Đang phát: Chương 870
Cái này…
Vạn người kinh sợ, đến cả Trương Lăng Hoa cũng trợn tròn mắt, đầu óc hoàn toàn đình trệ, thậm chí giống như nhiều người khác, ra sức dụi mắt, cứ ngỡ mình nhìn lầm.
Trong lúc mọi người còn đang ngây ngốc, Lý Vân Tiêu đã hóa thành một mũi tên lao xuống chân núi.
– To gan!
Trương Lăng Hoa bừng tỉnh, trong lòng dậy sóng, quyết không thể để hắn trốn thoát, nhất định phải bắt lại.Hắn không màng thân phận, đột ngột lao xuống, tay phải chỉ lên trời, rồi chỉ xuống.
Một bức tường không gian hiện ra, lớp lớp chồng lên nhau, vô cùng dày đặc, khó lòng phá vỡ!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu biến đổi, biết rõ gặp phiền phức lớn, hai con ngươi bắn ra tinh thần lực cường đại, trực tiếp cưỡng ép vặn vẹo bức tường không gian, đồng thời thi triển Di Hình Hoán Vị, định thuấn di rời đi.
– Hừ, dù ta không biết ngươi có bí pháp gì có thể phá vỡ đế khí, nhưng bổn tọa tự mình ra tay mà còn để ngươi trốn thoát, chẳng phải là chuyện nực cười sao?
Giọng của Trương Lăng Hoa vang vọng trên bầu trời, thân ảnh hắn xuất hiện trước bức tường vặn vẹo, trực tiếp vung một chưởng, toàn bộ dị tượng không gian biến mất, trở lại bình thường, quy tắc không gian xung quanh ngưng tụ lại, giam cầm Lý Vân Tiêu trong lòng bàn tay.
Lý Vân Tiêu mặt mày ngưng trọng, tay trái ném Hoàng Triêu Chung ra, đồng thời tung một quyền vào đó.
Sóng âm cực mạnh lan tỏa, khiến lòng bàn tay Trương Lăng Hoa rung lên từng đợt.
Trương Lăng Hoa lập tức cảm thấy chưởng phong của mình bị ảnh hưởng bởi một vận luật kỳ lạ, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nhận ra cái chuông này mạnh hơn hắn tưởng.Nhưng hắn tin rằng dù đối phương có nghịch thiên đến đâu, cũng không thể thoát khỏi bàn tay hắn.
Khi hắn vừa trấn tĩnh lại, đồng tử đột nhiên co rút, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.Trước mắt hắn, thân ảnh Lý Vân Tiêu dần dần nhạt màu rồi tan biến.
– Chi! Thân hóa lôi đình, chẳng lẽ là Hóa Lôi Thần Quyết của Bắc Hạt Tông!
Lý Vân Tiêu hóa thành lôi đình khiến Trương Lăng Hoa kinh hãi tột độ, còn hơn cả việc nhìn thấy Cửu Thiên đế khí bị đánh tan.
Không chỉ Trương Lăng Hoa, khi nghe đến bốn chữ “Hóa Lôi Thần Quyết”, tất cả cao tầng Bắc Đấu Tông và đám người Lý Phong Vũ đều chấn động, vô cùng kinh hãi!
Đây là một cái tên đã lưu truyền từ lâu trong Bắc Hạt Tông, tượng trưng cho công pháp mạnh nhất trong lịch sử tông môn! Nó biến thân thể hữu hình thành lôi nguyên tố vô hình, thậm chí có thể triệu hồi thanh tử phủ diệt thế thần lôi, vô cùng đáng sợ!
Dù là Bắc Đấu Tông hay Thiên Hạt Tông, hoặc Bình Anh Dịch, tất cả đều ngây như phỗng.Trong khi đó, thân ảnh Lý Vân Tiêu hóa thành lôi đình, biến thành một đạo quang mang biến mất ở chân trời.
Tốc độ di chuyển của lôi đình tương đương với thuấn di, trong nháy mắt đã vượt qua ngàn dặm.Dù Trương Lăng Hoa là Võ Đế cũng cảm thấy bất lực, khó lòng đuổi theo.
Trương Lăng Hoa không còn vẻ thong dong như trước, mặt lộ vẻ ngưng trọng, liếc mắt nhìn xuống Mai Đông Nhi, hiện tại cô ta là con đường duy nhất để tìm kiếm người kia.
Sắc mặt Hà Ứng Dong biến hóa, nhưng cũng biết chuyện này quá lớn, im lặng không nói gì.
Trên đỉnh núi, mọi người vẫn chưa hoàn hồn.Một cường giả Võ Đế tự mình ra tay, vậy mà để một tiểu tử Võ Tông ngũ tinh trốn thoát, hơn nữa còn ngay trên địa bàn của Bắc Đấu Tông, nơi Trương Lăng Hoa có lợi thế sân nhà quá lớn.
Lý Vân Tiêu không hề ung dung như mọi người thấy, hắn thi triển lôi đình chi thuật vừa học được, kinh hãi phát hiện ất mộc chi khí mà hắn vất vả thu thập đang tiêu hao với tốc độ kinh người.Hơn nữa, hắn cũng chưa đạt tới trạng thái thân hóa lôi đình như Trương Lăng Hoa nói, chỉ là dùng lôi điện chi lực để thuấn di, rời khỏi sơn mạch Bắc Đấu Tông trong nháy mắt!
Giờ phút này, hắn bị trọng thương, lại thêm khí lực hao cạn, mà thành Nam Hỏa đang bị các thế lực lớn giám sát, bất đắc dĩ chỉ có thể chạy tới Tử Vân thương hội, hiện tại chỉ có Cẩn Huyên là người hắn tin tưởng nhất.
Sau khi thi triển Hóa Lôi Thần Quyết, Lý Vân Tiêu cảm thấy tốc độ của mình nhanh hơn tưởng tượng, hơn nữa quanh thân còn có lôi điện chi lực bảo vệ để tránh thân thể bị nghiền nát do di chuyển quá nhanh.
Hắn thuấn di vài hơi thở đã tới không trung thành Nam Hỏa, rồi đáp xuống hậu viện của Tử Vân thương hội.
Nhìn từ xa, cảnh tượng giống như một đạo lôi đình giáng xuống, mắt thường khó có thể thấy được.
Oanh!
Hậu viện Tử Vân thương hội nứt ra một hố lớn, Lý Vân Tiêu suy yếu nằm trong đó, cố gắng bò ra.
– Ai vậy?
Trong nội viện nhanh chóng bị kinh động, Cẩn Huyên và Ổ Sâm xuất hiện đầu tiên, cùng với những tỳ nữ trong thương hội bị đánh thức.
– Vân thiếu! Sao ngươi bị thương?
Cẩn Huyên kinh hãi, vội đỡ Lý Vân Tiêu, thấy bên ngoài không có vết thương, liền biết là tổn thương bên trong, còn nghiêm trọng hơn.
– Cẩn thận một chút, rốt cuộc có chuyện gì?
Lý Vân Tiêu điều tức vài hơi thở, vội nói:
– Bí mật đưa ta tới chỗ của Mạc Hoa Nguyên đi, nơi này của ngươi sắp trở thành tiêu điểm rồi, phải cẩn thận.
Cẩn Huyên thông minh lanh lợi, lập tức hiểu ra, kinh ngạc hỏi:
– Ngươi rốt cuộc đắc tội ai?
Rồi phân phó Ổ Sâm chuẩn bị.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Chỉ đắc tội Bắc Đấu Tông thôi, nhưng chắc cả thành Nam Hỏa đều muốn bắt ta.
Hắn liếc nhìn những tỳ nữ xung quanh, lo lắng nói.
Ổ Sâm vội nói:
– Yên tâm đi, những tỳ nữ này đều do thương hội bồi dưỡng, tuyệt đối không phản bội.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Vậy thì tốt, nếu không, việc ta tới đây sẽ mang phiền phức vô tận cho Tử Vân thương hội.
Ổ Sâm sai người mang tới vài bộ quần áo, thay cho Lý Vân Tiêu, rồi nói:
– Ngươi vừa bay xuống, động tĩnh quá lớn, thay quần áo nữ đi.Theo ta tới chỗ Mạc Hoa Nguyên, vừa vặn hôm nay là ngày tiến cống hàng tháng, sẽ không ai nghi ngờ.
Lý Vân Tiêu nhìn bộ váy dài lụa mỏng, cùng trâm cài tóc, nhíu mày.
Cẩn Huyên mắng:
– Đại trượng phu co được dãn được, giả gái một chút thì sao!
Các mỹ tỳ xung quanh cười rộ lên.
Lý Vân Tiêu cười khổ không thôi, một đời Phá Quân Võ Đế, vậy mà bị người ta truy sát đến mức phải giả gái, chuyện này mà truyền ra…
– Ha ha!
Trong Giới Thần Bi, Viên Cao Hàn cười lớn:
– Cổ Phi Dương, không chỉ phải giả gái, còn phải cầu viện đồ đệ của ta, chậc chậc, hôm nay ta được mở mang kiến thức rồi.
Lý Vân Tiêu không phải người câu nệ, bị Viên Cao Hàn chế giễu vài câu cũng không đổi sắc, chỉ nói:
– Đúng vậy, ta cũng đâu phải lần đầu bị người ta truy sát phải chạy trối chết, trốn nhiều rồi cũng quen thôi.
