Đang phát: Chương 89
“Đại ca”.
Tần Vũ đang ngồi bật dậy, mắt sáng rực vì hưng phấn và kích động.
Nhưng Tần Phong còn sốc hơn.Lúc mới hay tin Tần Vũ qua đời, anh đã đau khổ một thời gian dài, thậm chí còn ôm hận báo thù cho em trai trong trận chiến vừa qua.Ai ngờ giờ đây, em trai anh lại đứng sờ sờ trước mặt.
“Tiểu Vũ…”
Tần Phong nghẹn ngào, không biết phải nói gì.
“Phong nhi, ngồi xuống đi.Chuyện của Vũ nhi lát nữa con sẽ biết.Đừng ngạc nhiên nữa, em trai con đấy, em trai con vẫn còn sống khỏe mạnh.”
Tần Đức cười sung sướng, lâu lắm rồi ông mới cười thoải mái đến vậy.
Tần Phong gật đầu mạnh, khẽ nói: “Chỉ cần em trai không chết là mừng lắm rồi.”
Anh ngồi xuống ngay.Năm người ngồi xong, Tần Đức mới nói: “Vũ nhi, con kể tiếp chuyện ở Hồng Hoang đi.”
Lúc nãy Tần Vũ mới kể đến việc bị cột sáng đánh trúng rồi rơi vào Hồng Hoang, còn chuyện sau đó thì chưa kịp nói.
Tần Vũ cười đáp: “Lúc đầu, sau khi đến được chỗ sư phụ con ở Hồng Hoang, con mới yên tâm tu luyện, rồi cảm thấy Tứ Cửu Thiên Kiếp sắp đến.Nhưng mà…Tiểu Hắc còn vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp trước cả con.”
Tần Vũ cười nhìn Tiểu Hắc.
Tần Đức, Tần Phong, Phong Ngọc Tử và Từ Nguyên đều nhìn Tiểu Hắc với vẻ kinh ngạc.
Tần Vũ từ năm bảy tuổi đã nhặt được một con chim ưng nhỏ.Tần Đức biết chuyện này và họ cũng tính được thời gian tu luyện của Tiểu Hắc.Yêu thú vốn khó tu luyện hơn con người, vậy mà Tiểu Hắc chỉ mới mấy chục tuổi đã đạt đến cảnh giới Tứ Cửu Thiên Kiếp, thật khiến người ta kinh hãi.
“Tiểu Vũ,” Phong Ngọc Tử than thở: “Lúc đầu ta không xác định được Hắc Ưng của con thuộc giống loài nào.Giờ nó lại tiến vào Kim Đan cảnh giới nhanh như vậy, xem ra nó là một loại yêu thú đặc biệt.”
Tiểu Hắc vẫy cánh, vẻ mặt cực kỳ hớn hở, nhưng nó không thể dùng linh thức truyền âm với những người còn lại.
“Ha ha…Tiểu Vũ và con Hắc Ưng đó đều phi thường cả.Ta hồi nhỏ đạt đến Tiên Thiên hậu kỳ đã là ghê gớm lắm rồi, còn đệ bây giờ chưa tới hai mươi tuổi đã vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, lại còn Tiểu Hắc nữa.Đúng là…quái thai, quái thai!!!”
Tần Phong vừa uống rượu vừa cười lớn.
Tần Đức cũng uống một chén rượu, nhìn Tần Phong nói: “Phong nhi, em trai con đã dễ dàng vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, giờ có thể đánh bại cả cao thủ Kim Đan kỳ.Không lâu trước đây, ta và Phong huynh dùng linh thức phát hiện ra Vũ nhi và Hắc Ưng, tốc độ của nó rất nhanh, nhanh hơn ta ngự kiếm phi hành cả chục lần!!”
Tần Vũ tu luyện Tinh Thần Biến, tinh thần lực từ ngoại tinh vân đến nội tinh vân tạo thành một vòng tuần hoàn.Tinh thần lực liên tục luân chuyển qua da thịt gân cốt, tôi luyện và cải thiện cơ thể.Thân thể Tần Vũ giờ có thể so sánh với linh khí!
Không cần dùng phi kiếm, khi đạt đến Tinh Vân trung kỳ, Tần Vũ đã bay nhanh hơn Tần Đức.Nếu dùng thêm phi kiếm, tốc độ còn nhanh hơn nữa, còn nếu sử dụng Nhân Khí Hợp Nhất thì vượt xa Tần Đức cả chục lần.
Tốc độ phi hành phản ánh một phần thực lực của tu chân giả.Tốc độ của Tần Vũ khiến Tần Đức và Phong Ngọc Tử tin vào thực lực của anh.
“Phụ vương, người nói thế con hổ thẹn quá.Tiểu Vũ có thể đánh bại Kim Đan hậu kỳ, còn con mới chỉ là Tiên Thiên hậu kỳ, bảo con làm sao làm đại ca được.”
Tần Phong nói vậy nhưng thực tế lại rất vui mừng.
Từ Nguyên bên cạnh nói: “Được lắm, các cậu ai cũng khiêm nhường! Tần Phong cậu trẻ như vậy đã đạt đến Tiên Thiên hậu kỳ mà vẫn hổ thẹn, vậy lão già ta đây còn chưa đạt đến Tiên Thiên cảnh giới chẳng phải đau lòng lắm ư?”
Mọi người nghe vậy đều cười ầm lên.
Từ Nguyên về mặt võ thuật tư chất bình thường, bao nhiêu năm rồi vẫn chưa đạt tới cảnh giới Tiên Thiên.
“Được rồi, Vũ nhi kể tiếp đi, sau đó con ở Hồng Hoang còn gặp chuyện gì nữa?”
Tần Đức cười hỏi, những người khác cũng nhìn Tần Vũ, ai cũng tò mò về Hồng Hoang thần bí.Thâm nhập mười vạn dặm tuy chưa phải là sâu nhất, nhưng xưa nay ít ai dám làm.
Tần Vũ uống cạn chén rượu rồi tự tin nói tiếp: “Thiên Kiếp của con và Tiểu Hắc thì chỉ có lần Thiên Kiếp của Tiểu Hắc là nguy hiểm thôi.Hôm đó trong rừng có gần ngàn con Thanh Hỏa Lang.Tuy không con nào đạt tới Kim Đan kỳ, nhưng yếu nhất cũng là Tiên Thiên tiền kỳ, hơn nữa số lượng lại quá đông.Ai ngờ gần ngàn con Thanh Hỏa Lang lại vây công bọn con đúng vào lúc Tiểu Hắc chịu Tứ Cửu Thiên Kiếp.”
Tất cả mọi người đều ngừng ăn uống…
Bị gần ngàn yêu thú đạt Tiên Thiên cảnh giới vây công, mà Tần Vũ lúc đó chưa vượt Thiên Kiếp, thực lực chỉ ở mức cao nhất của Tiên Thiên.Dù thấy Tần Vũ vẫn khỏe mạnh, họ vẫn lo lắng thay cho anh.
“Đại ca, chuyện tôi có Truyền Thừa Kí Ức không nên nói ra.”
Tiếng của Tiểu Hắc đột nhiên vang lên trong đầu Tần Vũ.
Tần Vũ cười, dùng linh thức truyền âm: “Yên tâm, ta sẽ không tiết lộ bí mật của đệ đâu.”
Tần Vũ tiếp tục kể: “May mà lúc đó con có Diễm Sí Kiếm và Diễm Sí Quyền Sáo nên mới giữ được mạng.Sau khi Tiểu Hắc vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, thực lực tăng vọt, giết không ít Hỏa Lang, bọn chúng mới hoảng sợ bỏ chạy.”
Tần Đức và mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng họ biết Tần Vũ nói thì đơn giản, chứ tình hình lúc đó chắc chắn rất thảm khốc.Gần ngàn con Thanh Hỏa Lang vây quanh, bốn phương tám hướng đều là chúng.
Sau một hồi, Tần Vũ cũng kể xong tóm tắt chuyến đi Hồng Hoang.Đương nhiên, việc Lôi Vệ sư tôn đến không gian vũ trụ riêng biệt, cũng như bí pháp Tinh Thần Biến, Tần Vũ không hề nhắc tới.
“Thần thú Long Nham Sư! Thần thú Hồng Loan!”
Phong Ngọc Tử hít một hơi dài.
Nghe Tần Vũ kể đoạn cuối, họ có thể cảm nhận được sự lợi hại của hai con thần thú.Thần thú quả là thần thú, trời sinh đã mạnh.Thần thú mới sinh có thể chưa mạnh, nhưng đây là thần thú Nguyên Anh kỳ, đối với Phong Ngọc Tử mà nói là những sinh vật vô địch.
“Ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ…Long Nham Sư lại có lực phòng ngự và công kích siêu việt, thêm Hồng Loan không kém gì phượng hoàng nữa…Hai con đại thần thú này dù là Nguyên Anh kỳ cũng hơn đứt tu chân giả Đỗng Hư kỳ…”
Phong Ngọc Tử là một tu chân giả am hiểu về yêu thú.
Tần Đức và mọi người im lặng.
Tu chân giả Đỗng Hư kỳ?
Thật vượt quá sức tưởng tượng của họ.Từ Nguyên Anh kỳ đến Đỗng Hư kỳ phải vượt qua Lục Cửu đại Thiên Kiếp, giữa hai cảnh giới là một hố sâu ngăn cách.Một Hạng Ương chỉ mới Nguyên Anh tiền kỳ trong mắt Tần Đức và Phong Ngọc Tử đã là vô địch rồi.
Tu chân giả Đỗng Hư kỳ, trước mặt cao thủ như vậy, Tần Đức và Phong Ngọc Tử chẳng khác nào đứa bé trước người khổng lồ.
“Còn tốt, còn tốt.”
Tần Đức sợ hãi thay cho con trai mình.
Tần Vũ đành nói: “Không còn cách nào khác, bọn chúng quá mạnh.May mà cuối cùng Hồng Loan xuất hiện đại chiến với Long Nham Sư, nếu không con và Tiểu Hắc chắc đã bị Long Nham Sư ăn thịt.Long Nham Sư…thật sự quá mạnh.”
Tần Vũ nhớ lại cảnh tượng lúc đó vẫn còn thấy sợ hãi.
“Đâu chỉ mạnh, lực phòng ngự của Long Nham Sư so với rồng cùng đẳng cấp còn mạnh hơn một chút.Long Nham Sư Nguyên Anh kỳ thì dù tu chân giả Đỗng Hư kỳ cũng phải dùng thượng phẩm phi kiếm mới phá được phòng ngự.Nếu là tu chân giả Nguyên Anh kỳ thì dù có thượng phẩm phi kiếm cũng không làm Long Nham Sư bị thương.Còn Hồng Loan thì phi kiếm còn chưa tiếp cận được đã bị hỏa diễm hộ thể đốt cháy.” Phong Ngọc Tử kích động nói.
Mọi người đều trầm mặc.
Thần thú như vậy, đám người Phong Ngọc Tử tu luyện Kim Đan kỳ cũng phải ngưỡng mộ.
Nhưng cũng tốt, những thần thú đó không rời khỏi Hồng Hoang, còn lo lắng gì nữa.
Phong Ngọc Tử nhìn vẻ mặt mọi người, vội an ủi, nhưng rồi lại lắc đầu cười: “Thảo nào, thảo nào, Hồng Hoang có những yêu thú như vậy, tu chân giả ở Tiên Đảo Hải Ngoại cũng ít ai dám thâm nhập sâu, chỉ dám loanh quanh bên ngoài mà thôi!!”
Chưa đến nơi sâu trong Hồng Hoang mà đã có hai con thần thú ít nhất là Nguyên Anh kỳ, vậy thì chỗ sâu nhất còn có những gì?
“Đến nơi sâu của Hồng Hoang? Cao thủ Đại Thành kỳ chắc cũng không dám?”
Tần Vũ thầm nghĩ.Anh biết được sự khủng bố của nơi sâu thẳm trong Hồng Hoang từ bút ký của Lôi Vệ.Dù Lôi Vệ có thực lực gần đạt đến Đại Thành kỳ, ông cũng không dám đến gần hơn.
Sau khi bàn luận về chuyến đi Hồng Hoang, mọi người lại nói về quá trình Tần gia gây chiến với Hạng gia.Mọi người ăn uống rất nhiều, đến khi trời sáng dần, bình minh lên.
Nhưng bữa tiệc nửa đêm vẫn chưa kết thúc.
“Phụ vương, lần này người hạ lệnh chỉ cố thủ thành trì, không tấn công là vì sao? Chúng ta đã chiếm được mười một quận, giờ chỉ cần ba hướng đều tấn công thì phá Bá Sở quận dễ như trở bàn tay.”
Đến lúc này Tần Phong mới nhớ tới mục đích đến đây.
Tần Đức nghe xong chỉ cười khổ.
Từ Nguyên liền nói: “Tần Phong, tại ngươi không biết, hôm qua Hạng Ương của Hạng gia đã đến đây.”
“Hạng Ương!”
Tần Vũ và Tần Phong gần như đồng thời kêu lên.Tần Vũ nói tiếp: “Không phải là vị hoàng đế khai sáng Sở vương triều, Hạng Ương chứ?”
Tần Phong cũng nhìn Tần Đức và Từ Nguyên, vô cùng kinh ngạc.
“Đúng vậy, chính là ông ta.”
Tần Đức gật đầu: “Hơn nữa ông ta còn đạt tới cảnh giới Nguyên Anh tiền kỳ.”
Tần Vũ hơi biến sắc, thầm nghĩ: “Hạng Ương đạt tới Nguyên Anh tiền kỳ…Lúc trước ta đạt Tinh Vân tiền kỳ đã giết được Hắc Phong Báo Kim Đan hậu kỳ.Giờ ta đã tiến thêm một bước, đạt Tinh Vân trung kỳ, về lý thuyết có thể so tài với Hạng Ương.”
Nhưng từ Kim Đan hậu kỳ tới Nguyên Anh tiền kỳ không chỉ dựa vào lực lượng, mà còn khác biệt về cảnh giới cảm ngộ thiên đạo.Sự khác biệt này không dễ bù đắp, Tần Vũ không dám chắc chắn.
“Nếu ta và Tiểu Hắc liên thủ, cộng thêm tuyệt chiêu thì có lẽ sẽ thành công.”
Tần Vũ thầm tính toán.
Tần Đức lại nói: “Lão Hạng Ương đó hết sức ngang ngược, ngang nhiên đòi Tần gia chúng ta phải lùi về ba quận phía đông.”
Tần Đức cười nhạt: “Hừ, ông ta chỉ là một tu chân giả mà muốn dùng vũ lực tuyệt đối khiến ta khuất phục sao? Đâu có chuyện đó!”
Tần Phong đứng bật dậy: “Sợ gì chứ, đại quân chúng ta ba hướng tấn công, một mình ông ta dù mạnh đến đâu cũng vô dụng.”
Tần Đức thở dài: “Đúng, ông ta không cản được đại quân, nhưng…ông ta có thể diệt toàn bộ người của Tần gia.”
Tần Phong nghe vậy nghẹn lời.Một cao thủ Nguyên Anh tiền kỳ nếu nổi điên lên thì muốn giết hết người của Tần gia cũng không khó.
“Vì vậy…ta chỉ có thể thỏa hiệp, đồng thời dùng đại quân uy hiếp ông ta.Nếu ông ta động đến người của Tần gia, thì dù cho cả nhà bị giết, ta cũng diệt toàn thể Hạng gia, như vậy mới khiến lão già đó úy kỵ.”
Tần Đức thở dài.
Tần Phong lúc này mới hiểu được cái khó của phụ vương.
“Diệt hết người của Tần gia? Trước đây thì có thể, nhưng giờ thì không được nữa rồi.”
Thanh âm lạnh lùng của Tần Vũ vang lên.
Tần Đức, Phong Ngọc Tử, Tần Phong và Từ Nguyên đều nhìn Tần Vũ.Họ không dám tin những lời bá đạo vừa rồi lại thốt ra từ miệng Tần Vũ.Nhưng khí thế lăng lệ và hàn quang trong mắt Tần Vũ đã nói lên quyết tâm của anh.
“Tiểu Vũ, con không phải là đối thủ của ông ta!”
Phong Ngọc Tử nói: “Tuy con có thể giết cao thủ Kim Đan hậu kỳ, nhưng giữa cao thủ Kim Đan hậu kỳ và Nguyên Anh tiền kỳ có sự khác biệt rất lớn.Sự khác biệt về cảnh giới khó có thể dùng lực lượng mà lấp đầy.Người ta tu luyện gần ngàn năm, còn con bất quá mới gần hai mươi năm, về cảnh giới sao có thể so được?”
Tần Vũ hiểu những gì Phong Ngọc Tử nói, nhưng vẫn im lặng.
Tần Vũ không biết cảnh giới của mình đang ở đâu, nhưng anh biết rõ một điều, mỗi giờ mỗi phút, năng lượng của lưu tinh lệ đều từ từ thấm vào linh hồn mình.Cảnh giới tu vi của Tần Vũ luôn không ngừng nâng cao.
Dù từ từ, nhưng không lúc nào ngừng lại.
“Vũ nhi, con không cần lo lắng.Chúng ta rất giỏi nhẫn nhịn.Khi con không có ở đây thì ta không có cách nào, nhưng giờ con trở về thì ta đã có cách rồi.Trước hết con phải nhẫn nại.Con mới hai mươi tuổi mà đã đạt đến cảnh giới này, với tốc độ tu luyện đó, con cứ tu luyện thêm một hai chục năm nữa.Đến khi mười phần chắc chắn thì sẽ lập tức động thủ, không chậm trễ.”
Tần Đức biết trong ba đứa con trai của mình, Tần Vũ rất nóng nảy.Một khi đã quyết định thì không ai thuyết phục được.Ông chỉ có thể dùng cách này để khuyên giải.
Tần Vũ gật đầu nhưng vẫn không nói gì, không muốn làm phụ vương lo lắng.
“Tiểu Hắc, ngươi cùng ta liên thủ có chắc đối phó được với tu chân giả Nguyên Anh tiền kỳ không?”
Tần Vũ dùng linh thức truyền âm.
“Gặp loại thần thú như Long Nham Sư mà còn không chết, đại ca sao có thể bị một tu chân giả Nguyên Anh tiền kỳ dọa được…”
Tiếng của Tiểu Hắc vang lên trong đầu Tần Vũ.Anh nghe vậy không kìm được nở nụ cười.
Tần Vũ đã quyết định.
