Đang phát: Chương 848
Một đóa hoa hồng đỏ thắm phản chiếu trên lớp kính thủy tinh sáng loáng, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.
Thai Chi Nguyên rời mắt khỏi bông hồng cài trên tóc người phụ nữ xinh đẹp đối diện, nhìn ra đám đông đang im lặng diễu hành trên đường.Họ đã từng là bạn học, cùng nhau chơi đùa, có một hôn ước mơ hồ, rồi lại trải qua thời gian xa cách.Sau nhiều năm, mối quan hệ giữa họ đã bình lặng hơn.
– Ba năm trước, mùa thu năm 72 Hiến lịch 37 Liên Bang, đã có một tình huống tương tự.
Thai Chi Nguyên nhìn đám người đang diễu hành trên những con đường rợp bóng cây của Thủ phủ Nam Khoa Châu, giọng đầy cảm khái:
– Cuộc diễu hành năm đó là do Tổng thống muốn tạo dựng quyền lực, trấn áp các thế lực phản đối của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang.Còn cuộc diễu hành hôm nay, là để lật đổ ông ta.
Trâu Úc mím môi, mắt nhìn tờ đặc san nhật báo trên tay, khẽ cau mày hỏi:
– Anh xem tờ đặc san này rồi, có ý tưởng gì không?
Thai Chi Nguyên lắc đầu, bưng ly nước lọc lên uống, khẽ ho khan, nhưng không nói gì.
– Tôi rất nghi hoặc.Những chứng cứ mà Bob và Ngũ Đức đăng trong đặc san này, giống hệt như những chứng cứ trong chuyên án Mạch Đức Lâm năm đó, đều rất mơ hồ.Trong khi mọi người còn đang tìm kiếm bằng chứng xác thực, thì họ đã lặng lẽ kích nổ một quả bom có sức hủy diệt cực lớn!
Trâu Úc nhìn Thai Chi Nguyên, dừng lại một chút rồi nói:
– Cuộc hành quân im lặng này đã kéo dài nửa năm, nhưng không mang lại tác dụng đáng kể nào.Anh không thấy kỳ lạ sao?
– Không kỳ lạ chút nào!
Thai Chi Nguyên bình thản nói:
– Em nói bài đặc san này giống hệt tình huống Mạch Đức Lâm năm đó, vậy thì rõ ràng, những thứ này là do Hứa Nhạc để lại trước khi rời đi.Còn người điều tra ra những chứng cứ này… năm đó anh cũng đã từng gặp!
Thai Chi Nguyên nhìn Trâu Úc, như muốn tìm kiếm một sự thật nào đó.Anh im lặng một lát rồi nói:
– Bài viết của Chủ biên Bob có nói hắn đã chết… Nhưng tôi tin rằng, Thi Thanh Hải, dù đã chết, cũng sẽ để lại một đòn mai phục khiến kẻ địch phải đau đớn!
Nghe cái tên đã ba năm chưa từng nghe thấy, Trâu Úc vẫn không hề thay đổi sắc mặt.Cô vẫn như một đóa hoa hồng kiêu hãnh, quật cường trong gió lạnh mùa đông.Chỉ là bàn tay nắm ly rượu vang đỏ của cô có chút tái nhợt.Cô xoay người, nhìn đám người đang diễu hành ngoài cửa sổ, không để Thai Chi Nguyên thấy ánh mắt của mình.
Thai Chi Nguyên nhìn nàng ta, rồi nhìn xuống đám người diễu hành, bưng ly nước lọc lên uống, rồi quay trở lại bàn làm việc, nhìn những tờ giấy đặt lộn xộn trên bàn, bình thản nói:
– Nửa năm qua, các vấn đề cốt lõi tranh cử, tổng hợp thông tin, đề xuất dự án… đều do em giúp anh định ra.Anh phải nói rằng, năng lực làm việc của em khiến anh rất bội phục.Vì vậy, anh chưa từng phản đối bất cứ phương án đấu tranh nào do em đề xuất…
Anh dừng lại một chút rồi nói:
– Nhưng kế hoạch lần này thì không được!
Anh quay đầu lại, nhìn Trâu Úc, tiếp tục nói:
– Phương án này quá bạo lực, hơn nữa lại là bạo lực do chính chúng ta khơi mào!
Bị Thai Chi Nguyên phủ định kế hoạch, Trâu Úc vẫn không hề thay đổi biểu tình.Cô vẫn nhìn đám người bên dưới cửa sổ, như một đàn kiến đông đúc đang hướng về khu trung tâm buôn bán sầm uất nhất của Thủ phủ Nam Khoa Châu, nhàn nhạt nói:
– Không có máu tươi trên TV, thì không thể làm xúc động nội tâm của những người đã chết lặng với đấu tranh.Không có bạo lực, không có cách mạng! Anh nên hiểu rằng, bất cứ sự vận động quần chúng nào, cuối cùng cũng sẽ tiến vào vòng luân hồi bạo lực.Nếu chúng ta không chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa nắm quyền chủ động, thì chúng ta sẽ bị cuồng phong bạo vũ đánh cho thành trò cười trong lịch sử.
Cô chậm rãi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Thai Chi Nguyên, ly rượu nho trên tay cô có màu đỏ tươi, như máu:
– Các cuộc cách mạng của thanh niên trong lịch sử hiếm khi thành công, vì những gì họ suy nghĩ quá đơn giản, quá khờ dại, đồng thời cũng quá lý tưởng hóa.Bản thân anh là người lãnh tụ vận động, tuy rằng cũng còn trẻ, nhưng không thể phạm phải sai lầm tương tự chứ?
Thai Chi Nguyên giơ tay lên, ngăn cản lời giải thích của Trâu Úc, cười nhạt nói:
– Không cần phải giải thích nhiều.Anh rõ hơn ai hết mục đích thật sự của em khi lựa chọn phương án đấu tranh cấp tiến này.Em muốn tranh thủ trước khi Đỗ Thiếu Khanh kịp quay trở về Đặc khu Thủ Đô, muốn đẩy tình hình hiện tại trở nên gay gắt, buộc kẻ kia phải xuất hiện… Nhưng em đã phạm một sai lầm quan trọng!
Trên khuôn mặt gầy yếu tái nhợt của Thai Chi Nguyên, nụ cười nhạt dần tắt.Anh xoa xoa hai bên mi tâm, chậm rãi nói:
– Em đã đánh giá quá cao lực ảnh hưởng, hoặc nói là năng lực thật sự của Hứa Nhạc… Dù hắn có mạnh mẽ đến đâu, hay thân phận của hắn có nhạy cảm đến đâu, hắn cũng chỉ là một con người.Một con người không thể thay đổi được đại thế! Dù hắn vẫn là gã thanh niên tảng đá Đông Bắc năm đó, thấy Liên Bang lâm vào hỗn loạn, chấp nhận xuất hiện trước mặt chúng ta, nhưng hắn có thể làm được gì chứ?
Tạm ngừng một chút, Thai Chi Nguyên tiếp tục nhàn nhạt nói:
– Hơn nữa em cũng đừng quên rằng, hắn là người Đế Quốc.Hắn là con trai duy nhất của Hoàng đế Đế Quốc.Chúng ta đã ba năm không gặp hắn, không ai biết hắn ở Đế Quốc có được hưởng tình cảm thân thiết gì đó, cũng không ai biết ngai vàng của Quân vương Tinh vực Tả Thiên sẽ khiến hắn thay đổi như thế nào… Nhưng… Chúng ta đều biết hắn là người Đế Quốc, vậy hắn là địch nhân của chúng ta.Em phải nhớ rõ điều này!
– Là bạn tốt nhất của hắn, anh nên biết hắn là người như thế nào chứ?
Trâu Úc lạnh nhạt nói.
– Trừ khi là một tảng đá vô tri, nếu không ai cũng sẽ thay đổi.Nhất là hắn đã gặp phải một cú sốc tinh thần cực kỳ lớn, mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi!
Thai Chi Nguyên bình tĩnh chấm dứt cuộc thảo luận này, nhàn nhạt nói:
– Bạo lực thì không thể tránh khỏi, nhưng phải cố gắng kiềm chế.Lúc nào cũng kích động cảm xúc của dân chúng, khơi mào sự đối lập giữa các giai tầng, vậy thì chúng ta khác gì Mạch Đức Lâm năm đó và Mạt Bố Nhĩ hôm nay?
Nghe những lời đó, Trâu Úc im lặng một hồi, cuối cùng không nói gì, nhưng đã đồng ý.Là người chủ quản hoạch định quyết sách phía sau màn của Cuộc hành quân im lặng này, thái độ của nàng ta đối với cuộc vận động quần chúng này có ý nghĩa rất quan trọng.
– Tôi đã quan sát nửa năm nay, nhưng không có cơ hội xâm nhập vào chiến tuyến biểu tình kháng nghị, nên không hiểu nổi, làm thế nào anh có thể biến những cơn hồng thủy mãnh liệt kia thành một dòng suối nhỏ ngoan ngoãn như hiện tại bên ngoài cửa sổ?
Trâu Úc nhìn đội ngũ diễu hành trật tự bên ngoài cửa sổ, xa xa thấy những ánh mắt mang theo nụ cười vui vẻ lộ ra bên ngoài những chiếc khẩu trang màu đen, khẽ cau mày, nghi hoặc hỏi:
– Chúng ta đều biết rằng, sẽ có rất nhiều người gặp chuyện không may.Mấy vạn người di chuyển trong một thời gian dài như vậy, chắc chắn sẽ xảy ra những sự kiện ngoài ý muốn, nằm ngoài sự kiểm soát của chúng ta.Hơn nữa những thanh niên nhiệt huyết trẻ tuổi, vốn đã khát khao được nằm trong tay quyền lãnh đạo tuyệt đối.Trong hoàn cảnh mà khát vọng bản năng đó rất dễ dàng được phóng đại này, anh làm thế nào để họ tuyệt đối phục tùng như vậy?
– Dùng chuyện có thể khiến người ta động tâm mà thuyết phục người ta, dùng lý tưởng để thu phục kẻ nhiệt huyết, dùng lợi lộc để dụ hoặc kẻ cơ hội…
Thai Chi Nguyên bình tĩnh nói:
– Những người tham gia vào đội ngũ diễu hành muốn gì, những người có ý đồ phá hoại quy củ này nọ, mục đích cuối cùng của họ cũng chỉ là muốn đạt được càng nhiều lợi ích nào đó, về chính trị hoặc kinh tế mà thôi.Cho nên mỗi khi phát hiện ra những người có ý đồ như thế, anh sẽ dùng tiền để khiến họ chấp nhận đi vào khuôn khổ, sau đó sẽ dần dần tìm cách loại họ ra khỏi đội ngũ!
Anh chậm rãi đi đến bên cạnh cửa sổ, chỉ về phía đám thị dân của Nam Khoa Châu đang đứng dọc theo hai bên con đường, không ngừng vỗ tay cổ vũ đám người diễu hành, tiếp tục nói:
– Thực tế em cũng nên hiểu rõ, vì sao đội ngũ diễu hành thị uy đi qua đâu cũng nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của dân chúng.Ngoại trừ việc đội ngũ diễu hành thị uy luôn giữ trật tự, không phá hỏng cuộc sống bình thường của họ, nguyên nhân quan trọng hơn nữa là vì dân chúng biết rõ, một khi Cuộc hành quân im lặng này thành công, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ chấp nhận từ chức, thì họ sẽ có thể kiếm được một khoản thu nhập khổng lồ!
Trâu Úc đặt ly rượu đỏ lên bục cửa sổ, liếc mắt nhìn đám đông đang vẫy cờ, vỗ tay hoan hô ngoài cửa sổ, nghĩ đến buổi họp báo tuyên bố tin tức chấn động Liên Bang nửa năm trước, nghĩ đến người đàn ông ốm yếu bên cạnh mình đã dâng Công ty Liên hợp Tinh quặng mỏ Liên Bang ra ngoài, không khỏi nở một nụ cười trào phúng nhạt nhẽo, nhẹ giọng thì thào nói:
– Đây thật sự là một cuộc thu mua tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả trong lịch sử Liên Bang.Anh nói xem, nếu Hoàng đế Đế Quốc có thể hào phóng cấp ra đầy đủ lợi ích to lớn, vậy thì đám dân chúng vẫn luôn cuồng nhiệt ủng hộ chiến tranh có thể đột nhiên biến thành những người theo chủ nghĩa hòa bình được không?
– Những cuộc đấu tranh nội bộ bên trong Liên Bang không thể đặt ở trên lập trường đối lập giữa các dân tộc khác nhau.Mục tiêu cuối cùng của chiến tranh vốn dĩ cũng chỉ là vì lợi ích mà thôi.Nếu Đế Quốc có thể nhường lại đầy đủ tài nguyên cần thiết, vậy thì đừng nói đến dân chúng, ngay cả anh cũng không ủng hộ cuộc chiến tranh này tiếp tục nữa!
Thai Chi Nguyên liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt lại, giọng có chút lạnh nhạt, nói:
– Chính phủ Liên Bang đã khống chế quá nhiều tài nguyên rồi.Nhưng có một thứ, họ không bao giờ so sánh được với anh cả! Đó là họ không có tiền.Đây là một cuộc chiến tranh đơn giản thô bạo, cái mà anh muốn làm là dùng tiền đập cho Mạt Bố Nhĩ thành một đống bụi lịch sử!
– Thật là một câu tuyên ngôn kiêu ngạo!
Trâu Úc khẽ cười nhạt, uống một ngụm rượu vang:
– Nhưng anh đừng quên rằng, phu nhân rất phẫn nộ với quyết định đột ngột của anh đó! Rất nhiều người trong các Đại gia tộc đều cho rằng quyết định của anh là điên rồ.Những vốn tài chính lưu động cốt lõi nhất đã sắp sử dụng hết rồi.Nếu không như thế, sao anh lại để Giản Thủy Nhi đi mở vài buổi biểu diễn văn nghệ để bổ sung tài chính thiếu hụt?
– Không phải ai cũng cho rằng anh là một Thái Tử gia điên rồ đâu.Còn về phần hiện tại bên ngoài nhìn như thế nào, thì những thương nhân bị cho là dễ bị lợi ích làm mờ mắt kia, ngược lại sẽ có được cặp mắt đủ sâu xa để nhìn vấn đề!
Thai Chi Nguyên khẽ cười nhạt, nói:
– Đương nhiên, vị lão gia tử bệnh nặng sắp chết kia có lẽ là trường hợp đặc biệt trong số này… Nói cho em một tin tốt.Vừa rồi anh nhận được điện thoại của Lợi Hiếu Thông, tối qua Trang viên của Thiết Toán Lợi Gia mở hội nghị hoạch định chiến lược, cuối cùng đã quyết định: Ngân hàng Liên hợp Tam Lâm sẽ cung cấp cho chúng ta sự viện trợ đầy đủ và không giới hạn!
Đuôi lông mày của Trâu Úc nhướng lên một chút, trên mặt nở một nụ cười khó hiểu, nói:
– Đây thật sự là một tin tốt.Ít nhất thì việc cung cấp thức ăn, đồ uống và lều trại dã ngoại tạm thời cũng được đảm bảo.Mặt khác quan trọng hơn nữa là, ngay cả vị lão nhân Lợi Duyến Cung kia cũng đã bắt đầu xem trọng anh rồi, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến thái độ của phu nhân!
Nghe thấy mấy chữ thái độ của phu nhân từ Trâu Úc, Thai Chi Nguyên đột nhiên nhớ tới điều gì đó, biểu tình trở nên phức tạp, sau đó kịch liệt ho khan, bộ dáng thống khổ hai tay chống xuống bậc cửa sổ, trên gương mặt tái nhợt hiện lên một mảng đỏ ửng không khỏe mạnh, như một tầng mây hoàng hôn chiếu rọi đỏ rực.
Cô gái Bạch Kỳ mặc váy dài trắng tinh đột nhiên đẩy cửa bước vào, lo lắng tiến đến phía sau lưng Thai Chi Nguyên, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, giúp hắn làm dịu cơn đau, sau đó lấy ra một viên thuốc, nhẹ nhàng nhét vào miệng hắn.
Thai Chi Nguyên khẽ mỉm cười cảm tạ, sau đó phất tay.
Bạch Kỳ thấy vậy, yên tâm trở lại, im lặng đẩy cửa rời đi, như chưa từng xuất hiện.
Chỉ có Trâu Úc thoáng chú ý đến trước khi nàng ta đóng cửa đã cảnh giác liếc nhìn mình, không khỏi nở nụ cười trào phúng nhạt nhẽo.
– Em từng nghe Hứa Nhạc nói, Bạch Kỳ là người phụ nữ đầu đời của anh.Em không ngờ, với thân phận của anh, lại có mối tình đầu kỳ quái và đa tình như vậy…
– Chuyện này không liên quan đến đa tình.Anh thích sự im lặng thành thật của nàng ta, rất biết bổn phận.Một khi nàng ta không muốn rời đi, thì anh cứ để nàng ta chăm sóc anh vậy.
Thai Chi Nguyên đột nhiên rùng mình một chút, khẽ cau mày cúi đầu thật lâu, đột nhiên có chút không xác định, nói:
– Ngay cả vấn đề lớn như Hứa Nhạc cũng không thể uy hiếp anh, chẳng lẽ anh lại bị Bạch Kỳ uy hiếp sao?
– Vụ hôn sự định sẵn kia của anh đã bị kéo dài đến hai năm rồi, có liên quan đến sự tồn tại của Bạch Kỳ hay không?
– Em biết rõ, trong thế giới của chúng ta, hôn nhân và cảm tình không liên quan gì đến nhau.Ngay cả trong các Đại gia tộc này vẫn có rất nhiều người cho rằng anh đang nổi điên, làm sao có thể chấp nhận để một người như Bạch Kỳ gả cho anh được? Đây có lẽ là một trong những lý do khiến anh đối xử tốt với Bạch Kỳ.Những người phụ nữ bình thường đều rất phiền toái, chỉ có nàng ta là ngoại lệ.
Trâu Úc đột nhiên nghĩ đến cái liếc nhìn bí mật mà cảnh giác của Bạch Kỳ trước khi đóng cửa phòng, giọng có chút trào phúng nói:
– Những người không có năng lực vẫn luôn cho rằng phụ nữ là một sự phiền toái!
– Chuyện đó không liên quan đến năng lực.
Thai Chi Nguyên khẽ cười nhạt, cảm khái nói:
– Khi Hứa Nhạc đối kháng với toàn bộ Liên Bang, hắn dám cầm súng, không chút cố kỵ, điên cuồng không thèm để ý đến lý lẽ, chạy khắp nơi giết người.Thế nhưng dù cường đại như hắn, gặp phải mấy cô nàng kia, cũng không có cách nào cả.Anh xem hắn trốn khỏi Liên Bang ba năm không dám quay về, có lẽ là vì hắn không biết phải xử lý mối quan hệ với mấy cô nàng kia!
Trâu Úc nhún vai, nói:
– Cười nhạo bạn bè sau lưng không phải là một thói quen tốt!
– Được rồi, chúng ta tiếp tục quay trở lại chủ đề thu mua nhân tâm đang nói dở dang lúc trước!
Có vẻ như viên thuốc kia có tác dụng rất nhanh, sắc mặt của Thai Chi Nguyên nhanh chóng trở lại bình thường, liếc nhìn Trâu Úc, nói:
– Đã từng có một nhà bình luận nói một câu thế này: Sự lạc hậu của một xã hội, biểu hiện đầu tiên là sự lạc hậu của các tinh anh.Mà dấu hiệu rõ rệt nhất của sự lạc hậu về tinh anh là họ thường xuyên chỉ trích sự lạc hậu của dân chúng.Tâm trạng hiện tại của Úc tử em, chính là có loại hương vị này!
– Tinh anh không phải là một đại danh từ nhân xưng chỉ nên dùng để mắng người sao?
Trâu Úc nhìn đám dân chúng đang diễu hành im lặng trên con đường ngoài cửa sổ, không chút quan tâm, sau đó ngẩng đầu lên nhìn trời, bình luận:
– Chẳng qua em quả thật nhận thức là bọn họ hết sức lạc hậu!
Thai Chi Nguyên bình thản hồi đáp:
– Nếu có một cái gì đó gọi là lạc hậu, thì đó là do con đường thông tin không được thông suốt.Nếu họ biết nhiều hơn một chút, thì tự nhiên họ cũng sẽ không bị lạc hậu.Ví dụ như độc giả của tờ Nhật báo Đặc khu Thủ Đô vậy!
Thoáng dừng lại chốc lát, anh mới giải thích bổ sung thêm một câu nữa:
– Đây là do Kiều Trì Tạp Lâm đã nói!
Lúc này cả Thai Chi Nguyên và Trâu Úc đều không biết rằng, ở Tinh vực Tả Thiên xa xôi, ở vùng ngoại thành nào đó của Thủ đô Thiên Kinh Tinh của Đế Quốc, Hứa Nhạc đang chỉ trích vị Phong Dư đại thúc, cũng chính là Kiều Trì Tạp Lâm, là một kẻ dối trá chỉ biết chỉ trích đám tinh anh và sự lạc hậu của dân chúng giống hệt như những gì hai người họ trao đổi với nhau.
– Kiều Trì Tạp Lâm đã chết lâu rồi, chúng ta hãy đặt sự chú ý lên những người vẫn còn sống đi!
Trâu Úc đột nhiên thay đổi giọng, hỏi:
– Về cuộc chiến tranh vũ trụ này, anh cảm thấy thế nào? Thế cục Liên Bang rung chuyển sẽ ảnh hưởng như thế nào đến tiền tuyến, anh đã tính toán chưa?
– Cuộc chiến tranh này không thể kéo dài nữa!
Thai Chi Nguyên nghiêm túc hồi đáp:
– Những bài đưa tin của giới truyền thông vẫn luôn bị giới hạn trong một mức độ nào đó.Nhưng em và anh đều hiểu rõ tình hình tiền tuyến hiện tại hiểm ác đến mức nào.Nhất là trên Tinh cầu Mặc Hoa kia, đã đánh suốt ba năm, tình hình chiến đấu thảm thiết đến mức khó có thể hình dung.
Anh quay sang liếc nhìn Trâu Úc, tiếp tục nói:
– Những chiến sĩ đã chết quá nhiều, so với những lợi ích đạt được, đã gần như không thể bù đắp nổi tổn thất.Vấn đề quan trọng nhất là, trả một cái giá quá nhiều như vậy rồi, nhưng không ai dám nói rằng sẽ tất thắng.Ngay cả Đỗ Thiếu Khanh vẫn luôn có mặt ở tiền tuyến, cũng không thể tất thắng được.Vậy thì không có lý do gì để tiếp tục kéo dài.
– Thái độ của Đế Quốc đối với cuộc chiến tranh này khác với chúng ta.Mỗi khi gặp nguy hiểm, họ có thể ra lệnh bắt buộc toàn bộ dân chúng tham gia quân ngũ.Họ muốn dùng máu thịt con người để đối kháng với sắt thép.Nhưng họ có đến hàng ngàn vạn ức con người, chẳng lẽ Liên Bang có thể giết sạch hết sao?
Trâu Úc thoáng suy nghĩ rồi khẽ nhíu mày, nói:
– Chỉ cần Tinh quặng mỏ đủ khả năng cung cấp, đủ để chống đỡ cho ba chỉnh biên Hạm đội Liên Bang có thể tuần tra liên tục, vậy thì Hạm đội Liên Bang có thể phong tỏa hoàn toàn Tinh cầu Mặc Hoa.Đợi đến khi lực lượng bộ đội Đế Quốc trên bề mặt Tinh cầu hoàn toàn bị cô lập, thì binh lính Đế Quốc ở phía hậu phương sẽ không thể tiếp tế viện trợ được.Sự bi quan của anh là vô nghĩa.
– Điều kiện tiên quyết là tinh quặng mỏ phải đủ nhiều.Trong Liên Bang không ai biết rõ tình hình dự trữ tinh quặng mỏ của Liên Bang hơn anh!
Thai Chi Nguyên đạm mạc nói:
– Tài nguyên tinh quặng mỏ tinh luyện khai thác được trên Tinh hệ X3, vì sự thẩm thấu cường lực của Chính phủ Liên Bang ba năm trước mà chậm lại so với kế hoạch nửa năm trời.Dù không có những tình huống này, ít nhất còn phải thêm hai năm nữa mới có thể bắt đầu khai thác hoàn chỉnh, đưa vào sử dụng được.Trong hai năm tới, làm cách nào để kéo dài? Phải chết thêm bao nhiêu người mới kéo dài được khoảng thời gian này? Đế Quốc có thể trơ mắt nhìn điều này xảy ra? Đến lúc đó, Tinh hệ X3 sẽ là Tinh cầu Mặc Hoa thứ hai!
– Chiến tranh tất nhiên phải chết nhiều người!
Trâu Úc thoáng nhíu mày, giọng hờn giận nói:
– Anh có biết rằng từ nhỏ em đã lớn lên trong Đại viện Tây Sơn, là con cháu quân nhân Liên Bang, luôn sẵn sàng hy sinh vì Liên Bang! Nếu ai cũng sợ chết mà rút lui, chưa đánh đã đầu hàng, vậy thì thật là một trò cười lớn nhất thế gian!
– Em đừng quên rằng bản thân anh cũng từng là một quân nhân, hơn nữa còn là một quân nhân dũng cảm.Cho nên anh luôn cho rằng quân nhân nên có một đặc quyền nào đó.Vì quân nhân phải giết người, và rất có thể bị người khác giết, khác với những dân chúng tầm thường sống trong hai môi trường hoàn toàn khác nhau.
Thai Chi Nguyên nhìn Trâu Úc, giọng điệu đều đều, nhưng đặc biệt nghiêm túc:
– Nhưng anh chưa bao giờ cho rằng một quân nhân có đủ lý do, có nghĩa vụ phải hy sinh vì một cuộc chiến tranh vô nghĩa! Cuộc chiến tranh này đã phát triển đến bây giờ, đối với Liên Bang mà nói đã không còn ý nghĩa gì, mà đã biến thành một công cụ để Chính phủ thu thập vinh quang và sự ủng hộ của dân ý.Đây là một sự thật buồn cười và đáng buồn!
Anh chỉ ra ngoài cửa sổ, giọng đều đều, nói:
– Dưới tác động của những người trong Chính phủ, thậm chí dưới tác động của em, của anh, nền dân chủ của Liên Bang ngày hôm nay đã trở nên cuồng bạo hơn.Và Chính phủ đã bắt đầu hắc ám hóa.Vì một Chính phủ như thế này mà chiến đấu, vì sự tồn tại của Chính phủ như thế này mà chiến đấu, đối với bộ đội ở tiền tuyến mà nói chính là sự vũ nhục lớn nhất!
– Quyền lực có một ma lực đáng sợ.Sự sa đọa của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ quá nhanh, nhanh hơn cả sự tưởng tượng tồi tệ nhất của anh ba năm trước.Hắn đã bắt đầu hưởng thụ khoái cảm do quyền lực mang lại!
Thai Chi Nguyên lau trán, cảm khái nói:
– Như Chủ biên Bob đã nói, Tổng thống đã bắt đầu quen thuộc, hơn nữa hưởng thụ những thủ đoạn kia, đối với Liên Bang, đó là một tai họa khủng khiếp!
– Những hành động hắc ám bí mật được tiến hành đến một trình độ nhất định, thì mọi người thường quên đi mục đích ban đầu.Cái mà họ cần là quyền lực, cái mà họ hướng tới là quyền lực, ngày càng nhiều quyền lực hơn.Và càng nắm trong tay nhiều quyền lực, thì họ càng không lo lắng kiêng kỵ gì nữa!
Thai Chi Nguyên khẽ nhíu mày, nhìn về phía quảng trường trung tâm buôn bán xa xa ở con đường kia, đột nhiên cảm thấy một chút bất an, giọng hơi lạnh lẽo, đưa ra lời đánh giá cuối cùng về Chính phủ Liên Bang:
– Những người không lo lắng kiêng kỵ gì, thường sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào!
Vì Cuộc hành quân im lặng, vì mười mấy người nổi tiếng trong Liên Bang, bao gồm cả Cô gái thần tượng quốc dân Giản Thủy Nhi, đã lên tiếng ủng hộ Cuộc hành quân im lặng, vì đủ các loại màn đen bị truyền thông và các diễn đàn Internet lật ra, các phe phái chính trị do Tổng thống Mạt Bố Nhĩ lãnh đạo, trong các cuộc bầu cử Nghị viên Châu khắp nơi trong Liên Bang đột nhiên gặp phải một đả kích nhất định.Dù sự ủng hộ dân ý đối với Chính phủ Mạt Bố Nhĩ vẫn duy trì khoảng 57% tổng thể, và các phe phái Nghị viên ủng hộ Mạt Bố Nhĩ trong Tòa nhà Nghị Viện vẫn duy trì được một chút ưu thế mỏng manh, nhưng mọi người vẫn thấy, kể từ sau tờ đặc san của Nhật báo Đặc khu Thủ Đô phát hành, cuộc sống của Chính phủ càng ngày càng trở nên gian khổ hơn.
Theo như Trâu Úc suy nghĩ, Đỗ Thiếu Khanh dẫn Sư đoàn Thiết giáp 7 mang theo vinh quang trở về Liên Bang, ngoại trừ có thể trên mặt ý nghĩa tượng trưng thay Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Chính phủ gia tăng thêm lợi thế đối ngoại, thì đối mặt với tình hình chính trị hiện tại rất khó có sự trợ giúp mang tính thực chất.
Dưới sự chiếu rọi của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, quân đội không thể tham gia vào các sự vụ chính trị của Liên Bang.Cho nên khi nghe lời đánh giá không từ thủ đoạn của Thai Chi Nguyên, Trâu Úc chỉ thoáng nhíu mày, bắt đầu nghĩ, Chính phủ và Tổng thống Mạt Bố Nhĩ sẽ áp dụng thủ đoạn gì để áp chế cơn sóng triều khủng khiếp trước mắt?
– Em đừng quên rằng Tổng thống Mạt Bố Nhĩ đã mặc bộ quần áo xinh đẹp kia mấy chục năm nay rồi…
Thai Chi Nguyên đi đến bên cạnh bàn công tác, bấm điện thoại, nhắc nhở Trâu Úc, nói:
– Ông ta tự cho mình là người phát ngôn cho dân chúng ở dưới tầng chót xã hội, cho nên sẽ có rất nhiều kiêng kỵ.Anh tin rằng ông ta sẽ sử dụng dân chúng để đối kháng với dân chúng.Nói một cách chính xác hơn, đây là tác động vào sự lựa chọn của dân chúng Liên Bang!
o0o
Bên trong tầng lầu ngay trong tòa nhà dưới chân hai người họ, các nhân viên công tác bận rộn tiếp nhận các cuộc điện thoại đến từ khắp nơi trong Liên Bang.Thông qua các hệ thống trò chuyện trực tiếp băng tầng thấp, và những người đang biểu tình thị uy dưới đường, họ duy trì liên lạc chặt chẽ, đồng thời điều khiển hơn mười mấy tiểu tổ bảo trì trật tự bên ngoài, đảm bảo Cuộc hành quân im lặng vẫn trật tự.
Thai Chi Nguyên có được sự trợ giúp tài chính gần như không giới hạn, đã tổ chức một đoàn đội nhân viên công tác với số lượng hơn bảy trăm người.Nghe nói năm đó khi Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tranh cử, cũng chỉ tổ chức một đoàn đội như vậy.Thế nhưng đúng như những gì anh cảm khái, sự khác biệt là hiện tại là một cuộc phản động.
Vì công tác tổ chức chuyên nghiệp nên hiệu suất của họ cực kỳ cao.Toàn bộ công tác nhân viên đoàn đội đã sắp xếp tổ chức Cuộc hành quân im lặng một cách hoàn hảo.Hơn nữa từ sau thời khắc tiến nhập vào Tinh cầu S1, đoàn hành quân di chuyển từ Cảng Đô đến Đặc khu Thủ Đô, công tác trật tự rất tốt, bầu không khí rất bình tĩnh.Nhưng Chính phủ tiến hành khống chế công tác truyền thông đại chúng không có vấn đề gì, cho nên đám hành quân biểu tình thị uy này đã biến thành một cuộc dân chúng dùng sự cuồng hoan bình thản biểu đạt yêu cầu chính trị của mình.Cho nên đám nhân viên công tác dù vất vả, nhưng biểu tình vẫn thoải mái, chưa có sự kiện bất ngờ nào xảy ra.
Mãi đến giờ phút này, các ban ngành chủ quản có liên quan đột nhiên nhận được cuộc điện thoại của vị Thái Tử gia trên lầu kia, ngay sau đó họ nhận được những tin tức trực tiếp tại các ngã tư đường, biểu tình nhất thời trở nên ác liệt.Và đám nhân viên công tác thu thập tình huống trực tiếp, ngay lập tức đã nhận được thông tin báo cáo, kinh hãi chạy vọt tới bên cạnh cửa sổ, dùng vẻ mặt không thể tin nổi, nhìn về phía quảng trường nơi giao nhau của năm con đường lớn tại Nam Khoa Châu, quảng trường buôn bán phồn hoa nhất của Nam Khoa Châu.
o0o
Đội ngũ du hành
