Đang phát: Chương 867
Chương 867: Thanh Hậu Bối Đao loang lổ vết gỉ.
Lưu Đạm không để ý Diệp Mặc nghĩ gì, lấy ra một quyển công pháp không đầy đủ:
– Đây là một quyển đao kỹ, tên là Huyễn Vân, nhưng không trọn vẹn, chỉ còn một phần ba, cấp bậc hiện chưa rõ.
– Huyễn Vân?
Diệp Mặc nghe liền nhớ tới Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia.Hắn biết từ Lý Bách Sâm và Lý Trường Sinh rằng Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia có sáu chiêu.Chẳng lẽ quyển Huyễn Vân này chính là Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia?
Nếu đúng là Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia, hắn có được cũng vô dụng.Sau khi giết Lý Trường Sinh, hắn có lấy được một ngọc giản ghi Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia, nhưng hắn không buồn xem, ném luôn vào nhẫn trữ vật, không ngờ hôm nay lại gặp lại đao kỹ Huyễn Vân.
Lưu Đạm nói tiếp:
– Tiếc là bản đao kỹ này chỉ còn một phần ba cuối cùng, không thể tu luyện được.Giá khởi điểm là hai mươi ngàn linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới một ngàn.
Diệp Mặc lại giật mình, chẳng lẽ Huyễn Vân Đao Pháp của Lý gia vốn không phải của Lý gia mà từ nơi khác tới? Hơn nữa Huyễn Vân Lục Đao của Lý gia không hoàn chỉnh, cộng thêm phần thiếu này mới thật sự là Huyễn Vân Đao Pháp?
Diệp Mặc hiểu rõ sự lợi hại của Huyễn Vân Đao Pháp, không kém Tam Sinh Kiếm Quang của hắn.Nhất là chiêu thức của Lý Bách Sâm tạo ra lốc xoáy đao khí rất khó phòng bị.Nếu không có Tam Sinh Kiếm Quang, Diệp Mặc chưa chắc đỡ nổi.Vì đây là đao kỹ nên Diệp Mặc mới hứng thú.
– Hai mươi mốt ngàn linh thạch.
Diệp Mặc trả giá ngay.Hắn muốn biết Huyễn Vân đao kỹ này có liên quan đến Huyễn Vân Lục Đao hắn có được không, nếu hợp lại thì uy lực có tăng lên nhiều không.
Phần lớn tu sĩ ở đây tu kiếm.Dù có người chuyên về đao pháp nhưng ít hơn nhiều so với tu kiếm.Hơn nữa bản đao kỹ này không trọn vẹn, không thể tu luyện đầy đủ, nên sau khi Diệp Mặc trả giá không ai trả nữa.Hoặc có người biết thói quen của Diệp Mặc, hắn thường chỉ thêm một chút, dù người khác thêm một triệu, có lẽ hắn sẽ trả một triệu lẻ một ngàn.
Sau ba lần thông báo, Huyễn Vân đao kỹ thuộc về Diệp Mặc.
Diệp Mặc xem xét nội dung bên trong và mừng rỡ khi thấy Huyễn Vân Tam Đao cuối cùng.Bỏ ra hơn hai mươi ngàn linh thạch thật đáng giá, bản đao kỹ không trọn vẹn này cùng với Huyễn Vân Lục Đao hắn có được là cùng một đao kỹ.Tên thật phải là Huyễn Vân Cửu Đao.Diệp Mặc cảm giác một khi dung hợp toàn bộ Huyễn Vân Cửu Đao, lực chiến đấu sẽ tăng lên đáng kể.Sự lợi hại của Huyễn Vân Cửu Đao vượt xa Huyễn Vân Lục Đao, thậm chí Huyễn Vân Lục Đao của Lý gia không bằng một phần mười.
Có được Huyễn Vân Cửu Đao, Diệp Mặc quên hết bực dọc.Hắn cảm giác Huyễn Vân Cửu Đao sẽ mang đến cho hắn một sự kinh ngạc lớn.Phi kiếm của hắn cấp bậc quá thấp, sau khi có Huyễn Vân Cửu Đao, hắn muốn có một thanh Kim Đao thượng hạng.
Những vật phẩm sau đó không hấp dẫn Diệp Mặc.Thậm chí linh thảo và khoáng thạch mà tu sĩ Nguyên Anh cần cũng xuất hiện, nhưng Diệp Mặc biết những thứ đó không phải thứ hắn mua được.Hơn nữa đồ vật càng về sau càng quý, nếu không vì Tiệt Thổ thì Diệp Mặc đã rời đi rồi.
Trong thời gian này Diệp Mặc ra tay hai lần, mua mười gốc linh thảo cấp bốn Dẫn Lan Hoa để luyện chế Duẫn Ích Đan.Linh thảo cấp bốn và cấp năm giá chênh lệch quá lớn, Diệp Mặc chỉ tốn mấy chục ngàn linh thạch để mua Dẫn Lan Hoa.
Khi Diệp Mặc nghĩ phải đợi một hai ngày nữa thì Lưu Đạm lấy ra Tiệt Thổ:
– Các vị, vật phẩm đấu giá tiếp theo là một khối Tiệt Thổ.Mọi người đều biết Tiệt Thổ rất tốt để bố trí trận pháp, nhiều người còn dùng để luyện khí.Tôi nghĩ mọi người ở đây hiểu rõ hơn tôi về tác dụng của nó.Đây là Tiệt Thổ cấp thấp, nhưng cũng là một tài liệu khá hiếm, độ trân quý của nó không cần tôi phải nói nhiều.Giá khởi điểm là ba trăm ngàn linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới mười ngàn, ai muốn mua xin hãy ra giá.
– Năm trăm ngàn.
Lưu Đạm vừa dứt lời, Diệp Mặc đã nghe thấy Phí Tứ Giang của Ẩn Kiếm Môn báo giá.
– Năm trăm mười ngàn.
Diệp Mặc không cần nghĩ ngợi trả giá năm trăm mười ngàn.Tên Phí Tứ Giang này đã mua mấy món đồ, Diệp Mặc đoán y đã tiêu gần năm sáu triệu linh thạch trung phẩm.Hắn chỉ mua hai món, tổng cộng chưa tới một trăm ngàn, hiện tại còn hai triệu chín trăm ngàn linh thạch.
Khi Diệp Mặc báo giá, nhiều người ngây người.Vừa rồi họ đã nghe Diệp Mặc và Phí Tứ Giang tranh nhau vì ụ đá.Cuối cùng Phí Tứ Giang nói ra gia môn, khiến Diệp Mặc sợ hãi và bỏ cuộc.
Nhưng hiện tại xem ra không phải vậy.Người trả năm trăm mười ngàn biết rõ là Phí Tứ Giang trả, nhưng vẫn tăng thêm mười ngàn.Chỉ cần Phí Tứ Giang tăng giá, hắn nhất định sẽ tăng.
Lúc này mọi người đều hiểu, Diệp Mặc không sợ thân phận của Phí Tứ Giang mà muốn Phí Tứ Giang tiêu nhiều tiền.Có lẽ hai người có thù oán.
Diệp Mặc và Phí Tứ Giang vừa ra tay đã trên con số triệu linh thạch, hai người bắt đầu cạnh tranh, nhiều người rút lui.Thậm chí có người muốn báo giá cũng không báo nữa.Tiệt Thổ dù trân quý nhưng vẫn là Tiệt Thổ cấp thấp, hơn nữa chỉ dùng để bày trận, rất ít người dùng để luyện khí.Nói cách khác, nếu không bố trí trận pháp, có được vật này cũng vô dụng.
Diệp Mặc báo giá khiến Phí Tứ Giang tức giận mặt mày xanh mét.Y tưởng rằng Diệp Mặc sợ y, dù mua ụ đá tốn không ít linh thạch, nhưng vẫn giữ được thể diện.Nhưng hiện tại xem ra, y thực sự là một thằng hề, người kia liên tục ra giá thêm mười ngàn chỉ để đùa bỡn y, khiến y coi tiền như rác mà thôi.Có lẽ lúc này người kia đang châm chọc y là kẻ ngu ngốc.
– Rất tốt, sáu trăm ngàn.
Giọng Phí Tứ Giang lạnh như băng, ai cũng thấy y đã nổi giận.
– Sáu trăm mười ngàn.
Giọng Diệp Mặc vẫn bình thản.Phí Tứ Giang tức giận hắn, hắn sao có thể không tức giận lại? Đồ vật mình cần, y lần nào cũng tranh với mình.
Mọi người nghe Diệp Mặc tăng giá lần nữa và chợt hiểu ra, hai người này chắc chắn có thù oán, nếu không tên tu sĩ kia không thể mỗi lần tăng giá đều là mười ngàn linh thạch.
– Bảy trăm ngàn.
– Bảy trăm lẻ mười ngàn.
– Tám trăm ngàn.
– Tám trăm lẻ mười ngàn.
Toàn bộ buổi đấu giá chỉ có tiếng trả giá của Diệp Mặc và Phí Tứ Giang.Chỉ cần Phí Tứ Giang tăng giá, Diệp Mặc cũng tăng thêm mười ngàn.Những người khác đều xem trò vui, họ hiểu đây không phải là tranh Tiệt Thổ mà là hai tu sĩ đang gây gổ.
Nhưng Diệp Mặc biết, hắn không tranh hơn thua, hắn không rảnh.Nếu không vì Tiệt Thổ, hắn đã không dây dưa với Phí Tứ Giang này lâu như vậy.
– Tốt, tốt, rất tốt.
Khi Diệp Mặc tăng giá lên một triệu lẻ mười ngàn, Phí Tứ Giang nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ rồi không tăng giá nữa.
Đến khi Lưu Đạm nói ba lần một triệu lẻ mười ngàn, Tiệt Thổ thuộc về Diệp Mặc, mọi người mới phản ứng lại, đây là đấu giá chứ không phải cãi nhau.
Giá Tiệt Thổ dao động rất lớn, lúc cần thì bỏ ra mấy triệu cũng bình thường, không thì chỉ vài trăm ngàn, có thể lỗ.Diệp Mặc tốn một triệu lẻ mười ngàn mua Tiệt Thổ không thể nói là xui xẻo.Phần lớn là do Phí Tứ Giang ra giá, nếu không buổi đấu giá lớn như vậy, chắc chắn có nhiều tu sĩ bố trí trận pháp, Tiệt Thổ dù bán đi cũng được hai triệu linh thạch.
Có được Tiệt Thổ, Diệp Mặc còn hơn một triệu linh thạch, nhưng mục đích của hắn đã đạt được, hắn chuẩn bị rời khỏi buổi đấu giá.
– Tiếp theo là yêu đan của yêu thú cấp sáu…
Yêu đan của yêu thú cấp sáu rất trân quý, nhưng Diệp Mặc biết hắn không mua nổi.Hắn đã ra khỏi chỗ ngồi và đi dọc theo lối đi rời khỏi buổi đấu giá.Đồng thời Diệp Mặc cảm nhận được Vô Ảnh đã tỉnh lại, dù thân thể nó không lớn lên, nhưng màu vàng kim sau lưng nó có diện tích ngày càng lớn.
Diệp Mặc mừng rỡ, Vô Ảnh rất quan trọng đối với hắn.Lực chiến đấu của Vô Ảnh tuy ẩn hình, nhưng độ cường hãn của nó chỉ có Diệp Mặc mới biết.
Diệp Mặc ra khỏi buổi đấu giá, lập tức tìm một nơi vắng vẻ dừng lại một lúc.Khi hắn chắc chắn không ai theo dõi, hắn thay một bộ quần áo khác và thay đổi cả khuôn mặt.
Buổi đấu giá mới diễn ra hai ngày, nên khi Diệp Mặc ra ngoài, Phường thị Nam Sơn vẫn rất náo nhiệt nhưng kém hơn mấy ngày trước, vì phần lớn người đang đấu giá trong hội trường.
Diệp Mặc dạo một vòng phường thị, chuẩn bị về Ngành Dược Hoa Hạ.Dù Ngu Vũ Thiên tới Hà Châu, nhưng hắn vẫn lo lắng khi để Ánh Trúc và Diệp Lăng ở lại.Thế giới này khác Lạc Nguyệt thành, không thể gọi điện thoại tìm cảnh sát khi có việc.
– Cây đao hỏng này của ông mà tới năm trăm linh thạch? Chỗ tôi có chín mươi viên linh thạch hạ phẩm, nếu ông muốn bán thì tôi mua.
Một góc phường thị vang lên tiếng nói khiến Diệp Mặc chú ý.
Hai nam tu đang cầm một thanh Hậu Bối Đại Đao loang lổ vết gỉ trả giá, chủ nhân của sạp là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, tu vi chỉ có Luyện Khí tầng chín, lưng lại khom xuống, nhìn là biết loại tu sĩ cực nghèo.
Diệp Mặc lắc đầu, thanh đao loang lổ vết gỉ kia không đáng năm trăm linh thạch, thậm chí chín mươi linh thạch cũng không đáng.
Diệp Mặc không để ý nữa.Nhưng khi hắn vừa bước đi thì bỗng thấy không đúng, hai gã tu sĩ mua đao đều là tu sĩ Trúc Cơ, chẳng lẽ họ không thấy cây đao này không đáng giá tiền? Diệp Mặc dùng thần thức quét tới thanh Hậu Bối Đao loang lổ đầy vết gỉ.
