Chương 864 Có được Tinh Thần Sa

🎧 Đang phát: Chương 864

Chương 864: Có được Tinh Thần Sa
Khi cô gái áo hồng thấy Diệp Mặc nhận lấy linh thạch, khóe miệng lộ ra vẻ khinh thường, định bụng chế giễu vài câu thì bị chàng thanh niên mặt đen kia ngăn lại:
– Tiểu nhị, nếu vị đại ca này không cần phòng hạng nhất, vậy nhường lại cho chúng tôi đi.
Tiểu nhị đương nhiên đồng ý ngay, vội vàng đưa phòng cho đôi nam nữ kia.
Nhìn Diệp Mặc rời đi, cô gái kia cười lạnh:
– Đồ nhà quê, còn mơ tưởng phòng cao cấp.
Diệp Mặc nghe thấy nhưng làm ngơ, không thèm chấp.Chàng thanh niên mặt đen có vẻ bất đắc dĩ lắc đầu.
Cô gái kia lập tức nổi giận:
– Dư Như Ngọc, anh lắc đầu cái gì? Không muốn đi cùng tôi thì biến đi!
Dư Như Ngọc vội vàng giải thích:
– Hải Đồng, bác nói giới tu chân cao thủ đầy rẫy, chúng ta nên tránh đắc tội với người khác.
– Hừ!
Hải Đồng hừ lạnh, quay người vào phòng, mặc kệ người bên cạnh.
Diệp Mặc thấy vậy buồn cười, Dư Như Ngọc mặt vuông chữ điền, trông thật thà chất phác mà lại có cái tên mỹ miều, thật không hợp.
Phòng của Diệp Mặc tuy là hạng thường, nhưng cũng khá đầy đủ, chỉ thiếu Tụ Linh Trận.Tuy nhiên, có lẽ do khách sạn này có Tụ Linh Trận nên linh khí nơi đây vẫn rất dồi dào.
Tốn tám viên linh thạch cũng đáng.Diệp Mặc vốn không định tu luyện, nhưng thấy linh khí tốt nên nổi hứng.
Hắn lập tức bày mấy trận pháp phòng ngự, lấy Ích Nguyên Đan ra luyện hóa.
Diệp Mặc đã đạt Trúc Cơ tầng ba đỉnh phong, nên không dùng Minh Nguyên Đan, mà để dành đến Trúc Cơ trung kỳ mới dùng, để nhanh chóng lên Trúc Cơ tầng năm.
Khi Diệp Mặc tu luyện, linh khí xoay chuyển thành lốc xoáy.Nhưng các khách sạn ở phường thị đều có nhiều tu sĩ tu luyện, nên linh khí tụ tập rất mạnh, động tĩnh của Diệp Mặc không gây chú ý.
Ba canh giờ sau, Diệp Mặc cảm thấy kinh mạch mở rộng, chân nguyên trong cơ thể bành trướng, mạnh hơn gấp đôi.
Diệp Mặc mừng rỡ, đạt tới Trúc Cơ trung kỳ.Hắn lấy mấy chục viên linh thạch thượng phẩm để bên cạnh, bắt đầu củng cố tu vi.
Đối với việc tu luyện, hắn không tiếc bất cứ linh thạch nào.
Lên Trúc Cơ trung kỳ, Diệp Mặc cảm thấy tinh huyết được bổ sung, thần thức có thể khuếch tán ra hơn mười dặm.
Diệp Mặc đứng lên tắm rửa, rồi lấy Cửu Biến ra luyện hóa sơ qua, sau đó ra khỏi phòng.Hắn thấy Dư Như Ngọc đang ngồi ở cửa, nhắm mắt dưỡng thần.
Diệp Mặc đoán chắc là do cô gái kia không cho anh ta vào.
Diệp Mặc có chút thiện cảm với Dư Như Ngọc, lắc đầu, cảm thấy Hải Đồng tuy đẹp nhưng chưa chắc xứng với anh ta.
– Anh Dư, nếu anh không chê, có thể đến phòng tôi nghỉ ngơi.
Diệp Mặc đến trước mặt Dư Như Ngọc, chắp tay nói, dù sao hắn cũng tu luyện xong rồi, lại có ấn tượng tốt với anh ta.
Dư Như Ngọc thấy Diệp Mặc chủ động đến nói chuyện, không thể giả vờ không biết, đành đứng lên lúng túng:
– Xin chào anh, cảm ơn hảo ý của anh, nhưng tôi không thể đi.
Diệp Mặc mỉm cười, không ép nữa.Khi hắn định rời đi, Dư Như Ngọc hỏi:
– Anh cũng đến tham gia đấu giá sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, tôi muốn tìm Tinh Thần Sa hoặc Tiệt Thổ.Tôi tên là Diệp Mặc, cứ gọi tôi là Diệp Mặc.
Diệp Mặc đoán Dư Như Ngọc có lai lịch không tầm thường, nên không giấu tên.
Dư Như Ngọc ngạc nhiên:
– Tinh Thần Sa và Tiệt Thổ thượng đẳng đều là vật ngàn vàng khó cầu…
Dư Như Ngọc ngập ngừng, cảm thấy mới gặp Diệp Mặc hai lần, không nên nói thẳng ra.
Diệp Mặc hiểu ý, Dư Như Ngọc cẩn trọng có lẽ vì không nhìn thấu tu vi của hắn.
Diệp Mặc cười:
– Tôi không cần Tinh Thần Sa thượng đẳng, chỉ cần Tinh Thần Sa thôi, không quan trọng cấp bậc.
Tinh Thần Sa thượng đẳng đương nhiên vô giá, nhưng Tinh Thần Sa hạ đẳng thì giá cả khác xa.
Thì ra là không giới hạn cấp bậc, Dư Như Ngọc chợt hiểu ra.Tinh Thần Sa hạ đẳng tuy cũng đáng giá, nhưng không phải là vật hiếm có.
Dư Như Ngọc lấy ra một khối khoáng thạch to bằng nắm tay, đưa cho Diệp Mặc:
– Đây là một khối Tinh Thần Sa hạ đẳng tôi tình cờ có được, không biết có giúp được anh Diệp không?
Diệp Mặc chỉ vì thấy Dư Như Ngọc không tệ nên mới đến nói chuyện, không ngờ anh ta lại có Tinh Thần Sa.Dù là Tinh Thần Sa hạ đẳng cũng không dễ kiếm, nếu không Diệp Mặc đã không cần đến buổi đấu giá.
Nhận lấy Tinh Thần Sa, Diệp Mặc mừng rỡ, quả nhiên là một khối Tinh Thần Sa hạ đẳng.Tuy không lớn, nhưng cũng đủ cho Diệp Mặc dùng.
Xác định khoáng thạch là Tinh Thần Sa, Diệp Mặc vội vàng cảm tạ:
– Đa tạ anh Dư, đây chính là thứ tôi cần, xin anh ra giá.
Dư Ngọc thấy Tinh Thần Sa của mình đúng thứ Diệp Mặc cần, lập tức vui vẻ:
– Anh Diệp, Tinh Thần Sa này tôi vô tình có được, không có tác dụng gì với tôi cả.Nếu anh Diệp cần thì cứ lấy, không cần nói đến tiền bạc.
Diệp Mặc sững sờ, hắn và Dư Như Ngọc mới gặp nhau lần thứ hai, xem như người xa lạ.Tại sao Dư Như Ngọc lại hào phóng tặng Tinh Thần Sa cho mình?
Dường như nhìn ra nghi hoặc của Diệp Mặc, Dư Như Ngọc vội vàng giải thích:
– Tôi vừa gặp anh Diệp đã có thiện cảm, hơn nữa tu vi của anh Diệp sâu không lường được.Bạn tôi mạo phạm anh Diệp, anh Diệp không so đo, nên tôi tặng anh viên Tinh Thần Sa này, mong anh Diệp đừng từ chối.
Diệp Mặc hiểu ra, thì ra là do Dư Như Ngọc không nhìn thấu tu vi của mình, sợ mình là tu sĩ Kim Đan.Lúc trước Hải Đồng chê mình là đồ nhà quê, chắc chắn mình đã nghe thấy, nhưng mình không chấp, điều này khiến Dư Như Ngọc cảm kích.Dư Như Ngọc có ý muốn kết giao với mình.
Diệp Mặc vội xua tay:
– Anh Dư chỉ sợ nhìn lầm rồi, tu vi của tôi còn không bằng anh.Tinh Thần Sa này tuy là hạ đẳng nhưng giá trị rất lớn, nếu không trả tiền thì tôi không thể nhận được.
Dư Như Ngọc càng ngạc nhiên, nhưng lại càng khâm phục:
– Anh Diệp đừng nói đến tiền nữa, coi như tôi kết giao với anh Diệp.
Trong lòng Dư Như Ngọc thầm giật mình, tuy y chỉ là Trúc Cơ tầng bảy nhưng có thể coi là người đã bước vào tu vi Kim Đan sơ kỳ, y có thể thấy được y không nhìn ra được bất kỳ dấu vết gì về tu vi của Diệp Mặc, có thể thấy biểu hiện của hắn tuyệt đối là phi thường giỏi, rất có thể là người tới từ một đại môn phái.
Thấy Dư Như Ngọc nhất quyết không nhận linh thạch, Diệp Mặc không nói thêm nữa, trực tiếp thu lấy Tinh Thần Sa, lấy hai chiếc ghế ra cùng Dư Như Ngọc ngồi trước cửa hàn huyên.
Qua giới thiệu, Diệp Mặc mới biết Dư Như Ngọc có địa vị không nhỏ.Y là đệ tử cốt cán của Thần Kiếm Môn, một trong những tông môn hàng năm sao, hơn nữa cha của y là tông chủ một thời của Thần Kiếm Tông, bây giờ là Thái Thượng Trưởng Lão của Thần Kiếm Tông.
Diệp Mặc không hỏi tu vi của cha y, nhưng nếu là Thái Thượng Trưởng Lão của tông môn năm sao, tu vi ít nhất cũng phải là Nguyên Anh Đại viên mãn, thậm chí có thể là tu vi Hư Thần.
Cô gái Hải Đồng kia đến từ Song Tâm Cốc, cũng là tông môn năm sao.Lần này đến đấu giá ở phường thị Nam Sơn, hai vị trưởng bối đồng ý để Hải Đồng và Dư Như Ngọc ra ngoài rèn luyện trước.Dư Như Ngọc không nói rõ, nhưng Diệp Mặc hiểu là trưởng bối hai bên có ý tác hợp cho hai người.
Dư Như Ngọc đến từ môn phái năm sao, biết kiềm chế và không kiêu ngạo.Điều này khiến Diệp Mặc nhớ đến thiếu chủ Thẩm Kiến Thanh của Tây Lưu Môn, cũng đến từ tông môn năm sao, nhưng lại rất kiêu ngạo.Nếu không vì trọng sinh, mình và Lạc Ảnh đã chết trong tay y, hơn nữa Thần Dược Môn cũng bị y tiêu diệt.
Nghĩ đến Thẩm Kiến Thanh, Diệp Mặc liền dâng lên sát ý.
– Dư Như Ngọc, anh không biết xấu hổ sao? Dám kết giao với đồ bỏ đi như vậy, anh làm tôi mất mặt quá!
Một giọng nói thanh thúy đầy vẻ bất mãn vang lên, Hải Đồng đứng ở cửa với vẻ khinh thường.

☀️ 🌙