantes, dừng lại ở đôi mắt kia, nở nụ cười:
“Ánh mắt và khí chất của anh rất giống một người bạn của tôi, nhất là đôi mắt.”
Klein lập tức giả vờ thoải mái, cười trừ:
“Tiểu thư, nếu chúng ta đổi giới tính cho nhau thì đây đúng là câu mở đầu tán tỉnh kinh điển.”
Daley không rời mắt, cười ha ha:
“Không cần đổi, giới tính cũng không thể thay đổi định nghĩa của loại hành vi này.Nếu vào lúc khác, tôi nói chuyện với anh như vậy thì thật sự là muốn lừa anh lên giường, thậm chí lừa vào giáo đường luôn đấy.Nhưng hiện tại tôi không có ý đó, tôi đến đây chỉ vì ánh mắt của anh thật sự khiến tôi nhớ đến người kia.”
Nói chuyện với Daley tiểu thư thật là khó đỡ…Không thể để cô ta nắm thế chủ động, nếu không cô ta có lẽ sẽ phát hiện ra Dawn Dantes không phải là một tay chơi đào hoa, mà là một kẻ vụng về, lúng túng trước phụ nữ…Mình phải giành thế chủ động, dẫn dắt chủ đề…Klein xoay chuyển ý nghĩ, dùng giọng nửa đùa nửa thật hỏi:
“Tiểu thư, có phải cô đang thích một người bạn nào đó không?”
Daley khựng lại một giây, nhíu mày, cúi đầu cười:
“Đây không phải chuyện gì cần phải giấu giếm cả.Nếu anh ấy có thể giống như anh thì tốt, dũng cảm chủ động tấn công phụ nữ, biết cách tạo bầu không khí mập mờ, nói như vậy thì có lẽ chúng tôi đã có con rồi ấy chứ.Đáng tiếc, anh ấy là một người bảo thủ, nói chuyện phiếm với tôi chỉ toàn nói chuyện chính sự, nói kinh nghiệm, hơi ám chỉ một chút, trêu đùa hơi quá một chút là anh ấy lại tỏ vẻ không được tự nhiên, luôn kiếm cớ rời đi.Anh ấy thì trông có vẻ già, tóc tai thì cũng không được chăm sóc cẩn thận, trí nhớ thì kém, đến sinh nhật của tôi cũng quên mất.Nghĩ đến anh ấy là tôi lại tức, hận không thể đẩy anh ấy lên giường, trói hai tay anh ấy vào đầu giường…”
Klein u trầm nhìn đỉnh đầu Daley, thở dài cắt ngang lời cô ta:
“Tiểu thư, cô nói nhiều quá rồi.”
Daley ngẩng đầu, nụ cười vẫn không khác gì vừa nãy:
“Tôi tưởng anh sẽ muốn đi sâu hơn vào vấn đề này chứ.”
Klein cười:
“Vậy tại sao cô không biến những ý nghĩ đó thành hành động, nhìn là biết, cô đâu chỉ là người biết nói suông.”
Daley “A” một tiếng:
“Anh đoán xem.”
Ngay sau đó, cô gật đầu:
“Cảm ơn anh vì đã không nói tôi quấy rối.”
Nói xong, cô xoay người, trở về phòng nghỉ lớn của nhóm “Hồng Thủ Sáo”, Klein hơi nhếch khóe môi, lắc đầu đi về khoang của mình.
Khi đến cửa phòng nghỉ lớn, ánh mắt Daley bỗng dừng lại ở một đôi giày da không dính bụi trên sàn nhà.
Ánh mắt cô theo đó dời lên, đôi mắt bên trong phản chiếu mái tóc đen và đôi mắt lục bảo của Leonard Mitchell.
Leonard nhìn Dawn Dantes đi vào phòng nghỉ, hạ thấp giọng nói:
“Hắn có không ít bí mật, không đơn giản như vậy đâu.”
Daley cười khẽ vuốt cằm:
“Tôi biết.”
Nói xong, cô thoải mái bước qua Leonard Mitchell, đi vào phòng nghỉ lớn.
Đi được vài mét, cô chậm dần bước chân, lại một lần nữa hơi cúi đầu.
Leonard vẫn đứng ở cửa, nhìn cái bóng dài bị ánh đèn chiếu xuống, từ từ thở hắt ra trong im lặng.
Trong phòng nghỉ nhỏ, Klein đứng cạnh cửa, giơ tay phải lên, xoa hai bên thái dương, như một pho tượng.
…
Bạch Ngân Thành, nhà Berg.
Derrick ngồi trên ghế, vừa gặm bánh mì nướng làm từ bột cây mặt đen, vừa nghiêm túc liệt kê trong lòng những việc gần đây mình nên làm mà chưa làm:
“‘Thế giới’ tiên sinh cần tư liệu về ‘Quỷ thuật tà quái’ mà vẫn chưa hỏi được…Danh sách công huân về 5 đặc tính phi phàm của Vampire còn thiếu khá nhiều…Bạn mới chỉ có ba người, vẫn chưa đủ…Chuyện lăng tẩm của thủ tịch tiền nhiệm cũng chỉ có chút manh mối…”
Trong lúc những suy nghĩ vụt qua, Derrick lấp đầy bụng, cởi áo, lấy ra một cái hộp đá, dùng chất lỏng đen sền sệt bên trong bôi lên những vết bầm tím trên người.
Tuy rằng quanh Bạch Ngân Thành chỉ có cây mặt đen ăn được, nhưng thực vật ở đây không chỉ có một loại đó, chúng rất phong phú, kỳ lạ, dựa vào các loại năng lực để sinh tồn và sinh sôi nảy nở trong môi trường không có mặt trời, chỉ còn tia chớp và bóng tối.Và một trong những truyền thống của Bạch Ngân Thành, chính là chọn lựa những loại thực vật khác nhau, phối hợp với khí quan tương ứng của quái vật, chế biến thành các loại dược cao.Điều này vô cùng hiệu quả trong việc điều trị phần lớn các vết thương và bệnh tật, giúp nhiều cư dân không còn mất mạng chỉ vì những vấn đề nhỏ nhặt.
Đây là truyền thống được hình thành từ nhiều đời “Thợ Săn Quái Vật”, họ đã đơn giản hóa và cố định những phương pháp phối chế dược tề, thánh dầu, tinh dầu thần kỳ mà họ có được thông qua ma dược, tạo ra những sản phẩm cấp thấp hơn!
Bôi xong dược cao, ngửi thấy mùi hôi thối xộc vào mũi, Derrick vừa định mặc quần áo thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc”.
Tinh thần hắn lập tức căng thẳng, cầm lấy “Lôi Thần Nộ Hống” – cây chùy khổng lồ quấn quanh điện quang lam u, cẩn thận từng li từng tí đến gần cửa, sẵn sàng tiêu diệt quái vật nào xuất hiện trong bóng tối.
“Ai đấy?” Derrick trầm giọng hỏi.
Bên ngoài truyền đến một giọng nói hơi lớn:
“Ngói Nhóm Ngươi đây.”
Cùng lúc đó, từng mảnh ánh sáng trong trẻo chiếu sáng khe cửa và cửa sổ, đây là năng lực của “Bình Minh Kỵ Sĩ”.
Derrick bình tĩnh lại, mở cửa hỏi:
“Ngói Nhóm Ngươi, hôm nay anh không phải dẫn đội tuần tra sao?”
Ngói Nhóm Ngươi cao 2m2, là bạn mới của Derrick, cũng là người bạn mà hắn công nhận nhất, vì đối phương thường xuyên kiềm chế sức mạnh của mình, rất biết chiếu cố đồng đội.
Mặt khác, khu vực tuần tra gần đây của đội Ngói Nhóm Ngươi bao gồm cả lăng tẩm của thủ tịch tiền nhiệm.
Ngói Nhóm Ngươi có mái tóc vàng hoe giống Derrick, để râu rậm rạp, thích nhất là đấu vật.Nghe vậy, anh ta cười nói:
“‘Sáu Người Nghị Sự Đoàn’ vừa ra lệnh cho đội chúng tôi bỏ qua khu vực lăng tẩm của thủ tịch tiền nhiệm, mà đó lại là nơi cuối cùng trong nhiệm vụ tuần tra của chúng ta.Đi thôi, ra sân huấn luyện, vận động một chút!”
“Sáu Người Nghị Sự Đoàn” cố ý bảo đội tuần tra vòng qua khu vực đó? Bọn họ có thể sẽ mở cửa lăng tẩm của thủ tịch tiền nhiệm ngay hôm nay sao? Không biết chuyện gì sẽ xảy ra…Hy vọng trưởng lão Norwaya không có âm mưu gì…Derrick kinh hãi, đột nhiên nảy sinh vài liên tưởng, nhưng lại không biết mình có thể làm gì.
Ngay lúc hắn đang do dự mặc quần áo, chuẩn bị ra cửa, cùng Ngói Nhóm Ngươi đến sân huấn luyện thì một bóng người mọc ra từ nơi âm u, lên tiếng:
“Derrick Berg, thủ tịch cho gọi cậu đến mái vòm gặp ông.”
