Đang phát: Chương 864
Nghe thì có lý đấy, nói cũng không sai, nhưng không hiểu sao Miêu Nghị nghe vẫn thấy khó chịu, cười gượng nói: “Lời của Kiều công nói rõ ràng quá, lỡ để ông ngoại của cô nghe được chúng ta đang dựa hơi ông ấy, không chừng ông ấy nghĩ sao về tôi nữa.”
Bà chủ bĩu môi: “Ôi dào! Lòng tự trọng đàn ông sĩ diện hão ấy mà! Ngưu Nhị, vậy anh nói xem giờ anh ngoài Tinh Tú Hải ra thì còn chỗ nào để đi? Nếu ngay cả Tinh Tú Hải này anh cũng không trụ vững được, đến lúc thân tàn ma dại thì càng mất mặt hơn, nhờ ông ngoại tôi chút có sao đâu? Tôi bị đuổi khỏi Vân gia rồi, mở lại Phong Vân Khách Sạn còn chẳng phải thường xuyên mượn danh ông ngoại để hù dọa thiên hạ đấy thôi.”
Miêu Nghị thở dài: “Cô mượn danh ông ngoại cô thì đương nhiên không sao, nhưng tôi với cô đối với ông ngoại cô mà nói dù sao cũng khác nhau.”
Bà chủ đột nhiên nắm lấy cánh tay anh dừng lại: “Ngưu Nhị, nhìn em này.”
“Làm gì?” Miêu Nghị ngạc nhiên hỏi.
Bà chủ đứng đối diện với anh, hai tay nâng mặt anh, bốn mắt nhìn nhau, âu yếm nhìn anh, rồi chân thành nói: “Ngưu Nhị, từ khi anh xuất hiện ở Lưu Vân Sa Hải phá hủy Phong Vân Khách Sạn, dám đối đầu với Vô Lượng Thiên để cướp em, em đã quyết lòng đi theo anh cả đời này rồi, dù có khổ cực, có chịu tội bao nhiêu em cũng cam tâm tình nguyện, bởi vì em thấy không chỉ là một người đàn ông nguyện ý vì em trả giá hết thảy, mà còn là một người đàn ông dũng cảm có mưu lược.Cho nên em có lý do để tin rằng người đàn ông của em một ngày nào đó nhất định sẽ làm nên chuyện lớn, nhất định sẽ là một vị anh hùng cái thế, nhất định sẽ mang lại cho em vinh quang vô thượng.Hôm nay mượn danh ông ngoại em có gì đâu, nếu anh cảm thấy mất mặt, vậy anh hãy quyết chí tự cường, sau này anh trả lại cho ông ấy gấp trăm ngàn lần là được, em tin rằng anh nhất định làm được.Em sẽ mãi ở bên cạnh anh, tận mắt chứng kiến ngày đó đến.”
Miêu Nghị nắm lấy hai tay cô bỏ xuống, cười như mếu nói: “Cô nói thế này, tôi thấy áp lực quá đấy.”
Bà chủ nói: “Áp lực lớn á? Ai mà chẳng muốn an nhàn hưởng lạc, em cũng muốn thoải mái, em cũng muốn cùng anh vô tư vô lo sống cả đời, nhưng chúng ta không có điều kiện đó.Đã bước lên con đường này rồi thì không quay đầu lại được nữa, anh dù có sa sút tinh thần thì người ta cũng sẽ không buông tha anh đâu.Cho nên anh chỉ có thể tiến lên phía trước, nếu không thì chính là ngược dòng nước, không tiến ắt lùi!”
Miêu Nghị ỉu xìu, tùy tiện nói một câu mà lại bị giáo huấn cho một trận, thở dài: “Tôi chỉ định nói, cô đem tiên nguyên đan của tôi đi làm quà biếu có phải nên bàn với tôi trước không?”
Bà chủ hỏi ngược lại: “Nếu em nói với anh, anh có đồng ý không? Anh sẽ không!”
Miêu Nghị trừng mắt: “Ai bảo tôi không? Cô nghĩ tôi tiếc mấy thứ quà này chắc?”
Bà chủ lắc đầu: “Anh đương nhiên không tiếc, nhưng anh có một tật xấu.”
“Tật xấu gì?”
“Em quen anh cũng không ngắn, cũng đã ở chung một thời gian, hơn nữa em thu thập được một số thông tin của anh để phân tích một chút, anh có dũng có mưu, cũng có thủ đoạn.Đó là lý do anh có thể thăng tiến nhanh chóng.Hơn nữa anh làm việc rất rõ ràng dứt khoát, nói là làm liền, nhưng anh có mưu mà không có lược, có thể làm ra chuyện lớn, nhưng muốn thành đại sự thì hơi khó, dễ chỉ lo trước mắt, việc nguy hiểm đến đâu cũng làm trước rồi tính sau, không quá quan tâm đến hậu quả lâu dài, cứ lâu dần như vậy, phiền phức của anh chỉ biết càng ngày càng nhiều, một ngày nào đó sẽ có lúc anh không đối phó nổi.Đương nhiên, đây chỉ là quan sát tạm thời của em, em còn chưa thực sự sống lâu dài với anh, có lẽ chỉ là phán đoán phiến diện thôi.”
Miêu Nghị có chút khó chịu nói: “Vốn dĩ là cô phán đoán phiến diện mà, nếu tôi không mạo hiểm, có cướp được cô không?”
Bà chủ hỏi lại: “Nếu anh không cướp em, giờ em có ở bên cạnh anh không?”
“Được được được, nói thế nào cũng là cô có lý.”
“Ngưu Nhị, có phải em nói thẳng quá làm anh giận không? Không đến mức chứ? Quan làm ở Tiên Quốc cũng không tính là to tát gì, học được lời thật thì khó nghe à? Bình thường có phải nghe nhiều lời khen xu nịnh quá rồi không?”
“Tôi nói Vân Tri Thu, sao cô biết tôi không nghe được lời thật?” Miêu đại quan nhân trong giọng nói có vài phần nóng nảy, thật ra là bị chạm đến chỗ yếu, có chút thẹn quá hóa giận, nhưng chính mình cũng không ý thức được.
“Được được được!” Bà chủ thấy anh có chút tức giận, vốn vẫn luôn gọi “bà chủ” quen miệng, giờ đã bắt đầu gọi thẳng tên, vội ôm lấy cánh tay anh vào ngực cọ hai cái, nhanh chóng an ủi: “Ngoan! Đừng giận, em là người của anh rồi, nói anh vài câu còn không được sao? Chẳng lẽ người khác nói không được, em cũng không được nói sao? Thôi được rồi, em sai rồi, đừng giận, tối nay anh muốn thế nào cũng được.”
Miêu Nghị nhất thời hết giận, nhìn cánh tay mình đang cọ xát vào bộ ngực no đủ của bà chủ, cảm nhận được độ đàn hồi kinh người, vội liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, mới ho một tiếng, “Vậy, tôi không ép cô, đêm nay kia gì, cô nói giữ lời chứ?” Gần đây bị người phụ nữ này trêu chọc có chút không chịu nổi.
Bà chủ gật đầu nói: “Đương nhiên giữ lời, nói sinh con cho anh thì nhất định sinh, không tin tối nay anh thử xem, đảm bảo có thể cho anh có bầu.”
“…” Miêu Nghị há hốc mồm.
Bà chủ che miệng lại cười không ngừng, có thể nói cười đến run rẩy cả người.
Lại bị trêu! Miêu Nghị mặt tối sầm, hừ lạnh nói: “Đừng nói xa, tôi đưa cô tiên nguyên đan là để cô dùng, có phải cô vẫn chưa dùng?”
Vừa cười vừa vỗ ngực điều hòa hơi thở, bà chủ lại tiếp tục khoác tay anh kéo đi, “Dùng năm trăm viên rồi, còn năm trăm viên, vốn là để phòng khi cần dùng gấp, lần này tặng ba trăm sáu mươi viên, còn lại định tặng cho bốn người anh em kết nghĩa của anh, đã đến đây, quà gặp mặt cũng nên có chút gì đó, đồ quý giá thì chúng ta điều kiện hạn chế em cũng không tặng nổi, tiên nguyên đan thứ này chắc bọn họ cũng chưa dùng qua, lấy làm quà biếu là thích hợp nhất.”
Miêu Nghị lúc này túm cô trở lại, nghiêm túc nói: “Cô thôi đi, không cần tặng, họ không cần cô chút đồ này đâu, cô cứ thành thật giữ lấy mà dùng, tình hình thế nào còn chưa biết, đừng có làm bậy! Mẹ kiếp, lãng phí của tôi mấy trăm viên tiên nguyên đan, cô tưởng mấy thứ đó nhặt được chắc!”
“‘Mẹ kiếp’ nói ai đấy?” Lần này là bà chủ túm lại anh, “Em mới theo anh vài ngày, anh đã mất kiên nhẫn với em? Bắt đầu nói tục với em rồi?”
“Tôi…” Miêu Nghị thật sự phục cô rồi, người phụ nữ này quả thực là mềm cứng đều không ăn! Thở dài nói: “Bà chủ, không phải tôi nói tục với cô, là câu cửa miệng, tôi chỉ muốn nói cô không rõ tình hình, bảo cô đừng làm bậy.”
Bà chủ nói: “Em sao mà không rõ tình hình, anh nói rõ cho em nghe xem!”
Miêu Nghị nhìn xung quanh, ghé sát tai cô, truyền âm nói: “Lần trước tặng cô tiên hạnh cô còn nhớ không? Tôi đã tặng một đống tiên hạnh cho họ rồi, nếu không cô nghĩ họ dựa vào cái gì mà ở Lưu Vân Sa Hải giúp tôi chống lưng? Cô đừng có đem mấy viên tiên nguyên đan của cô ra khoe khoang nữa, tôi với họ vốn đã có chuyện tiên nguyên đan rồi, nếu không cô cho rằng lần trước chuyện Sa Bảo tả hữu sứ giả vì sao giúp tôi ra mặt? Đằng sau đều là quan hệ lợi ích cả, bà chủ thân ái của tôi, tôi biết cô có bản lĩnh, nhưng cô bây giờ còn chưa rõ tình hình, để cô ép buộc xuống không phá hỏng chuyện của tôi thì không được.Đồ đạc cô cứ giữ mà dùng, lát nữa tôi cũng đưa cô một đống tiên hạnh, mấy chuyện khác cô đừng có nhúng tay vào, lòng tôi biết là được, người đàn ông của cô không có như cô nói đâu.”
Lại một đống tiên hạnh? Bà chủ nghi ngờ nói: “Anh đâu ra nhiều tiên hạnh thế?”
“Chuyện này nói ra thì dài dòng, một chốc cũng không nói rõ với cô được, lát nữa tìm cơ hội nói với cô, giờ đừng nói nữa, Bát Giới đến rồi, còn đang chờ chúng ta.” Miêu Nghị nắm lấy cổ tay cô kéo đi, thật sự là chịu không nổi người phụ nữ này, có chút không chịu nổi, thịt chưa ăn, đã ầm ĩ một cái đầu hai cái lớn.
Hai người đi vào phòng khách đông viện, Bát Giới một thân thanh khiết đang khoanh chân tĩnh tọa ở bên trong, vẫn là một bộ dáng ra vẻ đạo mạo.
Thấy hai người đi vào, Bát Giới nhanh chóng đứng dậy, lén lút lướt ra cửa ngó nghiêng xung quanh.
Bà chủ không nói gì, dáng vẻ làm tặc thế này còn có chút gì là đệ tử cao tăng, trong lòng thầm nghĩ, đúng là biết diễn!
Miêu Nghị nhíu mày nói: “Lão nhị, cậu dáo dác làm gì đấy?”
“Không có gì.” Thấy bên ngoài không có ai, Bát Giới mới lúng ta lúng túng đi tới, đầu tiên là tươi cười hớn hở chắp tay hành lễ với bà chủ nói: “Tẩu tử, bần tăng có lễ.”
Lời này nghe sao có chút kỳ lạ, bà chủ cười ha hả, “Bát Giới sư phó đến rồi.”
Bát Giới quay đầu lại giơ ngón tay cái lên với Miêu Nghị nói: “Đại ca, đúng là anh trâu bò, chuyện cướp dâu thế này cũng làm được, tiểu đệ đối với anh quả thực bái phục sát đất.”
Miêu Nghị nói: “Đừng nói mấy cái vô dụng đó, người của tôi cậu sắp xếp thế nào rồi?”
Bát Giới vỗ ngực nói: “Yên tâm, sắp xếp tốt đẹp rồi.Chỉ là sau chuyện của anh, họ thực lo lắng.”
Miêu Nghị gật đầu: “An toàn là tốt rồi, cứ để họ tạm thời trốn ở bên cậu một thời gian, bên tôi cứ xem tình hình rồi tính sau.Đúng rồi, sao cậu lại chạy đến đây?”
Bát Giới cười khổ nói: “Tôi có thể không đến sao? Không đến xem tôi thật sự không yên lòng mà! Anh cướp tẩu tử gây ra chuyện lớn như vậy, Phong Bắc Trần bị ông ngoại của tẩu tử đánh cho một trận, phỏng chừng tạm thời không dám động đến anh, nhưng Mục Phàm Quân cái lão biến thái kia tùy thời có thể tìm đến anh gây phiền toái.Cho nên tôi không phải một mình đến, lão trọc…sư phụ của tôi cũng đến rồi, Mục Phàm Quân nợ sư phụ của tôi một ân tình, tôi cố ý mời sư phụ của tôi đến giúp đỡ, có ông ấy ra mặt chắc là có thể giúp anh vượt qua cửa ải này.Đúng rồi, lần này để kéo sư phụ của tôi ra mặt, tôi đã nói cho ông ấy biết quan hệ của chúng ta.”
Bà chủ nhìn Bát Giới mỉm cười, nghĩ rằng, đây mới là huynh đệ thật sự, không cần lợi ích gì, một khi có việc sẽ lập tức dốc hết sức giúp đỡ, không phải mấy cái đám anh em kết nghĩa lộn xộn kia có thể so sánh.
Miêu Nghị cũng im lặng.
“Đại ca, tẩu tử, hai người tiếp theo chuẩn bị làm gì bây giờ?” Bát Giới lại hỏi.
Miêu Nghị vừa muốn trả lời, bên ngoài có người từ trên không hạ xuống trước cửa, Thanh Phong đi đến, vẻ mặt ngưng trọng chắp tay nói: “Ngũ gia, phiền toái đến rồi, Mục Phàm Quân đích thân đến đây, muốn gặp ngài, ngài gặp hay không gặp? Nếu không gặp, tôi sắp xếp cho các vị theo đường biển rời đi.”
Ba người Miêu Nghị nhìn nhau, đúng là nói đến là đến, vừa còn nhắc đến Mục Phàm Quân.
