Chương 858 Gặp lại

🎧 Đang phát: Chương 858

**Chương 303+304: Gặp lại**
A Tư Lạp ôm gối, mắt tròn xoe đẫm lệ nhìn về phía khu làng xóm tan hoang trong bóng đêm, khẽ hỏi:
– Vậy…ai là người có lỗi?
Hứa Nhạc im lặng một lúc rồi thẳng thắn đáp:
– Tôi không biết!
Sau đó, theo yêu cầu của Hứa Nhạc, A Tư Lạp cố gắng kìm nén sự ghê tởm với ký ức đau buồn, kể lại chi tiết mọi chuyện đã xảy ra trong hầm ngầm.
Nghe cô bé mô tả về gã sĩ quan Liên Bang to lớn, Hứa Nhạc nhíu mày, mở ảnh chụp từ đồng hồ chuyên dụng và hỏi:
– Cô nghe thấy giọng Hùng Lâm Tuyền, chắc chắn là cái tên này chứ? Nhìn xem, có phải người này không?
A Tư Lạp giật mình vì hình ảnh bất ngờ hiện ra, xoa ngực cho trấn tĩnh rồi nhìn kỹ.Cô nhận ra ngay gã đại hán vạm vỡ ôm súng cười ngây ngô trên màn hình chính là người mình đã gặp.Cô gật đầu và nói thêm:
– Tóc hắn không dài như trong hình.
Hứa Nhạc cau mày suy nghĩ, rồi mở ảnh của Bảo La, khẽ hỏi:
– Vậy còn chiến sĩ Đế Quốc dũng cảm mà cô nói, có phải là hắn không?
A Tư Lạp gật đầu, tò mò nhìn Hứa Nhạc:
– Sao anh biết rõ về họ vậy? Sao anh lại có ảnh của họ nữa?
Hứa Nhạc gãi đầu, không biết trả lời thế nào.Hắn nhìn về phía Đông xa xăm để tránh ánh mắt nghi hoặc của cô bé, chợt nhận thấy vài tia sáng lóe lên ở đường chân trời rồi biến mất.
Vầng trăng tròn sáng tỏ đã khuất sau tầng mây đen bao phủ bầu trời.Thành phố Tát Nhiệt sau một ngày tàn phá chìm trong bóng đêm.Hứa Nhạc nheo mắt nhìn tầng mây đen trĩu nặng như sắp mưa, nhớ lại tin tức tình báo mơ hồ mà Phỉ Lợi Phổ gửi đến trước khi hắn vào khu vực nhiễu sóng điện từ, rồi cười tự giễu.
Lần này hắn đến Mặc Hoa là để tìm Bảo La, nhưng cũng lo lắng cho đám người Tiểu đội 7.Giờ cả hai đối tượng lại ở cùng một chỗ, nỗi lo của hắn tăng lên gấp đôi.
Hắn nhìn khuôn mặt buồn bã của cô bé Đế Quốc, nghĩ rằng nếu lúc trước mình không cứu cô, thì sẽ không biết được tung tích của bọn họ.Đây có phải là sự sắp đặt của số phận?
Qua lời kể của A Tư Lạp, Hứa Nhạc biết Hùng Lâm Tuyền đã bắn chết hai gã sĩ quan Liên Bang cưỡng hiếp cô.Điều này không nằm ngoài dự đoán của hắn.Dù Tiểu đội 7 từng làm nhiều nhiệm vụ đen tối cho Liên Bang, điều đó không có nghĩa là họ không có giới hạn và chủ kiến riêng.Hắn biết rõ đám thuộc cấp cũ của mình là người như thế nào.
Những gã sĩ quan Liên Bang như Hùng Lâm Tuyền sẽ không giết phụ nữ, trẻ em, người già, trừ phi những kẻ mạnh như Hoài Thảo Thi là trường hợp đặc biệt.Đàn ông Đế Quốc có thể bị giết, nhất là quân nhân…Giết dân thường vô tội, cưỡng hiếp phụ nữ là những việc không phù hợp với “mỹ học bạo lực” của Tiểu đội 7.
Bảo La vẫn đang trong tình trạng nguy hiểm.Hứa Nhạc biết mình cần phải nhanh chóng tìm ra họ.Hắn mở bản đồ quân sự chuyên dụng về Tát Nhiệt, tìm ra vị trí cuối cùng mà Hùng Lâm Tuyền xuất hiện ba ngày trước.Một lúc sau, hắn nhíu mày nhìn về phía thành phố chìm trong bóng đêm, chỉ tay về một góc xa xăm.
Hướng ngón tay hắn chỉ là một góc phế tích của thành phố.Từ góc này, có thể thấy những tia lửa đạn lóe lên giữa các tòa nhà, và chúng đang di chuyển chậm rãi.Đôi lông mày rậm rạp của Hứa Nhạc nhăn lại, đầu óc nhanh chóng suy tư, tính toán xem Tiểu đội Liên Bang kia đã đi đến đâu.
Vô số hình ảnh về các trận chiến trước đây nhanh chóng lóe lên trong đầu hắn.Hứa Nhạc nhớ lại những trận chiến trên sông băng ở Tinh cầu 5460, trong rừng núi ở Tinh cầu 3320, ở khu vực dòng suối, trong thành phố, tất cả các trận chiến mà Tiểu đội 7 đã từng tham gia, mỗi một chi tiết nhỏ nhặt khi thực hiện nhiệm vụ, nhớ lại những buổi giảng giải chiến thuật của Bạch Ngọc Lan khi lên kế hoạch, còn có những nội dung bút ký mà các đội viên Tiểu đội 7 đã từng nghiêm túc ghi chép…
Trong lòng Hứa Nhạc dần dần có một vài phán đoán mơ hồ, vì thế hắn bắt chước một động tác tao nhã của ai đó, đưa tay nhẹ nhàng vén vài sợi tóc rối trên trán, lộ ra một nụ cười ôn nhu nhàn nhạt.
o0o
Vào thời gian sáng sớm, khi mọi thứ chìm trong tĩnh lặng, Hứa Nhạc dẫn A Tư Lạp rời khỏi công sự tạm thời phía sau lùm cây, tranh thủ thời gian an toàn nhất để nhanh chóng lẻn về phía Đông Bắc của thành phố Tát Nhiệt.
Trên vai hắn đeo một ba lô hành quân nặng nề, hai tay nắm chặt khẩu súng cải tiến mà cả Quân đội Đế Quốc lẫn Liên Bang đều không có, dẫn cô bé đi giữa những hàng cây ngô đồng đầy đường phố một cách lặng lẽ.Hai người lướt qua những vệt máu đã khô thành màu đen xạm, vào giữa trưa thì bất ngờ gặp một Tiểu đội trinh sát của Quân đội Liên Bang, vào lúc trời chiều thì gặp một vài robot Đế Quốc lạnh lùng di chuyển trên đường lớn.
Khẩu súng trường trong tay Hứa Nhạc không hề nổ một lần nào.Hắn nghiêm khắc tuân theo các quy định trong sách chiến thuật quân sự, mạo hiểm nhưng lại cực kỳ đơn giản để tránh thoát những nguy hiểm trên đường, cho dù là mang theo một cô bé mảnh mai gầy yếu, nhưng vẫn hoàn mỹ không hề có bất cứ sơ hở nào cả.
Sau khi tiến vào đêm thứ hai, Hứa Nhạc cùng A Tư Lạp tiến vào một khu rạp hát bỏ hoang của Tát Nhiệt, chuẩn bị tạm thời nghỉ ngơi và hồi phục một thời gian, sau đó họ phát hiện ra bên trong sân khấu đặt la liệt vô số thi thể của dân thường Đế Quốc.
Đám thi thể đã sớm hư thối biến dạng đến không thể nhận ra.Phần lớn đã lộ ra những khúc xương trắng dày đặc, nằm chất chồng lung tung tại một chỗ, chứng tỏ vụ thảm sát này đã xảy ra một thời gian khá lâu rồi.Bởi vì chiến tranh quá khốc liệt, Đế Quốc không có đủ thời gian và công sức để quan tâm đến sự tôn nghiêm sau khi chết của những dân thường này.
A Tư Lạp đứng bên cạnh Hứa Nhạc, hoảng sợ mà lặng lẽ rơi lệ.Hứa Nhạc bị một mùi kỳ lạ tràn ngập căn nhà hát kích thích khiến cho ánh mắt nheo lại.Trong lòng hắn chợt nhớ tới năm đó ở dưới sông băng, đã nhìn thấy một động quật với cả vạn thi thể dân thường Liên Bang.Đó chính là bằng chứng về tội ác mà Quân viễn chinh Đế Quốc đã gây ra ở Tây Lâm.Vậy thì cảnh tượng thảm đạm trước mắt này đã chứng minh điều gì?
Năm đó, gã sĩ quan tên Arthur đã từ chối chấp hành mệnh lệnh tàn sát và bị xử bắn ngay tại chỗ.Vậy thì lúc này trong đám bộ đội Liên Bang đã nổ súng trong căn nhà hát này, có ai đã đứng ra phản đối mệnh lệnh tàn sát này hay không?
Nhìn chằm chằm vào đám thi thể đang dần biến thành bụi bặm theo thời gian, Hứa Nhạc trầm mặc một lúc thật lâu, sau đó mới lắc nhẹ đầu, mang theo A Tư Lạp, người đang run rẩy kịch liệt bên cạnh, rời khỏi gian rạp hát thảm thương này.
o0o
Lần lượt thay đổi nhiều khu vực khác nhau trong thành phố, thành công thoát khỏi khu vực chiến đấu khốc liệt nhất ở Tát Nhiệt, Hứa Nhạc mang theo A Tư Lạp đến một khu quân doanh của Đế Quốc.Sau khi trải qua công tác xác nhận thân phận, Hứa Nhạc nhận được sự nghênh đón biến từ kiêu ngạo trở thành hoảng sợ, thành khủng hoảng cùng với cực kỳ tôn kính của gã sĩ quan chỉ huy cao nhất tại quân doanh này, vì thế hắn liền không chút do dự yêu cầu đối phương phải bố trí cực kỳ chu đáo cẩn thận cho cô bé Đế Quốc đáng thương này.
Trước khi rời đi, A Tư Lạp khẽ nhấc nhẹ bộ váy rách rưới đã biến thành màu xám xịt, hướng về phía Hứa Nhạc nhún người hành lễ theo tiêu chuẩn bái kiến thành viên quý tộc, sau đó dùng một giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói:
– Tôi biết điều gì sai lầm rồi, chiến tranh chính là sai lầm!
– Nhưng chiến tranh chỉ là một cái tên, nó không biết đúng sai…
Hứa Nhạc ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
– Chỉ có con người, những kẻ gây ra chiến tranh mới biết!
Nói xong, hắn lập tức rời khỏi quân doanh, lại hướng về phía thành phố mà đi tới.Hắn muốn tìm kiếm những người kia, hiện tại hẳn là vẫn còn đang ở bên trong thành phố này…
o0o
Tiểu đội NTR hỗn tạp do Hùng Lâm Tuyền chỉ huy đang giống như một bóng ma thực sự, ẩn hiện khắp nơi giữa những bức tường đổ nát và khói lửa súng đạn.Rất nhiều đơn vị Đế Quốc đã cảm nhận được sự tồn tại của họ, nhưng không thể tìm ra vị trí cụ thể.Quân đội Liên Bang cũng không nắm giữ được hành tung của họ.
Người khác không tìm thấy không có nghĩa là Hứa Nhạc cũng vậy.Trên con đường mang theo A Tư Lạp trốn chạy khắp thành phố, hắn không hề đi chệch khỏi kế hoạch truy tìm ban đầu.Vào buổi chiều cùng ngày hôm đó, hắn đến một quảng trường lớn ở khu vực ngoại thành phía Đông Nam của Tát Nhiệt.
Mây đen trên đỉnh đầu thành phố vẫn rậm rạp, nhưng mật độ đã nhạt hơn so với khu vực trung tâm.Máy bay chiến đấu tự động không người lái của Quân đội Liên Bang và Đế Quốc vẫn quần nhau liên miên.Thường xuyên có những chiếc chiến đấu cơ kéo theo những vệt khói trắng dài, lao thẳng xuống đất với tốc độ cao, gây ra những vụ nổ lớn.
Độ nhiễu sóng điện tử ở đây đã yếu hơn so với khu trung tâm, nhưng hệ thống liên lạc tầm xa giúp Hứa Nhạc liên lạc với Phỉ Lợi Phổ trong mấy ngày ẩn náu và truy tìm này đã bị hư hại không ít, khiến cho việc xác định địa điểm trở nên vô cùng khó khăn.
Hứa Nhạc nhìn thấy một gian tiểu viện nhỏ hoang vắng cách quảng trường khoảng mấy chục mét.Hắn chậm rãi đi đến một gốc cây nhỏ bên cạnh bức tường bên ngoài tiểu viện và ngồi xuống.Hắn thấy ngay bên dưới gốc cây có một đống đất rõ ràng còn rất mới, khẽ mỉm cười, dùng dao quân dụng đào lên một chút, phát hiện bên dưới quả nhiên có một vài bao giấy chuyên gói các loại thức ăn khô tổng hợp dinh dưỡng cao cùng với những mảnh băng đã qua sử dụng còn dính đầy máu tươi.
Khi Tiểu đội 7 ra ngoài làm nhiệm vụ, mỗi khi đến một doanh trại tạm thời, họ đều sẽ đem rác thải sinh hoạt phát sinh trong vòng hai mươi bốn giờ trước đó, chọn một địa điểm vắng vẻ nào đó bên ngoài doanh trại mà chôn vùi tại chỗ, hòng phòng ngừa bị địch nhân thông qua các loại rác thải lưu lại bên trong doanh trại tiến hành truy tìm phương hướng di chuyển của mình.
Mỗi đơn vị đều có phong cách tác chiến đặc trưng, thậm chí là những chi tiết chiến thuật riêng.Những chi tiết chiến thuật này của Tiểu đội 7 không nằm trong sách chiến thuật của họ, mà nằm trong đầu của mỗi một đội viên, không ai biết được cả.
Nhưng Hứa Nhạc thì khác.
Trong suốt quá trình truy tìm tung tích, hắn không ngừng thông qua các phương thức và chi tiết này để xác định vị trí chính xác của Hùng Lâm Tuyền.Đám người Hùng Lâm Tuyền không ngờ rằng những chi tiết mà họ dùng để che giấu hành tung lại biến thành ngọn đèn sáng tiết lộ hành tung của chính mình!
o0o
Ở Chiến khu Tây Nam đã lâu không mưa, vào lúc này lại đột nhiên lất phất mưa nhỏ.Hứa Nhạc nấp sau một thân cây sứt sẹo bên ngoài tiểu viện, nheo mắt nhìn lên trời, thuận tay kéo mũ áo khoác che mưa lên đầu, rồi cẩn thận xem xét xung quanh, quan sát động tĩnh bên trong tiểu viện.
Trên tầng gác xép của tiểu viện có người.Cửa sổ thủy tinh phủ một lớp bụi dày, nhưng lỗ thông gió bên cạnh lại có vẻ mới mẻ.Là lỗ canh gác hay lỗ châu mai để ngắm bắn? Bên trong khu vườn nhỏ vốn trồng củ cải trắng, vì sao lại có thêm một sợi tơ hợp kim cực kỳ mỏng manh căng thẳng? Là hệ thống báo động và kích hoạt mìn hay cái gì khác?
Còn ngay tại cái chạc ba có chút khuất trên gốc cây cao um tùm phía Tây tiểu viện nữa.Chiến tranh đã xảy ra ở thành phố này suốt ba năm, chẳng lẽ còn có đứa trẻ Đế Quốc nào dám leo trèo chơi đùa? Vì sao trên chạc cây lại có dấu vết của giày dép?
Tiểu đội NTR do Hùng Lâm Tuyền chỉ huy đang bày binh bố trận chu đáo xung quanh tiểu viện, nhưng đối với Hứa Nhạc, những sự chuẩn bị cẩn thận nghiêm mật này lại rất dễ dàng phát hiện, quen mắt đến mức khiến hắn có chút cảm động…
Phảng phất như đã quay trở lại hiện trường diễn tập chiến thuật phòng ngự công kích doanh trại…
Hứa Nhạc khẽ liếm đôi môi khô khốc, chọn con đường xâm nhập an toàn nhất theo phán đoán của hắn, lặng lẽ tiến sát đến tiểu viện.Tay phải hắn chậm rãi đặt lên đỉnh bức tường viện.
Nhưng khi hắn chuẩn bị lặng lẽ nhảy qua tường viện, phóng vào trong sân, thì bên trong tiểu viện đột nhiên vang lên một tiếng súng nhỏ.Dù súng đã gắn ống giảm thanh, nhưng trong không gian im ắng, nó vẫn vang lên rất rõ.
Viên đạn bắn tỉa bay sát cánh tay phải đang gác trên tường viện của Hứa Nhạc, hất lên vài mảnh gạch vỡ sắc bén.
Hứa Nhạc vội vàng ngồi xổm xuống dựa lưng vào tường viện, thầm rủa trong đầu:
– Lại có thêm một xạ thủ bắn tỉa canh gác…Đám gia hỏa này từ khi nào lại trở nên nhát gan sợ sệt như vậy chứ?
Mưa dần nặng hạt hơn, đánh thẳng lên lớp quần áo thể thao trên người hắn, lên bức tường gạch đỏ rực, lên những cành cây ngọn cỏ mọc đầy trong vườn, phát ra những âm thanh rung động không ngừng.
Sau tiếng súng, bên trong tiểu viện không còn động tĩnh nào nữa.Hứa Nhạc ngồi dựa lưng vào bức tường gạch ướt sũng, nheo mắt nhìn đám hơi nước dâng lên đầy trời đất, không nói gì cả.
Phương án lẻn vào đã tan thành mây khói, hắn lại càng không muốn nổ súng vào bên trong.Vì một số yếu tố tâm lý phức tạp, hắn không muốn cho đám người bên trong biết mình là ai.Vậy thì, ngoài việc chờ đợi trong mưa, còn có thể làm gì nữa?
Gió lớn, mưa lạnh bao bọc lấy những đám khói thuốc súng dâng đầy trong không khí.Một trận mưa lớn đổ xuống chiến trường, giống như dòng nước mát từ trên trời giáng xuống, gột rửa khắp mọi nơi.Nhưng nó không thể tẩy rửa đi bầu không khí tịch mịch ẩn chứa sự căng thẳng tột độ bên trong và bên ngoài tiểu viện.
Trong mưa, không ai lên tiếng.Bầu không khí trầm mặc kéo dài không biết bao lâu, đột nhiên bên trong tiểu viện có người lớn tiếng mắng chửi:
– Đám người bên ngoài nghe rõ đây, ngươi mà dám tiến vào, đại gia ta sẽ lập tức nổ súng, sẽ đem trên người của ngươi đục ra một cái lỗ thủng thứ hai nữa đó!
Ngôn ngữ Đế Quốc nghe rõ ràng trúc trắc, nhưng lại có thể mắng chửi thô tục dũng mãnh tràn đầy khí phách đến như thế.Nhất là cái từ “con mẹ nó”, phát âm thật sự cực kỳ chuẩn xác.
Ngoài Hùng Lâm Tuyền ra thì còn có thể là ai nữa? Nhưng Hứa Nhạc không hề muốn bật cười sảng khoái, ngược lại biểu tình của hắn trở nên ngưng trọng, cặp lông mày rậm rạp nhăn lại cực sâu.
Là chủ quản tiền nhiệm của Tiểu đội 7 một thời gian dài như vậy, hắn hiểu rất rõ phong cách chiến đấu và tác chiến của các đội viên Tiểu đội 7.Hắn có thể chắc chắn, trong tình huống bị vây giữa khu vực chiến đấu khốc liệt cực kỳ nguy hiểm như thế này, họ tuyệt đối sẽ không chọn đánh bừa và chấp nhận mạo hiểm bị lộ tung tích.Ngay sau câu mắng chửi thô tục đánh lạc hướng, Tiểu đội bên trong kia chắc chắn sẽ lặng lẽ rút lui khỏi tiểu viện.
Đây là sự lựa chọn bảo thủ nhất nhưng cũng chính xác nhất vào thời điểm này.Nhưng Bảo La vẫn còn nằm trong tay họ, Hứa Nhạc không thể trơ mắt nhìn họ trốn thoát.Thấy mưa càng lúc càng lớn, hắn không chắc có thể tiếp tục truy tìm dấu vết của đối phương.
Hắn ngồi dựa lưng vào bức tường đá đỏ ướt át và dính dấp, trầm mặc hai giây, rồi hô lớn về phía tiểu viện:
– Là tôi!
o0o
Bên trong một căn phòng lớn trên tầng hai của tiểu viện, bức tường ngăn giữa các căn phòng đã bị các trận bắn phá làm đổ sập hết, biến thành một không gian trống trải.Cánh cửa sổ thủy tinh lớn hướng về phía sau của tiểu viện được gắn đầy những tấm ván gỗ dày, đủ để chống cự một loạt đạn oanh kích.
Nhưng những người trong căn phòng này không biết rõ bên ngoài viện hiện tại có bao nhiêu địch nhân, hỏa lực của đối phương cường đại đến mức nào.
Dưới sự khống chế chặt chẽ của một chiến sĩ Liên Bang, hai tù binh Đế Quốc đang khó nhọc nâng cáng cứu thương, chuẩn bị dẫn đầu rút lui khỏi căn phòng.Sáu đội viên bị thương nhẹ thì đang chuẩn bị sửa sang lại trang bị.Bốn đội viên khỏe mạnh, do Hùng Lâm Tuyền cầm đầu, thì nhẹ nhàng bưng các khẩu súng ống hạng nặng, chăm chú nhìn chằm chằm về phía tường viện màu đỏ bên ngoài, chính là nơi lúc trước có một bàn tay bám vào.
Vào lúc này, họ đột nhiên nghe thấy người ở bên ngoài bức tường viện hô lên hai chữ kia.Hai chữ kia cực kỳ rõ ràng xuyên thấu qua thanh âm mưa gió, tiến thẳng vào tai tất cả bọn họ.
Từ xưa đến nay, chẳng ai lại tự khai báo thân phận mình như thế cả.Là tôi? Tôi là ai? Đến tột cùng thì hắn là ai? Tên gì họ gì? Đến từ nơi nào, muốn đi đâu, muốn làm gì? Đây không phải là vấn đề triết học, mà là một vấn đề thực tế.
Nhưng ít nhất có sáu người nghe hiểu hai chữ không rõ ràng này.Chuẩn xác mà nói, họ nghe ra được thanh âm của hai từ này phát ra từ cái tên gia hỏa nào đó, mà thanh quản đã từng bị thuốc lá 777 thô nồng tàn phá nặng nề…Họ đã từng là đội viên của Tiểu đội 7 thuộc về cái gã anh hùng kia, vì thế có thể nghe ra đối phương chính là cái gã đã từng là anh hùng lừng lẫy của Liên Bang!
Trong phòng nhất thời lâm vào một mảnh trầm mặc trong mấy giây.
– Là Lão đại!
Một đội viên mang theo ngữ khí vô cùng kinh ngạc hô lớn một câu.
Sau đó, hắn theo bản năng buông súng xuống, vẻ mặt vui tươi hớn hở kiễng chân đứng thẳng người lên, thò đầu ra khỏi tấm ván gỗ bên dưới, hô lớn về phía sân tiểu viện đang chìm đắm trong màn mưa:
– Lão đại, là anh đó à? Đợi một chút tôi sẽ ngay lập tức gỡ mấy cái bẫy mìn bên ngoài kia!
Vừa nói xong, một đội viên cũ khác của Tiểu đội 7 liền tự nhiên mà nhanh chóng chuẩn bị đóng lại các chốt mở bằng điện tử dùng để kích hoạt các bẫy mìn, thuốc nổ bên ngoài sân vườn của khu tiểu viện.Còn gã đội viên đầu tiên mở miệng thì nhanh chóng xoay ngang khẩu súng, vắt chéo lên vai, rồi hưng phấn phóng về phía cầu thang.
Khi gã đội viên này chạy ngang qua Hùng Lâm Tuyền, Hùng Lâm Tuyền giơ tay đập mạnh một phát lên ót của gã, giận dữ hét lớn:
– Tên ngốc, con mẹ nó, định làm cái gì đó?
Tiếng rống giận dữ cùng với một cái đập mạnh khiến cho đám đội viên đang lộ vẻ mặt hưng phấn, chuẩn bị hội ngộ với Hứa Nhạc kia bừng tỉnh.Đến lúc này, họ mới nhớ ra rằng vị Lão đại của họ…là người Đế Quốc!
Chia lìa nhau suốt ba năm dài đằng đẵng, ở bên trong gian tiểu viện xa lạ tha hương, giữa tầng mưa rơi, đột nhiên gặp lại quá mức bất ngờ khiến cho đám đội viên cũ của Tiểu đội 7 quên đi mất chuyện này.Họ bị sự hưng phấn và vui sướng nhất thời làm cho đầu óc mê muội, lúc này mới đột ngột tỉnh thần lại.Biểu tình của họ trở nên cực kỳ phức tạp khó hiểu.Họ ai nấy cũng đều quay mặt nhìn nhau, không biết tiếp theo nên làm gì.
– Con mẹ nó, sao tôi lại quên mất hắn là người Đế Quốc cơ chứ?
– Tôi cũng con mẹ nó mà, cậu vẫn còn quên rằng Lão đại là Thái tử của Đế Quốc!
– Tôi còn hồ đồ hơn nữa, vừa nghe nói Lão đại đã trở về, làm sao lại còn nhớ đến mấy chuyện như thế nữa chứ?
– Tôi còn hồ đồ hơn các người rất nhiều.Tôi đã nghĩ chỉ cần có Lão đại ở đây, chúng ta thế nào cũng có thể trốn thoát, vì quá vui mừng mà hồ đồ mất rồi!
Hùng Lâm Tuyền lạnh lùng nhìn một vòng đám đội viên cũ của Tiểu đội 7, dùng ánh mặt rét lạnh buộc họ phải lúng túng im miệng.Hai bàn tay đang nắm chặt của hắn chà xát mạnh vào thắt lưng, lặng lẽ mắng chửi một tiếng:
– Khốn kiếp!
Sau đó đưa tay lên mặt giả vờ lau mồ hôi, nhưng thực chất là che giấu sự xấu hổ trên mặt mình.
Thực ra, sau khi nghe thấy hai chữ từ bên ngoài tường viện, phản ứng đầu tiên trong lòng hắn là muốn lao ra ngoài kia, xem thử cái tên gia hỏa kia có thiếu tay hay mất chân nào không, ánh mắt của hắn có phải vẫn còn nhỏ ti hí như cũ hay không…rất muốn hỏi hắn xem…Mấy năm gần đây hắn sống tốt không?
o0o
Trừ hai tù binh Đế Quốc đang nghi hoặc nhìn chằm chằm một màn này, tất cả những người còn lại bên trong căn phòng đều từ phản ứng của họ đoán ra được thân phận của người đang ở bên ngoài bức tường viện.Đám binh lính của Tiểu đội NTR khiếp sợ khi nghĩ rằng mình lại có thể hội ngộ được cái nhân vật trong truyền thuyết kia.
Còn Đông Phương Ngọc đang nằm dài dưỡng thương thì khẽ nhíu mày ngẫm nghĩ, rồi quay sang nhìn Hùng Lâm Tuyền, cười nhạo:
– Hùng cẩu, mày thất thần đứng đó làm gì thế? Muốn đầu hàng đám Hoàng tộc Đế Quốc, thì đây là cơ hội tốt nhất của bọn mày đó!
Hùng Lâm Tuyền khẽ cúi đầu, nhìn khẩu súng hạng nặng trong tay, trên khuôn mặt vốn đen đúa kiên nghị đã đỏ bừng.Hắn hạ thấp giọng, mắng chửi vài câu mơ hồ không ai nghe nổi, rồi đi thẳng đến bên cạnh cửa sổ, dùng nắm tay đập vỡ tấm ván gỗ dày đang che chắn cửa sổ, nhắm thẳng về phía bức tường đỏ ngoài kia.
Lúc này, chỗ bức tường đỏ lại một lần nữa vang lên thanh âm của Hứa Nhạc:
– Lần này tôi tới đây chỉ là muốn cứu một người.Hắn tên là Bảo La, hẳn là một trong hai binh lính Đế Quốc đang là tù binh của các người đó!
Hùng Lâm Tuyền khẽ cau mày, quay đầu lại, liếc mắt nhìn về phía hai tù binh Đế Quốc đang ngồi co ro tại góc phòng, trầm giọng hỏi bằng ngôn ngữ Đế Quốc:
– Trong các người, ai tên là Bảo La?
Gã tù binh Đế Quốc có đôi mắt to sáng ngời, dọc đường đặc biệt có vẻ gan lớn và chính nghĩa, khẽ đưa tay lên một chút.Hắn chính là Bảo La, con trai duy nhất của bác gái Tô San!
Bị đám người Liên Bang bắt giữ gần hai tháng, trong lòng Bảo La đã chuẩn bị sẵn tâm lý có thể bị giết bất cứ lúc nào.Sở dĩ hắn vẫn đi theo Tiểu đội Liên Bang này mà không chọn những hành động mạo hiểm, là bởi vì hắn luôn chờ đợi một cơ hội, một cơ hội có thể cùng với địch nhân đồng quy vu tận.Nhưng đơn vị Liên Bang này thật sự quá mạnh, hắn không tìm được cơ hội…
Đối với tình huống biến đổi này, Bảo La có chút kỳ diệu khó hiểu.Liên tưởng đến những chuyện xảy ra trong hầm ngầm ngày hôm đó, mấy quân nhân sĩ quan Liên Bang từng nói Lão đại của họ là người Đế Quốc.Vậy chẳng lẽ người đang ẩn núp sau bức tường gạch đỏ kia, chính là người Đế Quốc đó sao?
Vì sao giọng nói của hắn nghe quen thuộc như vậy? Sâu trong khóe mắt hắn lóe lên một chút, trong lòng không dám tin vào phán đoán của mình.
Hùng Lâm Tuyền nhìn xuyên qua cửa sổ, nhìn chằm chằm vào bức tường gạch đỏ đang chìm trong mưa, trong lòng tràn ngập sự phẫn nộ!
Nguồn gốc sự phẫn nộ của hắn có lẽ là vì Hứa Nhạc bất ngờ kỳ diệu biến thành người Đế Quốc, điều mà hắn trên mặt tình cảm căn bản không thể chấp nhận.Cũng có lẽ vì chính người này đã khiến Tiểu đội 7, thậm chí toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 17 mới, trong khoảng thời gian ba năm gần đây gặp phải quá nhiều ánh mắt khác thường và nghi ngờ vô căn cứ.Có lẽ vì đối mặt với sự phản bội do vận mệnh gây ra, cảm thấy bất lực…
Nhưng nguyên nhân có thể hơn nữa chính là vị Lão đại mà hắn hết mực quan tâm, suốt ba năm trời không gặp, đột nhiên xuất hiện trên chiến trường, nhưng không đến tìm các đội viên cũ của Tiểu đội 7, mà là muốn cứu binh lính Đế Quốc tên Bảo La!
Đương nhiên, hắn sẽ vĩnh viễn không thừa nhận nguyên nhân này.Hơn nữa, như những gì hắn từng nói với Doanh Đoàn trưởng Cận Vệ Doanh Sư đoàn Thiết giáp 7, hắn tin chắc rằng sau này khi gặp lại Hứa Nhạc trên chiến trường, tuyệt đối là người đầu tiên nổ súng vào hắn!
Vì thế, Hùng Lâm Tuyền nổi giận hướng về phía bức tường gạch đỏ kia mà bóp cò!
Bức tường gạch đỏ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bắn tung tóe ra xung quanh trong cơn mưa.
Trong tiếng súng bắn dày đặc, hắn điên cuồng quát lớn:
– Con mẹ nó, mụ nội nó, tổ bà nó!
o0o
Ngay khi tiếng súng trên cửa sổ vang lên, Hứa Nhạc đang đứng giữa cơn mưa thực hiện một động tác quay cuồng cực kỳ tiêu chuẩn.Hắn chật vật lui nhanh thân thể về phía sau, ngã rạp xuống, nằm trong một đống bùn sình nhầy nhụa.Nhìn lại, chỉ thấy bức tường gạch đỏ chỗ vị trí tay trái của hắn đã trở thành phế tích dưới họng súng của Hùng Lâm Tuyền.
Sau khi rời Liên Bang suốt ba năm, hắn đã tưởng niệm đến mảnh đất ấy suốt ba năm.Nhất là tưởng niệm đến những người vẫn còn sinh hoạt trên mảnh lãnh thổ đó.Hắn đã vô số lần tưởng tượng cảnh tượng trong tương lai, nếu mình có thể quay trở về Liên Bang, gặp lại đám người kia sẽ như thế nào.
Hắn thậm chí đã từng tưởng tượng nếu cuộc gặp lại này xảy ra trên chiến trường, giống như ngày hôm nay.
Nhưng trong vô số hình ảnh tưởng tượng, Hứa Nhạc chưa từng nghĩ đến, họ, nhất là gã Đại Hùng kia, lại thật sự nổ súng vào mình!
Những hạt mưa lạnh lẽo giã thẳng lên mặt hắn, chảy xuôi theo mái tóc đen, nhưng không làm hắn lạnh lẽo, mà ngược lại, ở đâu đó sâu trong lòng, ngọn lửa phẫn nộ bắt đầu thiêu đốt mãnh liệt.Toàn thân hắn như bị ngọn lửa kia đốt cháy, biến thành một tia chớp phóng vọt lên từ mặt đất, rời khỏi bức tường gạch đỏ, nhảy thẳng giữa màn mưa trống trải.
Giữa màn mưa trống trải không có gì che chắn, chỉ cần bên trong tiểu viện kia bắn ra một phát đạn nữa, sinh mệnh của hắn sẽ nhanh chóng chấm dứt.Nhưng ngọn lửa phẫn nộ dâng trào trong ***g ngực kia khiến hắn không để ý đến những chuyện này.
Cả người hắn đứng trong màn sương gió lạnh lùng, hung hăng xốc mũ trùm, ôm chặt khẩu súng cải tiến nặng nề, chỉ thẳng vào gác xép của tiểu viện, nổi giận mắng lớn:
– Con mẹ nó, bà nội nó!

☀️ 🌙