Đang phát: Chương 884
Mẹ kiếp, tự đánh mình mệt thật đấy, may mà thằng Vô Địch Anh này đần.” Một tràng nổ tung xảy ra, Lục Dương suýt chút nữa không trụ nổi.
Nói đúng ra thì Vô Địch Anh cũng chẳng có não, nó chỉ là trạng thái mạnh nhất trên lý thuyết của Lục Dương thôi.
Chẳng qua cái lý thuyết này chỉ áp dụng với chiêu thức thôi, dù biến hóa cũng cao đấy, nhưng vẫn không bằng Lục Dương được.
Đây là chiêu mà Lục Dương nghĩ ra trong lúc đánh nhau, Vô Địch Anh sao mà biến chiêu nhanh bằng Lục Dương được, bằng chứng là nó đơ người ra một lúc, phản ứng không kịp luôn.
Với cả mạnh nhất trên lý thuyết không có nghĩa là mạnh nhất thực tế, Vô Địch Anh chỉ dùng được sức mạnh nó có, còn Lục Dương thì khác, Lục Dương còn mượn được sức mạnh từ bản thể nữa!
Biến hóa không bằng mình, mượn lực cũng không bằng mình, đấy là hai điểm yếu lớn của Vô Địch Anh.
Nếu đánh kiểu này mà còn thua nữa thì Lục Dương định dùng luôn Bất Hủ tiên tử Tượng Hình quyền, đấm cho nó tan nát luôn.
Đằng nào Bất Hủ tiên tử cũng đâu có cho Vô Địch Anh dùng sức mạnh đấy, nó không dùng được Tượng Hình quyền của tiên tử đâu.
Càng đánh càng yếu, Vô Địch Anh ăn một đấm nữa là mất hết cơ hội, nó cũng muốn dùng Tượng Hình quyền của Lục Dương để hồi phục Tinh Thần lực nhanh, nhưng Lục Dương đâu có cho nó cơ hội.
Kiếm đạo với pháp thuật dùng cùng lúc, đánh cho Vô Địch Anh thua liểng xiểng, khí thế càng ngày càng yếu.
Ầm!
Lục Dương lại đấm bay Vô Địch Anh, đập gãy cả cột nhà.
Lục Dương thừa thắng xông lên, ai ngờ Vô Địch Anh như kiểu biết mình thua đến nơi rồi, bước lên một bước, biến mất luôn!
Lục Dương giật mình, lập tức biết nó dùng pháp thuật gì.
“Chỉ Xích Thiên Nhai?!”
Đây là thần thông không gian đầu tiên mà Lục Dương học được, có thể ngẫu nhiên dịch chuyển mình đến một vách núi nào đó.
Chỉ là vì tính ngẫu nhiên cao quá, Lục Dương gặp nguy hiểm thì có cách khác giải quyết, không cần dùng đến chiêu này, học xong rồi bỏ xó luôn.
Ai ngờ, mình còn chưa dùng đến mà nó đã dùng để trốn trước rồi.
Lúc trước Vô Địch Anh bị Bất Hủ tiên tử đánh cho tơi tả mà không dùng, là vì tiên tử mạnh quá, nó không kịp dùng.
Nhưng Lục Dương với Vô Địch Anh không chênh nhau nhiều, đánh nhau dễ cho nó cơ hội trốn.
“Đừng tưởng trốn được! Chỉ Xích Thiên Nhai!”
Vách núi thì ngẫu nhiên thật, nhưng Vô Địch Anh cũng là một phần của Lục Dương thôi, nó ngẫu nhiên ở đâu thì Lục Dương cũng sẽ ở đó.
Lục Dương bước ra một bước, cũng biến mất trong không gian tinh thần.
Đã ra khỏi cơ thể rồi thì không cần đánh nhau bằng linh hồn nữa.
“Hả? Đây là đâu?” Lục Dương bước ra một bước, thấy xung quanh tối om, ngẩng lên chỉ thấy một khe hở trên trời.
Hắn đang đứng trên một bệ đá nhô ra từ vách núi, bên cạnh có một cái hang.
Trực giác mách bảo Lục Dương, Vô Địch Anh trốn trong hang sâu kia.
Dùng Tam Vị chân hỏa soi sáng hang động, mạng nhện giăng đầy, còn có cả đống dơi treo ngược trên trần, bị Chân Hỏa làm giật mình, vỗ cánh bay ra như một đám mây đen.
Cuối hang có một tấm bia đá.
Lục Dương nhìn kỹ bia đá, đại ý là người viết bia là một đại năng tu tiên, ở đây bế quan để đột phá lên tầng cao hơn, tiếc là thất bại, c·hết luôn, trước khi c·hết để lại một khảo nghiệm, ai qua được thì sẽ là truyền nhân của hắn, nhận hết truyền thừa.
Lục Dương đọc đến dòng cuối cùng: “Người thừa kế của ta, nếu ngươi nhận được truyền thừa của ta, nghĩa là ngươi có trí tuệ, dũng khí và đạo tâm, ta tin ngươi sẽ hoàn thành tâm nguyện của ta, trở thành tu sĩ Nguyên Anh.”
Chủ nhân bia đá chỉ là Kim Đan kỳ, bày bố gì cũng không thoát khỏi thần thức của Lục Dương, hắn quét qua một lượt, thấy dưới bia đá có giấu truyền thừa, một quyển công pháp, một cái nhẫn trữ vật không biết có gì, một túi linh thạch.
“Lại còn là công pháp tàn khuyết.” Lục Dương ngạc nhiên, đọc nhanh qua quyển công pháp bằng thần thức.
Đây đúng là cơ duyên lớn, nếu mà bổ sung đầy đủ thì có thể tu luyện đến Hóa Thần kỳ!
Mà kể cả khi đã bổ sung thì cũng chỉ là nửa trên của công pháp thôi, nếu có cả hai nửa thì đủ để tu luyện đến Hợp Thể kỳ!
Lục Dương nhanh chóng vứt cái truyền thừa công pháp đấy ra sau đầu, hắn dùng thần thức tìm ra Vô Địch Anh đang trốn sau bia đá.
Vô Địch Anh cũng biết bị phát hiện, hóa thành một tia chớp, bay nhanh ra khỏi hang.
“Đừng hòng chạy!”
Lục Dương đuổi theo sát nút, hai người bay dọc theo vách núi.
Đang lúc Lục Dương sắp đuổi kịp Vô Địch Anh thì nghe thấy tiếng “A” từ trên vọng xuống, một người hái thuốc bị ngã xuống vách núi.
Lục Dương bỏ mặc Vô Địch Anh, quay lại đỡ người hái thuốc.
“Nguy hiểm thật đấy, may mà gặp được ta, không thì ngã xuống đây, cây cối mọc trên vách núi chắc gì đã đỡ được ngươi.”
Chào tạm biệt người hái thuốc vẫn còn đang ngơ ngác, Lục Dương tiếp tục đuổi theo Vô Địch Anh.
Vô Địch Anh liên tục dùng Chỉ Xích Thiên Nhai để trốn, Lục Dương cũng dùng chiêu đó để đuổi theo, bọn họ đánh nhau ở những khe núi khác nhau, còn thỉnh thoảng gặp được huyết trì có thể thức tỉnh huyết mạch giấu dưới đáy vực sâu, pháp bảo vô chủ đang trưởng thành, lão giả chỉ còn linh hồn…
Và mỗi khi sắp đuổi kịp Vô Địch Anh thì lại có người ngã xuống vách núi, tiểu tu sĩ rơi xuống, tiểu thế tử bị gia tộc ghét bỏ…
Lục Dương chỉ có thể cứu người trước rồi mới đuổi theo Vô Địch Anh.
May mà không có ai cứ liên tục ngã xuống, sau khi qua năm cái vách núi thì cuối cùng cũng đuổi kịp Vô Địch Anh.
“Còn muốn chạy à!”
Vô Địch Anh không có đan dược nên đã mệt lả, còn Lục Dương thì dùng đan dược liên tục, thần thái tươi tắn, khí thế ngút trời.
Một bàn tay khổng lồ chụp xuống như trời sập, Lục Dương không hề sợ hãi, vung kiếm chém ra, kiếm khí hóa rồng, bay lượn trên trời, phá tan cái chiêu dọa người kia, đóng Vô Địch Anh vào vách núi!
“Ngươi thua rồi.”
Lục Dương mặt lạnh tanh, lơ lửng trước mặt Vô Địch Anh, dùng mũi kiếm Thanh Phong chĩa vào nó, sáng loáng đến đáng sợ.
Vô Địch Anh cúi đầu nhận thua, ngoan ngoãn bay vào không gian tinh thần.
“Kỳ lạ, sao mình vẫn không khống chế được Vô Địch Anh?”
Dù đã thắng Vô Địch Anh, nó cũng ngoan ngoãn hơn, nhưng Lục Dương vẫn thấy có gì đó sai sai, như thể nó không hoàn toàn nghe lệnh mình.
Bất Hủ tiên tử trầm ngâm một lát, chuyện này lạ thật, theo lý thuyết thì không nên thế.
“À, ta hiểu rồi, trước đây là ta thắng Vô Địch Anh trước, ngươi thắng sau, ngươi muốn khống chế hoàn toàn nó thì phải thắng ta trước!”
Lục Dương: “…”
Tiên tử, cô cố ý đúng không?
Bất Hủ tiên tử cười hì hì xích lại gần Lục Dương đang xanh mặt, ngượng ngùng làm lành.
“Ấy da, Tiểu Dương Tử đừng giận mà, hay là thế này, ngươi đánh ta một cái đi?”
Lục Dương nghi ngờ nhìn Bất Hủ tiên tử, nhẹ nhàng đẩy cô một cái.
Bất Hủ tiên tử lảo đảo lùi lại hai bước, yếu ớt ngã xuống giường, che mặt kéo dài giọng:
“Ấy da, ta thua rồi.”
Hôm đó, Lục Dương thắng Vô Địch Anh, thắng cả Bất Hủ tiên tử, lập nên chiến tích xưa nay chưa từng có.
