Đang phát: Chương 86
Khi Hồng Đào và Mạn Tư Doanh đến phòng học của Trần Mộ, thầy Phùng Tử Ngang cũng ngạc nhiên.
Một người là thiên tài tạp tu nổi tiếng của học phủ Đông Vệ, một người là mỹ nữ chế tạp sư danh tiếng, cả hai cùng đến lớp tài trợ bị coi là “thùng rác của trường” thì ai mà không ngạc nhiên.
Nhưng hôm nay người nổi bật nhất lại là Diêu Khắc ít nói.Cái độ nghi khảm đầy bảo thạch của con gái hắn vốn bị chê cười, nay lại tạo cảm giác thần bí.
Phùng Tử Ngang dạy xong không rời lớp, tò mò muốn biết Hồng Đào và Mạn Tư Doanh đến đây làm gì.
“Xin hỏi bạn là Diêu Khắc?” Giọng Mạn Tư Doanh nhẹ nhàng như gió mát.
Đám bạn học sau lưng Trần Mộ lộ vẻ hưởng thụ.Lập tức, tất cả những kẻ háo sắc trong lớp đều quyết tâm theo đuổi Tư Doanh tiểu thư.
Ngay cả Phượng và Nha Nha cũng kinh ngạc trước dung mạo và khí chất của Mạn Tư Doanh.
“Đúng vậy.” Trần Mộ bình tĩnh gật đầu.
Ai cũng mong có mỹ nhân trước mặt, nhưng lòng hắn lúc này rất nghiêm nghị.Hắn nhận ra Hồng Đào, lần trước đánh nhau với bảo vệ Aragon đã để lại ấn tượng sâu sắc trong hắn.Đó là lần đầu hắn thấy tạp tu chiến đấu.
Hắn cũng nhớ quan hệ của Hồng Đào với Tả Đình Y nên âm thầm cảnh giác, tinh thần căng thẳng.Sơ sẩy một chút sẽ gặp phiền toái.Quan hệ của Hồng Đào với Tả Đình Y cũng khiến hắn không thích Hồng Đào.
Còn Mạn Tư Doanh thì hắn không ấn tượng lắm.Lần đó hắn ra tay là để trả nợ, sau đó vị trí của nàng trong lòng hắn cũng hạ xuống mức bình thường.Hơn nữa khi xảy ra chuyện hắn không chú ý đến diện mạo của Mạn Tư Doanh nên không nhận ra ngay.
Trần Mộ vừa thừa nhận mình là Diêu Khắc, Hồng Đào mừng rỡ nói: “Nghe nói ngươi làm được Nê Thu?”
“Nê Thu…Nê Thu…” Lại là Nê Thu.
Mọi người không ngờ Hồng Đào cũng đến vì khí lưu tạp Nê Thu.Mấy hôm nay có nhiều người tìm Diêu Khắc vì thứ này, họ đã quen rồi.
Nhưng mà……
Ánh mắt họ chuyển sang Mạn Tư Doanh.Đây chẳng phải Mạn Tư Doanh tiểu thư sao? Mạn Tư Doanh là chế tạp sư thực lực được cả trường công nhận, nếu không nhờ nhan sắc thì cũng không có nhiều nam sinh theo đuổi như vậy.
Trừ phi…trừ phi Mạn Tư Doanh tiểu thư cũng không làm được.
Những học viên nhanh trí bị chính suy đoán này làm cho hoảng sợ.
Sao có thể? Thực lực của Mạn Tư Doanh có thể nói là đứng đầu trong tổ chế tạp trung cấp.Tạp phiến mà nàng không làm được thì khó đến cỡ nào.Hơn nữa nếu vậy thì chẳng phải trình độ của Diêu Khắc đã vượt qua Mạn Tư Doanh sao?
Càng lúc càng có nhiều người phản ứng, nhìn Trần Mộ với ánh mắt khó tin.
Chỉ trong giây lát, Trần Mộ đã trở thành tiêu điểm trong phòng học.
Phùng Tử Ngang giật mình nhìn Trần Mộ.Diêu Khắc là học viên chăm chỉ nhất và có thực lực cao nhất lớp, điều này được tất cả các giáo viên công nhận.Phùng Tử Ngang cũng biết, mỗi chế tạp sư thường tập trung nghiên cứu một loại tạp phiến nên một cao cấp chế tạp sư cũng có thể không làm được một cái tạp phiến cấp thấp, chuyện này bình thường.
Nhưng điều này không thể làm hắn bình tĩnh lại được.Hắn biết thực lực của Mạn Tư Doanh, một chế tạp sư có nền tảng vững chắc như vậy đáng lẽ không gặp khó khăn với tạp phiến cấp thấp.Trừ phi…trừ phi tấm tạp phiến đó không phải tạp phiến cấp thấp bình thường.
Nhưng nếu vậy Diêu Khắc sao có thể thành công? Với những khóa học đã học, Diêu Khắc khó có thể đạt tới trình độ đó, kiến thức của hắn chỉ là những thứ cơ bản.Mà trong buổi học hắn cũng không thể hiện ra điểm nào đặc biệt.Trong mắt các giáo viên, Diêu Khắc chỉ là một học viên có tư chất bình thường, được cái chăm chỉ.
Mà Nê Thu là tạp phiến gì chứ?
Phùng Tử Ngang đầy nghi vấn nhưng biết bây giờ không phải lúc để hỏi.
Hồng Đào rất nhạy bén, hắn cảm thấy đối phương có chút địch ý với hắn nhưng được giấu rất sâu.Bất quá hắn không để ý, tình huống này hắn từng gặp rồi.Danh tiếng của hắn ở trường khá lớn nên các tạp tu bình thường có chút địch ý với hắn, chủ yếu là do ghen ghét.
Có điều đối phương lại là một chế tạp sư khiến hắn hơi bất ngờ.Nhưng nghĩ lại, một chế tạp sư có thực lực như vậy lại phải ở lớp tài trợ nên việc không thích những người nổi tiếng như Hồng Đào cũng bình thường.Nghĩ vậy nên Hồng Đào khôi phục lại bình thường.
Trong mắt Mạn Tư Doanh hiện lên một tia kinh ngạc, nàng cảm thấy như đã gặp Diêu Khắc ở đâu đó nhưng khi nhìn kĩ lại khuôn mặt hắn thì nàng chắc chắn mình chưa từng gặp người này.
Đây là lần đầu nàng gặp tình huống này nhưng vẫn không biểu lộ sự kinh ngạc mà chỉ yên lặng quan sát cẩn thận người tên Diêu Khắc này.
Hồng Đào tươi cười: “Ta định mua Hỏa Phù Du để làm quà nhưng ở chỗ Hoa Hoa không có khí lưu tạp Nê Thu, ta chỉ còn cách đến tìm Diêu huynh đệ.Ta biết ngươi không còn làm Nê Thu nữa nhưng mong ngươi nể mặt ta, sau này có việc gì khó khăn cứ gọi ta, ta sẽ giúp hết sức! Nguyên liệu và tiền công không thành vấn đề.”
Hồng Đào vừa nói xong, trong phòng đã xôn xao.Phượng và Nha Nha vô cùng kinh ngạc, các nàng hiểu những lời này của Hồng Đào có trọng lượng tới mức nào.Ở trong trường mà có một sự trợ giúp lớn như vậy thì căn bản là không ai dám động vào.
Ở đâu cũng có tranh đấu, huống chi đây là học phủ Đông Vệ đầy những học viên con nhà giàu có.
Ví dụ như Mạn Tư Doanh vì gia thế bình thường nên mới bị Aragon trêu ghẹo, nhưng từ sau khi Aragon bị Tả Đình Y và Hồng Đào lôi đến phòng kỷ luật thì không ai dám đụng đến nàng.
Mạn Tư Doanh chớp mắt, nhẹ nhàng nói: “Khí lưu tạp Nê Thu rất phức tạp, ta không chế tạo được nên chỉ có thể tìm đến bạn.”
Tiếng xôn xao trong phòng im bặt.Thì ra suy đoán lúc nãy là thật! Sự việc kỳ lạ này khiến tất cả phải im miệng.
Trần Mộ suy nghĩ thật nhanh về hoàn cảnh của mình.Xem biểu hiện của Hồng Đào thì hẳn là hắn chưa nhận ra mình, điều này khiến hắn nhẹ nhõm hơn.
Đáp ứng hay không đáp ứng? Trần Mộ cân nhắc một lúc rồi nhanh chóng quyết định đáp ứng Hồng Đào.
Mặc dù không thích Hồng Đào nhưng lúc này an toàn là quan trọng nhất, không nên dính vào những phiền toái không cần thiết.Nếu từ chối lời đề nghị của Hồng Đào thì dù Hồng Đào không trở mặt ngay thì cũng sẽ âm thầm điều tra.
Mặc dù nữ ma quỷ đã có nhiều sắp xếp nhưng chỉ cần Hồng Đào điều tra thì chắc chắn sẽ lộ sơ hở.
Xem ra phải nhanh chóng rời khỏi đây.Trần Mộ đã bắt đầu ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Hồng Đào hơi kinh ngạc, hắn nhận thấy đối phương căng thẳng như gặp phải đại địch, điều này khiến hắn nghi hoặc.
“Được.” Trần Mộ thoải mái đáp ứng khiến Hồng Đào vừa nghi hoặc vừa mừng rỡ, chỉ cần đối phương đáp ứng là tốt rồi.Hắn ngại nhất là đụng phải một kẻ tính tình cổ quái, mềm cứng đều không chịu, mà hắn lại không thể dùng vũ lực.Nếu có thể giải quyết một cách thuận lợi là tốt nhất.
“Vậy cảm ơn Diêu huynh đệ.” Hồng Đào mừng rỡ, quên đi mối nghi hoặc trong lòng.
“Ta có một số thắc mắc về khí lưu tạp Nê Thu này, không biết Diêu huynh có thể chỉ bảo một chút không?” Mạn Tư Doanh nói xen vào, dường như nàng cũng hơi xấu hổ khi nói câu này, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng.
Trời ơi! Đây là cái gì chứ? Chẳng phải là ám chỉ hẹn hò sao? Đây có phải là ngọc nữ Mạn Tư Doanh tiểu thư không vậy? Những nam sinh vừa gia nhập tiểu đoàn theo đuổi Mạn Tư Doanh đều trợn mắt há mồm, nhiệt độ trong phòng tăng cao.
Hồng Đào giật mình nhìn Mạn Tư Doanh, tự hỏi tai mình có vấn đề gì không.
Trần Mộ lắc đầu: “Xin lỗi, ta không có thời gian.” Trong đầu Trần Mộ lúc này chỉ mong sớm rời đi, đương nhiên là không đáp ứng Mạn Tư Doanh.Hơn nữa chế tạo Nê Thu còn bao hàm tư tưởng nguyên thủy của “Trù”, điều này khiến hắn càng thêm cẩn thận, đâu dễ tiết lộ cho người khác.
Tất cả mọi người đều thấy khó hiểu, ngay cả Hồng Đào cũng vậy.
Người này quả nhiên là biết cân nhắc.Hồng Đào thấy mình may mắn vì Diêu Khắc đã nhận lời giúp hắn chế tạo Nê Thu.Còn Phượng và Nha Nha thì nhìn Trần Mộ với ánh mắt quái dị.
Mạn Tư Doanh cũng không tức giận hay xấu hổ vì bị cự tuyệt, ngay lập tức nói: “Diêu huynh cứ yên tâm, ta rất yên lặng, sẽ không làm phiền công việc của ngươi đâu.”
Mọi người trong phòng học như bị hóa đá.
Trần Mộ thấy kỳ quái, cô nàng này sao cứ dây dưa không buông như vậy?
Hắn vừa định mở miệng từ chối thì bên tai vang lên vài tiếng ho khan, đánh tan sự im lặng trong phòng.
Người vừa ho khan là Phùng Tử Ngang, hắn lách ra khỏi đám đông, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Diêu Khắc.” Phùng Tử Ngang chậm rãi nói, vẻ mặt ung dung.
“Thầy.” Trần Mộ khom lưng chào.
“Bạn học nên giúp đỡ lẫn nhau, mỗi người đều có điểm mạnh riêng.Mạn Tư Doanh có chỗ không hiểu về khí lưu tạp Nê Thu nên hỏi ngươi, vậy các ngươi nên vui vẻ trao đổi một chút.Bạn ấy cũng có tay nghề chế tạp rất tốt, đối với ngươi cũng sẽ có nhiều ích lợi.Cùng nhau trao đổi, cùng nhau tiến bộ.”
Phùng Tử Ngang có chút đắc ý, hôm nay không ngờ mình lại có thể nói ra những câu này.Hắn chẳng thèm để ý đến những ánh mắt oán độc của đám học viên, trong mắt hắn Diêu Khắc là học viên đắc ý nhất, bản chất khác hẳn đám rác rưởi chỉ biết ăn chơi này.
Phùng Tử Ngang nói vậy trước mặt nhiều người, Trần Mộ tự nhiên không thể cự tuyệt.
Hắn đành bất đắc dĩ nói: “Vâng.”
“Cảm ơn thầy!” Mạn Tư Doanh còn chưa hết ngượng ngùng thì lại thấy phản ứng của mọi người xung quanh, khí huyết lại bốc lên, đỏ mặt lần nữa.
Trần Mộ thu dọn đồ đạc, chào thầy, gật đầu với Hồng Đào rồi đi ra ngoài, Mạn Tư Doanh theo sát sau hắn.
Hai người vừa bước ra ngoài, trong phòng đã bùng nổ.Tất cả mọi người đều hưng phấn thảo luận sự việc khó tin vừa diễn ra trước mắt.
Tất cả đều biết, không đến sáng mai chuyện này sẽ lan ra khắp cả trường.
Trần Mộ và Mạn Tư Doanh đi song song, hắn chú ý thấy những người đi qua thỉnh thoảng lại nhìn về phía bọn họ.Điều này khiến hắn nhíu mày, hắn rất không muốn bị người khác chú ý.
Nhưng không ngờ bây giờ mình lại trở thành người nổi tiếng.Điều này càng làm hắn quyết tâm ra đi.Chuyện hôm nay đã đẩy hắn ra ánh sáng, khiến hắn không có chỗ để ngụy trang ẩn trốn.
Sân khấu rực rỡ không thuộc về hắn, hắn chỉ thích hợp sinh hoạt trong một góc tối tăm, yên lặng như lời nữ ma quỷ.
Hoàn cảnh của bản thân đã bắt đầu nguy hiểm khiến hắn càng quyết tâm rời khỏi đây.Chờ đợi nữ ma quỷ cũng chẳng còn ý nghĩa, nếu cứ tiếp tục ở lại có thể bị Tả gia vây bắt.
Hai người cùng đi trên phố, Trần Mộ trầm tư không nói câu nào.Hắn không chú ý đến Mạn Tư Doanh đang cố ý đi chậm lại, tụt lại sau hắn hai thân người.
Chính là bóng lưng này! Mạn Tư Doanh kinh ngạc nhìn bóng lưng đã không ngừng xuất hiện trong trí não, trong lòng hỗn loạn.Ngày đó nàng đã được bóng lưng này bảo vệ, lúc đó nàng cũng nhìn chăm chú như thế này.
“Trần Mộ.” Nàng nhẹ nhàng nói ra hai chữ.
Diêu Khắc đằng trước cứng đờ.
Trần Mộ bị bất ngờ, tóc gáy dựng đứng lên.Giống như dã thú gặp nguy hiểm.
Nhưng xung quanh vẫn còn người đi đường nên hắn chỉ có thể kiềm chế xúc động, không ra tay.
“Yên tâm, ta sẽ không hại ngươi đâu.” Từ phía sau truyền tới tiếng Mạn Tư Doanh: “Chắc là ngươi không nhớ ta.Trước đây ngươi đã từng bảo vệ ta.Ta không biết tại sao ngươi lại kết oán với Tả gia, ngươi..ngươi hãy mau rời khỏi nơi này đi.”
“Đã từng bảo vệ ngươi?” Giọng Trần Mộ hơi khàn đi.Đột nhiên bị vạch trần thân phận khiến đầu óc hắn như bị ăn một đấm, tâm tính cũng không còn giữ được bình tĩnh.
“À, có lẽ ngươi đã quên rồi.Chuyện này xảy ra lâu rồi, ở ngay trong trường, khi đang xem tạp ảnh, đã nhớ ra chưa? Lúc đó ngươi cầm một cái ghế, còn có một người bạn đứng bên ngươi.” Giọng Mạn Tư Doanh mờ ảo như mây khói nhưng đã thức tỉnh hoàn toàn trí nhớ của Trần Mộ.
“Thì ra là ngươi.” Trần Mộ không buông lỏng cảnh giác, hỏi: “Làm sao ngươi phát hiện ra ta?”
“Ta vừa nhìn thấy ngươi liền có cảm giác như đã gặp ở đâu rồi nhưng chưa chắc chắn.Vừa rồi đứng đằng sau nhìn thấy bóng lưng ngươi mới dám khẳng định.” Đôi mắt Mạn Tư Doanh dần sáng lên.
Câu trả lời này vượt quá dự liệu của Trần Mộ, khiến hắn lo sợ, tâm trạng càng thêm lo lắng, không biết Hồng Đào có nhận ra mình không.
