Chương 889 Khó khăn

🎧 Đang phát: Chương 889

– Bọn họ cũng muốn tới tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường ư?
Diệp Mặc ngạc nhiên hỏi, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc.Nếu mấy lão già kia đều đến tham gia đại hội, người bình thường muốn có được thứ tốt thật sự là khó khăn.
Nhan Tranh lắc đầu:
– Đồng tiền bối đến Toái Diệp không phải để tham gia so tài luyện đan.Ông ta là người của Đan hội, chắc là đến làm giám khảo.Những tu sĩ tham gia đại hội Luyện đan danh nhân đường phải dưới ba trăm tuổi, Đồng tiền bối đã hơn tám trăm tuổi rồi, đương nhiên không thể tham gia đại hội này.Cậu không cần lo lắng, bình thường Linh đan sư thất phẩm không nhiều đâu, nếu không đạt được Linh đan sư thất phẩm, thành đan nhỉnh hơn chút cũng có hy vọng.
Khoảng cách giữa Linh đan sư thất phẩm và Linh đan sư lục phẩm còn rất lớn.Trong lòng Nhan Tranh, Diệp Mặc là Linh đan sư lục phẩm, sư phụ của Diệp Mặc hẳn là Linh đan sư thất phẩm.Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu vì sao lúc trước Nhan Tranh muốn biết tuổi của sư phụ hắn.
– Đúng rồi, sư phụ anh đã đến thành Toái Diệp chưa? Nếu tiện, tôi muốn cùng anh đi chào hỏi ông ấy một chút.
Diệp Mặc vẫn không nhắc gì đến sư phụ của mình, mà hắn lại cam đoan có thể lấy được thứ hạng, trong lòng Nhan Tranh, sư phụ Diệp Mặc khẳng định đã đến thành Toái Diệp rồi.
Diệp Mặc cười gượng gạo:
– Anh Nhan, thật ra tôi vẫn chưa liên lạc được với sư phụ.Tôi nói tham gia đại hội là tự tôi tham gia.
– Cái gì?
Nhan Tranh giật mình nhìn Diệp Mặc, một hồi lâu mới nói:
– Anh Diệp, tuy rằng tôi nói có hy vọng giật được giải Linh đan sư lục phẩm, nhưng…nhưng…
Nhan Tranh nói vậy chỉ là an ủi Diệp Mặc.Linh đan sư Lục phẩm nếu tỉ lệ thành đan tốt hơn chút, vẫn có khả năng tiến vào luyện đan danh nhân đường.Nhưng muốn giành được vị trí mười người dẫn đầu, hy vọng này gần như không tồn tại.Nếu đúng như lời Diệp Mặc nói, sư phụ hắn không đến, chỉ mình hắn đại diện cho ‘Tiên bảo lâu’ tham gia trận đấu, vậy thì xong rồi.
Diệp Mặc hiểu ý của Nhan Tranh.Ban đầu hắn không nói sư phụ sẽ tham gia, Nhan Tranh cũng không hỏi.Nhưng cả hai đều hiểu, người so tài là sư phụ Diệp Mặc, chứ không phải Diệp Mặc.Hiện tại Diệp Mặc đột nhiên nói người so tài là hắn, khiến Nhan Tranh khó chấp nhận.Trong mắt Nhan Tranh, Linh đan sư lục phẩm không nhiều, nhưng ‘Tiên bảo lầu’ muốn tìm một người vẫn có thể.
Diệp Mặc vỗ vai Nhan Tranh:
– Anh Nhan, anh không cần lo lắng, tôi đã có thể luyện chế linh đan thất phẩm rồi, cứ yên tâm.
Nghe Diệp Mặc nói, Nhan Tranh không ngạc nhiên.Linh đan sư Lục phẩm đều có thể luyện chế được Linh đan thất phẩm, nhưng chỉ là may mắn, tỉ lệ thành công không đáng tin.
Nhan Tranh thở dài, định nói gì đó thì giơ tay lấy ngọc thông tin ra xem.Sau khi xem xong, y vội nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, anh tìm khách sạn nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ đến tìm anh sau.
Nói xong, y đưa cho Diệp Mặc một viên ngọc thông tin, rồi vội vã rời đi, biến mất giữa đám người.Thành Toái Diệp có cấm chế thần thức, không thể dùng thần thức.Mọi người liên lạc với nhau bằng ngọc thông tin, nhưng loại ngọc này có giới hạn khoảng cách, mất hiệu lực khi quá xa.
Diệp Mặc lắc đầu, nhìn ngọc thông tin trong tay, thu vào.Trong lòng hắn có dự cảm không tốt.
Trên đường đến thành Toái Diệp, hắn đã cảm nhận được sự lo lắng của Nhan Tranh.Lúc hắn nói người đến so tài không phải sư phụ mà là hắn, Nhan Tranh càng lo lắng hơn.Sau khi vào thành, Nhan Tranh không dẫn hắn đến dịch quán của ‘Tiên bảo lâu’, mà bảo hắn tự tìm chỗ nghỉ ngơi, có thể thấy sự tình không đơn giản như Diệp Mặc nghĩ.
Thành Hà Châu không thể so với Toái Diệp về sự phồn hoa và hàng hóa phong phú.Diệp Mặc tin nơi này có thứ mình cần, có lẽ có thể mua được đao khí.Hắn luyện đan rất giỏi, trận pháp cũng không tệ, nhưng luyện khí thì chưa.
Nhưng Diệp Mặc chợt nghĩ linh thạch trên người rất ít, chỉ khoảng một trăm nghìn linh thạch bậc trung, còn nợ Nhan Tranh năm mươi nghìn linh thạch bậc cao.Hơn nữa vừa thấy loại người hung ác như Đồng Vũ Sinh trên đường, Diệp Mặc không còn hứng thú dạo phố.
Tuy thành Toái Diệp đang trong thời gian đại hội Đan hội, nhưng thành đủ lớn, nhà trọ cũng nhiều.Diệp Mặc tìm được một nhà trọ khá rẻ ở một góc hẻo lánh.
Tìm chỗ ở rẻ và hẻo lánh không phải vì Diệp Mặc không có linh thạch, mà vì sợ tên mặt đồng đen kia.Trong mắt Diệp Mặc, tên họ Đồng kia có thân phận và địa vị, chỗ ở chắc chắn là nơi xa hoa nhất ở trung tâm thành Toái Diệp.Hắn ở chỗ hẻo lánh, càng xa lão ta càng tốt.
Nếu không phải vì muốn đi Sa Nguyên dược cốc, Diệp Mặc có lẽ đã âm thầm bỏ trốn.

Tổng bộ ‘Tiên bảo lâu’ không ở thành Toái Diệp, nhưng ‘Tiên bảo lâu’ ở đây cũng không nhỏ, ít nhất so với chi nhánh ở thành Hà Châu thì lớn hơn nhiều.
Các thế lực thương gia ở Thành Toái Diệp rất nhiều, ‘Tiên bảo lâu’ tuy không nhỏ, nhưng cũng không quá nổi bật.
Khi Nhan Tranh vội vã tiến vào ‘Tiên bảo lâu’ ở Thành Toái Diệp, y cảm thấy không khí có chút không bình thường, dường như có chút áp lực.
– Nhan Tranh, sao giờ mới đến? Hội trưởng lão đang họp, bảo anh vào ngay.
Nhan Tranh vừa đến, một người đàn ông đi đến bên cạnh y vội nói.
Nhan Tranh gật đầu:
– Tôi biết rồi…
Y do dự, muốn hỏi thăm ông chú của mình, nhưng người quản lý kia sau khi thông báo xong liền rời đi ngay, dường như không muốn ở lại lâu hơn một giây.
Nhan Tranh không dám đuổi theo hỏi, vội vã đi tới đại sảnh hội nghị.
Vừa bước vào đại sảnh hội nghị của chi nhánh ‘Tiên bảo lâu’ tại Toái Diệp, y càng cảm thấy áp lực tăng thêm.Nhan Tranh kinh ngạc nhìn tám trưởng lão và người đàn ông trung niên trong phòng hội nghị, trong lòng chấn động.Ngay cả đại quản gia ‘Tiên bảo lâu’ cũng đến.
Đại quản gia ‘Tiên bảo lâu’ có quyền lực rất lớn, có thể nói là người duy nhất dưới Các chủ.Y biết lần này có mấy vị trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’ đến Đan hội, nhưng không ngờ cấp trên lại coi trọng việc này như vậy, không ngờ ngoài tám vị trưởng lão, ngay cả đại quản gia cũng tới.
Phải biết rằng ‘Tiên bảo lâu’ tổng cộng chỉ có mười hai vị trưởng lão.
Tuy nhiên điều khiến y yên tâm là chú của y cũng tới.Nhìn thấy chú mình, y nhẹ nhõm hơn, Nhan Tranh vững dạ hơn chút.
Nhan Tranh không dám chậm trễ, vội khom người:
– Nhan Tranh chi nhánh ‘Tiên bảo lâu’ Hà Châu xin chào đại quản gia, chào tám vị trưởng lão.
Nói xong, Nhan Tranh cẩn thận đi đến đứng sau lưng chú mình.Chú y là Nhan Quận, là trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’.Nhan Tranh có thể vào làm quản lý ‘Tiên bảo lâu’ ở chi nhánh Hà Châu, chủ yếu là nhờ sự giúp đỡ của Nhan Quận.
Tuy Nhan Quận là chú của Nhan Tranh, nhưng Nhan Tranh lại gọi ông ta là cha, vì Nhan Tranh là con mà cha mẹ y cho Nhan Quận làm con thừa tự.
Nhìn Nhan Tranh cẩn thận đứng sau mình, Nhan Quận gật đầu, nhưng không nói gì.
– Nhan trưởng lão, Nhan Tranh đã đến, cao thủ luyện đan mà nó nói chắc cũng đã dẫn đến rồi chứ? Sao không dẫn người vào?
Nhan Tranh vừa đứng vững, một giọng nói sắc nhọn vang lên.
Nhan Quận không để ý đến tên cao thủ luyện đan, mà nhìn Nhan Tranh im lặng.
Nhan Tranh toát mồ hôi lạnh, y cảm giác người trưởng lão này cố ý nhằm vào chú mình.Trong lúc nhất thời, y không biết trả lời thế nào.
– Tiểu Tranh, nếu Phong trưởng lão đã hỏi vậy, con cứ nói cho ông ta biết.Sư phụ của một Linh đan sư lục phẩm, được gọi là cao thủ luyện đan cũng bình thường thôi.
Nhan Quận giọng điệu bình tĩnh, không để lời của người trưởng lão kia vào tai.
– Đúng là lợi hại, nhưng cũng nên cho chúng ta gặp mặt chứ.Nếu không, làm sao biết có người cố tình tung tin hù dọa? Ta còn nghe nói, quản sự Nhan Tranh cũng làm không ít việc ở Hà Châu đấy, diện tích đất trên vạn mét vuông ở Hà Châu, có thể tùy tiện đưa cho người khác.Tuy ‘Tiên bảo lâu’ không để ý đến miếng đất nhỏ này, nhưng cũng phải có lý do rõ ràng chứ.Nếu ai cũng làm vậy, ‘Tiên bảo lâu’ thật sự xuống dốc đấy.
Người trưởng lão kia không để ý lời của Nhan Quận, vẫn nói châm chọc.
– Phong Tích Dục, ông có ý gì? Ở chỗ như Hà Châu, bỏ ra mười ngàn mét vuông đất để mời một Linh đan sư lục phẩm không đáng sao?
Nhan Quận lập tức sắc mặt trầm xuống.
Nhan Tranh lúc này đã hiểu rõ, hẳn là tên trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’ này muốn gây phiền phức cho chú mình, nên đem những chuyện nhỏ nhặt mình làm để lấy cớ gây sự.Hơn vạn mét vuông đất Hà Châu tuy không nhỏ, nhưng với ‘Tiên bảo lâu’ thì không đáng gì.
Chú y bảo y dành nhiều thời gian tu luyện, có lẽ liên quan đến chuyện này?
– Mọi người thôi đi, cãi nhau ra thể thống gì nữa.Nhan Tranh, cậu nói xem, vị sư phụ luyện đan kia có nắm chắc bao nhiêu phần? Nếu có thể thì bảo hắn luyện chế một viên linh đan thất phẩm để ‘Tiên bảo lâu’ thử xem.
Đại quản gia ngồi ở trên cùng lên tiếng cắt ngang cuộc cãi vã giữa Nhan Quận và Phong Tích Dục.
Nhan Tranh lòng chùng xuống, biết chuyện vốn rất bình thường, thậm chí rất nhỏ lại bị đối thủ của chú mình nắm thóp, muốn làm cho ra nhẽ.
Tuy nghe Diệp Mặc nói hắn nắm chắc mười phần, nhưng Nhan Tranh chỉ cho là Diệp Mặc vội vàng muốn y giúp đỡ nên mới nói vậy.Y nghĩ Diệp Mặc chỉ cần nắm chắc ba phần là đã giỏi lắm rồi.Nhưng hiện tại sư phụ hắn chưa tới, nửa phần cũng không chắc.
Hơn nữa, đại hội luyện đan danh nhân đường và danh sách tham gia của ‘Tiên bảo lâu’ đều do chú y quản lý, nhưng bây giờ ngay cả đại quản gia cũng nhúng tay vào là sao?
Đại quản gia hỏi, y không dám giấu diếm, vội bước ra thi lễ:
– Vốn đã hẹn được người kia, nhưng sư phụ của Diệp đan sư đột nhiên có việc, người có thể thay nhóm chúng ta dự thi chỉ có Diệp đan sư thôi.
Nhan Tranh không dám nói Diệp Mặc đã là Linh đan sư thất phẩm, y không tin lời Diệp Mặc…

☀️ 🌙