Chương 895 Ghé qua bệnh viện tâm thần

🎧 Đang phát: Chương 895

**Chương 354+355: Ghé qua bệnh viện tâm thần**
Giữa bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa của Thủ Đô, một “đóa pháo hoa” khác bừng sáng cả Tây Lâm, báo hiệu Chung Yên Hoa đã trở về!
Tám mươi mốt robot MX thế hệ mới nhất, bốn trăm xe thiết giáp hạng nặng tối tân, hai vạn quân tinh nhuệ của Quân khu IV Liên Bang đồng loạt rời doanh trại, hướng về phía nam Lạc Nhật Châu, tạo thành một dòng lũ sắt thép mang theo khí thế hủy diệt.
Các gia tộc nhánh phụ Chung Gia, đại diện quân đội Liên Bang ở khách sạn Kim Tinh, quan chức chính phủ các châu…mọi thế lực đều đổ dồn ánh mắt về đội quân khủng bố này.
Khi họ biết cuộc điều động không được Quân đội Liên Bang ủy quyền, thậm chí Bộ Tư lệnh Quân khu IV cũng không rõ lý do, ai cũng hiểu phía sau đội quân này là bóng dáng một nhân vật “máu mặt”.
Đài truyền hình Đại khu Tây Lâm phái năm xe truyền hình vệ tinh trực tiếp và hai tổ phóng viên, bố trí trước và sau đội quân, truyền hình trực tiếp cho toàn Đại khu.
Khi dòng thác lũ sắt thép tiến sâu vào thảo nguyên, người dân Tây Lâm, vốn lo sợ bất an, dần đoán ra mục đích của đội quân, cảm xúc trong lòng trào dâng.
Ở cuối dòng lũ sắt thép, sâu trong thảo nguyên, trước một chiếc phi thuyền rác cháy đen, được quân đội đặc chủng Chung Gia bảo vệ nghiêm ngặt, một cô gái tóc đen váy trắng lặng lẽ đứng đó.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô gái ấy, dòng lũ sắt thép im bặt.Hơn mười robot MX cao lớn uy mãnh đồng loạt ngồi xổm xuống, quỳ một chân, nghiêng mình hành lễ, nghênh đón Công chúa trở về.
Chung Yên Hoa nhìn thấy đội quân dừng lại, quay sang camera truyền hình, mỉm cười:
– Tôi đã trở lại! Mấy năm nay mọi người vất vả rồi!
Chung Yên Hoa trở lại Tây Lâm sau ba năm xa cách.Cô không cần phải lén lút như Hứa Nhạc, một mình trốn chui trốn lủi ở ngoại thành, cẩn thận liên lạc với từng thủ hạ cũ.
Là người thừa kế duy nhất của Chung Gia, Tiểu Công chúa được mọi người kính yêu ở Tây Lâm, sự trở về của cô quang minh chính đại, thanh thế vô cùng lớn.
Từ thảo nguyên phía nam Lạc Nhật Châu về châu phủ, đoàn quân phải đi qua đường quốc lộ cao tốc.Mọi xe cộ trên đường đều tự giác tránh vào làn khẩn cấp, nhường toàn bộ con đường cho đội ngũ sắt thép kéo dài hơn mười cây số.
Khi chiếc xe chống đạn màu đen luôn đi giữa đoàn quân đi ngang qua, người dân Tây Lâm trên xe đều hô lớn, huýt sáo, bày tỏ sự chào đón nhiệt tình.
Dọc đường về, tiếng huýt sáo, reo hò gần như không ngớt.Chung Yên Hoa ngồi trong xe chống đạn, được binh lính vũ trang bảo vệ nghiêm ngặt, tiến vào Lạc Nhật Châu.Vào khu vực thành thị, không khí chào đón càng thêm nhiệt liệt.
Người dân Tây Lâm xem truyền hình trực tiếp, đổ xô xuống đường, đứng hai bên vẫy tay, hô vang tên Chung Yên Hoa.Những người trung niên nhớ Chung Tư lệnh thậm chí còn xúc động rơi nước mắt.
Một đám thanh niên đi xe đạp và trẻ con cố gắng chạy theo đoàn xe.Vài thiếu niên gan dạ hô lớn:
– Tiểu Công chúa, anh yêu em!
Chung Yên Hoa hạ cửa kính xe, vẫy tay chào đám đông.Động tác vẫy tay rất nhỏ, dáng vẻ tao nhã.Nụ cười trên mặt cô chân thành và vui vẻ, giống như một vị Công chúa vừa trở về!
Nếu Phỉ Lợi Phổ thấy cảnh này, chắc chắn không thể liên hệ cô với cô nàng chua ngoa trên phi thuyền, người mà anh đã cãi nhau suốt ba năm trời!
Do nhiều vấn đề lịch sử, cộng thêm sách lược luân chiến của Quân Thần Lý Thất Phu năm xưa, Tây Lâm đã trả giá đắt cho Liên Bang bằng máu và mạng sống của vô số thanh niên, nhưng không nhận được sự ủng hộ về kinh tế và tiếng nói chính trị tương xứng!
Tầng lớp xã hội Tây Lâm và Thủ Đô Tinh Quyển luôn có một sự ngăn cách vô hình.Thậm chí, người dân Tây Lâm luôn oán hận Liên Bang.Đặc biệt, khi có tin đồn, thậm chí chỉ trích mạnh mẽ từ giới truyền thông Tây Lâm, rằng vụ nổ phi thuyền Cổ Chung Hào là âm mưu của Chính phủ Liên Bang, sự oán hận này biến thành thù hận…
Trong suy nghĩ của đa số dân Liên Bang, Chính phủ Liên Bang và Tổng thống Mạt Bố Nhĩ phải trả giá cho cái chết của vợ chồng Chung Tư lệnh và hàng ngàn chiến sĩ Tây Lâm.Chỉ là sau khi vợ chồng Chung Sấu Hổ qua đời, Chính phủ Liên Bang và các thành viên chi phụ Chung Gia cấu kết, tăng cường sự kiểm soát đối với Tây Lâm, khiến người dân oán hận nhưng không dám nói ra.
Oán hận mà phải che giấu trong lòng, dễ sinh ra cảm giác bi phẫn, giống như bài đồng dao nổi tiếng ở Tây Lâm, người dân Tây Lâm nghĩ rằng mình đã bị bỏ rơi!
Mang theo cảm giác bi phẫn, bất luận là điều động quân Tây Lâm ra tiền tuyến Tinh vực Tả Thiên, hay bất cứ chính sách rút bớt kinh tế nào, chỉ cần xuất phát từ Chính phủ Liên Bang, người dân Tây Lâm đều phẫn nộ cho rằng đó là âm mưu chèn ép Tây Lâm!
Cảm giác bi phẫn này không thể chuyển hóa thành lực lượng để phản ứng.Người dân Tây Lâm đã mất đi người tâm phúc, người mà họ có thể tin tưởng hoàn toàn.Họ chỉ có thể sau khi uống rượu say thì mắng chửi, hướng về Thủ Đô Tinh Quyển trên bầu trời đêm lớn tiếng mắng chửi, nhưng không thể làm gì…
Cho đến ngày hôm nay!
Tiểu Công chúa của họ đã quay trở lại.Nàng chính là người kế thừa hợp pháp của Công ty Cổ Chung, là người thừa kế danh chính ngôn thuận nhất của Chung Gia Tây Lâm.Bất luận là trên TV hay ở hai bên đường, ai nhìn thấy cô gái ngồi bên cửa sổ xe di chuyển ngang qua, cũng cảm thấy phần lưng mình thẳng lên thêm vài phần.
Điền Đại Bổng ngồi trầm mặc trong xe, nhíu mày nhìn đám đông hai bên đường, lắng nghe những tin tức quân báo thỉnh thoảng vang lên bên tai.Mặc dù trên các tòa nhà có lính bắn tỉa khống chế, mặc dù tiểu thư đã hạ cửa kính xe, ý bảo không có chuyện gì, nhưng ông vẫn lo lắng.Suốt ba năm không trở về, nếu đột nhiên gặp chuyện không may thì sao?
– Điền thúc thúc, đây là chuyện phải làm mà! Đài truyền hình đang trực tiếp đó!
Chung Yên Hoa hướng ra ngoài cửa sổ mỉm cười vẫy tay chào.Vì phải duy trì nụ cười quá lâu, cơ gò má của cô có chút cứng ngắc.Chung Yên Hoa không quay đầu lại, nhẹ nhàng giải thích:
– Đã ba năm rồi không trở về, dù sao cũng phải để cho mọi người biết bộ dáng hiện tại của em như thế nào chứ? Hơn nữa thanh thế bên này làm ra càng lớn, thì áp lực của ca ca bên kia cũng sẽ càng nhỏ hơn một chút.
Nhiều năm trước, Điền Đại Bổng đã từng đi theo Chung Yên Hoa, khi đó cô vẫn còn nhỏ tuổi, tham gia vào đủ các loại hoạt động chính trị của Tây Lâm.Lúc ấy, khi ông nhìn thấy cô bé con đứng trên đài, làm ra những diễn xuất chính trị gần như hoàn mỹ, ông đã biết rõ cô gái này có thiên phú cực lớn trên phương diện này.
Ông lắc đầu, thở dài, không khuyên bảo, chỉ là vẫn đầy oán khí với Hứa Nhạc, người đã lừa gạt tiểu thư bỏ nhà đi suốt ba năm trời.Mặc kệ gã đó là Thái Tử gia Đế Quốc hay là anh hùng chiến đấu Liên Bang, nếu Hứa Nhạc dám xuất hiện trước mặt ông, ông sẽ đánh cho hắn không thể tự gánh vác cuộc sống được.
Đoàn xe chạy thẳng vào Đường lớn Số II, dọc theo lối vào con đường tràn ngập những tiệm cơm thịt kho.
Nhưng trước khi đoàn xe chuẩn bị tiến vào khu vực nhà cổ Chung Gia, đã bị một đám quan viên Chính phủ Liên Bang ngăn cản lại.Chính xác hơn, là một đám quan viên Chính phủ Liên Bang sắc mặt tái nhợt, đang bị một đám bộ đội chiến đấu đặc chủng Tây Lâm Chung Gia vũ trang đầy đủ bao vây.
Bất luận ai bị bao phủ dưới bóng râm khủng bố của một đám robot quân dụng, cũng đều sẽ cảm thấy sợ hãi.Nhưng viên chức của Cục Hiến Chương đứng đầu đám quan chức vẫn dốc hết dũng khí, đứng trước chiếc xe màu đen có rèm che, lớn tiếng hô lên:
– Cục Hiến Chương kiểm tra!
Chung Yên Hoa bình tĩnh bước xuống xe, phất tay ý bảo thuộc hạ tránh ra một con đường nhỏ, thong thả đi đến trước mặt viên chức Cục Hiến Chương, nói:
– Xin hãy nhanh lên một chút!
*Tích tích!*
Hai tiếng vang nhỏ, tất cả dữ liệu trong chip vi mạch sau gáy cô tức thời được thu thập.Viên chức Cục Hiến Chương nhìn thấy dữ liệu cá nhân xuất hiện trên màn hình máy đọc tin tức cầm tay, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.Sau đó, anh ta khẽ khom người thi lễ, cung kính nói:
– Không có bất cứ vấn đề gì!
Nhưng đối với mấy viên chức Chính phủ Liên Bang mặc chính trang màu đen bên cạnh viên chức Cục Hiến Chương, vẫn còn vấn đề.Một người trong số đó đột nhiên ho khẽ, sau đó đi đến trước mặt Chung Yên Hoa, nói:
– Chúng tôi là người của ban ngành điều tra liên hợp Liên Bang, muốn mời Chung Yên Hoa tiểu thư cùng chúng tôi trở về tiếp nhận điều tra!
Chung Yên Hoa lạnh lùng liếc mắt nhìn viên chức kia, sau đó không nói một lời, trực tiếp xoay người chuẩn bị lên xe đi tiếp.
Viên chức căm tức, lớn tiếng hét lên:
– Cô nhất định phải tiếp nhận điều tra!
Chung Yên Hoa lại một lần nữa xoay người lại, trên mặt không có bất cứ cảm xúc nào cả, nhàn nhạt nói:
– Tôi không đi, ông có thể làm gì được tôi bây giờ? Ban ngành của ông có thể đối kháng được với bộ đội của tôi không?
– Chẳng lẽ cô dám dùng đến lực lượng vũ trang tư nhân để đối kháng với sự điều tra của Liên Bang hay sao?
Viên chức vẫn không bớt phẫn nộ, nói:
– Cô phải biết rằng nếu làm như vậy, đó chính là cùng tội với phản quốc!
Đứng trước mặt một đám robot kim loại khổng lồ, cô gái mặc váy trắng có vẻ đặc biệt nhỏ yếu.Cô nhìn chằm chằm đối phương, mỉm cười, hỏi:
– Cho dù tôi có phản quốc, như vậy thì ông có năng lực làm gì tôi đây?
Toàn trường im lặng.Các viên chức Chính phủ Liên Bang đều nhìn nhau, không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào cho đúng.Nếu Chính phủ Liên Bang lên án Chung Gia Tiểu Công chúa phản quốc, vậy thì nếu cô ta thật sự phản bội, Liên Bang có thể làm gì đối với cô ta?
Tiếp theo, Chung Yên Hoa đảo mắt nhìn người anh họ đã lâu không gặp, lúc này đang đứng co rúm người phía sau đám quan chức Chính phủ Liên Bang, cặp mày thanh tú khẽ nhíu lại một chút, ngữ khí cực kỳ chán ghét, nói:
– Chung Nhị Lang, nể tình chúng ta có quan hệ thân thích, nên hôm nay tôi không giết anh.Mau chạy trở về cái Tinh cầu Vệ tinh nhỏ kia của anh đi, đừng bao giờ đến Chủ tinh Tây Lâm nữa!
Viên chức ban ngành điều tra liên hợp khẽ cúi người xuống, ngữ khí gần như van xin:
– Chung tiểu thư, vì chuyện này quá nghiêm trọng, nên ít nhất ngài cũng nên để cho chúng tôi hỏi ngài mấy câu đi chứ?
– Chỉ những người nào là nghi phạm phạm tội mới cần phải trả lời câu hỏi của ban ngành điều tra, còn tôi thì có hiềm nghi gì mà hỏi tôi?
Viên chức điều tra đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán, ngập ngừng nói:
– Tất cả mọi người trên toàn vũ trụ này đều biết rằng, trong ba năm nay, ngài luôn ở cùng với Hoàng tử Đế Quốc tên Hứa Nhạc…
– Đúng thế thì sao chứ?
Đuôi lông mày Chung Yên Hoa khẽ nhướng lên, ngữ khí trào phúng, nhìn anh ta, nói:
– Các người mỗi ngày cũng ở chung với cái tên Chung Nhị Lang ngu xuẩn ngốc nghếch này, chẳng lẽ tất cả các người cũng đều là người điên giống hắn hay sao? Như vậy có phải tôi nên đem tất cả các người ném vào bệnh viện tâm thần hết hay không?
***
Bệnh viện tâm thần là nơi tập trung những người có bệnh tâm thần.Là sinh vật có bộ não phát triển mạnh mẽ nhất thế gian, nên bộ não của con người cũng thường xuyên gặp vấn đề nhất.
Vì vậy, trong Liên Bang có rất nhiều bệnh viện tâm thần.Tất cả các bệnh viện này luôn bị quản chế rất nghiêm ngặt, ra vào không dễ dàng.
Trong đó, một bệnh viện chuyên khoa Tâm thần của Bệnh viện Quân sự Liên Bang, nằm ở phía nam bán cầu Tinh cầu S1, bị giám thị nghiêm khắc hơn bất cứ bệnh viện tâm thần nào khác.Không biết là chỉ thị từ cấp nào trong Quân đội Liên Bang, luôn có một chi Bộ binh vũ trang hàng năm đóng quân ở đây.
***
*Phốc phốc!*
Hai tiếng vang giòn tan.Hứa Nhạc buông xuống thân thể một binh lính vừa bị hắn đánh ngất, không để cho anh ta phát ra tiếng động nào.Sau khi xác nhận tất cả binh lính thường trú ở đây đều đã bị đánh hôn mê bất tỉnh, nhốt lại trong phòng, hắn mới lấy chìa khóa, hướng về phía sâu bên trong bệnh viện tâm thần.
Vì chuyện đó đã qua một thời gian dài, nên sự chú ý của Quân đội Liên Bang đối với người kia đã giảm xuống, thậm chí đến hiện tại có lẽ không còn bao nhiêu người nhớ đến sự tồn tại của người kia và chi bộ binh đồn trú này nữa.
Vì vậy, Hứa Nhạc không lo lắng sẽ kinh động đối phương.Hắn hướng về phía những hành lang trầm mặc sâu thẳm của bệnh viện tâm thần, chỉ cần chú ý tránh đám bác sĩ, y tá thỉnh thoảng đi lại trên hành lang là được.
Bên trong bệnh viện tâm thần nơi nơi đều tràn ngập mùi thuốc men, thuốc sát trùng rất khó chịu.Dọc theo đường đi, trên những bức tường trắng tinh còn mơ hồ có vết đọng của nước tiểu lâu ngày, có lẽ là kiệt tác của những bệnh nhân không thể kiểm soát được hành vi.
Chậm rãi đẩy ra một căn phòng bệnh theo kế hoạch ban đầu muốn tìm, Hứa Nhạc phát hiện phòng này trống không, không có ai cả, dù là bệnh nhân bình thường cũng không có.Ánh mắt Hứa Nhạc khẽ nheo lại, sau đó để ý đến bức vách tường gần cửa sổ, tràn ngập đủ loại ký hiệu toán học, hình dáng khác nhau, và vô số công thức tính toán phức tạp, đến hắn cũng cảm thấy sâu sắc một cách dị thường.
Yên lặng nhìn mấy công thức toán học kia, hắn mới ra khỏi phòng bệnh, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu.
Đi trong bệnh viện tâm thần này, không có tiếng thét chói tai, không có tiếng cười nói điên cuồng, hoàn toàn chỉ là một mảnh tĩnh mịch, gây ra cho người ta cảm giác lo lắng bất an.
Phía cuối hành lang u tĩnh đột nhiên truyền đến vài âm thanh.Hứa Nhạc chậm rãi đi đến căn phòng cuối cùng, phát hiện đây là một phòng học lớn.Và khi hắn nhìn thấy hình ảnh đang diễn ra bên trong, biểu tình trên mặt hắn trở nên rất quái dị.
Vì hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, trong bệnh viện tâm thần lại có người chịu đi học!
Ở một đầu phòng học là một tấm bảng đen lớn.Ngay trước tấm bảng đen là một người đàn ông trung niên gầy yếu, vẻ mặt tái nhợt.Lúc này, hắn đang quơ tay, lớn tiếng giảng dạy gì đó.
Hốc mắt người đàn ông trung niên sâu xuống, mấy ngón tay cầm viên phấn trắng khô gầy như cành cây run rẩy trước gió, nhìn qua bộ dáng suy sụp.Nhưng trên mặt hắn, thậm chí toàn bộ thân hình hắn đều phảng phất như bao phủ một tầng quang huy.
– Hôm nay chúng ta không nói đến Định đề Mạc Bỉ Ô Tư, vì bản thân Giáo sư ta đây cũng chưa bao giờ hiểu vì sao một kết cấu một mặt đơn giản như vậy lại sử dụng một tiền tố phức tạp đến như thế để đặt tên, nên ta không nghiên cứu về thứ này.Hôm nay, chúng ta học kết cấu mạng lưới dữ liệu đám mây!
Viên phấn trắng nhanh chóng di chuyển trên bảng đen, vẽ ra một kết cấu mạng lưới dữ liệu đám mây rất phức tạp.Nhìn thấy những sơ đồ kết cấu mạng lưới vừa phức tạp vừa thần kỳ nhưng lại rõ ràng ngắn gọn như thế, biểu tình trên mặt người đàn ông suy sụp giống như vừa uống thuốc kích thích, trở nên rất phấn khởi, đôi môi mấp máy với tốc độ cao.
– Mô hình kết cấu dữ liệu lưu trữ đám mây là một mô hình mạng lưới lưu trữ dữ liệu mở rộng trong một phạm vi nhất định.So với mô hình lưu trữ dữ liệu dạng Tinh hệ như ngày nay thì phức tạp hơn một chút, nhưng nó là mô hình thô sơ nhất của việc lưu trữ dữ liệu cộng đồng.Nếu các người muốn biết mạng máy tính điện tử tiên tiến nhất trong lịch sử nhân loại đã từng hoạt động như thế nào, thì nhất định phải tiếp xúc với những kiến thức cơ bản nhất!
Bên dưới phòng học có khoảng hai mươi người đang ngồi im lặng.Từ cách ăn mặc, có vẻ như toàn bộ đều là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần.Nhưng khi nghe thấy những danh từ chuyên ngành do người đàn ông suy sụp kia nói ra, mấy bệnh nhân này đều làm ra vẻ suy nghĩ, gật gù tán thưởng, tựa hồ như rất hiểu rõ.
Người đàn ông suy sụp đứng trên bảng thấy phản ứng của đám bệnh nhân như vậy, rất hưng phấn, cảm động tán thưởng, nói:
– Các người thật sự là đám học sinh ưu tú nhất trên thế gian này, so với sinh viên trong Học viện Quân sự I còn xuất sắc hơn rất nhiều!
Hứa Nhạc đứng bên ngoài phòng học, nhìn thấy cảnh tượng này, nỗi kinh ngạc trong lòng dần tan biến, biến thành một nỗi bi thương khó hiểu.
Hắn không muốn tiếp tục nhìn thấy cảnh này nữa, nên trực tiếp đẩy cửa phòng học ra, chậm rãi đi vào.
Người đàn ông suy sụp gầy yếu đứng trên bục giảng phẫn nộ bẻ gãy viên phấn đang cầm trên tay, phẫn nộ gầm rú:
– Học sinh đi muộn phải gõ cửa! Có hiểu gì gọi là tôn kính Giáo…
Thanh âm dừng lại.Khi người đàn ông suy sụp nhìn thấy khuôn mặt Hứa Nhạc, lại đưa tay gãi đầu, xoa xoa mắt, xác nhận hôm qua có bị người khác tiêm nhầm thuốc hay không, nên mới sinh ra ảo giác như thế này.
– Là tôi đây!
Hứa Nhạc nhìn thẳng vào hắn, nói:
– Tôi đến đây là muốn cứu ông ra!
Người đàn ông trừng lớn mắt nhìn hắn, đột nhiên nhếch môi, lộ ra cái miệng đầy răng vàng xỉn, cười lớn, biểu tình trở nên ngây dại, nói:
– Có thuốc hút không? Nếu không có thuốc hút, tôi không thèm nói chuyện với cậu!
Hứa Nhạc lấy ra một hộp thuốc lá và bật lửa, đưa cho người đàn ông.
Người đàn ông xoay người nhìn đám bệnh nhân ngồi bên dưới lớp học, phất tay, nói:
– Tan học rồi!
Đám bệnh nhân đồng loạt hô lên một tiếng, làm ra vẻ hoan hô, nhưng ngữ khí rõ ràng là chỉ lấy lệ cho qua.Sau đó, họ đứng lên, chậm rãi thong thả đi ra khỏi phòng học.Chỉ là trên hàng ghế đầu tiên có một bệnh nhân dáng người mập mạp, không đi ra khỏi phòng, mà đi lên bục giảng, xòe tay ra, trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên, hỏi:
– Kẹo đâu?
Người đàn ông gầy yếu có nụ cười ngây dại đang hưởng thụ hút thuốc lá, bị người khác cắt ngang như vậy, rất tức giận.
Hắn móc từ trong túi ra một túi kẹo lớn quẳng lên tay bệnh nhân mập mạp, có chút không kiên nhẫn, nói:
– Hiện tại Giáo sư tôi phong cho cậu chức Trưởng lớp! Chia kẹo cho các bạn đi, đừng có hở một cái là chạy đến xin kẹo Giáo sư tôi nữa! Giống như một kẻ ngu ngốc vậy!
– Mẹ tôi vẫn nói tôi là một kẻ ngu ngốc mà?
Bệnh nhân mập mạp dùng ngữ khí nghiêm túc sửa lại lời nói của người đàn ông gầy yếu, sau đó cặp mày khẽ nhướng lên, ngữ khí ngây ngô, ngập ngừng hỏi:
– Trưởng lớp có thể ăn thêm vài viên kẹo không?
– Cứ việc!
Người đàn ông khẽ phất tay cầm điếu thuốc lá, đuổi bệnh nhân mập mạp ôm bịch kẹo chạy như bay ra khỏi phòng học, sau đó quay sang nhìn Hứa Nhạc đang im lặng đứng một bên, mỉm cười hỏi:
– Thượng tá Hứa Nhạc, tôi vì sao phải đi theo cậu chứ?
– Bối Đức Mạn, ông là người thiên tài nhất trong số những người thiên tài mà tôi từng biết!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào hắn, nói:
– Một người như ông, không nên sống cả đời trong bệnh viện tâm thần!
Giới học thuật Liên Bang đối với nguồn gốc và tính chất của từ ngữ “Thiên tài”, luôn có nhiều thuyết pháp không đồng nhất.Có người cho rằng nhân vật thiên tài thuộc về phạm trù Tâm lý Sinh vật học, trong quá trình hoạt động cảm xúc giao hòa giữa trí lực và hành vi, họ có sự khác biệt rõ ràng với người bình thường, nên tạo thành một trí tuệ và năng lực hành động khác biệt hoàn toàn so với người bình thường.
Nhưng cũng có người cho rằng thiên tài và người bị chứng thần kinh, hoặc bệnh tâm thần có quan hệ chặt chẽ.
Một chuyên gia Phân tích tâm thần học nổi tiếng trong Liên Bang từng phát biểu quan điểm của mình về vấn đề này.Trong một bài luận văn tham điểm, ông ta nói:
– Sự phát sinh ra một thiên tài là kết quả của quá trình bản thân và hoàn cảnh phát sinh ra những xung đột kịch liệt.Về mặt này, nó có những đặc điểm rất giống với chứng thần kinh phân liệt và bệnh tâm thần.Nhưng do phương thức giải quyết sự xung đột lại hoàn toàn khác với người bệnh tâm thần, kết quả cuối cùng là hậu quả của bệnh trạng tạo thành lợi ích cho xã hội, nên được xã hội tôn trọng hóa.Nghiên cứu cho thấy, những nhân vật thiên tài dạng này thường khác với con người bình thường, lại càng rất dễ trở thành kẻ bệnh tâm thần, thể chất cực kỳ suy yếu, và có tính tình đặc biệt dị dạng khác thường.
Trên thực tế, Bối Đức Mạn chính là loại người như thế.Sau khi hắn nghe thấy lời Hứa Nhạc vừa nói, cặp lông mày tinh tế hơi rối loạn của Bối Đức Mạn khẽ nhướng lên.Nhưng có lẽ vì đã ở trong bệnh viện tâm thần suốt ba năm, nên trên mặt hắn không còn cái vẻ ngây ngô của một thiếu niên năm xưa.
Giống như hắn đang muốn tán thưởng lời khen của người đã gián tiếp khiến mình phải vào bệnh viện tâm thần ngây ngốc suốt ba năm!
Trong phòng im lặng, chợt vang lên tiếng cười nhẹ nhàng nhưng ngây ngô của một người đàn ông.
Bối Đức Mạn sau khi trầm mặc ngẫm nghĩ hồi lâu, chợt như chạm đến chỗ mấu chốt của vấn đề, trong lòng hưng phấn, liền cười dài ngây dại nhưng rất khoái hoạt.Ngay cả những bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần cũng đều nghe thấy rõ ràng trong nụ cười dài của hắn cất giấu một tình cảm hưng phấn cực độ.
– Cậu cần ta! Không! Phải nói là tên gia hỏa kia đang rất cần ta! Ha ha…Ta biết chắc chắn hắn không chết! Đúng vậy! Một cỗ sinh mệnh do máy móc tiến hóa tạo thành, sao có thể dễ dàng chết như vậy được? Ha ha ha…
– Cậu muốn bảo tôi đi giúp nó đối phó với tên gia hỏa khác, tên gia hỏa không có sinh mệnh đang nằm sâu dưới lòng đất của con đường cụt kia phải không?
Bối Đức Mạn không ngừng hưng phấn vò đầu bứt tóc, nói.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào hắn, nói:
– Đúng như ông nói! Trong toàn bộ Liên Bang này, chỉ có một mình ông có khả năng làm được chuyện đó, nên tôi mới cần sự trợ giúp của ông!
Bối Đức Mạn không nói gì nữa, chỉ dẫn đầu đi ra cửa phòng.Hứa Nhạc nhìn theo bóng dáng hưng phấn rời đi của hắn, sau đó nhanh chóng bước theo.
Ba năm trước, một người đàn ông vì thân phận là người Đế Quốc, bị bắt buộc phải từ bỏ lý tưởng, chạy sang Đế Quốc.
Ba năm trước, một người đàn ông vì chứng kiến một sinh mệnh nào đó manh nha ra đời, nên đã bị những ống tiêm lạnh băng tiêm vào cơ thể, suýt chút nữa biến thành ngu ngốc cả đời, may mắn không bị, nhưng thân thể lại trở nên suy sụp như ngày hôm nay.
Ba năm sau, người đàn ông bị buộc phải rời xa quê hương đã dẫn theo anh em may mắn còn sống sót quay trở về Liên Bang.Hắn trở về không phải vì muốn chứng minh mình là một anh hùng Liên Bang, hay là một Thái Tử gia Đế Quốc, mà là vì những người anh em không chết trên sa trường, mà chết trong âm mưu kia báo thù! Vì trả thù, nên hắn trở về!
Ba năm sau, người đàn ông bị tiêm thuốc suýt chút nữa biến thành ngu ngốc, gặp lại người đàn ông từ Đế Quốc quay trở về, sau đó giống như ba năm trước, sau khi cười dài ngây dại, liền đi theo người đàn ông kia ra ngoài.Không phải vì muốn chứng minh trí tuệ thiên tài của mình, mà là vì muốn báo thù cuộc sống khốn khổ trong ba năm qua! Vì báo thù nên hắn đi theo người khác ra ngoài!
Hai người đàn ông trước kia là kẻ thù sinh tử của nhau, hiện tại vì cùng chung một mục đích, nên đã cùng nhau đi chung một con đường, đi ra khỏi phòng học.Hai người điên mang theo những ý tưởng riêng, cùng nhau đi ra khỏi bệnh viện tâm thần.

☀️ 🌙