Đang phát: Chương 852
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên nói:
– Ly Hỏa Kim Nguyên là một loại bảo vật hình thành từ việc nén Ly Hỏa Kim Tinh, tuy không quý bằng những nguyên tố sơ khai, nhưng cũng rất hiếm có và giá trị.
Đàm Địa Quân lộ vẻ tiếc nuối, oán hận:
– Trước đây, khối Ly Hỏa Kim Nguyên này đã bị một luyện sư cấp bảy đổi lấy ba viên đan dược cấp bảy! Lúc đó ta còn trẻ, tưởng mình hời to, giờ nghĩ lại đúng là giao dịch muốn hộc máu!
Hắn độc địa nói:
– Nếu gặp lại tên luyện sư đó, nhất định ta phải giết hắn!
Lý Vân Tiêu cười:
– Tự ngươi ngốc thì trách ai được.Vật đó đổi ba viên đan dược cấp chín còn chưa đủ.Đã biết chỗ đó thì đừng chậm trễ, ta đi ngay!
Đàm Địa Quân biến sắc, cất bản đồ:
– Không vội được, nơi đó không dễ vào đâu, nguy hiểm chỉ ai từng trải mới biết.Hơn nữa, giờ đang là thời điểm thi đấu của tông môn, ta phải vạch trần bộ mặt của Trương Lăng Hoa trước mặt mọi người, sau đó tự tay giết hắn!
Lý Vân Tiêu tò mò:
– Hắn làm gì mà ngươi hận thế? Nghe nói hai người là sư huynh đệ mà?
Mặt Đàm Địa Quân khó coi, nghiến răng:
– Đồ súc sinh đó giết sư phụ, cướp ngôi tông chủ! Ta mới là người kế vị Bắc Đẩu Tông, súc sinh đó vì một viên đan dược cấp chín mà giết sư tôn, còn đánh trọng thương ta.Nếu không phải thực lực ta mạnh hơn hắn, bị hắn đánh lén thì chết lâu rồi! Cũng may ông trời không tuyệt đường ta, cho ta cơ hội này!
– Ra là vậy.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Chuyện báo thù tông môn này đầy rẫy, ta không muốn quản.Ngươi đưa bản đồ cho ta đi, để ngươi chết cũng không mất bản đồ.
Thấy ánh mắt sát khí của Đàm Địa Quân, Lý Vân Tiêu ngại ngùng cười:
– Ta chỉ nghe nói Trương Lăng Hoa lên Võ Đế rồi, ngươi nghĩ mình có thể vượt một cảnh giới lớn để giết hắn sao? Ngươi tự tìm đường chết đấy, ta mặc kệ, nhưng đừng để hắn có được bản đồ.
Đàm Địa Quân tức giận:
– Võ Đế cái gì, chỉ là lừa người thôi! Theo ta điều tra, hắn chỉ là nửa bước Võ Đế.Với thiên phú của hắn, đời này không thể lên Võ Đế được.Lúc trước sư phụ thấy tu vi hắn có hạn, nên mới định truyền ngôi cho ta! Cảnh giới hiện tại của hắn là bán rẻ lợi ích tông môn để đổi đan dược, ép lên! Tu vi hắn sẽ dừng ở đó!
Lý Vân Tiêu kỳ quái:
– Xem ra Bắc Đẩu Tông có không ít tai mắt của ngươi, tên áo vải lúc trước cũng là một trong số đó.Nhưng dù vậy, nửa Võ Đế cũng đã nắm giữ lực lượng quy tắc, dưới quy tắc thì tất cả chỉ là sâu kiến, ngươi lấy gì đấu với hắn?
Đàm Địa Quân nói:
– Ngươi không cần lo.
Đột nhiên hắn nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu:
– Ta chợt nghĩ ra một người có thể đối phó Trương Lăng Hoa tốt nhất.
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Ngươi đừng nói là ta đấy nhé? Để một Võ Tông đi giết nửa bước Võ Đế, ngươi đùa hơi quá rồi đấy.
Đàm Địa Quân cười âm hiểm:
– Không đùa đâu, vì ngươi là Võ Tông, nên sẽ không ai để ý đến ngươi.Dùng thuấn di của ngươi tiếp cận hắn, dùng hỏa diễm vừa rồi thì nửa bước Võ Đế không phòng bị cũng bị trọng thương.Hơn nữa thân thể ngươi phòng ngự mạnh như thế, đến lúc đó Trương Lăng Hoa có nổi điên cũng không giết được ngươi.Chỉ cần ngươi ra tay, bố trí của ta sẽ lập tức khởi động, ngươi tuyệt đối an toàn.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Nực cười! Sao ta phải mạo hiểm tính mạng, giúp ngươi giết Trương Lăng Hoa!
Đàm Địa Quân nói:
– Ngươi không phải thiếu nguyên thạch sao? Chỉ cần…
Lý Vân Tiêu ngắt lời:
– Không cần nói, nhiều nguyên thạch hơn nữa cũng không đáng để ta mạo hiểm.Hắn là người đứng đầu một phái, chắc chắn có át chủ bài.Đến lúc đó hắn dùng đến, ta không chừng tan thành mây khói, có nguyên thạch của ngươi cũng vô dụng.Chuyện này đừng nhắc lại.
Nếu Trương Lăng Hoa không phải chạm một chân vào cảnh giới Cửu Thiên Võ Đế, chỉ cần có nhiều nguyên thạch, hắn còn dám mạo hiểm.Võ Tôn mạnh đến đâu cũng chỉ là Võ Tôn, Võ Đế mạnh như thế nào, Lý Vân Tiêu hiểu rõ hơn ai hết.Cửu Thiên đế khí trấn áp tất cả, dù là chí cường phách thể của hắn cũng vô dụng.
Đàm Địa Quân dường như đã đoán được hắn sẽ từ chối, nhưng vẫn cố thuyết phục:
– Vậy bảo tàng thì sao? Phải biết rằng Bắc Đẩu Tông lúc thịnh vượng còn mạnh hơn cả bảy siêu cấp thế lực đấy.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Ngươi không phải nói bảo tàng không còn gì sao? Nếu thật có tài phú như ngươi nói, ngươi bây giờ còn bình tĩnh thế này sao? Ngươi lừa ai đấy!
Đàm Địa Quân ngẩn người, mặt đầy vẻ cổ quái, không ngờ đối phương cẩn thận như vậy, không lay chuyển được.Hắn cười khổ:
– Đó là vì chưa có bản đồ thật sự xuất hiện, bây giờ thì khác, bảo đồ trên Thái Bạc Kim Chỉ chắc chắn là thật.Bên trong có gì thì không ai biết, có thể là công dã tràng, nhưng cũng có thể là thứ kinh thiên động địa, ngươi có muốn đánh cược không?
Lý Vân Tiêu do dự:
– Có thể đánh cược, nhưng ta chưa thấy thỏ thì sẽ không thả ưng.Tấm bản đồ kia giao cho ta, sau khi chuyện này thành công, dù bảo tàng là thật hay giả, ngươi phải đưa cho ta một trăm triệu thượng phẩm nguyên thạch.
“Xì!”
Không chỉ Đàm Địa Quân, mà ngay cả Bình Anh Dịch và Thượng Quan Ngọc Âm cũng hít khí lạnh, kinh hãi.
Đàm Địa Quân hoảng sợ:
– Một trăm triệu thượng phẩm nguyên thạch? Ta nghe nhầm hay ngươi nói sai?
Lý Vân Tiêu thản nhiên:
– Một trăm triệu thượng phẩm nguyên thạch đổi lấy mạng của một nửa bước Võ Đế, còn có cả cơ nghiệp Bắc Đẩu Tông cho ngươi, ngươi thấy giá này cao sao?
Đàm Địa Quân nổi giận:
– Nói bậy! Ta chỉ thuê ngươi ám sát hắn thôi, chẳng lẽ ngươi nghĩ một kích của ngươi có thể giết được Trương Lăng Hoa? Còn không phải cần chuẩn bị phía sau của ta sao! Cho ngươi tối đa một trăm triệu trung phẩm nguyên thạch!
Lý Vân Tiêu vui vẻ, hắn phát hiện mình rất thích mặc cả:
– Một trăm triệu trung phẩm nguyên thạch ngươi giữ lại mà dùng đi, ta cảm thấy bán tin tức ngươi ám sát Trương Lăng Hoa cho hắn, không chỉ có chút tiền này đâu.
