Chương 877 Tân vương

🎧 Đang phát: Chương 877

Tả Mạc mở mắt, đôi mắt sáng rực rỡ, tràn ngập niềm vui sướng.
“Cuối cùng cũng khỏe lại rồi!”
Cảm giác sức mạnh tràn ngập cơ thể thật sự khiến hắn mê mẩn.Vừa quen thuộc, vừa xa lạ, mười năm rồi! Ròng rã mười năm! Cuối cùng hắn cũng bình phục, hơn nữa còn có sức mạnh vô cùng lớn lao!
Sự tự tin tràn ngập từng tế bào.Trong mắt hắn, mọi vấn đề, mọi khó khăn đều trở nên nhỏ bé.
Sức mạnh!
Đây chính là sức mạnh!
Tả Mạc ngửa mặt lên trời huýt sáo một tiếng dài.Mười năm đau khổ, mười năm gian nan, mười năm sống trong lo sợ, tất cả đều được trút bỏ qua tiếng huýt sáo đầy cảm xúc này.
Nghe thấy tiếng huýt sáo của Tả Mạc, Thi và đám trẻ vội vàng chạy đến.
“Đại ca, huynh khỏe lại rồi sao?” Hắc Kim phù binh sốt sắng hỏi, mắt mở to, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng và mong chờ.
Tả Mạc cười lớn: “Khỏe rồi!”
“Ha ha ha ha! Tuyệt vời! Đại ca khỏe lại rồi! Đại ca khỏe lại rồi!” Hắc Kim phù binh xoa bụng, ngửa mặt lên trời cười lớn: “Ha ha! Cuối cùng ngày ta được vênh váo cũng đến rồi! Ta chỉ muốn ăn sung mặc sướng thôi! Ta chỉ muốn ngồi không ăn bám, ta muốn…”
Hắn còn đang cười điên cuồng thì bị con chim ngốc đá cho một cước bay đi.Rõ ràng nó cảm thấy tên này trong lúc vui mừng chỉ toàn nói những điều vô nghĩa.Chim ngốc sau khi đá Hắc Kim phù binh xong thì vung cánh lau lau mắt, bộ lông rực rỡ như ngọn lửa.Tiểu Hắc đang nằm trên đầu nó thì ra sức khua hai cái râu.
Tháp nhỏ và tiểu Hỏa vui mừng reo lên, nhào vào lòng Tả Mạc, vừa dụi vừa cọ.
Trên gương mặt lạnh lùng của Thập Phẩm cũng nở một nụ cười ngây ngốc.Dương Quang vui mừng khôn xiết bay tới bay lui quanh Thập Phẩm.Quỷ Vụ Đồng thì mừng đến phát khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Thi mỉm cười nhìn mọi người, không lên tiếng quấy rầy.
Một lúc sau, Tả Mạc và đám trẻ mới bình tĩnh lại được.Lúc này Tả Mạc mới chú ý tới Thi đang đứng bên cạnh, ngượng ngùng nói: “Ta kích động quá rồi! Thật là mất mặt!”
“Không sao, cảm giác này rất tốt.” Thi mỉm cười, trong mắt hiện lên vẻ mơ màng.Một đoạn ký ức từ rất lâu, tưởng chừng đã quên bỗng hiện lên trong đầu, một cảm xúc xa lạ khiến lòng hắn xao động.
Chẳng lẽ sắp chết nên mình mới đa sầu đa cảm như vậy?
Thi tự giễu bản thân rồi lạnh nhạt nói: “Đi thôi, ta có vài việc muốn dặn dò ngươi.”
“Vâng!” Tả Mạc dứt khoát đứng dậy.Hắn biết rõ bây giờ từng giây từng phút với Thi đều vô cùng quý giá.
Đi theo Thi, Tả Mạc đến đại điện.Hắn thấy An Mạc, và cả sự kinh ngạc trong mắt người này.
“Ngồi đi.” Thi chỉ vào vương tọa phía trên rồi quay sang nói với Tả Mạc.
“Vâng!” Tả Mạc không từ chối, cũng không hỏi lý do, trực tiếp đi lên vương tọa, xoay người ngồi xuống.
“Từ hôm nay trở đi, ngươi không chỉ là vua của Mạc Vân Hải mà còn là Minh vương!” Giọng Thi bình tĩnh nhưng đầy uy lực.
An Mạc há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin được.Vừa nhìn thấy Tả Mạc, hắn đã đoán ra vị thiếu niên tóc bạc này chính là người kế nhiệm của vương thượng.Nhìn mái tóc bạc của Tả Mạc, hắn nghĩ ngay đến vị đại sư tóc bạc đang được đồn đại khắp nơi gần đây.
Nhưng điều đó vẫn chưa đủ để khiến hắn kinh sợ đến vậy.Điều khiến hắn giật mình chính là năm chữ mà vương thượng vừa nói.
Vua của Mạc Vân Hải!
Hắn là vua của Mạc Vân Hải! Hắn là Tả Mạc.
Hắn còn sống! Hắn đã trở về!
Vô số ý niệm tấn công An Mạc khiến hắn vô cùng kinh hãi.
Thi coi như không thấy sự thất thố của An Mạc, giọng hắn không đổi nói tiếp: “An Mạc, từ hôm nay trở đi, ngươi phải hết lòng phò tá tân vương.”
An Mạc giật mình bình tĩnh trở lại.Hắn nhận ra vương thượng đang an bài hậu sự cho mình, trong lòng tràn ngập bi thương.Hắn nhìn Thi rồi cẩn thận đáp: “Mệnh lệnh của vương là sứ mệnh của ta.”
Ngay sau đó, hắn xoay người hành lễ với Tả Mạc: “Thuộc hạ An Mạc tham kiến vương thượng!”
Hắn không biết nhiều về Tả Mạc, chỉ biết qua những câu chuyện truyền kỳ.Nếu vương thượng đã chọn Tả Mạc, thì Tả Mạc chắc chắn là người phù hợp nhất.
Tả Mạc cười với An Mạc rồi nói: “Không cần gọi ta là vương thượng, cứ gọi ta là Tả Mạc là được rồi.”
Tả Mạc hành xử tự nhiên, không hề câu nệ.An Mạc thậm chí không thấy chút vui mừng nào trên mặt hắn.Hắn cứ tự nhiên tiếp nhận vương vị này.An Mạc cảm thấy tin tưởng hơn vào sự lựa chọn của vương thượng.
“Năm đó, ta muốn nhanh chóng thống nhất Minh Cảnh nên đã để lại bốn Minh chủ.Bây giờ xem ra, quyết định đó là sai lầm.” Thi thẳng thắn nhận lỗi: “Gia Mạn và Hải Tâm Băng chắc chắn sẽ phản bội.Vưu Triết thì không thể tin dùng được, nhưng ta đã sớm có chuẩn bị, ngươi không cần quá lo lắng.”
Tả Mạc cẩn thận lắng nghe, không hề ngắt lời.
“Ta đã truyền lệnh khắp Minh Cảnh, tân vương đăng vị, thủ lĩnh của các thế lực đều phải đến bái kiến Minh vương.” Thi nhìn thẳng vào Tả Mạc: “Ngươi tiếp nhận Minh Cảnh phải được đa số bọn họ chấp nhận.”
“Vâng.” Tả Mạc không phản đối, hắn rất tự tin.
Thi nhìn Tả Mạc chăm chú rồi nói: “Minh Cảnh giao cho ngươi rồi, hy vọng ngươi có thể nhanh chóng mang lại hòa bình và phồn thịnh cho nó.Bất luận ngươi dùng thủ đoạn gì cũng được.”
“Vâng!” Một lần nữa, Tả Mạc vững tin đáp ứng.
“Ngươi đi chuẩn bị đi rồi xuất phát.” Thi bỗng nói: “Năm người kia cứ để lại đây, ta sẽ đánh thức bọn họ.Đây cũng là việc cuối cùng ta có thể giúp ngươi.Luyện khí cũng vậy, long tâm và ma trơi cứ để lại.”
Tả Mạc cảm thấy mình sắp khóc.
Là nỗi đau của một cường giả sắp rời xa thế giới này sao? Hay là lời dặn dò ân cần của một người lớn tuổi? Hay là tình cảm sâu nặng đối với quê hương?
Tả Mạc không rõ.
Hắn ngẩng đầu, cố gắng giữ nụ cười trên mặt, nói như thể đang tuyên thệ: “Ta sẽ đối đãi với Minh Cảnh như đối đãi với Mạc Vân Hải!”
Thi cười hiền hòa nói: “Đi đi.”
——————————
Nam Nguyệt khổ tu trong Thập Chỉ Ngục.
Hiện tại, Thập Chỉ Ngục không còn náo nhiệt như trước.Bây giờ có rất ít người chuyên tu thần thức, nơi này đã trở thành địa điểm giao lưu của mọi người.
Nhưng thần lực của Mạc Vân Hải được diễn hóa từ ba loại lực, do đó yêu tộc ở Mạc Vân Hải vẫn giữ thói quen vào Thập Chỉ Ngục để tu luyện.
Số lượng yêu tộc ở Mạc Vân Hải hiện giờ đã tăng lên rất nhiều so với lúc Tả Mạc rời đi.Cuộc thanh trừng của Minh Nguyệt Dạ diễn ra liên tục khiến nhiều gia tộc gặp tai ương.Gia tộc của Thanh Hoa Tuyết cũng bị ảnh hưởng, và họ đã nghĩ đến Thanh Hoa Tuyết.Vì vậy, họ cố gắng tìm đến Thanh Hoa Tuyết, hy vọng gia tộc có thể gia nhập Mạc Vân Hải.
Thanh Hoa Tuyết bẩm báo chuyện này cho Công Tôn Sai.Sau khi được Công Tôn Sai đồng ý, Thanh Hoa gia dời tộc đến Mạc Vân Hải.
Không ngờ, việc Thanh Hoa gia di chuyển đã khiến nhiều gia tộc khác noi theo.Họ nhanh chóng gửi lời thỉnh cầu gia nhập Mạc Vân Hải.
Công Tôn Sai không chút do dự đồng ý hết.
Trước đây, Mạc Vân Hải vẫn còn tồn tại vấn đề “người đông đất hẹp”.Nhưng nhờ những năm gần đây mở rộng, lãnh thổ của Mạc Vân Hải đã rộng lớn hơn nhiều, nhiều nơi còn hoang vắng, nên việc sắp xếp cho những gia tộc này không phải là vấn đề quá lớn.
Chính vì phong trào này mà số lượng yêu tộc ở Mạc Vân Hải đã tăng vọt.Mạc Vân Hải bây giờ đã trở thành nơi định cư của ba tộc: yêu, ma và tu.
Cũng như mọi ngày, Nam Nguyệt tu luyện xong liền ngồi ngẩn người.Mỗi khi như vậy, nàng lại nhớ về lúc Tả Mạc truyền thụ Thiên Nam Tiễn Thuật cho nàng.Lúc nào nàng cũng kiên trì tu luyện những yêu thuật mà Tả Mạc năm đó đã dạy.
Không biết đại nhân thế nào rồi…
Nhìn bề ngoài, nàng có vẻ tùy tiện, nhưng thực tế lại vô cùng nhạy cảm.
Hạc giấy mà Tả Mạc gửi về khiến mọi người vô cùng tin tưởng vào tương lai.
Mọi người đều đang nỗ lực làm việc, chờ đợi Tả Mạc trở về.
Thế nhưng, mười năm đã trôi qua!
Mặc dù Công Tôn Sai vẫn vô cùng tận tụy, mặc dù mọi người vẫn đang kiên trì, nhưng Nam Nguyệt nhạy cảm nhận ra được sự thay đổi trong lòng một số người.
Những gia tộc mới gia nhập Mạc Vân Hải chính là nguyên nhân tạo nên đợt sóng ngầm này.Họ không có ấn tượng gì với Tả Mạc, và cảm thấy tình trạng Mạc Vân Hải vô chủ như hiện nay không thể kéo dài mãi được.Chờ đợi vô vọng như vậy, chi bằng tạm thời chọn ra một chủ nhân mới cho Mạc Vân Hải.
Một lần, Công Tôn Sai vô tình nghe được điều này, giận tím mặt ra lệnh giết đám người kia.
Không ai dám công khai thảo luận vấn đề này, nhưng những cuộc thảo luận ngấm ngầm thì chưa bao giờ ngừng lại.Tất cả những người từng theo Tả Mạc sáng lập Mạc Vân Hải khi nghe thấy những điều này thì vô cùng phẫn nộ.Người cũ và người mới từ đó bắt đầu xuất hiện rạn nứt.
Đại nhân! Người mau trở về đi!
Trong lòng Nam Nguyệt vô cùng lo lắng.
Bỗng Nam Nguyệt đang ngẩn ngơ chớp chớp mắt.
Chẳng lẽ mình quá nhớ đại nhân nên sinh ra ảo giác sao? Nam Nguyệt tự hỏi.
Nàng xoa xoa mắt rồi nhìn lại, bóng dáng kia vẫn lặng lẽ đứng đó cười với nàng.
Nam Nguyệt như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ, nước mắt trào ra.
“Đại nhân! Là ngài sao? Thật sự là ngài sao?” Nam Nguyệt nói năng lộn xộn, kích động không nói nên lời.
“Ừ, là ta.” Tả Mạc cười tươi rói.
Nam Nguyệt không ngừng được mà bật khóc, mắt nhòa đi vì lệ.
——————————-
Công Tôn Sai dựa lưng vào ghế.Trong tất cả mọi người, hắn phải gánh vác trách nhiệm nặng nề nhất, mỗi ngày đều phải khổ sở chống đỡ.Mọi việc ở Mạc Vân Hải đều do hắn xử lý.Hắn biết bản thân chỉ giỏi cầm quân ra trận, còn những việc khác thì chỉ ở mức đủ dùng.
Nhưng ngoài hắn ra, không ai có thể đảm đương được.
Sự tình bên quân sự hắn còn có Biệt Hàn chia sẻ.Ma Phàm, Đường Phỉ mấy người cũng đã trưởng thành, không cần hắn phải lo lắng.Nhưng việc dân sự hắn vốn không am hiểu nên làm việc rất mệt mỏi và khổ sở.
Mỗi ngày khi phải xử lý những việc vụn vặt này, hắn đều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cảm giác mang chiến bộ đi chinh chiến khắp nơi thật là sung sướng biết bao!
Thế nhưng sư huynh không có ở đây.Ngoại trừ hắn, căn bản không còn ai có thể khiến mọi người phục tùng.Dù cho khổ sở đến mấy, hắn cũng phải cắn răng chống đỡ.Không thể chờ sư huynh về để giải quyết cục diện rối rắm này được!
Bỗng Nam Nguyệt xông tới.
Công Tôn Sai ngẩng đầu, nhìn thấy mặt Nam Nguyệt đẫm lệ, không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Nam Nguyệt, có ai ức hiếp ngươi à?”
“Ta, ta nhìn thấy đại nhân!” Nam Nguyệt vội vàng nói.
“Choang!”
Một vật gì đó trên tay Công Tôn Sai rơi xuống.Hắn như bị sét đánh trúng, ngây người như phỗng.

☀️ 🌙