Đang phát: Chương 870
– Muốn chết!
Tên tu sĩ Giả Đan cao lớn giận dữ quát, khí thế tăng vọt, ném một chiếc trống đá về phía Diệp Mặc.
Khi hắn vừa lấy ra, trống đá chỉ nhỏ như chậu, nhưng khi bay đến chỗ Diệp Mặc đã to hơn ba mét.
Gần như ngay lập tức, trống đá đã ở trên đầu Diệp Mặc, tốc độ nhanh đến mức không khí xung quanh rung động.Vùng không gian Diệp Mặc đứng dường như bị ngưng tụ lại bởi chân nguyên của tu sĩ Giả Đan kia.
Chiếc trống đá này mang theo chân nguyên, trói buộc hành động của Diệp Mặc, chắc chắn là một món linh khí hạ phẩm.
Dù tu sĩ Giả Đan chưa thể tạo ra khí tràng như tu sĩ Kết Đan, nhưng cũng đã có chút hình dạng.Tu sĩ Trúc Cơ bình thường gặp phải tình huống này, đừng nói đến việc ngăn cản trống đá, thoát khỏi sự trói buộc của chân nguyên đã là khó khăn rồi.
Tên tu sĩ cao lớn ra tay đầy phẫn nộ, một đòn như sấm sét, rõ ràng muốn giết chết Diệp Mặc ngay lập tức, đồng thời phô trương thủ đoạn tàn bạo của mình.
Nữ tu sĩ có được “Tố Đan thảo” biến sắc mặt khi thấy điều này.Lúc này cô ta mới biết gã kia chưa dùng toàn lực khi giao chiến với mình.
Không chỉ nữ tu này, hai tu sĩ đi theo gã cao lớn cũng vậy.Họ nhận ra đồng bọn của mình đã giấu nghề.Dù không biết mục đích là gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
Giờ đây, tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ kia chọc giận hắn, đòn này chắc chắn là để giết người, đồng thời thị uy.”Tố Đan thảo” chỉ có một, mọi người đều hiểu ý đồ của hắn, đó là muốn độc chiếm nó, dù rằng nó được cả nhóm cùng nhau đoạt được.
Kế hoạch của tu sĩ cao lớn không tệ.Giết Diệp Mặc vừa có thể lập uy, vừa khiến hai người kia không dám tranh “Tố Đan thảo”, cùng lắm chỉ để hắn giữ rồi cùng nhau tìm Luyện Đan sư.
Đáng tiếc, hắn đã chọn sai đối tượng.Diệp Mặc không phải một tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn bình thường.Hắn đã một mình giết chết Lý Bách Sâm, một tu sĩ Giả Đan lợi hại hơn hắn rất nhiều.Dù có “Bạo Nguyên đan” trợ giúp, tu vi của Diệp Mặc hiện tại cũng đã tăng lên.
Tu vi tăng lên tốt hơn nhiều so với dùng đan dược.Có thể nói, tu vi hiện tại của Diệp Mặc không hề thua kém lúc dùng “Bạo Nguyên đan”.
Với chân nguyên hùng hậu như Diệp Mặc, hắn không cần sợ tên tu sĩ kém xa Lý Bách Sâm này.
Gần như cùng lúc bị linh khí từ trống đá trói buộc, chân nguyên của Diệp Mặc vận chuyển, khí thế bùng nổ, hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc.Muốn giết hắn bằng một chiêu, tên tu sĩ Giả Đan này thật ngông cuồng.
Ngay sau đó, phi kiếm trong tay Diệp Mặc được tung ra, kiếm quang dài hơn mười trượng được gia tăng nhiều lần.Vô số kiếm quang chồng chất lên nhau va chạm với trống đá.
Những tiếng nổ rung trời vang lên, trống đá bị vô số kiếm quang của Diệp Mặc ngăn cản, không thể ép xuống được nữa.Lúc đầu, trống đá còn có thể áp chế kiếm quang, nhưng kiếm quang càng lúc càng nhiều, thế công của trống đá hoàn toàn đình trệ.
Dù tu sĩ cao lớn dùng chân nguyên thúc đẩy thế nào, trống đá cũng không thể tiến thêm.Nó chỉ va chạm với kiếm quang của Diệp Mặc, phát ra những tiếng động chói tai.
Kiếm quang của Diệp Mặc vẫn đang gia tăng, thậm chí còn bao vây trống đá lại.Có thể tưởng tượng, chỉ cần một thời gian ngắn nữa, trống đá sẽ bị kiếm quang áp chế hoàn toàn.
Sắc mặt của tu sĩ cao lớn thay đổi.Hắn không ngờ một tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn lại không hề thua kém mình.Bất kể là chân nguyên hay thần thức, dường như hắn cũng không hơn đối phương bao nhiêu.
Thậm chí Diệp Mặc còn thầm than trong lòng, hắn cảm thấy phi kiếm của mình quá thấp cấp, chỉ phát huy được hơn một nửa thực lực.Nếu có một thanh phi kiếm cấp cao, hắn đã sớm đánh bay trống đá, khiến tên tu sĩ Giả Đan kia bị thương.
Diệp Mặc biết nếu thả Vô Ảnh ra, hắn có thể ám toán thành công.Nhưng khi chưa chắc chắn sẽ diệt khẩu, hắn vẫn nên che giấu đòn sát thủ này.Dù không cần Vô Ảnh, hắn cũng chẳng ngại tên tu sĩ Giả Đan này.
Diệp Mặc đấu ngang sức với tu sĩ cao lớn, hoặc ít nhất là bề ngoài như vậy.Ba tu sĩ đứng xem kinh ngạc.Họ không ngờ một tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn lại có thể đánh ngang với tu sĩ Giả Đan.Thảo nào hắn kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có vốn liếng thật.
Tu sĩ cao lớn rất khẩn trương.Hắn không ngờ việc muốn lập uy lại thành ra như vậy.Sớm biết thế, hắn đã không trêu vào Diệp Mặc.
Nhìn hai đồng bọn còn đang đứng sững, hắn hét lớn:
– Mau lên vây công nó với ta, giết nhanh tên nhãi này, chúng ta làm việc cho dễ.
Hắn không nói thì thôi, vừa nói ra, hai người kia nhìn nhau, lại không hề tiến lên.Lúc trước, hắn đuổi giết nữ tu sĩ có được “Tố Đan thảo” cũng không dùng hết sức, rõ ràng là có tư tâm.Bây giờ họ giúp hắn giết Diệp Mặc, người được lợi cuối cùng sẽ không phải họ, mà là tên tu sĩ Giả Đan kia.
Thấy hai đồng bạn do dự, hắn giận dữ.Biết việc mình làm đã khiến hai người nghi kỵ, hắn lập tức lấy ra một lá bùa có linh khí lưu chuyển từ nhẫn trữ vật, phun một ngụm máu lên đó.
Sau khi dính máu, lá bùa đột nhiên bành trướng lên sau mấy pháp quyết của hắn.Chỉ một lát sau, bầu trời bắt đầu xuất hiện sấm sét.Những tia sét bị tấm bùa kích phát tụ tập lại, hình thành một cái lưới điện khổng lồ vây quanh Diệp Mặc.
– Lôi điện phù cấp sáu…
Ba tu sĩ vây xem đồng thanh kêu lên.Trong bùa cấp sáu, “Lôi điện phù” là lợi hại nhất, nhưng rất khó chế tác, mọi người không ngờ có người sở hữu nó.
Nữ tu sĩ có “Tố Đan thảo” thấy “Lôi điện phù” liền lập tức bỏ chạy.Cô ta biết đây là thời cơ tốt nhất để đào tẩu.Một khi hai người kia phân thắng bại, cô sẽ lại bị bao vây.
Hai đồng bạn của tu sĩ cao lớn cũng kinh hãi trước “Lôi điện phù”.Họ biết thứ này xuất hiện thì Diệp Mặc có lợi hại đến đâu cũng xong đời.
Họ biết đồng bọn của mình đã nổi giận, nếu không sẽ không dùng thứ trân quý như “Lôi điện phù”.Vừa lúc đó, họ phát hiện nữ tu sĩ muốn trốn, liền tiến lên ngăn cản cô ta, ba người đánh thành một đoàn.
Thấy “Lôi điện phù” đã được kích phát, hai đồng bạn của mình đã ngăn cản nữ tu kia, tu sĩ cao lớn thở phào nhẹ nhõm.
Tuy lãng phí một “Lôi điện phù” trân quý, nhưng so với “Tố Đan thảo” thì chẳng đáng gì.
Trong khoảnh khắc bị lôi điện vây quanh, Diệp Mặc hơi kinh hãi.Hắn phát hiện dù mình thi triển mọi cách cũng không thể thoát ra.
Do tinh huyết của tu sĩ Giả Đan kia, chỉ qua vài lần hô hấp, “Lôi điện phù” đã hoàn thành việc kích phát, “xoẹt xoẹt” đánh lên người Diệp Mặc.
Vài tia sét nhỏ ban đầu đã làm cho Diệp Mặc cháy đen, chân nguyên biến mất nhanh chóng.Kiếm quang đang chiếm ưu thế giờ lại bị đẩy xuống hạ phong.Diệp Mặc hoảng hốt, hối hận vì đã khinh địch.Dù không gọi Vô Ảnh, Đông Chí cũng có thể tấn công đối phương.
Diệp Mặc cố gắng phân một phần kiếm quang ngăn trở công kích của “Lôi điện phù”.Nhưng rất nhanh hắn đã thất vọng, kiếm quang của hắn không thể ngăn cản lôi điện, ngược lại còn kích phát cường độ lôi điện.
Kiếm quang va chạm với lôi điện phát ra từng đợt tia lửa, như pháo hoa.Nhưng trong đám pháo hoa này, Diệp Mặc sống không bằng chết.
Thấy “Lôi điện phù” của mình đã áp chế Diệp Mặc, mà trống đá sắp thoát khỏi kiếm quang, tu sĩ cao lớn cười châm chọc.Chỉ là Trúc Cơ tầng bốn mà dám kiêu ngạo trước mặt hắn?
“Lẹt xẹt!”.
Hai tia sét đánh lên ngực Diệp Mặc, làm nội giáp của hắn vỡ nát, đồng thời để lại hai vết thương sâu hoắm.Diệp Mặc biết nếu cứ tiếp tục như vậy, trừ khi hắn trốn vào thế giới trang vàng, nếu không chắc chắn sẽ chết.
Nuốt ba viên “Liên Sinh đan” cuối cùng, Diệp Mặc vội vận chuyển “Tam Sinh quyết” chữa thương, đồng thời phóng Vô Ảnh và Đông Chí ra.Dù biết đã muộn, nhưng giờ đã là tình huống sống chết, hắn không nghĩ được gì nữa.
“Lẹt xẹt!”.
Ba tia sét đánh lên người Diệp Mặc.Khi hắn nghĩ vết thương sẽ nặng thêm, hắn kinh ngạc phát hiện khi mình vận chuyển “Tam Sinh quyết”, ba tia sét kia lại bị hắn hấp thu.
Thậm chí có cả chuyện này? Diệp Mặc biết hắn có linh căn dị lôi, hơn nữa lại tu luyện “Tam Sinh quyết”.Nhưng điều làm hắn tiếc nuối là hắn tu luyện các loại tiểu pháp thuật rất dễ dàng, nhưng duy chỉ pháp thuật lôi hệ thì lại không được.
Hiện tại, hắn vận chuyển “Tam Sinh quyết” trong lúc chiến đấu lại có thể hấp thu lực lượng của lôi điện.Chẳng lẽ khi tu luyện pháp thuật lôi hệ thì phải ở trong lôi điện sao?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không kinh sợ mà còn mừng rỡ.Hắn khống chế Vô Ảnh tạm thời không đánh lén, mà để mặc cho lôi điện đánh vào người.
“Xẹt xẹt”.
Lôi điện không ngừng đánh vào người Diệp Mặc.Người bên cạnh không nhìn ra được bộ dáng của hắn, thậm chí nghĩ hắn đã chết.Nhưng chỉ mình hắn biết, hắn lời to rồi! Dưới sự vận chuyển của “Tam Sinh quyết”, Diệp Mặc cảm thấy lực lượng lôi hệ của mình càng lúc càng mạnh.Có lẽ bước tiếp theo là hắn cần tìm một bộ lôi hệ pháp quyết, như vậy sẽ có thêm một thủ đoạn để đối địch.
Tu sĩ Giả Đan kia không ngờ ngoài mấy vết thương cháy đen ban đầu, vết thương của hắn lại dần dần thuyên giảm, hơn nữa tu vi còn có xu thế tăng lên.
