Chương 88 Có lẽ là đến tặng máy bay.

🎧 Đang phát: Chương 88

– Thực ra tôi cũng là người của “Thiết Giang”.Đại ca Thiết Sơn đối xử với tôi rất tốt, kỳ vọng nhiều vào tôi, vì anh ấy muốn đào tạo tôi thay thế Hoàng Kỵ.Thêm nữa, Diệu Đồng, người mà Hoàng Kỵ để ý lại đi theo tôi, nên hắn lúc nào cũng muốn giết tôi.Nếu tôi bị Hoàng Kỵ giết, Thiết đại ca chắc chắn không trách Hoàng Kỵ đâu, vì đây là luật của giới giang hồ.
– Giờ nghĩ lại, tôi còn nghi Thiết đại ca khi đó say rượu cố ý nói muốn bồi dưỡng tôi, có lẽ là để thử xem tôi có sống sót dưới tay Hoàng Kỵ không.Nếu tôi chết, là do tôi không đủ bản lĩnh.Dù vậy, tôi cũng không trách anh ấy, vì đã chọn con đường này thì phải chuẩn bị tâm lý làm bia đỡ đạn thôi.
Vũ Học Dân vừa như muốn Diệu Đồng bớt lo, vừa như giải thích với Diệp Mặc nên mới nói vậy.Nhưng mắt gã lại dán chặt vào chiếc trực thăng vừa hạ xuống bãi đất trống gần đó.
Diệp Mặc thầm thở dài.Hắn không hiểu sao Vũ Học Dân lại nghĩ vậy, lại cam tâm làm quân cờ cho người khác lợi dụng.Nếu là hắn, hắn không đời nào chịu làm quân cờ cho Thiết Sơn, dù thắng có được vị trí của Hoàng Kỵ cũng không.Xem ra gã họ Thiết được gọi là “Thiết Tác Hoành Giang” cũng không sai.Với Diệp Mặc, tính cách của Vũ Học Dân không hợp với chốn giang hồ.
– Anh Diệp, tôi nhờ anh việc này.Lát nữa tôi đánh lạc hướng bọn họ, không cho cái trực thăng này bay lên.Anh đưa Diệu Đồng chạy đi, tôi không muốn Diệu Đồng rơi vào tay tên súc sinh Hoàng Kỵ.
Vũ Học Dân đột nhiên khẩn khoản nói với Diệp Mặc.
Nghe vậy, Úc Diệu Đồng nắm chặt tay gã:
– Không, Học Dân, dù có chết em cũng không rời xa anh.
Diệp Mặc cũng lắc đầu:
– Anh Học Dân, có lẽ không được rồi, anh xem…
Trăng sáng, có thể thấy rõ năm người từ trực thăng bước xuống, một người còn cầm súng tự động, bốn người còn lại cầm súng trường, lại còn đội mũ chống đạn.Thấy vậy, ánh mắt Vũ Học Dân tối sầm lại, biết hôm nay khó thoát.
Diệp Mặc không mấy để ý đến mấy khẩu súng kia.Chỉ có năm người, hắn không coi vào đâu.Hắn để ý chiếc trực thăng hơn, nghĩ bụng nếu có trực thăng thì hắn có thể đi xa được không.
Quay sang nhìn Vũ Học Dân đang biến sắc, hắn nói:
– Anh Vũ đừng vội, đợi bọn chúng đến rồi tính.Có khi chúng đến tặng máy bay ấy chứ.
Dù không hiểu sao Diệp Mặc còn đùa được, Vũ Học Dân vẫn gật đầu.Trong súng gã còn bốn viên đạn, hai viên để tự sát, còn lại hai viên thì chẳng ích gì.
Trong lúc nói chuyện, năm người đã xông đến chỗ ba người Diệp Mặc, bao vây chiếc xe.
Diệp Mặc từ từ mở cửa, bước xuống xe, nhưng thần thức của hắn luôn giám sát, kẻ nào định bóp cò, hắn sẽ giết ngay.Hắn chưa giết bọn chúng vì còn cần người lái máy bay.
Thấy Diệp Mặc xuống xe, Vũ Học Dân thở dài, kéo Diệu Đồng xuống theo.
– Anh Bạch Sa, có thêm một người, xử lý sao?
Bọn chúng có vẻ không ngờ lại có người thứ ba ở đây.
– Đưa hai người Vũ – Úc đi, còn lại xử lý hết.
Lúc này Diệp Mặc mới lên tiếng:
– Khoan nói chuyện giết người, ai trong các người là phi công?
Nghe vậy, tên cầm đầu là Bạch Sa ngăn gã định bóp cò:
– Là tao, mày hỏi làm gì?
– Ồ, tao muốn cứu mạng mày.
Nói rồi Diệp Mặc vung tay, mấy tiếng động nhỏ vang lên, bốn chiếc đinh sắt găm trúng cổ họng bốn tên kia.Mấy tên này chẳng có chút uy hiếp nào với hắn, dù có súng cũng vậy.
“Ách…ách…” Bốn tên cầm súng muốn đưa tay lên che cổ họng, nhưng không còn chút sức lực nào, ngã xuống ngay lập tức.
Bạch Sa kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mặt, chưa kịp định thần thì khẩu AK trong tay đã bị gã thanh niên vừa hỏi chuyện cướp lấy.
– Anh…
Vũ Học Dân lúc này mới hoàn hồn, ngơ ngác nhìn Diệp Mặc.Gã không ngờ người chặn xe mình trên đường lại đáng sợ đến vậy.
Mắt Vũ Học Dân sáng lên, Diệp Mặc là cao thủ, lại còn là cao thủ tuyệt đối.
– Mày là ai, dám nhúng tay vào việc của “Thiết Giang” bọn tao…
Nói đến đây, gã hình như nhớ ra người thanh niên trước mặt, không chỉ nhúng tay vào việc của “Thiết Giang”, mà còn giết người của Thiết Giang.
Úc Diệu Đồng cũng nhận ra sự lợi hại của Diệp Mặc, trong lòng cũng không khá hơn Học Dân bao nhiêu.
Diệp Mặc quay lại nói với Vũ Học Dân:
– Anh Vũ, hai người vào trực thăng trước đi, việc ở đây tôi lo liệu.
Vũ Học Dân biết không phải lúc hỏi, vội kéo Diệu Đồng về phía trực thăng, nỗi kinh hoàng vẫn chưa tan.
Thấy hai người Vũ Học Dân đi về phía trực thăng, Diệp Mặc nhìn Bạch Sa nói:
– Ném mấy người này vào xe, đốt bình xăng.Tao đếm đến mười, nếu mày chưa xong, mày cũng lên xe luôn đi.
Lần này Bạch Sa phản ứng rất nhanh, gã hiểu rõ mình đang đối diện với loại người gì, một kẻ giết người giống như bọn chúng, thậm chí còn tàn ác hơn.Cái trò đốt xe này gã không lạ gì, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất ném bốn xác chết lên xe, xé một miếng vải làm mồi châm lửa đốt xe.
– Nhặt súng lên, lên máy bay.
Diệp Mặc lạnh lùng ra lệnh.
Nghe bảo nhặt súng, Bạch Sa mừng thầm, tên này lại bảo gã nhặt súng lên.
– Mày có tin là trước khi mày kịp bóp cò, tao có thể giết mày cả trăm lần không?
Diệp Mặc như đọc được suy nghĩ của gã, lời nói khiến Bạch Sa lạnh sống lưng.Gã nhặt súng lên, không dám giở trò gì.
Khi Diệp Mặc và Bạch Sa đến chỗ trực thăng, chiếc xe Jeep phát nổ.Nơi này cách thị trấn khá xa, tiếng nổ lớn nhưng không ai đến.
Trong máy bay, Học Dân và Diệu Đồng đã ngồi yên, chỉ là Vũ Học Dân ngồi ở ghế lái, ánh mắt hai người nhìn Diệp Mặc có chút khác lạ.
Diệp Mặc ngạc nhiên:
– Anh Vũ biết lái máy bay?
Vũ Học Dân gật đầu:
– Ừ, để gã lái tôi không yên tâm.Trước đây tôi từng học lái máy bay trong quân đội.
– Vậy thì mày thành ra thừa rồi.
Diệp Mặc nhìn Bạch Sa nói.
Vừa nghe vậy, Bạch Sa biết ngay Diệp Mặc muốn giết mình, vội vàng nói:
– Đừng giết tôi, tôi có thể giúp anh.
– Ồ, vậy mày lên đây rồi nói.
Nói xong, hắn quay sang nói với Vũ Học Dân:
– Anh Vũ, lái đi.
– Được, giờ đi đâu?
Vũ Học Dân thấy Diệp Mặc đã lên máy bay, liền lái máy bay lên không.
Diệp Mặc nghĩ ngợi rồi nói:
– Anh nói nếu Hoàng Kỵ chết thì anh không cần trốn nữa?
– Hoàng Kỵ chết thì dĩ nhiên tôi không cần trốn nữa.Người muốn giết tôi là Hoàng Kỵ chứ không phải…
Đột nhiên Vũ Học Dân im bặt, nhìn Diệp Mặc:
– Anh Diệp, ý anh là, không phải là muốn…?
Diệp Mặc khẽ cười:
– Ai bảo chúng ta có duyên chứ, tôi sẽ giúp anh giết Hoàng Kỵ.Hơn nữa tôi còn có việc nhờ anh giúp.
Diệp Mặc nói thật, hắn giúp Học Dân giết Hoàng Kỵ vì thấy Vũ Học Dân không tệ, có thể kết giao.Một lý do nữa là nếu Vũ Học Dân nắm được quyền lực ở Thiết Giang, việc hắn trốn chạy sẽ thuận lợi hơn.
– Tiền bối, nếu người muốn giết Hoàng Kỵ, tôi có thể giúp.
Bạch Sa đột nhiên lên tiếng.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Bạch Sa, gã này phản ứng cũng nhanh đấy.Hắn giữ gã đến giờ chưa giết là muốn thông qua gã để giết Hoàng Kỵ.

☀️ 🌙