Truyện:

Chương 87 Động Không Đáy (6)

🎧 Đang phát: Chương 87

Nhưng nếu bị trả về, chẳng khác nào từ trên trời rơi xuống đất.Không có chỗ dựa là tiên nhân, sau này chẳng ai coi ra gì.Hơn nữa, hậu quả của việc bị trả về cũng dễ đoán, chắc chắn là do hầu hạ tiên nhân không chu đáo, khiến những người đã tốn công sức đưa mình lên tức giận.
Miêu Nghị khó chịu trước ánh mắt dò xét của hai nha đầu, nhớ lại cảnh da thịt kề cận dưới hồ nước, vội ho khan một tiếng:
– Tạm được, cứ dùng đi, không cần đổi.
Hắn không muốn ai đó đem chuyện xấu hổ khi tắm của mình kể ra.
Câu nói này có nghĩa hai nha đầu đã vượt qua thời gian thử việc, chính thức được công nhận.Vị thế của họ lập tức thay đổi, trở thành người thân cận của động chủ, không ai dám đắc tội.Ngay cả Diêm Tu cũng phải chắp tay chào:
– Đại cô cô, tiểu cô cô!
Đến cả tiên nhân cũng tôn xưng mình, hai nha đầu mừng rỡ, hiểu rằng động chủ đã chính thức thừa nhận họ.Từ nay, thân phận của họ sẽ cao hơn rất nhiều người.Ít nhất, địa vị của những thị nữ cùng đi hầu hạ tiên nhân cũng không bằng họ, bởi vì họ là thị nữ của động chủ.
Trước khi đến đây, hai nàng không hề biết mình sẽ hầu hạ động chủ.Vận may này không phải ai cũng có, ít nhất trong mười vạn người mới có hai người.
Hai nha đầu vừa mừng vừa lộ vẻ tinh ranh, ánh mắt nhìn Miêu Nghị khác hẳn, đồng loạt di chuyển ra phía sau lưng hắn.
Miêu Nghị không bảo họ lui ra, biết rằng một khi đã chọn, phải cho họ tiếp xúc với công việc.Sau này, họ sẽ giống như Thanh Mai và Thanh Cúc giúp việc cho Dương Khánh, nếu không biết gì thì làm sao làm được việc.
– Trịnh Kim Long có phản ứng gì không?
Miêu Nghị hỏi.
Diêm Tu đáp:
– Hiện tại chưa có phản ứng gì.Trịnh Kim Long vẫn luôn ở trong phủ tu luyện, không ra ngoài.Bọn Vương Tử Pháp đang rất sốt ruột, liên tục thúc giục.
Trong khi hai người bàn bạc, Trịnh Kim Long đang bồn chồn đi lại trong sân, đột nhiên dừng lại, nhìn lên một chấm đen đang bay tới trên bầu trời, đưa tay đón.
Con thương ưng đưa tin mà y thả đi hai ngày trước cuối cùng đã trở về, đậu xuống tay y.
Y vội vàng lấy một thẻ ngọc hẹp dài từ ống đồng dưới chân thương ưng, rót pháp lực vào xem.
Trên đó viết: “Bọn Vương Tử Pháp dụng tâm lương khổ, phải nên phối hợp!”
Đây là câu trả lời của Lam Ngọc môn.Trịnh Kim Long thở phào nhẹ nhõm.Khi chưa biết thái độ của môn phái, y không dám bán mình cho Vương Tử Pháp, sợ bị liên lụy.Nếu Lam Ngọc môn truy cứu đến cùng, y không gánh nổi.
Đã lừa được sư môn, Trịnh Kim Long tự tin hơn, nhanh chóng thả thương ưng vào chuồng, quay vào nhà cởi áo lam, thay bằng y phục màu đen.
Động chủ Đông Lai động chê y phục Lam Ngọc môn chướng mắt, muốn thống nhất đồng phục Đông Lai động.
Khi Trịnh Kim Long mặc áo đen bước ra khỏi cửa viện, bọn Vương Tử Pháp từ đâu xông ra, hỏi lại câu cũ:
– Sư huynh, huynh nghĩ thế nào rồi?
Họ cũng đang sốt ruột.Nếu Trịnh Kim Long không hợp tác, họ chỉ còn cách nghe theo Miêu Nghị, liên thủ giết y.
Dù biết làm vậy là “giải khát bằng thuốc độc”, họ không còn cách nào khác, đành đi từng bước một.
– Nể tình các ngươi một lòng vì sư môn, lần này ta đã vắt óc vì các ngươi!
Trịnh Kim Long thở dài, lấy mật thư trên thẻ ngọc vừa nhận được đưa cho họ.
Mấy người thay nhau rót pháp lực vào xem, ai nấy đều mừng rỡ.Được Vương Tử Pháp ra hiệu, họ đứng thành một hàng, đồng loạt chắp tay:
– Làm phiền sư huynh!
– Mấy ngày không thấy động chủ, cũng không biết động chủ có gì sai khiến…
Sau khi Trịnh Kim Long nói vậy, mọi người đều hiểu y đã quyết định “chia một chén canh”, muốn báo cho động chủ yên tâm.
Mọi người lập tức cung kính đi theo y.
Nhận được tin báo, Miêu Nghị dẫn Thiên Nhi và Tuyết Nhi từ hậu điện ra tiền điện.Miêu Nghị ngồi lên ghế cao, Thiên Nhi và Tuyết Nhi hơi lo lắng đứng hai bên, Diêm Tu cũng đứng vào vị trí của mình bên dưới.
– Cho bọn họ vào đi!
Miêu Nghị thờ ơ nói.
Diêm Tu vừa dặn dò quy tắc cho hai nha đầu.Tuyết Nhi, thân là tiểu cô cô, hơi run rẩy, lập tức bước ra cửa đại điện, lấy hết dũng khí hét lớn về phía đám người bên ngoài:
– Động chủ cho mời chư vị vào đại điện nghị sự!
Giọng không nhỏ, nhưng có thể nghe ra sự run rẩy, rõ ràng vẫn còn hồi hộp.Lần đầu tiên đối mặt với nhiều tiên nhân uy phong như vậy cũng dễ hiểu.
Khi đám người Trịnh Kim Long bước vào đại điện, Miêu Nghị thấy y phục màu đen trên người y, hiểu đây là thái độ của Trịnh Kim Long, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, biết rằng tên này đã bị kéo xuống nước.
Hắn nhìn Vương Tử Pháp, Vương Tử Pháp hiểu ý, lập tức truyền âm:
– Xong rồi!
– Tham kiến động chủ!
Mọi người đồng thanh hô lớn, chắp tay.
Lần này cuối cùng cũng đủ người.Sau này đánh nhau không sợ thiếu người, gặp tu sĩ Bạch Liên tứ phẩm cũng có thể đánh một trận.Miêu Nghị mỉm cười:
– Không cần đa lễ!
Thiên Nhi và Tuyết Nhi vô thức nhìn trộm Miêu Nghị, nhận ra động chủ thật uy phong, nhiều tiên nhân như vậy phải nghe theo hắn.
Thực ra bên dưới chỉ có chín người, thêm một người canh giữ sơn môn, tổng cộng chỉ có mười thủ hạ.Đông Lai động không nuôi nổi nhiều người hơn.
Nhưng với hai nha đầu mới đến, một vị tiên nhân cũng đã là cao cao tại thượng, huống chi là mười, đã là rất nhiều.Trước đây, họ chưa từng thấy nhiều tiên nhân như vậy, chỉ cần ngước lên là thấy ngay trước mặt.
Nếu họ biết tu vi của chủ nhân mình là kém nhất trong số các tiên nhân, không biết họ sẽ nghĩ gì.
Chín người chia làm hai hàng đứng nghiêm chỉnh.Trịnh Kim Long bước ra khỏi hàng, chắp tay nói:
– Thuộc hạ Trịnh Kim Long mới đến, chưa lập được công trạng gì cho Đông Lai động.Không biết động chủ có gì sai khiến.
Đây là tỏ rõ thái độ sẵn sàng nghe theo sai khiến của động chủ.
Miêu Nghị cười như không cười:
– Người mới đến thì phải có biểu hiện.Trước mắt, hãy canh giữ sơn môn một ngày, được không?
Mọi người bên dưới ngẩn người, lại để tu sĩ Bạch Liên tam phẩm đi trông cửa? Lại là chiêu cũ…Chẳng lẽ động chủ vẫn chưa hiểu ý, lại muốn ra tay với Trịnh Kim Long sao?

☀️ 🌙