Chương 88 Đơm Hoa Kết Trái

🎧 Đang phát: Chương 88

Bắc Thương linh viện ư?
Hác tiên sinh nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu nhìn Mục Trần, gật gù: “Tùy ngươi thôi.”
Việc Mục Trần chọn Bắc Thương linh viện, có lẽ một phần vì bóng hình Lạc Li, nhưng đó không phải chuyện lão bận tâm.Với thiên tư và thực lực của Lạc Li, đến Bắc Thương linh viện ắt sẽ là minh châu rực rỡ.Mục Trần tuy không tệ, nhưng so với những “yêu nghiệt” đã vượt qua Linh Lộ đầy vinh quang, vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.
Nhưng Hác tiên sinh tin rằng, khoảng cách ấy sớm muộn gì Mục Trần cũng san bằng.Lão biết, nếu không có biến cố năm xưa, đánh giá cuối cùng của Linh Lộ dành cho Mục Trần, chắc chắn phải là “Vương”.
“Hai người các ngươi định đi đâu?” Hác tiên sinh quay sang hỏi Mặc Lĩnh và một đệ tử Tây Viện.
“Ta…cũng đến Bắc Thương linh viện.” Mặc Lĩnh ngượng ngùng gãi đầu.Ngũ Đại Viện, với hắn là một thế lực thần bí khó lường.Nhưng tin tưởng Mục Trần, đi theo hắn có lẽ dễ sống hơn.
“Ta gia nhập Võ linh viện.” Đệ tử Tây Viện kia vội đáp.
Hác tiên sinh gật đầu, vậy là danh sách nhập học đã rõ: Bắc Thương linh viện hai người, Thanh Thiên linh viện hai người, Vạn Hoàng linh viện hai người, Võ linh viện một người, Thánh linh viện một người.
“Các ngươi còn hai tháng chuẩn bị.Hai tháng sau, quay lại Bắc Linh viện, ta sẽ đưa các ngươi đến điểm tập trung của Ngũ Đại Viện.Ở đó, các ngươi sẽ gặp tân sinh từ khắp nơi, và một khảo nghiệm đang chờ đợi.Nếu biểu hiện quá tệ, danh ngạch có thể bị tước đoạt.Vậy nên, hãy tận dụng hai tháng này để tu luyện, tăng cường thực lực.” Hác tiên sinh hờ hững dặn dò.
Trần Phàm nghe vậy, thầm kêu khổ.Quả nhiên, Ngũ Đại Viện không dễ dàng gia nhập như vậy.
Mục Trần nghe xong, trong lòng xao động.Như vậy, có lẽ hắn sẽ gặp Lạc Li ở đó?
“Được rồi, hôm nay các ngươi đã thể hiện rất tốt.Mọi chuyện kết thúc rồi, trở về đi.Nhớ kỹ thời gian, đừng đến trễ dù chỉ một ngày.” Hác tiên sinh phất tay, chậm rãi quay lưng rời đi.
Lúc này, Trần Phàm, Hoắc Vân, Mặc Lĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.Liễu Mộ Bạch ném cho Mục Trần một ánh mắt lạnh lẽo, giận dữ phất tay áo bỏ đi.
“Hừ, thua cuộc còn làm ra vẻ.” Trần Phàm bất mãn bĩu môi, rồi sảng khoái quay sang nói với Mục Trần: “Mục Trần, xem ra sau này chúng ta sẽ phải chia tay.Ha ha, bọn ta ở Thanh Thiên linh viện sẽ cố gắng tu luyện.Ta biết Ngũ Đại Viện cạnh tranh rất khốc liệt, ngươi cẩn thận đấy, coi chừng lần sau gặp lại, ta sẽ vượt mặt ngươi cho xem.”
Mục Trần cười đáp.Ngũ Đại Viện không phải là cái học viện nhỏ bé như Bắc Linh viện, nơi đó tập hợp anh tài từ khắp nơi, muốn thể hiện bản lĩnh không phải chuyện đơn giản.
Trần Phàm, Hoắc Vân, Mặc Lĩnh vui mừng khôn xiết vì giành được danh ngạch, cười nói rôm rả với Mục Trần, rồi rủ nhau đi ăn mừng.Cuối cùng, chỉ còn hai cô nương xinh đẹp ở lại với hắn.
“Chúc mừng ngươi!” Hồng Lăng khẽ nói, giọng có chút phức tạp.Hôm nay, hắn là ngôi sao sáng nhất, ai có thể ngờ, đệ nhất cường giả Bắc Linh Viện lại bại dưới tay hắn.
Chàng thiếu niên tầm thường năm nào, nay đã trở nên chói lóa rực rỡ.
“Ta cũng chúc mừng Hồng Lăng học tỷ.” Mục Trần cười đáp lễ, rồi chợt thấy vẻ mặt u buồn của Đường Thiên Nhi, bèn mỉm cười hỏi: “Thiên Nhi tỷ, giành được danh ngạch là chuyện vui, sao tỷ lại ủ rũ thế?”
“Xa ta, ngươi vui lắm sao?” Đường Thiên Nhi chu môi hờn dỗi.
Mục Trần bất đắc dĩ cười, im lặng có lẽ là thượng sách.
“Ngươi thân thiết với Lạc Li kia lắm à?” Đường Thiên Nhi hỏi, giọng có chút hậm hực, rõ ràng đã nhận ra sự khác lạ của Mục Trần khi nhắc đến cái tên đó.
“Là một bằng hữu trong Linh Lộ, cũng xinh đẹp như Thiên Nhi tỷ vậy.” Mục Trần cười nói.
Đường Thiên Nhi đỏ mặt, gắt giọng: “Cái miệng dẻo quẹo! Hừ, ta vào Vạn Hoàng linh viện nhất định sẽ chuyên tâm tu luyện, đến lúc gặp lại, nhất định sẽ thay mặt Vạn Hoàng linh viện đánh cho cái tên đệ tử Bắc Thương linh viện nhà ngươi tan tác.”
“Vậy lúc đó xin Thiên Nhi tỷ niệm tình hôm nay còn chung Bắc Linh viện mà nương tay cho.” Mục Trần giả bộ yếu thế, chắp tay cúi người xin xỏ.
“Đồ dẻo miệng!” Đường Thiên Nhi nhìn bộ dạng của hắn, suýt nữa bật cười, vội che miệng cười khẽ.Tiếng cười khúc khích như chuông ngân khiến Mục Trần cảm thấy thoải mái hơn.
Liễu Mộ Bạch mắt đỏ ngầu quay về gặp Liễu Kình Thiên, cả đoàn người Liễu vực hằm hằm rời khỏi đấu trường, trước khi đi không quên ném cho cha con Mục Phong và Mục Trần một ánh mắt đầy thù hận.
“Cha, bây giờ chúng ta phải làm gì?” Rời khỏi quảng trường, Liễu Mộ Bạch không nhịn được nữa mà hỏi.Hắn cực kỳ không cam tâm, đã chuẩn bị rất chu đáo để giành lấy danh ngạch, không ngờ cuối cùng lại thất bại.
Liễu Kình Thiên ánh mắt độc địa: “Mục Trần lấy được danh ngạch, một khi vào Bắc Thương linh viện chắc chắn sẽ được ưu ái.Với thiên phú của hắn, sau này thành tựu ắt không nhỏ, đối với chúng ta là một mối họa lớn.”
“Vậy…” Liễu Mộ Bạch không thể không thừa nhận, Mục Trần quả thật rất nguy hiểm.
“Sợ gì? Hắn có danh ngạch, nhưng nếu không đến được Bắc Thương linh viện thì sao?” Liễu Kình Thiên gằn giọng: “Chỉ cần diệt được Mục vực, Mục Phong và Mục Trần chắc chắn phải chết.Mục Trần có danh ngạch, nhưng Liễu vực và Mục vực tranh đấu là thế lực chi chiến, Ngũ Đại Viện cũng không thể can thiệp.Chiến tranh thì phải đổ máu, chết một thằng nhãi ranh thì ai dám đòi công bằng?”
Liễu Mộ Bạch trợn mắt, cũng lộ vẻ hung ác: “Vậy chúng ta khi nào ra tay?”
“Không vội, chẳng phải còn hai tháng sao…” Liễu Kình Thiên nheo mắt cười: “Gia gia ngươi sắp xuất quan.Chỉ cần lão nhân gia đột phá Tam Thiên cảnh, Mục vực chỉ là bùn nhão mặc chúng ta chà đạp.Ta phải cho Mục vực một bất ngờ lớn, để chúng không kịp trở tay, cũng không để Mục Trần trốn thoát.Nếu không, sẽ thành họa lớn.”
Liễu Mộ Bạch gật đầu mạnh mẽ: “Đã làm thì phải nhổ cỏ tận gốc! Tuyệt đối không để lại hậu hoạn!”
Liễu Kình Thiên cười khằng khặc, liếc nhìn quảng trường lần cuối, rồi phất tay bỏ đi.”Mục Phong, hai cha con ngươi cứ thoải mái chờ chết đi!”
Tranh đoạt danh ngạch kết thúc, Mục Trần ở lại Bắc Linh viện một ngày, rồi theo Mục Phong trở về Mục vực.Vừa bước ra khỏi trận pháp truyền tống, Mục thành đã giăng đèn kết hoa, không khí vui vẻ như trẩy hội.Mục Trần, thiếu chủ Mục vực, đã xuất sắc giành được danh ngạch của Bắc Thương linh viện.Đó là một tin vui lớn đối với Mục vực.
“Ha ha, tiểu Mục giỏi lắm, làm rạng danh Mục vực ta.Danh ngạch này là người đầu tiên có được ở Bắc Linh cảnh đó nha!” Chu Dã cùng mọi người tiến đến, vẻ mặt âm trầm thường ngày đã biến mất, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ.
Nghe Chu Dã khen, Mục Trần gãi đầu cười.
“Thôi thôi, chuyện này mấy ngày nay nghe mãi phát ngán rồi.” Mục Phong cười xua tay, rồi đột nhiên nghiêm mặt nói: “Thời gian tới phải đề cao cảnh giác.Liễu vực thua mất danh ngạch, với tính tình Liễu Kình Thiên, chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.”
Chu Dã gật đầu, nhanh chóng truyền lệnh xuống dưới.
Trở về Mục phủ, Mục Trần tham gia dạ tiệc chúc mừng, rồi trở về phòng.Hắn duỗi lưng, cả tháng nay quả thật mệt mỏi.
“Hai tháng sau, có lẽ sẽ gặp được nàng? Không biết nàng có gì thay đổi không…” Mục Trần thì thào, vẻ mặt có chút tương tư.Với thực lực và thiên phú của Lạc Li, nàng đến bất kỳ linh viện nào cũng sẽ được ưu ái, vậy mà nàng vẫn chọn Bắc Thương linh viện.Nguyên nhân, người khác không rõ, nhưng hắn thì biết rất rõ.
“Nàng đã hoàn thành rèn luyện Linh Lộ, thực lực có lẽ mạnh hơn ta nhiều.” Mục Trần bật dậy: “Không được, thua nàng xa quá thì xấu hổ lắm.Hơn nữa, nàng xinh đẹp như vậy, chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi.”
Trong Linh Lộ, hắn có thể bảo vệ nàng, nhưng bây giờ thì khác.Không thể vì chút thành tựu hôm nay mà tự mãn!
Mục Trần hít sâu một hơi, áp chế sự mệt mỏi, bắt đầu tập trung tinh thần, thúc giục Đại Phù Đồ Quyết hấp thu linh khí, tiến vào trạng thái tu luyện.
Bỗng nhớ ra điều gì, tinh thần hắn chìm vào cơ thể, bay đến khí hải, lặng lẽ đứng nhìn một nơi.
Nơi đó, một tờ giấy đen thần bí lơ lửng, phía trên là một đóa hoa Mandala bí hiểm, đang vươn những cánh hoa tạo thành một cái lồng giam màu tím, bên trong giam giữ Cửu U Tước.
Nhìn chằm chằm Cửu U Tước, Mục Trần do dự một lát, rồi lặng lẽ truyền một ý nghĩ hòa bình vào trong lồng giam.
Ngay khi cảm nhận được thiện ý, Cửu U Tước đang nhắm mắt đột ngột mở bừng mắt, khí thế hung ác tỏa ra, hai cánh giang rộng, hung hăng lao tới Mục Trần.
“Ầm!” Va chạm vào cánh hoa, khiến cái lồng rung rinh, đôi mắt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống ý thức của Mục Trần.
Mục Trần giật mình.Hắn không thể giam cầm nó mãi như vậy, một quả bom nổ chậm trong cơ thể quá nguy hiểm, biết đâu lúc nào nó sẽ phát nổ, khiến hắn tan xương nát thịt.Vấn đề này nên giải quyết càng sớm càng tốt.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn chỉ có thể đàm phán.Nhưng có hiệu quả hay không, chỉ có trời biết.
Dù sao, chết đuối vớ được cọng rơm cũng phải bám vào!

☀️ 🌙