Chương 861 Cô độc giữa lòng địch (1)

🎧 Đang phát: Chương 861

**Chương 307+308: Cô độc giữa lòng địch (1)**
Những chiếc chiến đấu cơ Liên Bang màu xám đậm lao vút qua trên đầu, xé tan màn mưa bụi.Chúng lượn một vòng trên không rồi biến mất như những con diều hâu xám xé mây.
Vì đang ở vùng tranh chấp ác liệt của chiến khu Tây Nam, những chiếc chiến đấu cơ này không quay lại kiểm tra chiến quả.Thực tế, sáu quả tên lửa đã bắn trúng khu nhà, không cần xác nhận thêm.
Cỏ cây trong sân khô héo ngay lập tức, biến thành tro bụi.Ngôi nhà bị phá tan thành những mảnh vụn văng tung tóe.Bức tường gạch đỏ đổ sụp xuống vũng bùn.
Trong phạm vi vài trăm mét vuông, ngay cả chuột đồng dưới lòng đất cũng chết sạch.
Ẩn mình sau một gò đất thấp trong khu rừng sau nhà, đội NTR nhìn đống đổ nát bốc cháy.Hơi nóng vẫn phả vào mặt dù ở xa, khiến sắc mặt họ tái mét.Tất cả im lặng.
Cuối cùng, ai đó lên tiếng:
– Mẹ kiếp, sáu quả tên lửa R19 đời thứ ba, chuyên dùng để phá hầm mỏ graphit siêu cứng! Khủng khiếp thật!
Trên cáng cứu thương, Đông Phương Ngọc nắm chặt cỏ, cố gắng ngồi dậy, ánh mắt trống rỗng:
– Đừng tin thằng khốn Đế Quốc kia! Chắc chắn là bắn nhầm! Phải, oanh kích nhầm địa điểm!
Bảo La và tên tù binh Đế Quốc trao đổi ánh mắt chế giễu.Những người lính Liên Bang khác vẫn còn sốc, không ai để ý đến lời lảm nhảm của Đông Phương Ngọc.Sự thật phũ phàng đã đánh tan mọi niềm tin.
Hứa Nhạc gỡ chiếc lá trên mặt, nhíu mày.Hệ thống liên lạc trong ba lô đã ngắt, nghĩa là liên lạc với tàu vũ trụ lại bị gián đoạn.
Hùng Lâm Tuyền nhìn ngọn lửa dữ dội, quay sang Châu Tử:
– Kiểm tra tín hiệu liên lạc.Khi đủ mạnh để liên lạc đường dài, hãy báo cho căn cứ biết chúng ta bị chiến đấu cơ Diều hâu xám tập kích.Hỏi xem chuyện gì đang xảy ra.
Châu Tử ngạc nhiên nhìn anh, thấy Hùng Lâm Tuyền không hề tức giận.Anh nhìn Hứa Nhạc, người vẫn im lặng, rồi bực bội vò tóc.Cuối cùng, anh làm theo lệnh, dò tìm tần số liên lạc.
Hùng Lâm Tuyền giải thích với các đồng đội, cũng là để Hứa Nhạc nghe:
– Dù sao họ cũng là người của mình, chúng ta cần xác nhận lại…
– Bắt được tần số rồi, nhưng…
Châu Tử tháo tai nghe, mặt đầy cay đắng, nhìn Hùng Lâm Tuyền và Hứa Nhạc:
– Không ai trả lời cả.Tần số liên lạc của căn cứ đã bị chặn! Im lặng rồi!
Ban thông tin lẽ ra phải tiếp ứng hoặc cứu viện, nhưng lại im lặng và chặn tần số.Mọi người đều hiểu điều đó có nghĩa gì.
Như bị ảnh hưởng bởi sự im lặng quỷ dị, tất cả đều chìm vào im lặng.Đông Phương Ngọc ngậm miệng, nằm xuống, không biết đang nghĩ gì.
Hứa Nhạc nheo mắt, nhìn khu rừng dưới mưa, từ từ bước lên đỉnh gò đất, hít sâu ba hơi, nhíu mày chửi thầm:
– Mẹ kiếp, bọn khốn!
Hầu Tử, lính đội 7 cũ, nấp trên cây cao gần đó, theo dõi mọi động tĩnh.Anh là người cuối cùng rời khỏi khu nhà.Vẫn còn kinh hoàng sau vụ oanh tạc, anh nghe thấy Hứa Nhạc chửi thề, liền giải thích cho người lính bên cạnh:
– Lão đại bình thường không chửi bậy, nhưng đôi khi không nhịn được.Ý là: Cả nhà chúng mày là lũ rùa con!
Người lính mới gia nhập đội NTR nửa năm, ngạc nhiên:
– Thế là đủ tục tĩu rồi!
– Chửi thế mới hả giận! Đội 7 cũ chúng tôi quen thế rồi.Hai năm nay không ai thế nữa, nhưng Lão đại trở lại rồi, chắc thói quen này sẽ quay lại! Cậu hiền lành quá, phải học tập cẩn thận, nếu không sẽ bị bắt nạt đấy!
Hầu Tử tên thật là Kim Như Thiết, đến từ Lâm Hải Châu, gia đình có thế lực.Anh vốn hiền lành, nhưng lăn lộn ở tiền tuyến với đội 7 vài năm, đã trở thành một gã thô lỗ.
Tương tự, những người như Châu Tử, Sơn Pháo, dù tức giận và đau buồn vì bị bỏ rơi và bị mưu sát, nhưng không hề sợ hãi hay tuyệt vọng.
Truyền thống của đội 7 là cho phép tức giận chứ không cho phép tuyệt vọng.Hơn nữa, họ đã đón Lão đại trở lại.Dù con đường phía trước có khó khăn thế nào, họ cũng dám xông lên.
Trong khi Kim Như Thiết dịch lời chửi thề của Lão đại, Hùng Lâm Tuyền ôm súng đứng lên, trầm giọng:
– Cắt đứt mọi liên lạc với căn cứ, tháo thiết bị nhận diện địch ta trên người ra!
Mọi người không do dự tháo chip nhận diện quân nhân, phá hủy chúng.Đông Phương Ngọc cũng tháo chip từ cáng cứu thương, ném ra ngoài.
Một người lính nghiền nát chip của Đông Phương Ngọc bằng mũi giày.
Hùng Lâm Tuyền đứng thẳng, mặc mưa xối vào mặt, nhìn mọi người:
– Từ giờ phút này, chúng ta thực sự trở thành những người cô độc giữa lòng địch!
– Chúng ta không còn căn cứ, không còn hậu phương, chiến đấu cô độc giữa lòng địch.Mọi người xung quanh đều là kẻ thù.Chúng ta không còn nhiệm vụ nào khác, chỉ có một: sống sót bằng mọi giá!
– Chúng ta phải sống sót, phải trở về căn cứ…Không! Phải trở về Liên Bang! Chúng ta phải vạch trần sự bỉ ổi này, phải khiến những kẻ đã ra lệnh oanh tạc chúng ta phải trả giá, rồi xóa sổ chúng khỏi thế gian này! Đây là mệnh lệnh của tôi!
Những người lính đứng thẳng trong mưa, bất kể là đội 7 cũ hay lính NTR, đều im lặng kiên nghị.Không có lời thề nhiệt huyết, chỉ có ý chí kiên cường.Ngay cả Bảo La và tên tù binh Đế Quốc cũng cảm nhận được một luồng nhiệt đang trào dâng trong mưa gió.
Hứa Nhạc dựa vào gốc cây, nhìn Hùng Lâm Tuyền dưới mưa, khẽ mỉm cười.Chàng thuộc hạ lỗ mãng năm xưa đã trưởng thành, trở thành một sĩ quan chỉ huy mạnh mẽ.Nhưng anh vẫn phải cắt ngang lời động viên của đối phương:
– Quân đội Liên Bang sẽ không phản ứng nhanh vậy đâu.Đợt tập kích thứ hai sẽ không đến ngay đâu.Nhưng vụ nổ lớn lúc trước gây ra động tĩnh lớn, chắc chắn đã khiến Quân đội Đế Quốc gần đây phát hiện ra, họ sẽ sớm đến xem xét…
Hùng Lâm Tuyền quay lại nhìn Hứa Nhạc, im lặng một lát, rồi đột nhiên hỏi lớn:
– Lão đại, vậy giờ chúng ta nên đi hướng nào?
Cuối cùng cũng nghe lại được cách xưng hô quen thuộc, Hứa Nhạc hơi thất thần.Anh nhếch mép, vuốt tóc ướt, nhẹ nhàng đáp:
– Nếu các người không sợ bị chúng tôi bán đứng, vậy thì tôi đề nghị trước tiên đi về phía khu vực đám người Đế Quốc tập trung nhiều nhất, đi một đoạn đường rồi tính tiếp.
Những người lính đồng loạt phá lên cười.
o0o
Chiều tà, một nhóm binh lính cô độc, gồm sáu người bị thương nhẹ, một sĩ quan bị thương nặng nằm trên cáng, năm người lính Liên Bang khỏe mạnh, hai tù binh Đế Quốc và một Thái tử Đế Quốc, trong ánh hoàng hôn và màn mưa, lặng lẽ tiến vào một khu hầm mỏ graphit bỏ hoang gần đó.
Hứa Nhạc rất quen thuộc với khu hầm mỏ này, và quen với việc sử dụng địa hình hiểm trở để tác chiến.Sau một cuộc thảo luận ngắn gọn, đội đã nhất trí chọn khu hầm mỏ bỏ hoang này làm nơi trú ẩn qua đêm tạm thời.
Ở bên trong thung lũng phía sau bố trí một trạm quan sát tạm thời, Hứa Nhạc ôm súng tuần tra xung quanh, xác nhận khu vực an toàn, mới thả lỏng.
Sau khi trở lại bên trong hầm mỏ tối tăm, cuối cùng anh đã có cơ hội nói chuyện riêng với Bảo La.
Sau khi chia ly, cuối cùng gặp lại, Bảo La rất vui, nhưng vẫn còn nghi hoặc và kinh ngạc về thân phận của Hứa Nhạc.Anh không nói quá chi tiết, và Hứa Nhạc cũng không nói cho Bảo La biết tin xấu về việc bác gái Tô San bị bệnh nặng, mà chỉ mỉm cười, an ủi cậu bé, và hứa sẽ đưa cậu bé rời khỏi hành tinh đáng sợ này an toàn.
Bảo La đã bị bắt hơn hai tháng, cơ thể hơi gầy yếu, mang theo sự hưng phấn, lo lắng và mê man, dần chìm vào giấc ngủ say.Hứa Nhạc lặng lẽ nhìn khuôn mặt vẫn còn ngây thơ của cậu bé, kéo khóa túi ngủ, rồi xoay người rời khỏi hầm mỏ.
Sau một ngày mưa, tầng mây đen trên bầu trời vẫn dày đặc.Không biết bao nhiêu dòng điện tử đang cuộn trào trong tầng mây đen kia.Ánh trăng tròn vừa ló dạng, chỉ chiếu sáng nơi này một khoảnh khắc ngắn ngủi, liền bị đám mây đen nuốt mất, hầm ngầm trở nên tối đen.
Trong bóng đêm, Hùng Lâm Tuyền mò mẫm đến gần, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc lá, bẻ đôi, một nửa đưa cho Hứa Nhạc, một nửa nhét vào miệng, thấm ướt một chút nước miếng, rồi bắt đầu nhai nhóp nhép.
– Giờ tôi không nghiện thuốc lá nặng như trước nữa…Chắc là vì lâu rồi không ra chiến trường…
Hứa Nhạc dùng đầu ngón tay khều nhẹ đầu thuốc lá đang bốc khói, khẽ cười:
– Không biết giờ Lão Bạch đã cai thuốc thành công chưa?
– Con nhỏ của hắn giờ cũng sắp ba tuổi rồi, nghe nói là một đứa con gái, khá xinh đẹp…
Hùng Lâm Tuyền mỉm cười.
– Con gái thì tốt, lớn lên xinh đẹp giống như hắn, sau này chắc chắn có khối chàng trai bám theo đuôi!
Hứa Nhạc khẽ lại một chút, rồi đột nhiên hỏi:
– Chúng ta còn lại…tổng cộng bao nhiêu người?
Hùng Lâm Tuyền im lặng một lúc, rồi không một chút biểu tình, hồi đáp:
– Ba mươi bảy người!
Hứa Nhạc liếc nhìn những mảnh lửa đạn ngẫu nhiên lóe sáng trên bầu trời tối đen xa xa, khẽ cau mày:
– Năm đó khi mới lên Tinh cầu 5640, chúng ta tổng cộng có một trăm ba mươi bảy người…Giờ sao chỉ còn lại một cái số lẻ trong đó thôi?
– Tôi nói cũng chỉ là tính những người còn lại trong quân ngũ thôi, từ sau khi Lão đại anh…bỏ chạy đi, có một số tên gia hỏa giống như là Lão Bạch vậy, lựa chọn xuất ngũ về quê…Lưu Giảo hai năm trước cũng đã xin xuất ngũ, giờ đang làm tài xế lái taxi tại Đặc khu Thủ Đô, nghe nói thu nhập không tệ.Chỉ là nghe hắn nói, thời điểm mỗi lần trời chuyển mưa, cuối cùng phần bụng dưới vẫn bị quặn đau, tay lái lúc ấy cũng không được vững như trước.
– Lão đại cậu còn nhớ rõ năm đó phần bụng dưới của hắn đã bị đục cả một cái lỗ khủng bố hay không? Trong tâm lý của hắn mãi vẫn luôn oán giận chính là lần bị thương đó đã lưu lại một cái di chứng lớn.Tôi nghĩ mãi cũng không thể nào hiểu nổi được, trong bụng dưới căn bản cũng không có các khớp xương, chẳng lẽ còn có thể bị mắc chứng phong thấp ở khớp xương dạ dày hay sao? Con mẹ nó mà!
Hùng Lâm Tuyền cười to mắng lớn một tiếng, rồi phốc một tiếng phun ra một đám bao gồm cả nước miếng cùng với điếu thuốc lá đã được nhai kỹ.
Hứa Nhạc khẽ nhíu mày, ngữ khí tràn ngập cảm khái:
– Xuất ngũ rồi cũng tốt, ít nhất…vẫn còn sống!
Hùng Lâm Tuyền cũng chỉ nói là đã có người xuất ngũ, thế nhưng lại không chịu nói là tổng cộng bao nhiêu người xuất ngũ, anh liền hiểu được cái này là có ý tứ gì…Đám gia hỏa này năm đó ở trong Tiểu đội 7, đã có rất nhiều người bởi vì tràng chiến tranh này mà phải vĩnh viễn rời đi.
Hứa Nhạc một phen đem làn khói thuốc hít mạnh mấy hơi vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt, ngẫm nghĩ thấy càng ngày càng cay, càng ngày càng nồng…
Nếu như nói một tràng chiến tranh chính là một dàn hợp xướng vĩ đại, vậy thì tử vong chính là giọng trầm chính vĩnh hằng của chiến tranh, còn những sự kêu gào thê thảm khi trúng đạn bị thương, khóc lóc thảm thiết khi phát hiện ra chính mình sẽ tàn tật cả đời chính là thanh âm bối cảnh, còn về những loại từ ngữ như là kính dâng hay là hy sinh vì đại nghĩa gì gì đó, chính là một vài lời ca bè không chút đáng để ý ở bên cạnh mà thôi.
Thông qua những lời giảng thuật của Hùng Lâm Tuyền, cuối cùng Hứa Nhạc cũng biết được chính xác những chuyện đã xảy ra trong mấy tràng chiến sự mấy năm trước.Càng khiến cho kẻ khác cảm thấy rét lạnh hơn nữa chính là, trong tràng huyết chiến tại khu vực khai thác mỏ khu vực Tây Nam trên Tinh cầu Mặc Hoa lần này, bên trong Tiểu đội NTR của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới có đến hai mươi mấy thành viên của Tiểu đội 7 trước đây, bây giờ còn sống sót cũng đã không còn đủ được mười người.
– Vì cái gì mà đám các người toàn bộ bị điều hết vào Tiểu đội NTR vậy?
Hứa Nhạc phun dài một tràng thuốc lá nặng mùi trong miệng mình ra, khẽ cau nhẹ cặp mày, hỏi:
– Hiện tại cậu cũng đã thăng cấp lên làm Trung tá rồi, ít nhất có thể nói rõ ràng rằng trong thời gian ba năm này cậu không hề làm trái gì với quân kỷ.Cậu nói rằng Lão Cố đã tự chịu sa đọa, chạy vào Ban bếp núc, như vậy càng không có lý do khiến cho hắn tiến vào trong Tiểu đội Tự sát này chứ?
– Là mệnh lệnh điều động lâm thời của Bộ Tham Mưu trước không tràng huyết chiến xảy ra.Bên phía cấp trên không biết vì cái gì lại đột nhiên nhớ tới những người cũ của Tiểu đội 7 của chúng ta, phát ra một tờ mệnh lệnh trực tiếp, một phen điều động tất cả mọi người gia nhập vào Tiểu đội NTR.Hách Lôi đã từng dẫn theo Hoa Tiểu Ty chạy đến căn cứ làm loạn một hồi, cuối cùng không tạo thành được bất cứ tác dụng nào cả.Tất cả chúng tôi cũng đều biết rõ chuyện tình này khẳng định là có vấn đề!
Đột nhiên nhớ tới cảnh đám Chiến đấu cơ Diều hâu xám kia đột kích giữa ngày mưa tầm tã vào ban ngày, sắc mặt Hùng Lâm Tuyền nhất thời biến thành cực kỳ khó coi, tiếp tục trầm giọng nói:
– Chỉ có điều như thế nào cũng không ngờ đến, đã như vậy rồi mà bọn họ lại còn nghĩ thấy chưa đủ, không ngờ lại muốn trực tiếp ra tay giết chết chúng ta như vậy nữa.
– Khẳng định là ở mắc xích nào đó đã xuất hiện vấn đề gì rồi…
Hứa Nhạc khẽ nheo nhẹ cặp mắt lại, nhìn xuyên qua phiến quặng mỏ bỏ hoang ở bên kia, bên trong bối cảnh những luồng lửa đạn mong manh khi ẩn khi hiện một khu vực tối đen xa xa, thanh âm nhất thời lạnh lẽo lại, nói:
– Nhưng mà mặc kệ là đã xuất hiện vấn đề gì, đám người trong Quân đội Liên Bang lại đem toàn bộ đám các người điều vào trong Tiểu đội NTR, chuyện tình này tuyệt đối không thể tha thứ được!
– Nếu như cái này là ý tứ của đám người cao tầng nhất trong Quân đội Liên Bang, như vậy thì bọn họ căn bản không cần chúng ta phải tha thứ…Bởi vì không có bất cứ kẻ nào có biện pháp gì mà xử lý bọn họ cả, bao gồm cả Lão đại ở trong đó nữa…Hiện tại Lão đại cậu đã là người Đế Quốc rồi, chứ không còn là một vị anh hùng chiến đấu của Liên Bang năm nào nữa, cũng không phải là người thừa kế do Quân Thần đại nhân tự mình chọn lựa ra, là Sư Đoàn trưởng nhất định của Sư đoàn Thiết giáp 17 sau này nữa…
Hùng Lâm Tuyền nhìn thấy Hứa Nhạc trầm mặc, một lát sau liền nhàn nhạt vòng vo thay đổi chủ đề nói chuyện, nói:
– Dựa theo lời yêu cầu của cậu, tôi đã trấn an một chút gã tù binh Đế Quốc kia rồi.Tôi đã đáp ứng với hắn, sau khi tiến vào đến khu vực an toàn xong, sẽ thả tự do cho hắn, để hắn an toàn rời đi.
Thoáng dừng lại trong chốc lát, hắn nở nụ cười tự giễu, nói:
– Chẳng qua ngôn ngữ Đế Quốc của tôi thật sự rất không xong, cũng không biết hắn cuối cùng có nghe hiểu được hay không nữa…Mặt khác tôi cũng từng nghĩ qua một lượt xem Bảo La là ai…Lần trước khi cậu từ bên phía Đế Quốc quay trở về, đã từng kể lại cho tôi nghe mấy lần về chuyện của hắn.Có lẽ hắn ta cùng với vị đại thẩm người Đế Quốc kia thật sự là người tốt.Nhưng mà mỗi khi tưởng tượng đến cảnh tên gia hỏa kia ở trên chiến trường có thể đánh giết qua bao nhiêu chiến hữu của chính mình, trong lòng tôi liền nghĩ thấy phi thường không cam tâm…
Sự cảm khái đối với giai cấp thượng tầng của Quân đội Liên Bang cùng với sự cảm khái về sự biến hóa tại trận doanh tiền tiến của hai người, rất đơn giản cũng chỉ đến vậy mà thôi.Sau đó Hùng Lâm Tuyền bắt đầu thật sự nghiêm túc hướng về phía Hứa Nhạc báo cáo lại tất cả những tin tức tình báo hiện tại mà chi Tiểu đội NTR đang gặp phải, tiếp theo hai người thương nghị kế tiếp theo nên phải làm như thế nào mới đúng.
Đây mới chính là một quân nhân chân chính, bất luận ở trên chiến trường có gặp phải những tình huống đột phát bất ngờ như thế nào đi chăng nữa, cho dù là gặp phải những chuyện tình vô sỉ dơ bẩn xấu xa ghê tởm nhất trên thế gian này đi chăng nữa, bọn họ cũng đều có thể bằng vào tốc độ nhanh nhất mà chấp nhận sự thật đó, hơn nữa làm quen với cái sự thật đó, sau đó bắt đầu đối kháng với sự thật đó, mãi cho đến khi bào hoàn toàn chiến thắng được cái sự thật đó mới thôi.
– Dựa theo lộ trình đã ước định ban đầu, khoảng chừng mười mấy giờ đồng hồ nữa, chúng ta có thể đi đến được khu vực bên ngoài rìa của chiến khu Tây Nam, nơi đây không có được sự bảo hộ của tầng mây trên đầu cùng với đám sóng điện từ hỗn loạn mật độ cao, các trạm trung chuyển tín hiệu điện tử bên ngoài tầng khí quyển, còn có các khỏa vệ tinh quân sự của Quân đội Liên Bang nữa, có thể rất dễ dàng bắt giữ được hành tung của chúng ta, sau đó hoàn thành một lần tập kích định vị cực kỳ trí mạng…Đây chính là vấn đề lo lắng lớn nhất của tôi hiện tại.
Hứa Nhạc khẽ cau nhẹ cặp mày, thoáng trầm mặc trong chốc lát, sau đó mới nói:
– Ở lại chiến khu Tây Nam, tùy thời tùy chỗ cũng đều có thể gặp phải những chi bộ đội cường đại hơn chúng ta không biết bao nhiêu lần, cũng đồng dạng phi thường nguy hiểm.Vẫn là trước hết đi ra ngoài rồi hãy nói sau.Nếu như đến lúc đó Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương lại chiếu rọi đến, tôi sẽ nghĩ biện pháp xử lý…
Trong sự cảm nhận của đám người Liên Bang, không có bất luận kẻ nào có được năng lực có thể đối kháng với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương cả, cho dù là ở bên trong khu vực Tinh vực Đế Quốc, nơi mà ánh quang huy cực kỳ ảm đạm không được đầy đủ như hiện tại.Nhưng mà không hiểu sao khi nghe được những lời nói của Hứa Nhạc, thế nhưng Hùng Lâm Tuyền lại không có bất cứ một chút phản ứng khiếp sợ hay là khó tin nào cả.
Sau một tràng mưa gió bão bùng, trong lòng gã hán tử khôi ngô cường tráng này đã hoàn toàn chấp nhận sự trở về của Lão đại của mình, như vậy liền sẽ đương nhiên theo lẽ thường quay trở lại với tâm lý như của năm đó, cực kỳ kiên định mà cho rằng Lão đại chính là không chuyện gì không thể làm được.
Trong căn hầm mỏ graphit bỏ hoang đột nhiên có chút dị động, hai người quay đầu nhìn lại, phát hiện bên trong kia mơ hồ lộ ra một điểm hồng quang rất nhỏ.Hùng Lâm Tuyền khẽ cau nhẹ cặp mày, đưa tay nhấc lên tấm màn che màu sẫm của căn hầm, liếc mắt nhìn kỹ vào bên trong Khiến kẻ khác cảm thấy ngoài ý muốn chính là hắn cũng không có hạ thấp giọng răn dạy, mà ngược lại, cánh tay trái đang vén rèm của hắn nhất thời có chút cứng ngắc.
Hứa Nhạc theo khe hở của tấm màn che, hướng về phía bên trong căn hầm liếc mắt nhìn lại.Ngay trong khoảnh khắc nháy mắt khi mà ánh lửa chiếu sáng lóe lên bên trong căn hầm, hắn nhìn thấy chính là tại một chỗ góc phòng, Đông Phương Ngọc đang nằm dài trên cán cứu thương, điếu thuốc lá ngậm trong miệng đang thong thả thiêu đốt.Mái tóc mai tại thái dương cùng với mớ tóc hoa râm rối loạn trên đầu của gã quân nhân sĩ quan trung niên nhân dính lại với nhau cùng một chỗ, lộ ra phần lỗ tai đã bị tàn phá cực kỳ nghiêm trọng.
– Bị vứt bỏ, bị lừa gạt, hơn nữa lại còn bị đuổi giết, đám người của Tiểu đội 7 mấy người chúng ta trước đây sớm đã chứng kiến qua không biết bao nhiêu khuôn mặt của Liên Bang biết bao nhiêu lần, có thể dễ dàng bình tĩnh trở lại, nhưng mà Đông Phương Ngọc lại không giống như vậy.Hắn ta từ sau khi tốt nghiệp Học viện Quân sự, ngay từ lúc nhập ngũ đã mãi bắt đầu đi theo Đỗ Thiếu Khanh, trong đầu toàn bộ đều là trung trinh như một, cho nên hiện tại tâm tình của hắn thật sự không thể nào chịu nổi…
Hùng Lâm Tuyền rút tay, buông xuống tấm màn che cửa làm bằng loại vải bố quân dụng nặng nề, hướng về phía Hứa Nhạc thấp giọng nói:
– Hẳn là cậu vẫn còn nhớ rõ ràng, cái lỗ tai của hắn chính là năm đó bị Lão Bạch dùng con đao nhỏ cắt đứt xuống, bị tàn tật cả đời, sau này căn bản không nghe rõ ràng như người bình thường được.Hơn nữa nói thế nào cũng đã sớm ngây người bên trong cái loại Tiểu đội NTR giống như trong vực sâu này suốt ba năm trời, tâm tình khó tránh khỏi có chút dị dạng.Cậu cũng không cần phải quá mức để ý đến thái độ của hắn lúc chiều…
– Tôi thật sự không ngờ nổi cậu lại mở miệng giải thích thay cho Đông Phương Ngọc như vậy đó.Cậu hẳn cũng là biết rằng tôi đối với cái đám người cực độ biến thái của Sư đoàn Thiết giáp 7 kia, từ trước đến nay cũng chẳng hề có chút hảo cảm gì mà.
Hứa Nhạc khẽ nhíu cặp mày lại một chút, nhìn về phía Hùng Lâm Tuyền trầm giọng nói:
– Cái lỗ tai kia của hắn là do bị Lão Bạch cắt xuống, đó chính là cái giá mà theo lẽ thường đương nhiên hắn phải trả cho những chuyện mà hắn đã làm.Tôi cũng sẽ không bởi vì chuyện này mà quên đi những chuyện tốt hắn đã làm trên Tinh cầu Hoàng Ách lúc trước.Trong Tiểu đội 7 chúng ta cũng chỉ có duy nhất một cặp anh em sinh đôi mà thôi.Năm đó Giải Tư đã chết ở bên cạnh dòng suối khốn kiếp trên Tinh cầu 3320 kia rồi, mà Giải Văn thì có thể nói chính là đã chết trong tay của cái tên gia hỏa này!
Hùng Lâm Tuyền trầm mặc trong một khoảng thời gian thật dài, đưa tay mạnh mẽ vuốt ve mái tóc đơn giản bị cắt lởm chởm trên đầu mình, nói:
– Muốn có thể sống sót ở tại cái mảnh địa phương quỷ quái như chiến trường này, muốn để cho tinh thần có thể an ổn bình thường được, thì cần phải quên đi rất nhiều những hình ảnh tử vong mà chính mình đã từng chứng kiến qua…Lần này Quân đội Liên Bang đã ở tại Chiến khu Tây Nam này mà chết đi quá nhiều huynh đệ như vậy, đám người Hầu Tử bọn họ gặp lại cậu vẫn còn có thể cười đùa thoải mái vui vẻ như thế, chính là bởi vì nguyên nhân này.
Hắn quay đầu nhìn về phía Hứa Nhạc, nói:
– Tôi cũng không phải là nghĩ muốn thay Đông Phương Ngọc biện hộ hay giải thích gì cả, mà chính là nghĩ thấy cái tên gia hỏa này lần này thật sự là quá mức thê thảm.Chúng ta ngây người ở trong Tiểu đội NTR này chỉ mới một khoảng thời gian không đến ba tháng trời, thế nhưng cũng đã sắp nổi điên rồi, mà hắn thì lại ngây người ở nơi này suốt ba năm trời…
Hứa Nhạc khẽ nhấc chân phải lên một chút, thong thả nhẹ nhàng dẫm dẫm một phiến đá nhỏ dưới mũi giày của mình, trầm mặc một lúc, sau đó mới nói:
– Đúng vậy, con người luôn phải nhìn về phía trước a!
o0o
Rạng sáng ngày hôm sau, trước khi chuẩn bị rời khỏi phiến doanh địa lâm thời trong căn hầm mỏ quặng graphit bỏ hoang này, chi Tiểu đội Liên Bang cô độc giữa lòng địch này đã tiến hành một buổi dự họp hội nghị chiến địa lâm thời.
Tất cả mọi người ai nấy cũng đều biết rõ ràng cục diện nguy hiểm trước mặt mình, cho nên mục tiêu chủ yếu của lần hội nghị lâm thời này cũng không phải là vì muốn thống nhất suy nghĩ hay là động viên, mà chính là muốn đơn giản thương nghị ra một cái kết quả duy nhất: Mọi người nên đi về phía nào thì tốt nhất?
Đám thượng tầng bên trong Quân đội Liên Bang bởi vì những nguyên nhân bí ẩn nào đó mà muốn hoàn toàn tiêu diệt bọn họ, như vậy thì hiện tại cũng chỉ còn lại duy nhất một cái sự thật bi ai khiến người khác bi phẫn.Những khu vực mà Quân đội Đế Quốc đang chiếm cứ ưu thế, đối với đám quân nhân sĩ quan cùng với binh lính Liên Bang mấy người bọn họ mà nói, ngược lại càng thêm an toàn hơn rất nhiều.
Nhưng mà bọn hắn cũng không có khả năng vĩnh viễn không ngừng lang thang khắp nơi bên trong khu vực đang bị Quân đội Đế Quốc khống chế được.Ngoại trừ sự cấp dưỡng đạn dược, thức ăn hậu cần gặp phải sự thiết hụt nghiêm trọng không nói đến, còn có bất cứ lúc nào cũng có thể bị Quân đội Đế Quốc tiến hành bao vây tiêu diệt.
– Cái loại hình ảnh tác chiến cô độc một mình quả thật hết sức bi tráng, rất có lực lượng, nhưng mà cái loại sự tình bi tráng như thế này luôn luôn cuối cùng kết thúc trong bi kịch, có thể tránh khỏi được, vẫn là nên tránh khỏi thì tốt hơn một chút.
Hứa Nhạc buông cái túi thực phẩm lương thực quân dụng trong tay chính mình xuống, đưa cho gã đội viên Sơn Pháo bên cạnh mình, liếc nhìn mọi người bên trong căn hầm có chút tối tăm, nở nụ cười nhàn nhạt, nói:
– Tôi đề nghị chúng ta đi vòng qua khu vực bình địa Sơn mạch Bình Lương, sau khi thoát khỏi sự theo dõi tìm kiếm của đám thượng tầng Quân đội phía bên căn cứ, chủ động, hơn nữa nhanh chóng hướng về phía bộ đội chiếm đóng căn cứ địa Liên Bang gần nhất mà gia nhập vào.Không có bất cứ loại âm mưu nào có thể khiến cho toàn bộ mấy trăm vạn bộ đội Liên Bang ở trên Tinh cầu Liên Bang này toàn bộ cùng nhau đồng ý chấp hành cả.Chỉ cần tất cả chúng ta không có bị đánh gục ngay tại đương trường, như vậy cuối cùng chúng ta cũng vẫn có cơ hội thuyết minh ra sự thật trước tất cả mọi người.
– Vấn đề mấu chốt là bộ đội chiếm đóng căn cứ địa nào đáng giá cho chúng ta tín nhiệm? Nếu như chúng ta cứ như vậy đâm đầu gia nhập vào bất cứ chi bộ đội nào nhìn thấy đầu tiên, sau đó phát hiện ra chi bộ đội chiếm đóng kia chính là trực thuộc quyền quản lý của gã Hồ Liên kia, đang tỏa ra xung quanh truy lùng tiêu diệt chúng ta, như vậy chẳng khác nào chính là đang một phen đem một miếng thịt tổng hợp ngon lành đưa đến bên cạnh một gã ăn mày đã đói khát mấy ngày trời a…Chính là tự đưa dê vào miệng cọp, chết mà không biết vì sao mình chết!
Tất cả mọi người bên trong căn hầm mỏ bỏ hoang u ám này nương theo chút ánh sáng nhàn nhạt, giương mắt nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ quân dụng điện tử chiếu ra từ cái đồng hồ quân dụng của Hứa Nhạc, bắt đầu nghiêm túc tiến hành thảo luận các phương hướng để mà phá

☀️ 🌙